Nhạc nềnIrregular

Bụi Than Và Lửa Đỏ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bầu trời phía trên Làng mỏ Sương Mù chưa bao giờ biết đến màu xanh. Nó luôn là một dải lụa rách nát, xám xịt và đặc quánh bởi sương độc nguyền rủa pha lẫn với bụi than từ các lò nung quặng của gia tộc Triệu Thị. Thứ duy nhất rực sáng ở vùng biên thùy hoang vu này là những đốm lửa ma pháp lam sắc của bọn phù thủy thượng lưu, và thứ duy nhất ấm áp là dòng máu nóng của hàng ngàn phu mỏ nghèo khổ đang ngày đêm vắt kiệt sức lực dưới lòng đất sâu.


Dương Minh quăng chiếc cuốc chim rỉ sét xuống nền đá hộc. Tiếng kim loại va chạm vang lên khô khốc, vang vọng khắp vách đá vôi xám xịt của khu mỏ số 9. Chàng thiếu niên mười sáu tuổi đưa cánh tay gầy guốc nhưng săn chắc như dây cáp lau mồ hôi trên trán, để lại một vệt than đen nham nhở trên khuôn mặt góc cạnh. Đôi mắt đen láy của cậu nhìn chằm chằm vào giỏ tre chứa đầy Quặng sắt ma pháp rỉ sét bên cạnh.


Thứ quặng này phát ra những tia sáng tím nhạt, lạnh lẽo và đầy độc tính. Đối với giới phù thủy quý tộc ở thủ đô, đây là nguyên liệu vô giá để đúc nên các pháp cụ hoa mỹ. Nhưng đối với những phu mỏ vô ma lực như Dương Minh, mỗi viên quặng rỉ sét này là một mầm mống của dịch bệnh Hóa Đen, thứ gặm nhấm da thịt họ cho đến khi hóa đá xám đen và chết đi trong đau đớn.


- Dương Minh, uống miếng nước đi em. Đừng cố quá, phổi em sẽ nát ra trước khi quặng đầy giỏ đấy.


Một giọng nói bộc trực vang lên từ phía sau. Lâm Thiết, gã bạn thân nối khố mười bảy tuổi của Dương Minh, bước tới với bả vai rộng như gấu rừng. Gã vác trên vai chiếc búa tạ đúc từ sắt quặng đen nặng tám mươi cân, mồ hôi chảy ròng ròng trên tấm lưng trần ngăm đen bóng loáng. Lâm Thiết ném cho Dương Minh một ống tre đựng nước nhạt.


Dương Minh đón lấy, hớp một ngụm lớn, cảm nhận dòng nước lạnh tạm thời làm dịu đi vòm họng bỏng rát vì bụi than. Cậu khàn giọng hỏi:


- Hôm nay sản lượng của nhóm thế nào rồi? Trưởng làng Dương Bách nói chỉ tiêu tháng này tăng thêm hai mươi phần trăm. Nếu không nộp đủ quặng chất lượng cao, Triệu gia sẽ cắt giảm thuốc ức chế phát phát cho làng.


Lâm Thiết nhổ một bãi nước bọt lẫn bụi than xuống đất, đôi mắt bừng lên ngọn lửa tức giận thầm lặng:


- Mẹ kiếp bọn Triệu gia! Chúng ta đào ngày đào đêm, tay rách nát xương khớp rã rời mà chúng vẫn coi chúng ta như súc vật. Cậu nhìn xem, trong làng có ai sống quá ba mươi tuổi mà không bị hóa đen chân tay không? Ngay cả cha cậu, chú Thiết Sơn năm xưa...


- Lâm Thiết. - Dương Minh trầm giọng ngắt lời. Đôi mắt cậu chùng xuống khi nhắc đến cha mình. Dương Thiết Sơn, cựu phu mỏ kỳ cựu, đã hy sinh trong vụ sập hầm mỏ số 9 năm xưa. Mỗi khi Dương Minh hỏi trưởng làng Dương Bách về nguyên nhân thực sự dẫn đến vụ sập hầm đó, lão nhân luôn lảng tránh với ánh mắt đầy sợ hãi và u uất. Có một bí mật kinh hoàng nào đó dưới lòng đất sâu mà giới phù thủy muốn chôn vùi vĩnh viễn.


Nhưng hiện tại, Dương Minh không có thời gian để tìm kiếm chân tướng quá khứ. Cậu còn một mỏ neo duy nhất để bám víu vào cuộc sống này: em gái Dương Chi.


Dương Chi mới mười hai tuổi, mang tâm hồn ngây thơ nhưng đang phải gánh chịu nỗi đau thể xác tột cùng. Cô bé bị nhiễm nguyền chú Hóa Đen cấp độ nặng ở cánh tay trái. Những vệt đen nguyền rủa lan rộng như rễ cây cổ thụ, tỏa ra luồng khí lạnh lẽo gặm nhấm sinh mệnh cô bé mỗi ngày. Để có tiền mua Thuốc ức chế Hắc Ấn từ chợ đen, Dương Minh phải chấp nhận làm việc mười sáu tiếng mỗi ngày dưới hầm mỏ sâu, chịu đựng sự khinh miệt của một kẻ vô ma lực bẩm sinh.


Trong thế giới tôn sùng ma pháp này, không có ma lực đồng nghĩa với rác rưởi di truyền. Người thường chỉ có thể làm nô lệ, làm công cụ lao động phế thải.


- Anh hai!


Một tiếng gọi trong trẻo, nhỏ nhẹ vang lên từ phía lối mòn dẫn vào khu lán trại phu mỏ rách nát.


Dương Minh giật mình quay lại. Dương Chi đang đứng đó, dáng người nhỏ nhắn, gầy gò dưới chiếc áo vải thô vá víu sờn rách. Cánh tay trái của cô bé được quấn chặt bằng những dải băng vải bẩn thỉu rỉ mủ đen, nhưng khuôn mặt nhợt nhạt vẫn cố nở một nụ cười hiền hậu. Cô bé ôm trong lồng ngực một bọc lá chuối nhỏ đựng hai mẩu bánh mì khô khốc.


- Sao em lại ra đây? Chướng khí ở khu mỏ này độc lắm, mau về lán đi! - Dương Minh hốt hoảng lao tới, đỡ lấy đôi vai gầy guốc của em gái.


Dương Chi khẽ lắc đầu, giọng nói run rẩy vì lạnh nhưng ngập tràn sự quan tâm:


- Em mang bánh mì cho anh và anh Lâm Thiết. Hôm nay anh chưa ăn gì từ sáng rồi...


Lâm Thiết nhìn cảnh đó, lòng thắt lại. Gã định bước tới xoa đầu cô bé thì một tiếng roi da xé gió đột ngột vang lên từ phía đầu dốc.


Chát!


Tiếng nổ âm thanh chát chúa kèm theo một luồng hắc khí màu đỏ sẫm quật mạnh xuống đống quặng sắt bên cạnh, khiến đá vụn bắn tung tóe. Dương Minh nhanh như cắt ôm chặt Dương Chi vào lòng, dùng tấm lưng gầy của mình che chắn hoàn toàn cho em gái.


- Lũ súc vật vô dụng! Giờ này còn đứng đó tình tự gia đình sao?


Một giọng nói hống hách, tàn bạo vang lên.


Quản đốc Triệu Bá bước tới từ trong sương mù. Hắn là một gã đàn ông trung niên béo phì vạm vỡ, khuôn mặt đầy thịt mỡ hung tợn bám đầy muội than nhưng khoác trên mình chiếc áo choàng lụa tím sang trọng của gia tộc Triệu Thị. Trên bả vai hắn đeo xích sắt nặng trịch, và trên tay phải là chiếc Roi da ma pháp của Triệu Bá - thứ vũ khí chế tác từ da dị thú nguyền rủa, luôn rỉ ra những giọt chất lỏng màu đen bốc mùi hoại tử.


Đi sau Triệu Bá là bốn tên lính tuần tra mặc giáp sắt thô, tay lăm lăm đại đao rỉ sét.


Triệu Bá trợn ngược đôi mắt đầy tia máu, nhìn chằm chằm vào chiếc giỏ quặng chưa đầy của Dương Minh, rồi nhổ một bãi nước bọt khinh bỉ:


- Dương Minh! Sản lượng quặng của nhóm mày hôm nay sụt giảm nghiêm trọng. Mày có biết chỉ tiêu của gia tộc là gì không? Mày muốn cả cái làng rác rưởi này bị cắt thuốc ức chế để chết hoại tử hết đúng không?


Dương Minh đứng thẳng dậy, chắn trước mặt Dương Chi. Ánh mắt cậu lạnh lùng, kiên định đối diện với gã quản đốc tàn bạo:


- Quản đốc Triệu Bá, mạch quặng ở phía Tây hầm mỏ số 9 đã cạn kiệt. Chúng tôi phải đào sâu hơn vào vùng chướng khí cực độc để tìm quặng chất lượng cao. Nhiều phu mỏ đã ngất xỉu vì nhiễm độc. Xin ông cho thêm thời gian...


- Thời gian? Triệu gia không nuôi lũ rác rưởi vô ma lực để nghe lời giải thích! - Triệu Bá gầm lên cắt ngang. Hắn vung tay, chiếc roi da ma pháp rít gió quật thẳng vào mặt một phu mỏ già yếu đang quỳ run rẩy bên cạnh.


Chát!


Nhát roi tàn nhẫn mang theo chiêu thức Roi Ma Phá Giáp quất rách nát vai áo người phu mỏ già. Luồng sóng xung kích hắc khí ăn mòn da thịt ngay lập tức, khiến ông lão thét lên đau đớn tột cùng, ngã quỵ xuống đất co giật kịch liệt. Nhát roi này không chỉ tàn phá thể xác, mà độc tố nguyền rủa của nó còn tác động trực tiếp vào linh hồn phàm nhân, gây ra nỗi đau đớn tinh thần không thể chịu đựng nổi.


- Nhìn xem! Đây là cái giá của sự lười biếng! - Triệu Bá cười man dại, chiếc roi da đỏ rực tiếp tục vung lên, lần này hướng thẳng vào đầu Dương Chi đang sợ hãi nép sau lưng anh trai.


- Dừng tay! - Dương Minh gầm lên.


Trong cơn nguy kịch, bản năng sinh tồn hoang dã của một thợ mỏ trỗi dậy. Dương Minh chộp lấy chiếc cuốc sắt rỉ sét bên cạnh, vung lên đỡ trực diện nhát roi da ma pháp hòng bảo vệ em gái.


Phập!


Nhưng sắt thường làm sao chống lại được ma pháp lực lượng? Chiếc roi da ma pháp bọc lửa hắc ám của Triệu Bá dễ dàng chém đôi cán cuốc sắt dày chỉ trong một nhát quất. Lực phản chấn cực mạnh hất văng nửa cán cuốc rách nát khỏi tay Dương Minh, cào rách lòng bàn tay cậu rỉ máu đỏ.


Chiếc roi da ma pháp không hề giảm đà, tiếp tục lao thẳng tới như một con rắn độc rực lửa.


Dương Minh không hề do dự. Cậu xoay người, dùng toàn bộ tấm lưng gầy guốc nhưng cứng cáp của mình che chở hoàn toàn cho Dương Chi. Cậu nhắm chặt mắt, chuẩn bị đón nhận đòn đánh hủy diệt.


Chát!


Tiếng roi quất mạnh vào da thịt vang lên rợn người.


Cơn đau ập đến như một ngọn lửa địa ngục thiêu đốt toàn bộ dây thần kinh trên lưng Dương Minh. Roi Ma Phá Giáp ăn mòn da thịt cậu ngay lập tức. Cảm giác như có hàng vạn con kiến độc đang điên cuồng cắn xé kinh mạch, luồng oán khí lạnh lẽo từ chiếc roi xâm nhập sâu vào lồng ngực, hòng bóp nghẹt linh hồn phàm nhân của cậu. Tấm lưng săn chắc của Dương Minh rách toạc một đường dài từ vai trái xuống hông, máu đen kịt rỉ ra sủi bọt do độc tố hoại tử ăn mòn.


- Anh hai! - Dương Chi gào lên trong nước mắt, đôi bàn tay nhỏ bé run rẩy cố gắng ôm lấy anh trai.


Dương Minh quỵ gối xuống đất, hai tay chống chặt vào đá hộc để không bị ngã gục. Hàm răng cậu cắn chặt đến mức rỉ máu tươi, nhưng cậu không hề phát ra một tiếng rên rỉ nào.


Trong cơn đau đớn tột cùng đó, một bản năng sinh tồn kỳ lạ được truyền dạy từ cha năm xưa trỗi dậy trong tâm trí Dương Minh.


'Nín thở... hạ nhịp tim xuống mức tối thiểu... biến cơ thể thành đá chết dưới lòng đất sâu...'


Dương Minh chủ động thực hiện kỹ thuật nín thở mỏ quặng. Cậu đóng chặt mọi lỗ chân lông, hạ nhịp tim đập chậm rãi rên rỉ như tiếng đá rạn nứt dưới lòng đất sâu. Kỳ diệu thay, khi nhịp tim hạ xuống mức cực thấp, dòng máu nóng trong cơ thể cậu bắt đầu chuyển động chậm lại, ngăn chặn độc tố nguyền rủa từ vết roi lan nhanh về phía tim. Nỗi đau đớn gặm nhấm linh hồn cũng theo đó giảm đi một phần.


Cùng lúc đó, đôi mắt đen láy của Dương Minh hé mở. Dù đang chịu đựng đau đớn, cậu vẫn bình tĩnh quan sát bộ pháp di chuyển của Triệu Bá. Cậu nhận thấy mỗi khi vung roi, chân phải của Triệu Bá luôn hơi lùi lại nửa bước để lấy đà, và bả vai béo phì của hắn sẽ có một nhịp co thắt nhẹ trước khi roi phát lực.


Đây chính là sơ hở chiến thuật của kẻ thù. Nếu có một thứ vũ khí đủ cứng cáp, cậu hoàn toàn có thể áp sát bẻ gãy cánh tay cầm roi của hắn.


- Ô? Thằng rác rưởi này chịu một roi của tao mà vẫn không chết sao? Thể chất của phu mỏ đúng là dai nhách như đỉa đói! - Triệu Bá ngạc nhiên nhìn Dương Minh vẫn đang gượng đứng dậy, đôi mắt hắn hằn lên sát ý tàn độc. Hắn vung roi, chuẩn bị tung ra nhát roi thứ hai quyết định lấy mạng chàng thiếu niên.


- Triệu Bá! Mày dám đụng đến anh em nó thử xem!


Một tiếng gầm vang dội như sấm nổ cắt ngang cơn thịnh nộ của gã quản đốc.


Lâm Thiết vác chiếc búa tạ sắt đen nặng tám mươi cân lao tới. Gã vung búa quật mạnh xuống nền đá ngay trước chân Triệu Bá.


Uỳnh!


Lực cơ bắp phu mỏ cực hạn kết hợp với sức nặng của búa tạ tạo ra một cú chấn động mạnh mẽ, xé toạc mặt đất đá vôi thành những vết nứt sâu. Coal bụi than và đá vụn bắn tung tóe tạo thành một bức tường bụi mịt mù che khuất tầm nhìn của lính tuần.


Triệu Bá hoảng hốt lùi lại vài bước để tránh đá bay, hắn ho sặc sụa trong làn bụi than dày đặc, giận dữ hét lên:


- Lâm Thiết! Mày muốn tạo phản hả? Lính đâu! Bắt sống tụi nó cho tao!


Nhưng dưới sự che chở của bức tường bụi than mịt mù, Lâm Thiết đã nhanh chóng cúi xuống, một tay vác chiếc búa tạ, tay kia xốc nách đỡ Dương Minh đứng dậy:


- Đi nhanh! Tớ cản phía sau cho!


Dương Minh cắn răng chịu đựng cơn đau rách thịt trên lưng, một tay ôm chặt Dương Chi vào lòng, tay kia dựa vào bả vai vững chãi của Lâm Thiết. Cả nhóm nhanh chóng lách qua các ngách đá hẹp của khu mỏ số 9, lợi dụng địa hình quen thuộc để tháo chạy về phía lán trại phu mỏ rách nát nằm sát vách núi đá vôi hoang tàn.


Triệu Bá cùng bốn tên lính tuần tra giáp sắt đuổi theo một đoạn ngắn nhưng bị mất dấu trong làn sương độc dày đặc bao phủ lối mòn biên giới. Hắn vung chiếc roi da ma pháp quất mạnh vào không trung để trút giận, giọng nói tàn độc vang vọng khắp thung lũng sương mù:


- Dương Minh! Lâm Thiết! Lũ rác rưởi tụi mày không trốn thoát được đâu! Ngày mai, nếu không nộp đủ quặng sắt ma pháp rỉ sét chất lượng cao từ hầm mỏ số 9, tao sẽ san phẳng cái làng mỏ này và đem con em gái mày đi hiến tế cho tế đàn!


...


Trong căn lán trại phu mỏ rách nát, ánh sáng le lói từ chiếc đèn dầu hỏa cũ kỹ chỉ đủ soi rõ khuôn mặt tái nhợt của ba người.


Dương Minh nằm sấp trên chiếc giường tre ọp ẹp. Vết roi trên lưng cậu vẫn đang rỉ ra dòng máu đen kịt bốc mùi hôi thối của độc tố hoại tử. Dương Chi ngồi bên cạnh, bàn tay nhỏ bé run rẩy dùng gạc vải rách thấm nước mỏ ô nhiễm đã qua tẩm tịnh để lau vết thương cho anh trai. Nước mắt cô bé rơi lã chã trên tấm lưng rách nát của Dương Minh.


- Anh hai... đều tại em... nếu em không ra khu mỏ, anh đã không phải chịu đòn... - Dương Chi khóc nghẹn ngào.


Dương Minh khẽ nghiêng đầu, cố gắng nở một nụ cười khàn đặc để trấn an em gái:


- Không phải tại em... Dương Chi ngoan, anh không sao. Vết thương ngoài da thôi, ngày mai sẽ lành...


Lâm Thiết đứng bên cạnh bếp lửa, tay nắm chặt chuôi chiếc búa tạ sắt đen đã bị sứt mẻ vài góc. Gã phẫn nộ đấm mạnh vào cột gỗ lán trại:


- Ngày mai chúng ta phải làm sao đây, Dương Minh? Triệu Bá đã nói như vậy, hắn chắc chắn sẽ làm thật. Mạch quặng phía Tây hầm mỏ số 9 đã sập hoàn toàn từ tuần trước, chướng khí rò rỉ nồng độ cực cao. Tiến vào đó cứu người hay khai thác quặng đều là tự sát!


Dương Minh im lặng. Cậu cảm nhận rõ ràng dòng máu đen lạnh buốt từ vết thương trên lưng đang âm thầm gặm nhấm kinh mạch của mình. Độc tố hoại tử của Roi Ma Phá Giáp đang bắt đầu ăn mòn da thịt cậu. Nếu cứ tiếp tục cam chịu dưới sự cai trị tàn bạo của phù thủy Triệu Bá, cả hai anh em cậu và toàn bộ người dân làng mỏ Sương Mù này sẽ chết dần chết mòn trong bóng tối biên thùy.


Phải phản kháng. Nhưng làm sao một kẻ vô ma lực bẩm sinh như cậu có thể đối đầu với ma pháp lực lượng của phù thủy?


Chân tướng về cái chết của cha cậu dưới lòng đất sâu, tàn tích lò nung cổ xưa ẩn giấu dưới hầm mỏ số 9, và nguyền chú Hóa Đen đang tàn phá cánh tay em gái... Tất cả như những sợi xích vô hình đang siết chặt lấy cổ Dương Minh, ép cậu phải đưa ra một quyết định sinh tử.


Uỳnh!


Đột ngột, một tiếng động đất dữ dội từ phía sâu lòng đất vang lên, cắt ngang bầu không khí ngột ngạt của căn lán trại.


Mặt đất dưới chân họ rung chuyển kịch liệt. Tiếng đổ sập rầm rập của hàng vạn tấn đá hộc từ phía Hầm mỏ số 9 bị sập vọng lại, kèm theo một luồng khí đen kịt rò rỉ rực sáng ánh tím lạnh lẽo bốc lên bầu trời đêm biên thùy.


Một tai họa lớn, hoặc một định mệnh kinh hoàng, đã chính thức bắt đầu bùng nổ dưới lòng đất sâu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!