Nhạc nềnIrregular

Hang Đá Hắc Phong

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương độc của Đầm lầy Sương Đen dâng lên cuồn cuộn, nhuộm một màu tím đen kịt rùng rợn khắp chân vách đá dựng đứng. Chướng khí len lỏi vào từng thớ thịt, ăn mòn phổi của Dương Minh khiến lồng ngực cậu bỏng rát như có tàn tro nóng cháy đang cào xé. Trên bả vai trái, Lâm Thiết vẫn bất tỉnh nhân sự, hơi thở yếu ớt đứt quãng, vết cắn của sói nguyền rủa trên chân trái gã đã thối rữa xám xịt, rỉ ra thứ mủ đen hôi thối. Trong lồng ngực trái của Dương Minh, Dương Chi nhỏ bé đang run rẩy kịch liệt, cơn sốt nguyền rủa tàn phá cơ thể cô bé khiến chiếc vòng bạc bảo mệnh trên cổ tay phát ra những luồng sáng bạc yếu ớt để bảo vệ chút nhân tính cuối cùng.


Dương Minh quỳ sụp một chân xuống bùn lầy hoại tử. Cánh tay phải dị biến – thứ Hắc Trảo khổng lồ nổi đầy gân xanh lục – cắm sâu xuống đất làm điểm tựa duy nhất. Toàn bộ cơ bắp bả vai phải đã rách nát, xương cốt rạn nứt sau trận chiến bộc phá ở pháo đài đá, giờ đây hoàn toàn mất đi cảm giác vật lý. Vai trái bị mũi tên ma pháp của Triệu Lang đâm xuyên vẫn rỉ ra dòng máu đen lạnh buốt, làm đông cứng kinh mạch cánh tay trái. Thanh quản bị hủy hoại hoàn toàn khiến cậu không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào ngoài tiếng khò khè đầy u uất.


Trước mắt là vách đá vôi đứng cheo leo cao hàng trăm trượng, sau lưng là sương độc đang bóp nghẹt sự sống. Dương Minh ngước nhìn đỉnh vách đá mờ mịt, đôi mắt đen láy bừng lên ngọn lửa quyết tử. Cậu không thể gục ngã ở đây. Dương Chi và Lâm Thiết đang dựa vào cậu để sinh tồn.


Sột soạt.


Đột nhiên, từ trên đỉnh vách đá dựng đứng, một sợi dây thừng bện từ gân dị thú dày bằng cổ tay trượt xuống, rơi thẳng trước mặt Dương Minh. Giữa màn sương độc dày đặc, một giọng nói nữ tử trong trẻo nhưng lạnh lùng vang vọng xuống:


- Kẻ vô ma lực kia! Muốn sống thì buộc dây vào người hai kẻ trên lưng, ta kéo lên!


Dương Minh không do dự. Cậu dùng bàn tay trái tê dại, run rẩy quấn chặt sợi dây thừng quanh ngực Lâm Thiết và Dương Chi, thắt một nút thắt thợ mỏ chắc chắn. Cậu giật mạnh sợi dây ba lần để ra hiệu.


Vút!


Sợi dây thừng căng thẳng tắp. Từ phía trên, một lực lượng vật lý khổng lồ kéo phăng Lâm Thiết và Dương Chi bay thẳng lên không trung. Dương Minh nghiến chặt răng, bỏ qua cơn đau xé rách ở hai chân bị bỏng axit bùn lún, dùng móng vuốt quỷ của Hắc Trảo bám chặt vào các khe đá vôi, dùng sức lực phàm nhân còn lại của chân trái đạp mạnh, leo bám theo sợi dây thừng.


Khi Dương Minh vừa chạm tay vào rìa vách đá, một bàn tay săn chắc, ngăm đen chìa ra, tóm chặt lấy cổ tay cậu và giật mạnh lên. Dương Minh ngã nhào xuống nền đá khô ráo. Cậu lập tức lật người lại, chắn trước mặt Dương Chi và Lâm Thiết theo bản năng bảo vệ hoang dã.


Trước mặt cậu là một thiếu nữ hoang dã khoảng mười sáu tuổi, mặc áo da thú bó sát, hông đeo đoản đao rỉ sét, mái tóc tết bím gọn gàng và đôi mắt sắc bén như chim ưng đang nhìn cậu đầy cảnh giác. Đó là Lục Tiểu Phụng, nữ thợ săn hoang dã của rừng sương mù. Cô nhìn cánh tay quỷ hóa đen gân guốc của Dương Minh, nhíu mày:


- Cánh tay quỷ kia... Ngươi là dị nhân đồng hóa với bóng tối?


Dương Minh không thể trả lời. Cậu chỉ có thể phát ra tiếng thở khò khè trầm đục, đôi mắt kiên định nhìn thẳng vào cô không chút lùi bước.


- Đi theo ta. Sương độc sắp tràn lên đến đây rồi. - Lục Tiểu Phụng lạnh lùng quay lưng, vác Lâm Thiết lên vai một cách dễ dàng rồi đi sâu vào khe núi. Dương Minh cõng Dương Chi, lảo đảo bước theo sau.


Họ tiến vào Hang đá Hắc Phong. Đây là một hang động tự nhiên nằm sâu trong lòng vách đá cheo leo, lối vào được che chắn bởi những rặng tre gai rậm rạp. Khác với sự ẩm ướt và hôi thối của đầm lầy, không khí trong hang vô cùng ấm áp, khô ráo, thoang thoảng mùi hương trầm tịnh hóa nhẹ nhàng.


- Linh nhi! Có người bị thương nặng! - Lục Tiểu Phụng đặt Lâm Thiết xuống một phiến đá phẳng trong hang, gọi lớn.


Từ trong bóng tối của hang đá, một thiếu nữ mười tám tuổi bước ra. Cô mặc chiếc áo choàng tu sĩ rách nát che nửa khuôn mặt thanh tú, đôi mắt trong vắt chứa đựng sự từ bi vô hạn. Đó là Trịnh Linh, nữ tu sĩ đào tẩu từ giáo hội hoàng gia. Nhìn thấy Lâm Thiết đang hôn mê rỉ máu đen ở chân, cô lập tức quỳ xuống, hai bàn tay thon dài tỏa ra ánh sáng trắng dịu nhẹ áp lên vết thương.


- Độc tố của sói nguyền rủa đã ăn sâu vào xương cốt. Nếu không tịnh hóa ngay, chân của gã sẽ bị hoại tử hoàn toàn. - Trịnh Linh nghiêm nét mặt, bắt đầu vận hành Quang Minh Tịnh Tâm Thiền. Những luồng quang năng ấm áp từ tay cô len lỏi vào vết cắn, tạm thời ngăn chặn dòng máu đen chảy ngược về tim Lâm Thiết.


Dương Minh đặt Dương Chi nằm xuống một tấm nệm rơm khô. Sức nóng từ trán cô bé tỏa ra bỏng rát, những vệt đen nguyền rủa trên cánh tay trái bắt đầu co thắt dữ dội, rỉ ra mủ đen lạnh ngắt. Cô bé mê sảng, hai tay quờ quạng trong không trung, miệng lẩm bẩm:


- Anh hai... lạnh quá... đừng bỏ Chi...


Dương Minh nhói lòng. Cậu nắm lấy bàn tay nhỏ bé của em gái, cảm nhận hơi ấm yếu ớt từ chiếc vòng bạc bảo mệnh đang lụi tàn dần. Cậu ngước nhìn Trịnh Linh với ánh mắt cầu cứu đầy khẩn thiết.


Trịnh Linh sau khi ổn định vết thương cho Lâm Thiết, bước đến bên Dương Chi. Cô đặt tay lên trán cô bé, sắc mặt lập tức trở nên trắng bệch:


- Nguyền chú Hóa Đen của cô bé đã đạt đến giới hạn bộc phát. Quang thuật của ta chỉ có thể làm chậm sự lây lan, không thể hạ sốt nguyền rủa. Cô bé cần Bột rễ cây Tuyết Đỉnh gấp. Đó là loại thảo dược tính hàn cực mạnh mọc trên đỉnh núi Gió Hú, là thứ duy nhất có thể dập tắt ngọn lửa nguyền rủa đang thiêu rụi sinh mệnh lực của cô bé lúc này.


Dương Minh nghe vậy, lập tức đứng bật dậy. Cậu nhìn xung quanh hang đá hòng tìm kiếm bóng dáng loại thảo dược đó.


Lục Tiểu Phụng đứng tựa lưng vào vách hang, khoanh tay trước ngực, lạnh lùng nói:


- Ta có Bột rễ cây Tuyết Đỉnh. Đó là thứ ta phải mạo hiểm mạng sống leo lên đỉnh núi tuyết hoang vu cực hạn mới hái được. Nhưng tại sao ta phải giao nó cho một kẻ mang cánh tay quỷ dị dạng như ngươi?


Dương Minh bước lên một bước. Cậu không thể nói, liền dùng tay trái đập mạnh vào lồng ngực mình, rồi chỉ tay về phía Dương Chi. Ánh mắt cậu ngập tràn sự khẩn cầu nhưng cũng đầy kiên định sắt đá. Cậu sẵn sàng đánh đổi bất cứ thứ gì, kể cả mạng sống của mình, để có được gói bột thảo dược kia.


Lục Tiểu Phụng nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy của Dương Minh, khẽ nhếch môi:


- Muốn thuốc cứu em gái? Được thôi. Luật của rừng sương mù rất đơn giản: kẻ mạnh mới có quyền sinh tồn và sở hữu tài nguyên. Ta thấy ngươi có thể chất rất đặc biệt, nhưng cánh tay phải quỷ hóa kia chứa đầy oán khí tà ác. Ta ghét bọn phù thủy dùng ma pháp tà môn ngoại đạo.


Cô rút đoản đao rỉ sét dắt bên hông ra, lưỡi đao bén ngót phát ra những luồng gió rít nhẹ bọc quanh cổ tay săn chắc:


- Ta ra thử thách cho ngươi: so tài võ thuật thực chiến với ta. Tuyệt đối không được sử dụng năng lượng hắc ám của cánh tay quỷ kia. Chỉ dùng sức mạnh thể chất phàm nhân để chiến đấu. Nếu ngươi có thể đánh bại ta, ta sẽ giao Bột rễ cây Tuyết Đỉnh. Nếu ngươi dùng đến nguyền lực của Hắc Trảo, ta sẽ lập tức chém đôi rương thuốc và trục xuất tất cả các ngươi ra khỏi hang đá này cho sương độc nuốt chửng.


Trịnh Linh lo lắng bước lên cản trở:


- Tiểu Phụng! Cậu ấy đang bị thương rất nặng ở bả vai và thanh quản! Làm sao có thể chiến đấu với cậu?


- Nếu hắn không có ý chí sinh tồn để vượt qua thử thách này, thì sớm muộn gì hắn cũng sẽ hóa quỷ hoàn toàn và giết chết tất cả chúng ta dưới đáy vực này. - Lục Tiểu Phụng lạnh lùng ngắt lời, mũi đoản đao chỉ thẳng vào mặt Dương Minh.


Dương Minh nhìn em gái đang rên rỉ đau đớn trên nệm rơm, rồi nhìn bắp đùi chân trái của Lâm Thiết đang xám xịt rỉ mủ. Cậu biết mình không còn đường lui. Cậu khẽ gật đầu, bước ra khoảng trống rộng giữa hang đá.


Cậu đứng thủ thế bằng bộ pháp thực chiến vững chãi của phu mỏ. Chân trái bước lên trước làm trụ, chân phải hơi trùng xuống, tay trái đưa lên che chắn trước ngực, cánh tay phải dị biến quấn xích sắt rạn nứt buông thõng sát hông. Cậu chủ động khóa chặt lò nung trong tim, hạ nhịp tim xuống mức tối thiểu bằng kỹ thuật nín thở mỏ quặng để triệt tiêu hoàn toàn dòng chảy hắc khí, biến cánh tay quỷ thành một khúc gỗ vô tri chết lặng. Cậu sẽ chỉ chiến đấu bằng sức lực của một phu mỏ phàm nhân.


- Tốt! Nhận đòn đi! - Lục Tiểu Phụng quát nhẹ.


Thân ảnh cô lập tức biến mất trong một vệt tàn ảnh xám tro. Tốc độ di chuyển hoang dã của cô cực nhanh nhờ Linh Thú Thính Giác Quyết. Chỉ trong chớp mắt, cô đã áp sát bên sườn phải của Dương Minh. Lưỡi đoản đao rỉ sét vung lên, chém liên hoàn ba nhát sắc lẹm nhắm thẳng vào khớp bả vai phải đang bị thương của cậu.


Dương Minh cảm nhận được luồng gió rít xé gió, cậu nghiêng người lùi lại nửa bước theo bản năng sinh tồn hoang dã.


Xoẹt! Xoẹt!


Hai nhát đao đầu tiên sượt qua khoảng không trước ngực cậu. Nhưng nhát đao thứ ba quá nhanh, lưỡi đao sắc bén bọc gió cào rách một đường nhẹ trên da ngực Dương Minh, máu tươi đỏ rực rỉ ra. Dương Minh không hề biến sắc. Cậu nén cơn đau, tay trái tung cú đấm móc sườn cực mạnh nhắm vào hông cô hòng rút ngắn cự ly.


Lục Tiểu Phụng khẽ cười lạnh. Cô xoay người nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng trong gió sương, né tránh cú đấm móc của cậu dễ dàng. Lợi dụng đà xoay, cô vung chân trái đá mạnh vào bả vai trái bị thương do tên bắn của Dương Minh.


Binh!


Cú đá nặng nề trúng mục tiêu. Vết thương cũ bị chấn động mạnh, máu đen kịt rỉ ra kịch liệt dọc theo bả vai trái Dương Minh. Cậu bị chấn động lùi lại ba bước, hơi thở khò khè dồn dập, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán nhợt nhạt.


- Chỉ có thế thôi sao? Ý chí sinh tồn của một phu mỏ chỉ có thế này thôi sao? - Lục Tiểu Phụng khích tướng, cô lại lướt tới cực nhanh, đoản đao vung lên tạo ra những vệt sáng sắc bén khóa chặt các tử lộ trên người cậu.


Dương Minh biết mình hoàn toàn yếu thế về tốc độ di chuyển linh hoạt và kỹ thuật sử dụng đoản đao của cô. Nếu tiếp tục phòng ngự né tránh, cậu sẽ bị cô chém thành trăm mảnh trước khi kịp chạm vào người cô. Cậu cần một chiến thuật thực dụng hơn: chịu đòn để đổi lấy một cơ hội áp sát duy nhất.


Cậu đứng vững chân, tay trái đưa lên chắn trước mặt hờ hững hòng để lộ sơ hở lớn ở vùng bụng.


Lục Tiểu Phụng thấy vậy, lập tức áp sát, vung chân phải tung cú đá quét chân cực mạnh nhắm thẳng vào ống chân trái của Dương Minh để triệt hạ thăng bằng của cậu.


Dương Minh không né tránh. Cậu vận hành Thiết Thể sơ kỳ, gồng chặt toàn bộ bó cơ bụng và cơ chân để chịu đòn trực diện.


Bùm!


Cú quét chân của cô đập mạnh vào ống chân Dương Minh phát ra một tiếng trầm đục như va chạm với đá tảng. Lực chấn động cực mạnh khiến xương chân Dương Minh rạn nứt đau nhức nhối, nhưng cậu vẫn đứng vững như một cột sắt đúc sâu dưới lòng đất mỏ.


Ngay khoảnh khắc Lục Tiểu Phụng vừa dứt đà quét chân và chưa kịp thu hồi thăng bằng, đôi mắt đen láy của Dương Minh chợt lóe lên tia sáng sắc lạnh. Tay trái cậu lao ra nhanh như chớp, chộp chặt lấy cổ chân phải của cô.


Lục Tiểu Phụng biến sắc:


- Cái gì?


Cô lập tức vung đoản đao chém mạnh xuống lòng bàn tay trái của Dương Minh hòng ép cậu buông tay. Lưỡi đao bén ngót cào rách lòng bàn tay cậu, máu tươi đỏ rực phun ra loang lổ. Nhưng bàn tay trái thô ráp, chai sạn của gã thợ mỏ mười sáu tuổi vẫn bấu chặt lấy cổ chân cô như gọng kìm bằng thép nguội, quyết không buông lỏng nửa phân.


Dương Minh gầm lên một tiếng khò khè đứt quãng đầy phẫn nộ trong cổ họng. Cậu dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể và sức lực phàm nhân còn lại vào cánh tay trái, nhấc bổng thân hình mảnh khảnh của Lục Tiểu Phụng lên không trung rồi quật nhẹ cô xuống nền đá khô ráo của hang động.


Rầm!


Cú quật không mang sát ý giết chóc, nhưng lực va chạm mạnh mẽ vẫn khiến Lục Tiểu Phụng bị chấn động ê ẩm toàn thân, đoản đao trong tay cô tuột khỏi ngón tay rơi keng xuống đất.


Trước khi cô kịp gượng dậy, Dương Minh đã áp sát. Cậu quỳ một gối đè chặt bả vai cô xuống đất, tay trái nhặt lấy thanh đoản đao rỉ sét dưới đất, kề sát vào cổ họng cô.


Không gian hang đá đột ngột trở nên im ắng đến nghẹt thở. Chỉ còn tiếng thở khò khè dồn dập, mệt mỏi của Dương Minh và tiếng tim đập nhanh của Lục Tiểu Phụng dưới lưỡi đao lạnh ngắt.


Dương Minh nhìn cô bằng đôi mắt kiên định, không có nửa điểm sát ý của ác quỷ, chỉ có sự tự tôn của một phu mỏ đã vượt qua ranh giới sinh tử để bảo vệ gia đình. Cậu từ từ thu hồi đoản đao, cắm mạnh xuống đất bên cạnh tai cô, rồi lùi lại đứng dậy, cúi đầu chào cô theo nghi thức tôn trọng của thợ mỏ biên thùy.


Lục Tiểu Phụng nằm yên dưới đất vài giây, rồi khẽ thở dài, ngồi dậy. Cô nhặt thanh đoản đao dắt lại vào hông, nhìn Dương Minh với ánh mắt tràn đầy sự kính trọng và nể phục thực sự:


- Ngươi điên thật rồi. Chấp nhận chịu gãy xương chân để đổi lấy một cú bắt giữ... Ý chí sinh tồn của ngươi thực sự rất đáng sợ. Ngươi thắng rồi.


Cô đứng dậy, bước đến góc hang đá, nhấc chiếc rương gỗ nhỏ lên và lấy ra một gói giấy dầu chứa chất bột màu lam nhạt tỏa ra hơi lạnh dịu nhẹ – Bột rễ cây Tuyết Đỉnh. Cô trao nó tận tay Dương Minh:


- Cầm lấy. Sắc nó với nước ngọt ngầm trong hang này, cô bé sẽ hạ sốt trong vòng nửa canh giờ.


Dương Minh đón lấy gói thuốc bằng hai tay run rẩy. Cậu cúi gập người tạ ơn cô, rồi nhanh chóng mang gói thuốc đến bên Trịnh Linh.


Trịnh Linh nhanh nhẹn đón lấy gói thuốc, đổ bột thảo dược vào chiếc nồi đất nung nhỏ chứa nước ngọt ngầm kháng độc đã được đun sôi trên bếp lửa hồng của hang đá. Hơi thuốc bốc lên tỏa ra mùi hương thanh mát, lạnh giá dịu nhẹ xua tan chướng khí nóng bỏng xung quanh. Cô khéo léo đổ nước thuốc ấm vào miệng Dương Chi.


Chỉ mười lăm phút sau, phép màu đã xảy ra. Cơn co thắt trên cánh tay trái của Dương Chi dần dịu lại, những vệt đen nguyền rủa Hóa Đen bớt sưng tấy và thu nhỏ lại một phần. Trán cô bé mát dần, hơi thở trở nên đều đặn và bình yên. Cô bé khẽ mỉm cười trong giấc ngủ sâu, chiếc vòng bạc bảo mệnh tỏa ra ánh sáng bạc dịu nhẹ xoa dịu tâm thức.


Dương Minh thở phào nhẹ nhõm. Cậu ngồi bệt xuống đất bên cạnh giường em gái, thể lực hoàn toàn suy kiệt, hai mắt nhắm nghiền mệt mỏi rã rời.


- Dương Minh, để ta xem vết thương trên vai trái cho cậu. - Trịnh Linh bước đến, hai tay tỏa ra quang năng tịnh hóa ấm áp. Cô nhẹ nhàng kéo vạt áo choàng rách nát bám đầy bùn đất của Dương Minh sang một bên hòng khâu vá vết thương rách thịt do mũi tên ma pháp để lại.


Nhưng ngay khi vạt áo vừa được kéo sụp xuống bả vai phải của Dương Minh, Trịnh Linh đột ngột đứng khựng lại. Đôi bàn tay tỏa quang năng của cô run lên bần bật, khuôn mặt thanh tú tràn đầy sự bàng hoàng và khiếp sợ tột độ.


Lục Tiểu Phụng thấy biểu hiện bất thường của cô, liền bước tới nhìn vào vai Dương Minh, cô cũng lập tức biến sắc, hít một hơi lạnh sâu.


Dưới ánh lửa hồng bập bùng của bếp rèn, bả vai phải của Dương Minh không còn là làn da ngăm đen khỏe mạnh của phu mỏ nữa. Những vệt đen nguyền rủa Hóa Đen đậm đặc như mực, nổi đầy những đường gân xanh lục tăm tối phát sáng kỳ quái, đã vượt qua khớp vai phải và đang loang rộng nhanh chóng, bò dọc theo xương đòn tiến sát đến ngực trái – chỉ còn cách màng tim của cậu chưa đầy một thốn.


- Cái này... hắc khí đang xâm nhập trực tiếp vào tim cậu ấy! - Trịnh Linh lắp bắp nói, giọng cô run rẩy đầy hoảng loạn. - Van tim đồng nung của cậu ấy đang rên rỉ quá tải... Nếu vết đen này chạm đến tim, cậu ấy sẽ hóa quỷ hoàn toàn và chết ngay lập tức!

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!