Bước Chân Trong Rừng Đá
Tàn tro của Làng mỏ Sương Mù vẫn còn bốc khói âm ỉ nơi đường chân trời, vẽ nên một vệt rách đỏ rực xám xịt trên nền tuyết lạnh của vùng biên viễn. Nhưng khi nhóm của Dương Minh tiến sâu vào ranh giới của Khu rừng Chết Chóc, toàn bộ ánh lửa dữ dội của thảm kịch phía sau đều bị nuốt chửng bởi một màn sương độc nguyền rủa dày đặc, xám xịt và lạnh buốt xương tủy. Ở nơi này, sự sống dường như đã bị đóng băng từ hàng trăm năm trước. Những thân cây hóa đá xám đen, khẳng khiu như những cánh tay quỷ trần trụi chỉa thẳng lên bầu trời âm u, cành lá nhọn hoắt như những cây kim tẩm độc hoại tử sẵn sàng đâm xuyên da thịt của bất kỳ kẻ lữ hành khờ khạo nào.
Mỗi bước chân của Dương Minh lúc này đều là một cuộc chiến sinh tử với chính giới hạn chịu đựng của cơ thể. Trên lưng cậu, Dương Chi nằm co rúm, hơi thở yếu ớt và đứt quãng. Cánh tay trái của cô bé mười hai tuổi nổi đầy những vệt đen nguyền rủa Hóa Đen đang lan rộng rỉ mủ lạnh ngắt, khẽ run lên mỗi khi cơn sốt nguyền rủa hành hạ tinh thần. Hơi ấm duy nhất giữ cho cô bé không chìm vào giấc ngủ ngàn thu là chiếc Vòng bạc bảo mệnh đeo trên cổ tay, thỉnh thoảng lại phát ra những luồng sáng bạc dịu nhẹ, yếu ớt chống chọi với oán khí xung quanh.
Dương Minh cắn chặt môi đến mức rỉ máu tươi, vòm họng bỏng rát do chướng khí ăn mòn từ trận chiến trước khiến cậu không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào ngoài những tiếng khò khè đứt quãng đầy u uất trong cổ họng. Cánh tay phải dị biến của cậu – thứ Hắc Trảo khổng lồ hóa đen gân guốc – giờ đây đang buông thõng đầy bất lực. Do Găng tay xích sắt rèn đã vỡ vụn hoàn toàn thành các mảnh sắt vụn rải rác dưới đất trong trận chiến quyết tử với Triệu Hổ, luồng hắc khí đen kịt không còn phong ấn bắt đầu rò rỉ ra ngoài một cách vô tội vạ, biến những vệt rêu mốc trên vách đá xung quanh thành những mảng hoại tử xám xịt. Thể xác cậu rách nát hoàn toàn: cơ bắp tay phải rách nát, xương bả vai và khớp khuỷu rạn nứt âm ỉ, còn ngực trái thì liên tục co thắt dữ dội do mảnh tàn tro Lò nung cổ xưa trong tim đang cạn kiệt năng lượng, phát ra những tiếng gầm rú cơ khí trầm đục, yếu ớt.
Đi bên cạnh cậu, Lâm Thiết bước đi lảo đảo, gương mặt lấm lem bụi than và máu khô. Gã bạn thân vạm vỡ đang ôm chặt chiếc rương gỗ chứa mười liều Thuốc ức chế Hắc Ấn (Cấp thấp) vừa cướp được bằng cả mạng sống. Chiếc búa tạ sắt đen quen thuộc của gã giờ chỉ còn là một đầu búa mẻ gãy cán gỗ, treo lủng lẳng bên hông như một minh chứng cho sự kiệt quệ của cả nhóm.
- Dương Minh... cố lên em... - Lâm Thiết thều thào, giọng khản đặc vì mệt mỏi và hít phải sương độc. - Chúng ta sắp cắt đuôi được chúng rồi. Chỉ cần vượt qua vách đá này...
Nhưng lời chưa dứt, từ sâu trong màn sương mù phía sau, một tiếng hú dài xé toạc sự tĩnh lặng chết chóc của khu rừng hoại tử. Đó không phải là tiếng hú của dã thú thông thường, mà là tiếng gầm rú đầy điên loạn của đàn chó săn dị biến dưới quyền của Chỉ huy truy quét biên giới Lý Cương. Đội trưởng tuần tra của Hiệp hội Thợ săn biên giới, kẻ khét tiếng với khả năng đánh hơi mùi hắc khí nguyền rủa, đã dẫn theo đội thợ săn ngự thú bám sát nút.
Đàn chó săn dị biến đã đánh hơi thấy mùi máu đen nguyền rủa rò rỉ từ cánh tay quỷ không còn phong ấn của Dương Minh. Tiếng chân dậm huỳnh huỵch trên nền đất đá hoại tử mỗi lúc một gần, báo hiệu một cuộc bao vây tàn nhẫn đang khép chặt.
Dương Minh quỵ gối xuống bên một kẽ đá hẹp, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cậu biết, nếu tiếp tục di chuyển với tốc độ này, cả nhóm sẽ bị bắt sống trong vòng chưa đầy một nén hương. Cậu đưa bàn tay trái run rẩy xuống, xúc một vốc bùn đất nguyền rủa nhão nhoét, hôi thối dưới chân vách đá, cố gắng bôi lên vết thương rách nát trên cánh tay phải dị biến hòng át đi mùi máu đen rò rỉ.
Tuy nhiên, luồng hắc khí cuồng bạo từ Hắc Trảo quá mạnh. Ngay khi bùn đất vừa chạm vào lớp vảy quỷ, năng lượng nguyền rủa lập tức kích ứng, bùng phát thành một luồng khí đen nóng bỏng nung chảy vốc bùn thành những làn khói xám xịt bốc mùi hắc ín nồng nặc. Nỗ lực ngụy trang hoàn toàn thất bại. Ngược lại, phản lực nguyền rủa còn khiến bả vai phải của cậu bị rách thêm vết thương cũ, máu đen kịt rỉ ra nhiều hơn, ăn mòn một vạt áo choàng rách nát đang che chở cho Dương Chi với tiếng xèo xèo ghê rợn.
Trong cơn tuyệt vọng, khi nghe tiếng sủa điên cuồng của đàn chó săn chỉ còn cách vài chục trượng, Dương Minh nghiến răng đưa ra một quyết định liều lĩnh. Cậu dồn chút sức tàn cuối cùng vào cánh tay quỷ dị biến, cố gắng tung một cú đấm xuống nền đất đá vôi dưới chân, hy vọng sức mạnh của Hắc Trảo sẽ tạo ra một vụ sạt lở đá bốc khói bụi mù mịt để che mắt và cản bước đàn chó săn.
Nhưng cậu đã sai lầm.
Cánh tay phải rách cơ rạn xương của cậu không thể chịu đựng nổi lực phản chấn. Ngay khi nắm đấm vừa chạm đất, một tiếng rắc khô khốc vang lên từ khớp khuỷu tay, đau đớn tột độ chạy thẳng vào tim khiến Dương Minh trợn trừng mắt, suýt nữa thì ngất đi. Cú đấm không thể đập vỡ đá tảng, ngược lại, luồng oán khí bộc phát từ Hắc Trảo khi va chạm lại tỏa ra như một luồng sáng đen rực rỡ trong đêm tối, trở thành một ngọn hải đăng chỉ đường hoàn hảo cho đàn chó săn dị biến của Lý Cương.
- Gâu! Gâu! - Tiếng sủa bùng nổ ngay phía trên vách đá.
Ba con chó săn đột biến khổng lồ, da thịt loang lổ vết đen phát sáng xanh lục, đôi mắt đỏ ngầu không còn nhân tính, lao vút xuống từ màn sương độc. Chúng nhe nanh vuốt rỉ dịch độc, nhắm thẳng vào bả vai Dương Minh – nơi bế Dương Chi – mà vồ tới.
Lâm Thiết gầm lên một tiếng phẫn nộ, gã dùng chút sức lực cuối cùng, vung nửa chiếc búa tạ mẻ gãy cán chắn ngang phía trước. Cú quật búa nặng nề bằng sức mạnh cơ bắp phàm nhân của gã đập trúng đầu con chó săn đi đầu, khiến nó vỡ đầu ngã văng ra ngoài, nhưng lực chấn động cũng khiến Lâm Thiết loạng choạng, vết thương cũ ở ngực rách ra rỉ máu đỏ tươi.
Hai con chó săn còn lại lợi dụng khoảng trống, lao bổ nhào tới từ hai phía cánh sườn. Dương Minh quỳ dưới đất, cánh tay phải phế bỏ hoàn toàn, tay trái đang ôm chặt giữ lấy Dương Chi trên lưng, hoàn toàn không còn khả năng phòng ngự. Cậu nhắm mắt lại, vận hành kỹ thuật nín thở mỏ quặng, hít sâu một hơi chướng khí lạnh buốt, chủ động ép nhịp tim của mình hạ xuống mức cực hạn – chỉ còn vài nhịp mỗi phút. Cậu muốn nén chặt luồng oán khí còn sót lại trong lò nung để bộc phát Thiết Thể che chở cho em gái chịu đòn.
Đúng lúc ngón nanh vuốt độc của quái thú chỉ còn cách da thịt Dương Chi một gang tấc, một tiếng huýt sáo lanh lảnh, sắc bén đột ngột vang lên từ phía trên vách đá cheo leo.
- Đi! Đàn con của ta! Đạp nát chúng cho ta! - Một giọng nói thiếu niên trong trẻo nhưng đầy tinh nghịch vang dội trong sương mù.
Từ trên dốc đá dựng đứng, một đàn dê núi biên thùy khổng lồ gồm hàng chục con, lông xám dày bốc mùi hôi nồng đặc trưng của núi rừng, rầm rập lao xuống như một trận lở đất hoang dã. Dẫn đầu đàn dê là một con dê đực đầu đàn to lớn như bò tót, cặp sừng xoắn ốc cứng như thép lạnh húc thẳng vào hông hai con chó săn dị biến, hất tung chúng va mạnh vào vách đá hóa đá chết tươi.
Cưỡi trên lưng con dê đầu đàn là một cậu bé mười ba tuổi, nước da rám nắng khỏe mạnh, đội chiếc nón lá rách che nửa mặt, tay cầm chiếc roi tre chăn dê phát ra tiếng vun vút – Tiểu Thạch, thiếu niên chăn dê hoang dã của vùng biên thùy Sương Mù.
- Mau đi theo tôi! Đàn dê của tôi sẽ xóa sạch vết chân và mùi máu của các người! - Tiểu Thạch huýt sáo liên tục, điều khiển đàn dê tràn qua con đường mòn lầy lội đầy máu đen của Dương Minh.
Hàng trăm móng guốc dê dẫm đạp điên cuồng lên bùn đất, hoàn toàn dẫm nát mọi dấu chân và trộn lẫn mùi hôi nồng của dê với mùi máu nguyền rủa. Tiểu Thạch rút chiếc sáo tre bên hông ra thổi một khúc nhạc tần số thấp kỳ quái, điều khiển một nhóm dê nhỏ chạy rẽ sang hướng Tây để tạo dấu vết giả dẫn dụ truy binh.
- Lối này! Vận dụng sương mù mà đi! - Tiểu Thạch chỉ tay về phía một khe nứt đá hẹp chỉ vừa một người lách qua bên vách núi phía Đông.
Dương Minh nhìn Lâm Thiết, khẽ gật đầu ra hiệu. Dù cơ thể đau đớn như bị xé rách từng mảnh, cậu vẫn cắn răng vận dụng Cước bộ sương mù. Thân ảnh cậu cõng Dương Chi mờ ảo lướt đi trong màn sương độc dày đặc như một bóng ma không trọng lượng, di chuyển khom lưng luồn lách qua các kẽ đá hẹp mà không hề để lại bất kỳ dấu vết vật lý hay tiếng động nhỏ nào trên nền đá vôi khô ráo.
Chỉ vài khoảnh khắc sau khi họ lách vào khe đá, Chỉ huy Lý Cương dẫn theo đội thợ săn ngự thú hoàng gia ập đến giao lộ. Gã đàn ông trung niên gầy gò, mắt một mí sắc lạnh đầy mưu mô, tay cầm chiếc còi bạc điều khiển đàn chó săn còn lại.
Đàn chó săn của Lý Cương lao đến giao lộ, nhưng khứu giác nhạy bén của chúng hoàn toàn bị hỗn loạn bởi mùi hôi nồng nặc của đàn dê núi và các dấu vết dẫm đạp chằng chịt. Chúng chạy vòng quanh, liên tục hắt hơi và sủa lên đầy hoang mang.
- Thưa chỉ huy! Dấu vết máu đen của tên dị nhân đã bị đàn dê xóa sạch! - Một tên lính tuần tra báo cáo. - Thiết bị dò quét cũng chỉ phát hiện dao động hắc khí yếu ớt đang di chuyển về hướng Tây theo hướng đàn dê rút chạy.
Lý Cương híp mắt nhìn về hướng Tây, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, tàn nhẫn:
- Lũ rác rưởi phu mỏ muốn dùng đàn thú để đánh lạc hướng ta sao? Truy đuổi về hướng Tây! Bắn bỏ bất kỳ sinh vật nào cản đường!
Gã thổi còi bạc, dẫn theo toàn bộ truy binh rầm rập đuổi theo nhóm dê nhỏ hướng Tây, hoàn toàn mất dấu nhóm Dương Minh đang ẩn nấp trong khe đá phía Đông.
Bên trong khe nứt đá hẹp hoang tàn, bóng tối bao phủ hoàn toàn. Dương Minh đặt Dương Chi nằm tựa vào vách đá khô ráo, lồng ngực cậu phập phồng thở dốc, mồ hôi lạnh hòa cùng máu đen chảy ròng ròng trên khuôn mặt nhợt nhạt. Lâm Thiết ngồi sụp xuống bên cạnh, ôm chặt rương thuốc ức chế, hai tay run rẩy vì kiệt sức.
- Chúng ta... tạm thời an toàn rồi... - Lâm Thiết thều thào, ánh mắt đầy biết ơn nhìn về phía Tiểu Thạch đang dắt con dê đầu đàn đứng canh gác ngoài cửa khe đá.
Tiểu Thạch bước lại gần, bỏ chiếc nón lá rách xuống, để lộ khuôn mặt tinh nghịch nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự kính trọng khi nhìn Dương Minh:
- Anh Dương Minh, em là Tiểu Thạch. Cả làng mỏ ai cũng biết anh là người hùng đã dùng miệng hút độc cứu sống em họ Dương Nhị và đấm vỡ giáp Triệu Hổ. Cha em dặn, nếu gặp anh trốn chạy, phải dùng đàn dê cứu anh bằng mọi giá để trả ơn cứu mạng cho dân nghèo.
Dương Minh không thể nói, cậu chỉ có thể đưa bàn tay trái run rẩy lên, vỗ nhẹ vào vai Tiểu Thạch thay cho lời cảm ơn thầm lặng. Cậu nhìn xuống Dương Chi, thấy cô bé đang khẽ rên rỉ, vết đen nguyền rủa trên tay trái đã lan rộng thêm một phân. Cơn co thắt từ bả vai phải dị biến lại ập đến, khiến lò nung trong tim cậu rên rỉ dữ dội. Họ đã cắt đuôi được Lý Cương, nhưng cả nhóm đang bị cô lập sâu trong Khu rừng Chết Chóc hoại tử, không lương thực, không thuốc men điều trị vết thương rách nát, và hắc khí từ cánh tay quỷ của cậu vẫn đang rò rỉ từng giây gặm nhấm lý trí.
Đúng lúc đó, màn sương độc xám xịt ngoài cửa khe đá đột ngột ngưng tụ lại một cách bất thường. Gió lạnh thấu xương thổi qua các kẽ đá, tạo ra những tiếng rít ghê rợn như tiếng quỷ khóc.
Phập!
Dưới bóng tối của những thân cây hóa đá ngoài cửa hang, một mũi tên đen mang theo luồng gió rít lạnh buốt đột ngột xé toạc không khí lao thẳng về phía Dương Chi.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!