Nhạc nềnIrregular

Mũi Tên Truy Hồn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối của Khu rừng Chết Chóc hoại tử đổ sụp xuống như một tấm vải liệm khổng lồ dệt bằng sương độc và tàn tro. Giữa những kẽ đá hẹp của khe nứt hoang tàn, màn sương muối xám xịt đột ngột bị xé toạc bởi một luồng gió rít lạnh buốt thấu xương. Tiếng rít ấy không phải là gió ngàn phương, mà là âm thanh tử thần phát ra từ một mũi tên ma pháp đen kịt đang lao đi với tốc độ xé gió, nhắm thẳng vào lồng ngực yếu ớt của Dương Chi.


Dương Minh không thể hét lên. Thanh quản bị chướng khí nguyền rủa ăn mòn từ trận chiến trước khiến cậu hoàn toàn mất giọng, chỉ có thể phát ra những tiếng khò khè đứt quãng đầy u uất trong cổ họng. Nhưng bản năng của một người anh trai, một kẻ đã thề trước vong linh bác Dương Cương sẽ bảo vệ em gái bằng cả tính mạng, đã kích hoạt cơ thể cậu trước khi lý trí kịp định hình.


Không một chút do dự, Dương Minh dùng tay trái chộp lấy vai Lâm Thiết, mượn lực đẩy mạnh gã bạn thân vạm vỡ cùng chiếc rương gỗ đựng Thuốc ức chế Hắc Ấn ngã nhào về phía sau vách đá. Cùng lúc đó, cậu xoay người, lấy chính tấm lưng chằng chịt vết sẹo roi độc của mình làm lá chắn sống, đổ ập lên thân hình gầy gò, đang sốt cao mê sảng của Dương Chi.


Phập!


Tiếng mũi tên cắm ngập vào da thịt vang lên khô khốc, đi kèm với một lực chấn động khủng khiếp hất văng cả hai anh em va mạnh vào vách đá vôi xám xịt. Mũi tên đen không găm vào lưng, mà đâm xuyên qua bả vai trái của Dương Minh, ngập sâu đến ba phân. Đau đớn tột cùng bùng nổ, rát bỏng và buốt giá như có hàng vạn cây kim băng bằng đá lạnh đang đâm xuyên qua từng sợi cơ, tàn phá hệ kinh mạch.


- Dương Minh!


Lâm Thiết gầm lên một tiếng đau đớn, gã bò xoài trên nền đất bẩn, hai bàn tay rách nát cố bấu chặt lấy đá tảng để gượng dậy. Nhưng vết thương cũ ở ngực cùng sự kiệt quệ sau trận chiến pháo đài khiến gã khuỵu xuống, chỉ có thể trơ mắt nhìn dòng máu đen kịt rỉ ra từ vai trái của Dương Minh, thấm đẫm vạt áo vải thô rách nát.


Mũi tên này không phải là vũ khí phàm trần. Đó là Truy hồn tiễn, được bắn ra từ Cung tên ma pháp của Triệu Lang. Ngay khi cắm vào vai Dương Minh, phần thân tên làm bằng xương dị thú nguyền rủa lập tức rã ra, biến thành một luồng khói đen kịt rỉ máu chảy ngược vào hệ tuần hoàn của cậu. Độc tố của mũi tên bắt đầu làm đông cứng nhẹ kinh mạch cánh tay trái, lan tỏa một cảm giác tê liệt buốt giá dọc theo cột sống.


- Ha ha ha! Lũ chuột nhắt biên thùy, các ngươi nghĩ có thể trốn khỏi tầm mắt của Triệu Lang ta sao?


Một giọng cười kiêu ngạo, lạnh lùng vang lên từ phía trên vách đá cao cách đó chừng năm mươi trượng. Giữa màn sương mù xám xịt, thân ảnh của Triệu Lang hiện ra như một con chim ưng săn mồi trong đêm. Hắn mặc chiếc áo choàng lông thú xám tro rộng thùng thình, lưng đeo ống tên lớn bằng xương, tay cầm cây cung gỗ đen bóng khảm tinh thể phong hệ phát ra những luồng sáng xanh lam nhạt.


Triệu Lang nhìn xuống khe nứt đá với ánh mắt tham lam tột cùng. Đối với một kẻ săn tiền thưởng tàn nhẫn như hắn, cái đầu của tên dị nhân vô ma lực mang cánh tay quỷ Dương Minh trị giá hàng trăm đồng vàng từ lệnh truy nã của gia tộc Triệu Thị. Hắn không quan tâm đến chính nghĩa hay sự bóc lột của giới phù thủy, hắn chỉ ngửi thấy mùi tiền thưởng.


- Một lũ rác rưởi không có nửa điểm ma lực, lại dám giết quản đốc Triệu Bá, đả thương Đội trưởng Triệu Hổ. Hôm nay, Triệu Lang ta sẽ dùng máu của các ngươi để đổi lấy vinh hoa phú quý tại thủ đô!


Hắn vừa nói, tay phải vừa thong thả rút từ ống tên ra ba mũi tên đen khác, đặt lên dây cung bằng gân thú dẻo dai. Cánh cung gỗ đen căng ra như trăng tròn, ngưng tụ luồng hắc khí nguyền rủa xung quanh thành những mũi tên năng lượng đen tự tìm mục tiêu.


Dương Minh quỳ dưới đất, hàm răng nghiến chặt đến mức rỉ máu tươi để không ngất đi trước cơn đau bỏng rát của bả vai trái. Cậu nhìn xuống Dương Chi. Cô bé mười hai tuổi vẫn đang nhắm nghiền mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn nhợt nhạt vì thiếu nắng khẽ co thắt dưới cơn sốt nguyền rủa. Chiếc Vòng bạc bảo mệnh trên cổ tay cô bé phát ra những luồng sáng bạc dịu nhẹ, yếu ớt xoa dịu luồng chướng khí lạnh lẽo đang xâm nhập.


"Không được gục ngã... Mình đã hứa với bác Dương Cương... phải bảo vệ con bé..."


Ý nghĩ đó như một ngọn lửa rèn bùng cháy trong tim Dương Minh, kích hoạt lò nung cổ xưa trong lồng ngực cậu hoạt động trở lại. Mảnh tàn tro lò nung rỉ sét rít lên những tiếng gầm rú cơ khí trầm đục dưới lồng ngực đỏ rực. Nhưng cơ thể cậu đã quá kiệt quệ. Cánh tay phải dị biến – thứ Hắc Trảo khổng lồ hóa đen gân guốc – hoàn toàn phế bỏ sức chiến đấu vật lý thông thường do rách cơ rạn xương bả vai từ trận quyết đấu trước. Cậu không thể vung nắm đấm, không có vũ khí, và đối thủ lại ở trên tầm cao tuyệt đối, kiểm soát hoàn toàn trận địa tầm xa.


Triệu Lang cười khẩy, dây cung buông ra.


Vút! Vút! Vút!


Ba mũi tên ma pháp truy hồn bắn liên hoàn, vẽ nên ba vệt sáng đen kịt xé toạc màn sương mù, khóa chặt mọi hướng né tránh của Dương Minh. Chúng di chuyển theo luồng nhiệt và hắc khí nguyền rủa rò rỉ từ cánh tay quỷ không còn phong ấn của cậu, tự động điều chỉnh quỹ đạo đường bay trong không trung.


Trong khoảnh khắc sinh tử, Dương Minh nhận ra một quy luật: những mũi tên ma pháp này khóa mục tiêu dựa trên luồng hắc khí tỏa ra từ cơ thể cậu. Nếu cậu tiếp tục bộc phát nguyền lực để chống đỡ, cậu chỉ càng làm bia đỡ đạn rõ ràng hơn cho Triệu Lang.


Cậu phải biến mình thành một "tảng đá chết".


Dương Minh lập tức khép chặt thanh quản, vận dụng Kỹ thuật nín thở mỏ quặng kết hợp Thiền định hạ nhịp tim. Cậu hít sâu một hơi chướng khí lạnh buốt, chủ động ép nhịp tim của mình hạ xuống mức cực hạn – chỉ còn vài nhịp mỗi phút. Dòng máu nóng chứa độc tố đông máu tạm thời ngừng chảy, luồng hắc khí rò rỉ từ bả vai phải cũng bị thu hồi vào kinh mạch, biến cơ thể cậu thành một vật thể lạnh ngắt, không tì vết giữa màn sương muối.


Sự biến mất đột ngột của nguồn năng lượng khiến ba mũi tên truy hồn bị nhiễu loạn quỹ đạo. Con đường bay thẳng tắp của chúng bỗng chốc bị lệch đi.


Nhưng mũi tên thứ nhất vẫn lao đến với quán tính cực lớn. Dương Minh nén đau, dùng tay trái còn lành lặn chộp lấy một mảnh đá vôi sắc nhọn dưới đất, dùng lực cơ bắp phàm nhân quật mạnh ra ngoài.


Binh!


Mảnh đá va chạm chính xác vào thân mũi tên thứ nhất, hất văng nó cắm ngập vào thân cây hóa đá bên cạnh, nổ tung thành một luồng khói đen ăn mòn vỏ cây xám xịt.


Tuy nhiên, mũi tên thứ hai di chuyển quá nhanh. Dù đã bị lệch hướng, nó vẫn sượt qua bả vai trái của Dương Minh, găm sâu vào vết thương cũ. Độc tính lạnh buốt của xương dị thú lập tức xâm nhập sâu hơn, làm đông cứng nhẹ kinh mạch cánh tay trái của cậu. Cơn đau co thắt cơ tim dữ dội ập đến khiến Dương Minh khuỵu xuống, tầm nhìn bắt đầu nhòe đi trong bóng tối.


Mũi tên thứ ba đang lao tới từ một góc khuất 45 độ, nhắm thẳng vào đầu Dương Chi.


Tầm nhìn hoàn toàn bị hạn chế bởi sương mù dày đặc và máu tươi chảy tràn vào mắt. Dương Minh không thể thấy mũi tên bằng mắt thường. Trong khoảnh khắc tuyệt vọng tột cùng ấy, cậu dứt khoát nhắm mắt lại.


Cậu kích hoạt bản năng Cảm nhận mùi oán khí.


Thế giới xung quanh Dương Minh bỗng chốc biến đổi thành một vùng không gian xám đen vô tận. Trong bóng tối ấy, mọi vật thể vật lý đều mờ nhạt đi, chỉ còn lại những nguồn năng lượng nguyền rủa phát ra ánh sáng đỏ rực rõ nét. Cậu ngửi thấy mùi tanh hôi đặc trưng của lưu huỳnh, mùi rỉ sét của máu, và đặc biệt là mùi oán khí tàn bạo, tham lam đang rỉ ra từ mũi tên thứ ba đang lao tới.


Mũi tên đen hiện lên trong tâm thức cậu như một vệt sáng đỏ rực rỡ, di chuyển với tốc độ cực nhanh từ góc chéo phía trên.


Nắm rõ quỹ đạo, Dương Minh nghiêng người né tránh trong gang tấc. Mũi tên sượt qua sát bên tai cậu, cắm ngập xuống nền đất đá vôi ngay sát đầu Dương Chi, nổ tung tạo ra một hố nhỏ sủi bọt độc màu tím nhạt.


- Cái gì? Hút trúng Truy hồn tiễn của ta mà vẫn có thể né tránh được sao? - Triệu Lang trên mỏm đá cao kinh ngạc gầm lên. Hắn không ngờ một tên vô ma lực kiệt quệ lại có thể sở hữu bản năng chiến đấu quỷ dị đến thế.


Không để đối thủ kịp hồi phục tinh thần, Dương Minh bộc phá tốc độ. Cậu dùng chân trái đạp mạnh vào vách đá lấy đà, cõng Dương Chi chặt trên vai bằng tay trái, lao vút ra ngoài khe nứt. Cậu chạy zic-zac liên tục qua những thân cây hóa đá khẳng khiu của Khu rừng Chết Chóc, lợi dụng địa hình gồ ghề để che chắn tầm nhìn tầm xa của Triệu Lang.


Mỗi bước chạy của cậu đều để lại những vệt máu đen kịt trên tuyết bẩn. Cánh tay trái bị đông cứng nhẹ do độc tố của mũi tên thứ hai khiến cậu phải dùng răng cắn chặt vạt áo choàng giữ Dương Chi không bị rơi. Cậu tiến sát đến chân vách đá đứng cheo leo nơi Triệu Lang đang ẩn nấp.


Cậu biết, cách duy nhất để sống sót là phải áp sát cận chiến, tiêu diệt kẻ thù tầm xa này.


Nhưng ngay khi Dương Minh vừa đặt chân đến sát chân vách đá vôi dựng đứng, mặt đất dưới chân cậu đột ngột sụt xuống.


Rắc rắc!


Đó không phải là bùn đất thông thường, mà là một vũng bẫy bùn lún nguyền rủa màu đen xám bốc mùi hôi thối hoại tử. Dòng bùn độc nhão nhoét lập tức tràn lên, khóa chặt hai chân của Dương Minh như những bàn tay xương của quỷ dữ dưới lòng đất sâu. Càng giãy giụa, cơ thể cậu càng bị lún sâu xuống, dòng bùn lạnh ngắt ăn mòn lớp da chân phàm nhân, tỏa ra luồng chướng khí nguyền rủa bóp nghẹt hệ hô hấp.


Dương Minh hoàn toàn bị khóa chặt tại chỗ, không thể di chuyển.


Trên mỏm đá cao tuyệt đối, Triệu Lang từ từ bước ra sát mép đá, cúi xuống nhìn Dương Minh đang bất lực dưới bẫy bùn lún. Hắn nhếch môi nở một nụ cười lạnh lùng, tàn nhẫn của kẻ chiến thắng.


Hắn giương cây cung gỗ đen bóng lên, dây cung kéo căng rít gió, ngưng tụ một mũi tên năng lượng đen kịt rực sáng hắc khí, nhắm thẳng vào giữa trán của Dương Minh từ trên cao xuống.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!