Nhạc nềnIrregular

Lửa Đốt Biên Thùy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi báo động từ tháp quan sát phía xa vẫn rú lên liên hồi, xé toạc màn đêm biên thùy tĩnh mịch bằng những âm thanh chói tai, lạnh lẽo. Dưới tầng hầm đá của Trạm trung chuyển quặng Triệu Gia, khói bụi từ vụ nổ vẫn chưa tan hết, quện cùng mùi máu tanh nồng và mùi sắt thép cháy xém.


Dương Minh quỳ sụp trên nền đá lạnh, hai vai run lên bần bật. Cánh tay phải dị biến của cậu – thứ quỷ trảo khổng lồ hóa đen – giờ đây đang buông thõng một cách bất lực. Những thớ cơ bắp dọc cánh tay đã bị rách nát hoàn toàn sau cú đấm Hắc Bộc Phá cực hạn kết liễu Triệu Hổ. Xương bả vai và khớp khuỷu tay phải rạn nứt âm ỉ, mỗi nhịp thở của cậu đều kéo theo một cơn đau buốt nhói chạy thẳng vào đại não. Găng tay xích sắt rèn – thứ phong ấn duy nhất kiềm chế luồng hắc khí – đã vỡ vụn thành những mảnh sắt vụn rải rác trên đất. Máu đen kịt rỉ ra từ các khe vảy quỷ, nhỏ xuống nền đá thành những vũng tối tăm, lạnh ngắt. Bên cánh tay trái, vết chém sâu hoắm của Triệu Hổ vẫn không ngừng tuôn máu đỏ tươi, thấm đẫm vạt áo vải thô rách nát.


Trong lồng ngực Dương Minh, mảnh tàn tro Lò nung cổ xưa dường như cũng đang kiệt quệ năng lượng, chỉ còn phát ra những tiếng gầm rú cơ khí trầm đục, yếu ớt. Cơn co thắt cơ tim dữ dội ập đến khiến cậu gập người lại, vòm họng bỏng rát do chướng khí ăn mòn không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào ngoài những tiếng khò khè đứt quãng đầy u uất.


- Dương Minh! Cố lên em! Chúng ta không thể kẹt lại ở đây! - Lâm Thiết gầm lên, gương mặt gã lấm lem bụi than và máu.


Gã bạn thân vạm vỡ vừa dùng một tay đỡ lấy A Tài đang nửa tỉnh nửa mê, tay kia ôm chặt chiếc rương gỗ chứa mười liều Thuốc ức chế Hắc Ấn (Cấp thấp) rực sáng sắc lam nhạt. Lâm Thiết cắn răng, dùng bả vai rộng như gấu rừng của mình xốc Dương Minh dậy. Dù ngực trái của chính Lâm Thiết cũng đang rỉ máu do chấn động đao phong trước đó, gã vẫn dùng chút sức tàn kéo hai người đồng đội lao thẳng vào đường cống ngầm thải quặng tối tăm.


Đường cống ngầm ẩm ướt, hôi thối tràn ngập chướng khí độc và nước thải ma pháp ăn mòn. Dương Minh bước đi lảo đảo, nửa thân người dựa hẳn vào vai Lâm Thiết. Cánh tay quỷ lộ rõ dưới bóng tối, luồng hắc khí đen kịt không còn xích sắt phong ấn bắt đầu rò rỉ ra ngoài, biến những vệt rêu bám trên vách đá cống ngầm thành những mảng hoại tử xám xịt. Cậu nghiến chặt răng, cố gắng vận hành kỹ thuật nín thở mỏ quặng để hạ nhịp tim xuống mức tối thiểu. Nhịp tim chậm lại giúp dòng máu đen chứa oán khí tạm thời ngừng chảy ngược về tim, bảo toàn chút lý trí mỏng manh đang bị tàn hồn Triệu Vô gào thét đòi chiếm đoạt.


Càng tiến gần về phía lối ra dẫn đến Làng mỏ Sương Mù, một mùi hương kỳ quái bắt đầu xộc vào mũi họ. Đó không phải là mùi lưu huỳnh nồng nặc hay mùi bụi than quen thuộc của vùng mỏ. Đó là mùi gỗ cháy khét, mùi vải vóc bị thiêu rụi, và kinh khủng hơn cả – mùi da thịt người bị nướng chín trong lửa đỏ.


Tim Dương Minh thắt lại một nhịp dữ dội. Một dự cảm bất tường tột độ dâng lên, lấn át cả nỗi đau thể xác rách nát. Cậu gạt tay Lâm Thiết ra, dùng chút sức lực cuối cùng loạng choạng lao về phía ánh sáng le lói cuối đường hầm cống ngầm.


Khi ba người bước ra ngoài, cảnh tượng trước mắt khiến họ hoàn toàn bàng hoàng.


Làng mỏ Sương Mù – nơi Dương Minh sinh ra và lớn lên, ngôi làng nghèo khổ của những phu mỏ vô ma lực – giờ đây đã biến thành một địa ngục trần gian rực lửa. Biển lửa đỏ rực nhuộm đỏ cả bầu trời đêm biên thùy, thiêu rụi hàng trăm lán trại xập xệ thành những đống tro tàn đổ nát. Khói đen cuồn cuộn bốc lên cao, mang theo tiếng la hét thảm thiết của những phu mỏ đang nháo nhào trốn chạy trong hoảng loạn. Những xác người cháy sém nằm rải rác trên những lối đi đầy tuyết bẩn.


- Không... Không thể như thế này được... - Lâm Thiết run rẩy, chiếc búa tạ gãy cán suýt rơi khỏi bàn tay đầy máu của gã.


Quân đoàn kỵ sĩ sắt của gia tộc Triệu Thị đang cưỡi những con ngựa chiến bọc thép khổng lồ, tay cầm ngọn thương dài rực lửa, lạnh lùng lùng sục khắp các ngõ ngách. Chúng không hề có ý định dập lửa, mà ngược lại, liên tục phóng hỏa vào những lán trại còn nguyên vẹn.


Dẫn đầu đám đồ tể đó là một tráng niên hung tợn, mặc chiến giáp nhẹ thêu hoa văn lửa đỏ rực rỡ. Nửa khuôn mặt gã có một vết sẹo bỏng lớn gớm ghiếc, đôi mắt híp lại đầy sát khí khi nhìn ngọn lửa đang liếm trọn ngôi làng. Tay gã đang lăm lăm thanh đoản kiếm rực lửa bốc cháy liên tục.


Triệu Sát – em trai của phù thủy Triệu Vô, kẻ khét tiếng tàn bạo với biệt danh "Kẻ phóng hỏa làng".


- Tìm ra con nhóc đó chưa? - Giọng Triệu Sát vang lên lạnh lùng, lấn át cả tiếng lửa cháy gầm rú. - Anh trai ta đã ra lệnh, phải bắt bằng được con nhóc dính nguyền chú Hóa Đen cấp độ nặng đó để làm vật tế cốt lõi cho tế đàn ngầm. Còn lũ rác rưởi phu mỏ phản kháng này, giết sạch, đốt sạch cho ta!


Nghe đến đó, Dương Minh như hóa điên. Con nhóc dính nguyền chú Hóa Đen chính là Dương Chi! Căn hầm ngầm bí mật ẩn dưới nền đất lán trại của hai anh em nằm ngay hướng mũi tấn công của quân kỵ sĩ sắt.


Dương Minh loạng choạng lao đi trong biển lửa, tay trái ghì chặt bả vai phải đang rỉ máu đen. Lâm Thiết ôm chặt rương thuốc ức chế, gầm lên một tiếng rồi vác nửa chiếc búa tạ gãy lao theo bọc lót phía sau cho bạn thân.


Hỏa thế hung tàn của Triệu Sát bao vây khắp các lối đi, những cột gỗ cháy ngùn ngụt sụp xuống chặn đứng đường tiến của họ. Lâm Thiết nghiến răng, vung chiếc búa tạ sứt mẻ đập mạnh vào những tảng đá vôi bên vệ đường, tạo ra những bức tường cát bụi khổng lồ đổ ập lên ngọn lửa, tạm thời dập tắt hỏa thế ở các lối đi hẹp để Dương Minh vượt qua.


Khi Dương Minh tiếp cận được khu vực lán trại đổ nát của mình, một cảnh tượng bi thảm đập vào mắt cậu.


Bác họ của cậu – Dương Cương, người trưởng nhóm phu mỏ già nua luôn âm thầm bao che cho sự thiếu hụt ma lực của cậu – đang quỳ gối giữa đống đổ nát rực lửa. Một ngọn thương sắt của lính tuần Triệu gia đã đâm xuyên qua ngực ông, găm chặt thân hình gầy gò của ông xuống nền đất lạnh. Máu đỏ tươi trào ra từ miệng ông, nhuộm đỏ cả chòm râu bạc sớm.


- Bác... Cương... - Dương Minh quỵ sụp xuống bên cạnh ông. Cậu cố gắng há miệng, vòm họng rách nát phát ra những tiếng khè khè đau đớn.


Cậu vội vã đưa bàn tay trái run rẩy lên, áp sát miệng vào vết thương xuyên ngực của Dương Cương hòng vận dụng Bí thuật Nuốt Nguyền Chú để cứu mạng ông. Cậu muốn hút sạch độc tố, muốn lò nung trong tim chuyển hóa vết thương này.


Nhưng vô ích.


Dương Cương không bị nhiễm nguyền chú hay độc tố ma pháp. Đây là một vết thương vật lý chí mạng, một nhát đâm tàn bạo xuyên qua tim. Lò nung cổ xưa của Dương Minh chỉ có thể lọc sạch nguyền rủa, chứ không thể chữa lành một trái tim đã vỡ nát.


- Dương... Minh... - Dương Cương thều thào, bàn tay thô ráp nứt nẻ của ông run rẩy nắm lấy vai trái của cậu. - Đừng... đừng lãng phí sức lực... Bác không xong rồi. Mau... mau xuống hầm... Dương Chi... con bé vẫn đang trốn ở dưới... Triệu Sát... gã đang tiến về phía đó... Con phải bảo vệ... em gái...


Dứt lời, bàn tay của Dương Cương buông thõng xuống tuyết bẩn. Đôi mắt ông vẫn trợn trừng nhìn về phía ngọn lửa rực trời, tràn ngập sự phẫn uất và lo âu. Trưởng nhóm phu mỏ nghĩa khí đã hy sinh anh dũng để bảo vệ căn hầm giấu Dương Chi.


- Bác Cương!!! - Lâm Thiết từ phía sau lao tới, quỳ sụp xuống gào lên đầy đau đớn. Nỗi đau mất đi người thân thiết khiến gã bạn thân vạm vỡ khóc nghẹn ngào, hai nắm tay siết chặt đến mức rách da rỉ máu.


Dương Minh đứng dậy. Cơn căm hận tột cùng đối với sự tàn bạo của gia tộc Triệu Thị bùng lên xé rách mọi ranh giới lý trí. Sát ý cuồng bạo từ Tàn hồn Triệu Vô ký sinh trong cánh tay quỷ liên tục thì thầm bên tai cậu, đòi hỏi máu và sự hủy diệt. Cậu không còn kìm nén nữa. Cậu để mặc cho hắc khí xanh lục tăm tối bao bọc lấy cơ thể, nửa khuôn mặt cậu méo mó dị dạng dưới ánh lửa đỏ.


Đúng lúc đó, Triệu Sát dẫn theo ba tên kỵ sĩ sắt tiến tới trước đống đổ nát của lán trại Dương Minh. Gã nhìn thấy Dương Minh, khóe môi nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn:


- Ồ, tên dị nhân vô ma lực đây rồi. Hóa ra ngươi vẫn còn sống sau khi đối đầu với Triệu Hổ. Nhưng nhìn cánh tay phải rác rưởi của ngươi kìa, nó đã phế hoàn toàn rồi đúng không? Chết đi cho rảnh nợ!


Triệu Sát vung đoản kiếm rực lửa, chém ra một luồng hỏa bộc phá đỏ rực nhắm thẳng vào đầu Dương Minh.


Dương Minh không hề lùi bước. Cánh tay phải dị biến của cậu bị rách cơ rạn xương không thể tung đấm bộc phá, nhưng cậu vẫn còn móng vuốt quỷ sắc nhọn – Trảo Kích!


Cậu nghiêng người né tránh luồng lửa trong gang tấc, bộ pháp di chuyển thực chiến nhanh nhẹn lướt qua màn sương lửa nóng rát. Dương Minh áp sát Triệu Sát từ góc chết bên phải. Cậu vung cánh tay phải dị dạng khổng lồ lên, năm móng vuốt quỷ màu đen dài nhọn hoắt mọc ra từ đầu ngón tay rít gió lao tới.


Trảo Kích!


Phập! Xoạt!


M móng vuốt quỷ sắc như thép lạnh cào rách nát chiến giáp nhẹ của Triệu Sát, xé toạc toàn bộ da thịt dọc cánh tay phải của gã phù thủy hỏa diễm. Máu tươi bắn tung tóe thành một vệt dài đỏ rực trên tuyết. Triệu Sát hét lên một tiếng đau đớn tột cùng, thanh đoản kiếm rực lửa rơi khỏi bàn tay bị phế hoàn toàn của gã, ngọn lửa hỏa diễm bập bùng vụt tắt.


- Lũ kỵ sĩ! Giết nó! Giết sạch bọn chúng cho ta! - Triệu Sát ôm cánh tay phải rách nát tháo chạy ra phía sau, gào thét điên cuồng trong đau đớn.


Ba tên kỵ sĩ sắt vung thương dài lao tới bao vây Dương Minh.


- Dương Minh! Xuống hầm cứu Dương Chi mau! Ở đây để tớ chặn! - Lâm Thiết gầm lên, vung nửa chiếc búa tạ gãy cán chặn đứng hai ngọn thương dài của kỵ sĩ.


Dương Minh không hề do dự, cậu quay người lao thẳng vào đống đổ nát đang cháy ngùn ngụt của lán trại. Cậu dùng tay trái bới tung những khúc gỗ cháy đen, nhảy xuống căn hầm ngầm ẩm ướt dưới nền đất.


Dưới hầm ngầm, khói đen đã bắt đầu len lỏi vào qua các khe nứt, khiến không khí trở nên ngột ngạt, nóng bức. Dương Chi đang nằm co rúm dưới góc hầm, khuôn mặt nhỏ nhắn gầy gò lấm lem bụi than, hai mắt nhắm nghiền vì sốt cao mê sảng. Bàn tay nhỏ nhắn của cô bé vẫn ôm chặt lấy chiếc Vòng bạc bảo mệnh của mẹ để lại. Chiếc vòng bạc đang tỏa ra một luồng ánh sáng bạc dịu nhẹ, xua tan một phần sương mù oán khí đang gặm nhấm tinh thần cô bé.


Dương Minh lao tới, bế thốc Dương Chi lên. Cậu dùng tấm áo choàng rách nát quấn chặt cô bé vào lưng mình.


- Anh trai... - Dương Chi thều thào mở mắt, đôi môi khô khốc khẽ mấp máy khi cảm nhận được hơi ấm quen thuộc của anh trai.


Dương Minh không thể trả lời bằng lời, cậu chỉ có thể áp sát trán mình vào trán em gái, khẽ gật đầu để trấn an cô bé.


Khi Dương Minh cõng Dương Chi leo lên khỏi hầm ngầm, trần lán trại phía trên bắt đầu sụp đổ dữ dội. Lửa đỏ bao vây mọi lối ra. Lâm Thiết đang chật vật chống đỡ trước sự tấn công của tên kỵ sĩ sắt cuối cùng, chiếc búa tạ gãy cán của gã đã bị mẻ nát hoàn toàn.


Đúng lúc đó, từ dưới nền đất ẩm ướt của căn hầm ngầm bên cạnh, một vách đá rạn nứt đột ngột bị đẩy ra. A Sâm – chuyên gia đào hầm ngầm của làng mỏ – thò đầu ra, khuôn mặt lấm lem bùn đất hét lớn:


- Dương Minh! Lâm Thiết! Lối này! Đường hầm ngầm thoát hiểm ra bìa rừng sương mù vẫn còn nguyên vẹn! Mau xuống đây!


Lâm Thiết dùng chút sức tàn vung búa tạ gạt phăng ngọn thương của kỵ sĩ, rồi cùng Dương Minh nhảy xuống đường hầm ngầm do A Sâm dẫn đường. Ngay khi họ vừa chui vào, A Sâm nhanh chóng dùng xẻng thép đập vỡ cột gỗ gia cố, khiến trần hầm sụp xuống hoàn toàn, chôn vùi lối vào dưới đống đổ nát rực lửa, chặn đứng mọi sự truy đuổi của quân kỵ sĩ sắt.


Đường hầm ngầm tối tăm và chật hẹp dẫn họ di chuyển nhanh chóng dưới lòng đất, tránh xa khỏi làng mỏ đang chìm trong biển lửa. Sau hơn nửa canh giờ di chuyển trong tĩnh lặng, họ bò ra ngoài qua một khe đá hẹp ở bìa rừng.


Trước mắt họ lúc này là Khu rừng Chết Chóc – vùng đất cấm địa hoang vu quanh năm bao phủ bởi chướng khí nguyền rủa lạnh buốt xương tủy. Phía sau lưng họ, ngọn lửa thiêu rụi Làng mỏ Sương Mù vẫn đang rực sáng cả góc trời biên thùy, nhuộm đỏ những bông tuyết đang rơi lả tả.


Dương Minh đứng ở bìa rừng hoại tử, cõng em gái Dương Chi yếu ớt trên lưng. Cậu nhìn về phía ngôi làng đã biến thành tro tàn, hai nắm tay siết chặt đến mức móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay rách nát rỉ máu đen kịt. Thanh quản bị hỏng của cậu phát ra một tiếng gầm gừ trầm đục, khàn đặc như tiếng quỷ dữ từ sâu thẳm lòng đất.


Cậu thề, bằng cả sinh mệnh rách nát này, sẽ bắt gia tộc Triệu Thị phải trả nợ máu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!