Lôi Đình Trên Ngọn Đa Cổ
Lời thốt ra từ cửa miệng Lam như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tâm trí đang quay cuồng của Sơn. Đôi mắt rực lôi quang xanh biếc của Nhãn quan giải phẫu trong đồng tử anh khẽ giật nảy, luồng sáng lam sắc dần thu liễm, trả lại tròng mắt màu nâu sẫm u uất nhưng đầy kinh nghị. Lam đứng đó, bàn tay siết chặt lấy cánh cung tre lôi điện, lồng ngực phập phồng thở dốc sau phát bắn tiễn pháp phong lôi. Ánh mắt cô nhìn anh không còn vẻ cảnh giác, dò xét của một thợ săn dị tộc đối với kẻ tà y biến dị nữa, mà là một sự chấn động sâu sắc xen lẫn thành kính vạn phần.
“Nguyễn tộc... thợ thuộc da hoàng gia thời Hùng Vương...” Lam thì thào, giọng cô run lên giữa tiếng sấm rền rĩ từ xa vọng lại. “Chỉ có dòng máu chính tông của dòng họ Nguyễn Tây Mỗ mới có thể thức tỉnh được Nhãn quan giải phẫu nhìn thấu kinh mạch dị thú mà không bị tà khí thạch hóa hủy hoại nhãn cầu. Ngươi chính là truyền nhân cuối cùng?”
Sơn không trả lời. Cơn đau dữ dội từ bả vai trái rách cơ sâu – di chứng từ cú quất roi mây bọc gai sắt của Đội trưởng Trịnh – đột ngột bùng lên như có ngàn vạn con rết đang gặm nhấm da thịt. Mủ vàng ấm nóng hòa cùng máu tươi rỉ ra, thấm đẫm vạt áo nâu rách nát, bốc lên mùi tanh nồng khó chịu. Anh khó nhọc thở dốc qua chiếc Mặt nạ da thuộc tẩm dầu ngải cứu. Mảng da cháy sém bên má trái mặt nạ – vết tích từ mũi tên sét của Lam ở trận chiến trước – tỏa ra mùi khét lẹt nồng nặc, quyện với vị đắng ngắt của dầu ngải cứu hoang dã khiến cổ họng anh khô khốc, bỏng rát.
“UỲNH—— ĐOÀNG!”
Một luồng sét đen tà ác đột ngột giáng xuống từ đỉnh trời, đánh thẳng vào trung tâm đầm lầy Dạ Trạch. Luồng ánh sáng chói lòa ấy không mang sắc xanh thanh khiết của tự nhiên, mà là một màu tím đen kịt, u ám, mang theo luồng tà khí thạch hóa nguyên bản cuồn cuộn. Mặt đất đầm lầy rung chuyển dữ dội. Những thềm xương khô nghĩa địa Dạ Trạch nhô lên khỏi bùn đen như những chiếc răng quỷ khổng lồ khẽ run rẩy, va vào nhau phát ra những tiếng lách cách ghê rợn.
Từ hướng đền hoang phế, một tiếng gáy lôi đình vang lên. Đó không phải tiếng gáy báo bình minh của loài gà phàm trần, mà là tiếng thét oán hận xé toạc màng nhĩ, mang theo tiếng sấm rền rĩ làm rung chuyển cả những rặng tre già ven sông Hồng. Đại Lôi Kê tà hóa đã hoàn toàn thức tỉnh.
“Nó đang ở Cây đa cổ thụ sấm sét,” Lam giật mình, sắc mặt cô biến đổi nghiêm trọng. “Tà khí thạch hóa từ vết xích thạch anh trên người nó đang rò rỉ ra ngoài. Nếu không tiêu diệt nó ngay đêm nay, luồng sương độc này sẽ tràn về Tây Mỗ trong vòng ba khắc. Em gái ngươi... và cả dân làng sẽ vĩnh viễn hóa thành đá xám!”
Nghe đến tên Thảo, đồng tử Sơn co rụt lại. Vết thạch hóa giai đoạn hai đang gặm nhấm khớp gối của em gái anh dưới hầm ngầm nhà tổ. Anh không còn thời gian để do dự hay giải thích về thân thế của mình. Sơn gắng gượng dùng tay phải siết chặt chiếc nạng sắt thô sơ. Bộ nẹp đồng gia cố chân què trái của anh đã bị axit đầm lầy ăn mòn gãy nát khớp nối hoàn toàn, mỗi lần anh nhúc nhích, cạnh sắt nhọn hoắt lại đâm lút vào da thịt mắt cá chân rách nát, máu chảy rỉ rả dọc theo ống chân lạnh ngắt. Mỗi bước lết đi trên thềm xương khô là một cực hình xé tủy xương tủy, nhưng ánh mắt anh vẫn kiên định sắt đá.
“Đi,” Sơn khàn giọng ra lệnh qua chiếc mặt nạ da thuộc khét lẹt. “Săn nó.”
Hai người băng qua những bụi cây đá xám rạn nứt sắc nhọn như dao cạo của Rừng đá xám. Sương độc Dạ Trạch tràn về ngày càng dày đặc, lạnh buốt và nhớp nháp hơi nước axit. Khi họ tiến sát đến trung tâm đầm lầy, Cây đa cổ thụ sấm sét hiện ra sừng sững giữa màn sương mù màu xám xịt.
Đó là một ngọn đa ngàn năm tuổi khổng lồ, nhưng cành lá của nó không còn màu xanh tươi của sự sống. Một nửa thân cây và những nhánh rễ khổng lồ cắm sâu xuống đầm nước đen đã bị thạch hóa thành đá vôi xám xịt, nứt nẻ nhem nhuốc. Những cành cây khô trơ trụi rực lên những tia sét xanh tím crackle liên tục, tạo thành một cái lưới điện tự nhiên khổng lồ bao bọc lấy ngọn cây. Trên đỉnh cao nhất, giữa chiếc tổ chim khổng lồ bện bằng xương thú đá thạch anh sắc nhọn, Đại Lôi Kê tà hóa đang ngự trị.
Thân hình nó khổng lồ cao bằng cả mái nhà tranh, bộ lông vũ màu xanh tím rực rỡ nhưng xơ xác, mọc đầy những gai đá thạch anh nhọn hoắt rỉ máu đen tà ác. Đôi cánh của nó không còn lông vũ mềm mại, mà đã biến dị thành hai phiến cánh đá thạch anh xám xịt, nặng nề, mỗi lần vỗ lại phát ra tiếng rít xé gió và phóng ra những luồng bão sét đen tàn phá rừng già xung quanh. Đôi mắt nó đỏ ngầu oán hận ngập trời, găm chặt vào hai kẻ xâm phạm dưới chân cây.
“Tà khí của nó quá mạnh,” Lam hét lên giữa tiếng sấm rền rĩ, cô kéo căng cánh cung tre lôi điện, ba mũi lôi tiễn thanh tẩy rực sáng xanh biếc xuất hiện trên dây cung. “Ta sẽ bắn liên tục để thu hút sự chú ý của nó! Ngươi phải tìm cách leo lên tổ chim kết liễu nó! Nhưng chân của ngươi...”
“Ta tự có cách,” Sơn nghiến răng, bám chặt tay trái vào thân cây đa trơn trượt dính bùn axit.
“UỲNH!”
Đại Lôi Kê tà hóa phát hiện ra họ. Nó vỗ mạnh đôi cánh đá khổng lồ, phóng ra một trận bão sét đen bao trùm cả cây đa cổ. Những tia sét đen tà ác nện xuống rầm rầm, đánh sập hàng loạt cành cây đá xám rơi rụng như mưa đá nhọn hoắt. Lam liên tục di chuyển nhẹ nhàng như một bóng ma trên những khúc xương khô, cô buông tay cung, những mũi lôi tiễn xé gió lao vút đi, nổ tung liên hoàn trên đầu tà thú để quấy nhiễu tầm nhìn của nó.
Sơn bắt đầu leo lên. Thân cây đa cổ thụ trơn trượt, rỉ ra thứ nhựa cây trộn lẫn nước axit đầm lầy ăn mòn da thịt tay anh. Cánh tay phải phàm nhân của anh run rẩy bám vào vỏ cây lạnh ngắt, trong khi chân trái què teo tóp kéo lê nặng nề, chiếc nẹp sắt hỏng cọ xát vào vách đá vôi phát ra tiếng kẽo kẹt khô khốc. Cứ mỗi trượng leo lên, dòng điện rò rỉ từ những cành cây đá lại truyền qua thân cây, giật tê dại cả cơ thể Sơn, khiến vết thương bả vai trái rách thịt của anh co thắt dữ dội, máu tươi và mủ vàng tuôn ra ướt sũng vạt áo.
Sơn cố gắng dồn lực, rút chiếc kim khâu gân Lôi Kê rỉ sét bên hông ra, định phóng một luồng lôi điện nhỏ để phá hủy nhánh rễ đá cản đường. Thế nhưng, dòng điện phàm nhân yếu ớt rò rỉ từ đầu kim vừa xuất hiện đã lập tức bị luồng sét đen bạo ngược của Đại Lôi Kê đánh tan ngược lại. Luồng điện phản phệ cực mạnh chạy dọc cánh tay phải Sơn, làm rách da tay anh, máu tươi phun trào rớt xuống những phiến đá xám dưới chân. Sơn suýt nữa thì buông tay rơi xuống vực thẳm xương khô.
Đại Lôi Kê tà hóa tinh khôn phát hiện ra kẻ què đang bò trườn dưới thân cây. Nó rít lên một tiếng giận dữ, vung chiếc cánh đá thạch anh khổng lồ, quét mạnh một cú mang theo sức nặng ngàn cân định quật nát Sơn thành mảnh vụn.
Cú quét cánh đá xé gió lao đến sát sạt bả vai Sơn. Giữa lồng ngực anh, tim đập thình thịch liên hồi vì ngạt thở và đau đớn. Đúng vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một tiếng nổ đanh gọn xé toạc màn sương độc Dạ Trạch từ khoảng cách trăm trượng.
“ĐOÀNG!”
Đó là tiếng súng kíp tự chế của chú Tư Súng ẩn nấp trong bụi rậm đầm lầy. Viên đạn chì khảm đồng đen xé gió lao vút đi, bắn chính xác tuyệt đối vào con mắt phải còn lại của Đại Lôi Kê tà hóa.
Con tà thú khổng lồ rú lên một tiếng thét đau đớn tột cùng, máu đen tà ác phun trào từ hốc mắt bị mù của nó. Cú quét cánh đá bị lệch hướng hoàn toàn, nện sầm vào vách đá vôi bên cạnh thân cây, làm đá lở bay mù mịt nhưng giúp Sơn thoát chết trong gang tấc.
“Sơn! Nhìn điểm yếu của nó!” Tiếng Lam hét lớn dội lại từ phía dưới.
Sơn nén đau đớn tột cùng, hai mắt anh rực sáng lôi quang xanh biếc dũng mãnh. Nhãn quan giải phẫu được kích hoạt cực hạn giữa trận bão sét.
Trong tầm mắt giải phẫu kỳ ảo của anh, cơ thể khổng lồ của Đại Lôi Kê hiện lên rõ rệt từng thớ thịt, mạch máu và đường kinh mạch sấm sét. Sơn quan sát thấy một quy luật chiến thuật chí mạng: trước mỗi lần con tà thú chuẩn bị rít gào phóng ra luồng sét đen cực đại, nó luôn rụt cổ lại một chút để bảo vệ khớp xương vai rỉ sét bên phải của mình. Khớp xương vai đó chính là mắt xích duy nhất chưa bị thạch hóa hoàn toàn, là ngõ ngách dẫn điện trực tiếp thẳng vào tâm mạch và tim của nó!
“Đó là điểm yếu chí tử của ngươi!”
Sơn gầm lên một tiếng dũng mãnh qua chiếc mặt nạ da thuộc khét lẹt. Chân trái què của anh đạp mạnh vào một nhánh cây đá làm điểm tựa, bất chấp chiếc nẹp sắt gãy khớp đâm lút vào xương đau đớn thấu xương tủy. Anh phóng người lao vút lên tổ chim bằng xương đá thạch anh sắc nhọn.
Tay trái Sơn bám chặt lấy rìa tổ chim, tay phải anh vung con dao thuộc da bằng đá obsidian sắc bén như dao cạo, rạch một đường mượt mà, chuẩn xác tuyệt đối vào khe hở giữa các mảng vảy đá thạch anh ở khớp vai phải của tà thú. Lưỡi dao obsidian mỏng dính cắt ngọt qua lớp da tà thú dày cứng, lộ ra thớ thịt rực sấm sét đen rỉ máu.
Ngay lập tức, Sơn dùng tay phải cầm chiếc kim khâu gân Lôi Kê rỉ sét, dồn hết toàn bộ tinh thần lực và dòng máu Nguyễn tộc hoàng gia trong huyết quản, đâm sâu lút kim xuyên qua vết rạch khớp vai thẳng vào tim Đại Lôi Kê tà hóa.
“XOẸT—— ĐOÀNG!”
Dòng lôi điện thanh tẩy từ đầu kim kết hợp với sấm sét tự nhiên của cây đa cổ thụ tạo thành một luồng điện cực đại nổ tung ngay trong tim con tà thú. Đại Lôi Kê tà hóa co giật dữ dội, đôi cánh đá khổng lồ của nó buông thõng xuống, những gai đá thạch anh trên người nứt vỡ rụng lả tả. Nó rít lên một tiếng gầm thảm thiết cuối cùng rồi đổ sụp xuống tổ chim, máu đen tà ác cuồn cuộn chảy ra hòa vào nước đầm lầy Dạ Trạch.
Sơn tiêu diệt thành công tà thú, thu hoạch được tấm Da Lôi Kê cổ xưa màu xanh tím rực rỡ và sợi Gân Lôi Kê rỉ sét dẻo dai làm chỉ khâu ma pháp. Thế nhưng, thể xác tàn phế của anh đã hoàn toàn kiệt sức. Chân trái què teo tóp của anh đông cứng khớp gối lạnh ngắt, mất hoàn toàn khả năng di chuyển tự do. Anh ngã quỵ xuống tổ chim, bả vai phải bị bỏng điện nặng nề rỉ máu đen.
“Sơn!” Lam nhanh nhẹn leo lên tổ chim, cô định nâng anh dậy.
Nhưng đúng vào khoảnh khắc thân xác Đại Lôi Kê tà hóa hoàn toàn nguội lạnh, một luồng khói đen kịt, mang hình hài một con gà lôi khổng lồ oán hận rít gào đột ngột phun trào từ lồng ngực tà thú. Luồng oán niệm ngập trời rực sét đen tà ác ấy lao vút đi với tốc độ chớp nhoáng, phóng thẳng vào lồng ngực của Sơn trước sự kinh hoàng của Lam.
“HỰ——!”
Sơn trợn trừng mắt, lồng ngực anh rực lên những tia sét đen tà ác rỉ máu. Luồng oán niệm thù hận của linh thú bị phong ấn giam cầm mười năm qua đã hóa thành một lời nguyền hắc ám, găm chặt vào linh hồn anh, bắt đầu ăn mòn tinh thần lực và gieo rắc những cơn cuồng nộ tàn bạo vào tâm trí người thợ khâu tàn tật.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!