Bẫy Sập Đầm Lầy
Gió rít gào qua những khe đá vôi xám xịt của Khu rừng Chết Chóc, mang theo thứ mùi hôi thối đặc trưng của gỗ mục và chướng khí nguyền rủa. Trên mỏm đá cao cách đó chừng năm mươi trượng, thân ảnh của thợ săn tiền thưởng Triệu Lang hiện ra như một bóng ma xám tro. Cánh cung gỗ đen bóng khảm tinh thể phong hệ trong tay hắn đã kéo căng như trăng tròn, ngưng tụ luồng oán khí đậm đặc thành một mũi tên năng lượng đen kịt rực lửa hắc ám. Mũi tên ấy nhắm thẳng vào giữa trán của Dương Minh, kẻ đang bị khóa chặt hai chân dưới vũng bẫy bùn lún nguyền rủa bên dưới.
Triệu Lang nhếch môi cười tàn nhẫn, ngón tay hắn buông lỏng dây cung.
Vút!
Mũi tên ma pháp xé toạc màn sương mù dày đặc, lao xuống với một tốc độ kinh hoàng. Tiếng rít của không khí bị xé rách chói tai như tiếng thét của oan hồn. Dương Minh quỳ dưới vũng bùn độc nhão nhoét, hai chân bị những sợi bùn đen quấn chặt như xích sắt, hoàn toàn không thể di chuyển để né tránh. Trên vai trái của cậu, Dương Chi vẫn đang sốt cao mê sảng, hơi thở yếu ớt phả vào cổ anh trai. Cánh tay phải dị biến – thứ Hắc Trảo khổng lồ hóa đen gân guốc – buông thõng đầy bất lực do rách nát cơ bắp và rạn xương bả vai từ trận quyết đấu trước.
Cậu không thể nói, thanh quản bị bỏng rát hoại tử từ trận chiến pháo đài khiến mọi nỗ lực gào thét chỉ biến thành những tiếng khò khè đứt quãng đầy u uất. Nhưng đôi mắt đen láy của cậu bừng lên ngọn lửa quyết tử. Cậu nghiến chặt răng đến mức máu tươi trào ra khóe môi, chuẩn bị dồn chút sức tàn còn lại vào vai trái để che chở cho em gái chịu đòn chí mạng.
- Dương Minh! Tránh ra!
Một tiếng gầm phẫn nộ vang lên từ phía sau vách đá. Lâm Thiết, gã bạn thân nối khố vạm vỡ, bất ngờ lao ra từ màn sương. Gương mặt gã lấm lem bụi than và máu, đôi mắt đỏ ngầu hoang dại. Gã nhìn thấy mũi tên đang lao xuống, nhìn thấy Dương Minh bị khóa chặt chân, và gã biết họ không còn đường lui. Lâm Thiết không có ma lực, gã không thể thi triển kết giới phòng ngự hoa mỹ như bọn phù thủy hoàng gia, nhưng gã có sức mạnh cơ bắp thiên bẩm và một trái tim nghĩa khí không biết đến sợ hãi.
Gã vác chiếc búa tạ đúc từ sắt quặng đen rỉ sét – thứ vũ khí đã bị chém gãy hoàn toàn cán gỗ chỉ còn lại phần đầu búa mẻ nặng trịch. Lâm Thiết dùng cả hai tay ôm chặt lấy đầu búa, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể và sức lực của một phu mỏ mười bảy tuổi, quật mạnh xuống vết nứt địa tầng của vách đá vôi đứng cheo leo ngay bên cạnh.
Rầm!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Lực quật ngàn cân của chiếc búa tạ sắt đen găm thẳng vào điểm yếu của cấu trúc đá vôi vốn đã bị phong hóa rạn nứt bởi chướng khí lâu năm. Những vết nứt khổng lồ như mạng nhện lan nhanh trên vách đá, phát ra những tiếng rắc rắc rợn người. Chỉ trong chớp mắt, cả một mảng vách đá cao hàng chục trượng đổ sụp xuống, tạo ra một vụ lở đá kinh hoàng.
Hàng vạn tảng đá lớn nhỏ đổ ập xuống như mưa trút, tạo nên một bức tường đất đá hỗn loạn chắn ngang khoảng không giữa mỏm đá của Triệu Lang và vũng bùn lún bên dưới. Mũi tên ma pháp đen kịt lao xuống nửa đường thì đâm sầm vào một tảng đá vôi khổng lồ đang rơi.
Bùm!
Một vụ nổ hắc khí kinh hoàng bùng phát giữa không trung. Luồng sóng xung kích từ mũi tên nổ tung hất văng những tảng đá vụn bay tứ tán, tạo ra một luồng bụi đất xám xịt che khuất hoàn toàn tầm nhìn của Triệu Lang.
Vụ lở đá không chỉ chặn đứng mũi tên tử thần, mà lực chấn động khủng khiếp của nó dội xuống mặt đất còn làm rung chuyển cả vũng bùn lún nguyền rủa. Những sợi bùn đen đang quấn chặt chân Dương Minh bị lực chấn động xé rách nứt nẻ. Lợi dụng khoảnh khắc vũng bùn lún bị nới lỏng, Dương Minh chống cánh tay trái còn lành lặn xuống một tảng đá vừa rơi xuống bên cạnh, dùng lực cơ bắp phàm nhân của chân trái đạp mạnh, rứt hai chân ra khỏi vũng bùn độc hoại tử.
- Chạy mau! - Lâm Thiết lao tới, dùng bả vai rộng như gấu rừng xốc lấy nách Dương Minh, kéo cậu và Dương Chi lao thẳng vào bóng tối phía trước.
Từ trên mỏm đá cao, Triệu Lang phẫn nộ quát lớn khi thấy con mồi biến mất sau làn bụi đá xám xịt. Hắn điên cuồng giương cung bắn liên tiếp ba mũi tên truy hồn khác vào màn sương, nhưng tiếng đá lở rầm rập cùng làn bụi dày đặc đã hoàn toàn vô hiệu hóa khả năng định vị bằng khứu giác oán khí của những mũi tên ma pháp. Chúng cắm bừa bãi vào những thân cây hóa đá bên bìa rừng, nổ tung thành những luồng khói độc màu tím nhạt.
Dương Minh cõng Dương Chi trên lưng, bước chân lảo đảo chạy theo Lâm Thiết. Mỗi bước đi của cậu đều để lại những vệt máu đen rỉ ra từ vết thương bả vai trái do mũi tên trước đó găm vào. Độc tính đông máu đen đang ngấm ngầm tàn phá hệ kinh mạch cánh tay trái của cậu, khiến bả vai tê dại và lạnh buốt như băng giá. Cánh tay phải dị biến hoàn toàn mất cảm giác vật lý, buông thõng đầy đau đớn dọc theo hông. Cậu chỉ có thể dùng răng cắn chặt vạt áo choàng rách nát để giữ chặt Dương Chi trên lưng.
Trước mắt họ, màn sương mù đột ngột chuyển sang màu đen kịt, bốc lên thứ mùi tanh hôi của nước tù đọng và thực vật thối rữa lâu năm. Họ đã bước vào ranh giới của Đầm lầy Sương Đen – vùng đất cấm địa hoang dã ngăn cách biên thùy với nội địa vương quốc.
Không khí ở đây đặc quánh chướng khí độc hại, khiến mỗi nhịp thở của Dương Minh đều bỏng rát như nuốt phải than hồng. Dưới chân họ, nền đất đá vôi cứng cáp dần bị thay thế bởi những bãi sình lầy đen ngòm, sủi bọt khí độc màu tím nhạt. Những gốc cây cổ thụ hoại tử có hình thù kỳ dị, khẳng khiu như những cánh tay quỷ vươn lên từ bùn đen để kéo kẻ lữ hành xuống vực sâu.
- Dương Minh... giữ chặt con bé. Đầm lầy này sâu lắm, bước hụt một bước là không còn xác mà chôn đâu. - Lâm Thiết khàn giọng cảnh báo, gã vừa đi vừa dùng một cành cây khô dò đường phía trước.
Dương Minh khẽ gật đầu, đôi mắt cậu không ngừng đảo liên tục trong sương mù. Bản năng Cảm nhận mùi oán khí vẫn đang hoạt động, thế giới xám đen hiện lên trong tâm thức cậu với những luồng năng lượng nguyền rủa màu đỏ rực rò rỉ từ những vũng bùn lún xung quanh. Cậu phải chủ động nín thở điều hòa nhịp tim, ép dòng máu đen chảy chậm lại để ngăn không cho độc tính của mũi tên ma pháp xâm nhập sâu vào màng tim đang bị co thắt nhẹ.
Đột nhiên, Dương Chi trên vai cậu khẽ rên rỉ một tiếng đau đớn. Cô bé mười hai tuổi gầy gò run lên bần bật, cánh tay trái nổi đầy những vệt đen nguyền rủa Hóa Đen rỉ mủ lạnh ngắt. Chiếc Vòng bạc bảo mệnh trên cổ tay cô bé phát ra những luồng sáng bạc dịu nhẹ, yếu ớt chống chọi với luồng chướng khí đầm lầy đang dâng cao. Cơn sốt nguyền rủa đang thiêu rụi sinh mệnh lực của cô bé từng giây.
Dương Minh nhói lòng, cậu siết chặt tay trái, cố gượng bước nhanh hơn qua những tảng đá rêu phong nổi giữa đầm lầy. Nhưng bùn lầy dính dớp bám chặt lấy chân cậu, mỗi bước nhấc lên đều tiêu hao gấp đôi thể lực của một cơ thể đang trọng thương.
Sào sạt... sào sạt...
Tiếng bùn nước bị rẽ ra vang lên từ phía sau những bụi cây gai hoại tử đen xám. Tiếng động nhỏ nhưng dồn dập, di chuyển cực nhanh trong bóng tối.
Dương Minh đột ngột đứng khựng lại. Khứu giác của cậu ngửi thấy một mùi tanh hôi nồng nặc của máu tươi và oán khí tàn bạo đang áp sát. Mùi oán khí ấy rực lên trong tâm thức cậu như những đốm lửa đỏ ngầu chuyển động nhanh dưới mặt nước bùn.
- Lâm Thiết! Cẩn thận! - Dương Minh dùng tay trái vỗ mạnh vào vai Lâm Thiết, cố phát ra tiếng khò khè cảnh báo.
Nhưng đã quá muộn.
Từ dưới vũng bùn lầy đen ngòm, ba bóng đen khổng lồ đột ngột lao vút lên xé toạc màn sương độc. Đó là sói nguyền rủa đột biến – những sinh vật dị dạng cao lớn bằng nửa người thường, lông đen dựng đứng như gai sắt bám đầy bùn rêu hoại tử, đôi mắt đỏ ngầu không còn nhân tính phát ra sương độc màu tím nhạt. Hàm răng nanh dài nhọn hoắt của chúng rỉ ra thứ dịch độc đen kịt có tính ăn mòn cao.
Gầm!
Một con sói nguyền rủa lao thẳng vào chân trái của Lâm Thiết. Lâm Thiết phản xạ cực nhanh, gã xoay người quật mạnh đầu búa tạ mẻ mài xuống đất hòng chặn đòn.
Binh!
Đầu búa tạ sắt đen đập trúng sọ con sói đi đầu, phát ra tiếng xương rạn nứt khô khốc. Con quái thú rú lên một tiếng thảm thiết, đầu nó vỡ nát, đổ sụp xuống bùn đen sủi bọt. Nhưng lực kình phong từ cú đánh chưa kịp thu hồi thì hai con sói còn lại đã lao tới từ góc khuất.
Phập! Phập!
Những chiếc răng nanh sắc nhọn như dao găm của hai con sói nguyền rủa cắm ngập vào bắp đùi trái của Lâm Thiết. Độc tố hoại tử từ vết cắn lập tức ăn mòn da thịt, máu đen kịt rỉ ra thấm đẫm chiếc quần vải thô rách nát của gã.
- Á! - Lâm Thiết thét lên một tiếng đau đớn tột cùng, gã quỵ gối xuống bùn lầy, hai tay cố bấu chặt lấy bờ vai con sói để đẩy nó ra nhưng hàm răng của quái thú đã khóa chặt vào xương đùi gã.
Cùng lúc đó, giữa màn sương đen dày đặc, một bóng đen khổng lồ lớn gấp đôi những con sói thường bước ra. Đó là sói vương đột biến nguyền rủa. Đôi mắt nó rực lửa đỏ tàn bạo, nó gầm lên một tiếng điên cuồng, lấy đà lao vút lên không trung, há to cái mồm đầy răng nanh nhọn hoắt nhắm thẳng vào cổ Lâm Thiết để tung nhát cắn chí mạng.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, khi bạn thân đang đối mặt với cái chết và bản thân đang kiệt quệ thể lực, Dương Minh không còn lựa chọn nào khác. Cậu không thể để Lâm Thiết chết trước mắt mình.
Cậu buông vạt áo choàng giữ Dương Chi, để cô bé nằm tựa vào một gốc cây hóa đá an toàn bên cạnh vũng bùn. Dương Minh lấy đà lao thẳng về phía Lâm Thiết. Cánh tay phải dị biến hóa đen gân guốc – thứ Hắc Trảo khổng lồ đang rỉ máu đen – bỗng chốc co thắt dữ dội dưới lồng ngực đỏ rực của lò nung cổ xưa.
"Thiết Thể!"
Dương Minh gầm rú trong tâm thức, dồn toàn bộ luồng oán khí đang bạo loạn dọc bả vai phải vào cánh tay dị biến. Da tay phải chuyển sang màu xám thép bóng loáng, các đường gân xanh lục chìm sâu dưới lớp vảy cứng như thép rèn. Cậu vươn cánh tay quỷ khổng lồ ra trước mặt, chặn đứng nhát cắn chí mạng của sói vương ngay sát cổ Lâm Thiết.
Phập!
Hàm răng nanh sắc bén của sói vương cắm mạnh vào cánh tay phải bọc Thiết Thể của Dương Minh. Tiếng kim loại va chạm với răng nanh vang lên chói tai, phát ra những tia lửa đỏ rực rỡ giữa đêm tối đầm lầy. Lớp da xám thép của Thiết Thể chặn đứng nhát cắn độc của quái thú, ngăn không cho răng nanh ngập sâu vào xương bả vai đang rạn nứt của cậu. Độc tố hoại tử từ mồm sói vương phun ra rỉ vào các vết thương cũ, gây ra một cảm giác bỏng rát kinh hoàng nhưng không thể ăn mòn sâu vào hệ kinh mạch bọc thép.
Dương Minh chịu đựng nỗi đau xé rách cơ thịt, tay trái cậu chộp lấy gáy sói vương cố định vị trí. Cậu kích hoạt oán khí bùng phát từ mười đầu ngón tay phải dị dạng mọc ra những móng vuốt quỷ màu đen dài nhọn hoắt rỉ hắc khí lạnh lẽo.
"Trảo Kích!"
Cú cào xé điên cuồng bằng móng vuốt quỷ cắm ngập vào hàm dưới của sói vương. Dương Minh dùng sức mạnh thể chất phàm nhân kết hợp nguyền lực bộc phá của Hắc Trảo, gồng toàn bộ bó cơ bắp tay phải xé đôi hàm của con quái thú khổng lồ.
Roạc!
Tiếng da thịt và xương hàm bị xé toạc vang lên ghê rợn. Sói vương rú lên một tiếng nghẹn ngào rồi đổ sụp xuống bùn lầy, máu đen kịt phun ra nhuộm đỏ cả vũng nước đọng hoại tử.
Chứng kiến thủ lĩnh bị tiêu diệt một cách tàn bạo dã man chỉ trong vòng một chiêu thức, hai con sói nguyền rủa đang cắn chân Lâm Thiết hoảng sợ buông mồi. Chúng rú lên những tiếng run rẩy, cụp đuôi nhảy lùi lại rồi biến mất dạng vào màn sương đen dày đặc của đầm lầy.
Dương Minh đứng giữa vũng bùn lầy rỉ máu đen, lồng ngực cậu phập phồng dữ dội, lò nung cổ xưa phát ra tiếng động cơ gầm rú trầm đục bên trong ngực như muốn nứt vỡ. Cánh tay phải dị biến rách nát cơ bắp run lên bần bật, máu đen kịt rỉ ra từ các khe vảy quỷ dọc bả vai. Cậu ngã quỵ xuống bên cạnh Lâm Thiết.
Lâm Thiết lúc này đã hoàn toàn kiệt sức. Vết cắn của sói nguyền rủa mang độc tố hoại tử cực mạnh đã biến toàn bộ chân trái của gã thành một màu đen xám xịt, rỉ mủ đen hôi thối. Gã thở dốc, đôi mắt mờ đục dần mất đi tiêu cự, đầu gã gục xuống bùn lầy lạnh ngắt, ngất xỉu hoàn toàn do nhiễm độc đầm lầy nghiêm trọng.
- Lâm... Thiết... - Dương Minh khàn giọng cố phát ra những âm thanh vô vọng trong cổ họng.
Cậu gượng dậy, dùng tay trái còn lành lặn xốc thân hình to béo vạm vỡ của Lâm Thiết lên vai trái. Cánh tay phải dị biến Hắc Trảo khổng lồ giờ đây phải hạ xuống bùn lầy, dùng móng vuốt quỷ bấu chặt vào đất đá làm điểm tựa di chuyển như một chân thứ ba đầy quái dị. Cậu quay lại, ôm lấy Dương Chi yếu ớt đang sốt cao mê sảng vào lồng ngực bằng tay trái, kéo lê bước chân nặng nề vượt qua vũng bùn độc.
Sương độc đầm lầy từ dưới các mạch nước ngầm bắt đầu dâng cao nhanh chóng, bao phủ toàn bộ không gian xung quanh bằng một màu tím đen kịt rùng rợn. Luồng chướng khí bóp nghẹt hệ hô hấp của Dương Minh, khiến cậu liên tục ho ra những ngụm máu đen lạnh buốt.
Cậu cố gắng lướt đi trong tuyệt vọng, tìm kiếm một lối thoát hiểm ngầm dọc theo hạ lưu sông Hắc Thủy như sơ đồ của sứ giả vô danh chỉ dẫn. Nhưng sau khi vượt qua một bụi cây gai hoại tử lớn, bước chân của Dương Minh đột ngột đứng khựng lại.
Trước mắt cậu là một vách đá đứng cheo leo, dựng đứng cao hàng trăm trượng không có lối đi. Vách đá xám xịt bám đầy rêu phong hoại tử chặn đứng hoàn toàn con đường độc đạo duy nhất của đầm lầy.
Phía sau họ, tiếng sương độc dâng lên sào sạt rợn người đang khép chặt vòng vây. Lâm Thiết ngất xỉu rỉ máu đen trên vai, Dương Chi sốt cao mê sảng rên rỉ trong ngực, trong khi trước mắt Dương Minh là một vách đá đứng cheo leo không có lối đi.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!