Vuốt Đá Đầm Nước Đen
Sương mù trên đầm Dạ Trạch rậm rạp như một tấm liệm xám xịt, nhớp nháp hơi nước axit và mùi sulfur thối rữa. Sơn tiến bước cực kỳ nhọc nhằn. Chiếc nạng sắt thô sơ nứt khớp rên lên những tiếng kẽo kẹt khô khốc mỗi khi cắm xuống lớp bùn đen thụt lún. Chân trái teo tóp của anh tê dại hoàn toàn, bộ nẹp đồng gia cố đã bị gãy nát khớp nối từ trận phục kích trước, giờ đây những cạnh sắt nhọn hoắt của nó cứ mỗi bước đi lại đâm lút vào da thịt mắt cá chân, rỉ ra những giọt máu tươi ấm nóng rồi nhanh chóng bị dòng nước đầm lạnh ngắt nuốt chửng.
Ngay bên hông Sơn, vò nước vỏ cây đước sông Hồng bị nứt rạn rỉ ra thứ dịch tannin đỏ sẫm như máu, bám vào vạt áo nhuộm nâu rách nát. Trên mặt anh, chiếc Mặt nạ da thuộc tẩm dầu ngải cứu tự chế phát ra những tiếng thở “khò khè, khò khè” nặng nề qua màng lọc. Mùi đắng ngắt, nồng nặc của ngải cứu hoang dã cố xua đi thứ mùi hôi thối đặc trưng của đầm lầy, nhưng mảng da thuộc bên má trái mặt nạ – nơi bị mũi tên lôi điện của Lam bắn sượt qua ở tập trước – vẫn thoang thoảng mùi khét lẹt của da cháy. Vết thương roi mây trên bả vai trái của Sơn rách cơ sâu, sưng đỏ tấy và rỉ mủ vàng ấm nóng, mỗi nhịp thở là một cơn đau nhức nhối chạy dọc sống lưng.
Lam di chuyển phía trước anh khoảng ba trượng. Cô đi nhẹ nhàng như một bóng ma, đôi chân trần lướt trên những thân cây đá xám rạn nứt mà không hề phát ra tiếng động. Cây cung tre lôi điện cổ xưa đeo chéo sau lưng cô thỉnh thoảng lại lóe lên những tia điện quang xanh biếc yếu ớt phản chiếu dưới làn nước đen ngòm.
“Nín thở, đi sát vào ta,” Lam khẽ ngoảnh đầu lại dặn, giọng nói lạnh lùng qua làn sương mỏng. “Nước ở đoạn này sâu hơn, axit đậm đặc hơn. Và... bọn chúng đang thức giấc.”
Sơn chưa kịp trả lời thì thính giác bão tố nhạy bén của anh đã bắt được những âm thanh quái dị dưới lòng nước đầm đen kịt.
“Sột soạt... sột soạt...”
Đó không phải tiếng bùn lún thông thường. Đó là tiếng những lớp vảy đá dày cộm, cứng ngắc cọ xát vào nhau dưới đáy nước đen sâu hoắm. Sơn rùng mình, nhãn quan giải phẫu phàm nhân của anh tuy chưa bộc phát ma năng lôi điện nhưng bằng kinh nghiệm của một thợ thuộc da lành nghề, anh nhận ra những vệt nước gợn sóng hình chữ V đang rẽ sương mù lao vút về phía mình từ ba hướng.
“Tránh ra!” Lam hét lớn.
Từ dưới lòng nước đầm đen ngòm bốc mùi axit nhẹ, ba cái bóng khổng lồ lao vút lên xé toạc màn sương. Đó là đàn cá sấu vảy đá khổng lồ, những con tà thú sơ cấp biến dị tàn bạo của đầm Dạ Trạch. Cơ thể chúng dài hơn hai trượng, lớp da lưng không còn là da thịt phàm trần mà đã thạch hóa thành những tảng vảy đá thạch anh xám xịt, nhấp nhô sắc nhọn như những chiếc răng quỷ. Đôi mắt chúng đỏ ngầu oán hận rực tà khí xám, cái mõm khổng lồ đầy răng nanh đá lởm chởm đang ngoác rộng, rít lên những tiếng gầm đục ngầu.
Con cá sấu đi đầu quật mạnh chiếc đuôi đá nặng nề vào mạn sườn Sơn. Cú quật mạnh như một khúc gỗ ngàn năm va đập, hất văng chiếc nạng sắt của anh ra xa. Sơn mất thăng bằng, cả thân hình gầy gò ngã nhào xuống dòng nước axit lạnh ngắt của đầm lầy.
“Sơn!” Lam kinh ngạc kêu lên.
Nước đầm mang tính axit nhẹ lập tức tràn qua các kẽ hở của chiếc mặt nạ da thuộc, len lỏi vào vết rách bả vai trái và bắp chân què đang rỉ máu của Sơn. Cơn đau buốt xé thịt tột cùng bùng phát như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm sâu vào tủy xương. Sơn cắn chặt môi đến bật máu tươi bên trong mặt nạ để giữ cho mình không nuốt phải nước độc, tay trái điên cuồng cào bấu vào thềm xương khô rêu phong dưới đáy nước để tìm điểm tựa.
Trên mặt nước, Lam nhanh chóng nhảy lên một bộ sườn thú đá khổng lồ bán ngầm. Cô kéo căng dây cung tre lôi điện, ba mũi tên bão tố thanh tẩy rực sáng lôi quang xanh biếc đồng loạt xuất hiện trên dây cung. Cô buông tay, ba luồng lôi tiễn xé gió lao vút đi, cắm phập vào đầu ba con cá sấu vảy đá.
“BÙNG! BÙNG! BÙNG!”
sấm sét bùng nổ dữ dội trên mặt nước đầm đen, lôi quang xanh biếc càn quét xua tan sương độc. Thế nhưng, Lam kinh ngạc nhận ra những mũi lôi tiễn của mình chỉ làm sứt mẻ nhẹ lớp sừng thạch anh cực dày trên sọ chúng rồi bị nẩy ra hoàn toàn. Lớp vảy đá của tà thú sơ cấp này quá dày cứng, sấm sét thông thường không thể xuyên thấu.
Con cá sấu đầu đàn phát hiện ra Sơn đang chìm dưới nước. Nó quẫy đuôi, lao thẳng về phía anh, cái mõm khổng lồ ngoác rộng chuẩn bị ngoạm nát thân hình tàn phế của người thợ khâu.
Dưới làn nước đen ngòm lạnh ngắt, phổi Sơn như muốn nổ tung vì ngạt thở và đau đớn. Nước axit đang gặm nhấm dữ dội bộ nẹp sắt chân què của anh, tiếng xèo xèo của kim loại bị ăn mòn rỉ sét vang lên ghê rợn trong tai. Giữa ranh giới sinh tử, bản năng sống mãnh liệt của truyền nhân Nguyễn tộc trỗi dậy. Sơn nén đau đớn tột cùng ở bả vai phải, dồn toàn bộ tinh thần lực còn sót lại lên đôi mắt.
“Vút!”
Đôi mắt Sơn đột ngột rực sáng một luồng lôi quang xanh biếc dũng mãnh, xuyên qua lớp kính thạch anh mờ của mặt nạ. Nhãn quan giải phẫu được kích hoạt dưới nước sâu.
Trong tầm mắt rực sáng lôi quang của Sơn, thế giới đầm lầy đen tối biến mất, thay vào đó là một sơ đồ giải phẫu học kỳ ảo rực rỡ sắc màu. Anh nhìn xuyên qua lớp vảy đá dày cứng như limestone của con cá sấu đang lao tới, thấy rõ hệ thống xương khớp rạn nứt, những mạch máu rực tà khí xám đang cuộn chảy, và đặc biệt là hệ thống kinh mạch vận động sấm sét của tà thú sơ cấp.
Sơn nhận ra cấu trúc vảy đá của dị thú Dạ Trạch tuy vô địch ở lưng và đầu, nhưng dưới bụng và các khớp nách di động lại tồn tại những khe hở kinh mạch cực kỳ mỏng manh. Đó là điểm yếu chí tử duy nhất nơi lôi điện thanh tẩy có thể xâm nhập trực tiếp vào tim mạch của nó.
Sơn dùng chút sức tàn cuối cùng gạt nước ngoi đầu lên mặt nước đen, khạc ra một ngụm nước bọt lẫn máu tươi, gào thét lớn chỉ điểm tọa độ yếu hại cho Lam:
“Bắn vào khớp nách bên trái! Ngay dưới mảng vảy xám rạn nứt! Đó là điểm hở kinh mạch của nó!”
Lam nghe thấy tiếng hét của Sơn, đôi mắt sắc sảo của cô lập tức khóa chặt vào tọa độ khớp nách trái của con cá sấu đầu đàn đang áp sát Sơn. Không một chút do dự, cô lấy từ bao tên ra một mũi tên tre già ngâm lôi điện tinh khiết nhất, kéo căng dây cung tre cổ thụ đến mức cực hạn.
“Phong Lôi Tiễn Pháp – Lôi Đình Trảm!”
Lam gầm nhẹ, buông dây cung. Mũi lôi tiễn cực đại mang theo toàn bộ năng lượng bão tố tích tụ hóa thành một luồng sáng xanh biếc xé toạc màn sương mù và nước đầm axit, bắn chính xác tuyệt đối vào khe hở khớp nách bên trái của con cá sấu đầu đàn.
“XOẸT—— ĐOÀNG!”
Mũi tên xuyên qua khe hở vảy đá mỏng manh, cắm phập thẳng vào tim con tà thú khổng lồ. Sấm sét thanh khiết bùng nổ dữ dội bên trong lồng ngực nó. Con cá sấu đầu đàn rú lên một tiếng gào thảm thiết, luồng lôi điện xanh biếc thiêu rụi toàn bộ kinh mạch và nội tạng của nó từ bên trong. Cơ thể khổng lồ bọc vảy đá của nó co giật dữ dội rồi đổ sụp xuống nước bùn đen, máu tà thú rỉ ra nhuộm đỏ một vùng nước đầm.
Hai con cá sấu còn lại thấy thủ lĩnh bị tiêu diệt chớp nhoáng trong nháy mắt, oán khí trong mắt chúng lập tức tan biến, thay vào đó là sự hoảng sợ tột cùng. Chúng vội vã quẫy đuôi, lặn sâu xuống đáy đầm nước đen trốn chạy mất dạng vào sương mù dày đặc.
Không gian đầm lầy trở lại sự tĩnh lặng chết chóc, chỉ còn tiếng nước axit ăn mòn nẹp sắt của Sơn phát ra những tiếng kẽo kẹt yếu ớt.
Sơn kiệt sức, cố gắng lết thân xác tàn phế bám vào bộ sườn thú đá khổng lồ bên cạnh để không bị chìm xuống. Lam nhanh nhẹn lướt tới, một tay giữ chặt lấy bả vai trái rách thịt sưng tấy của anh, kéo anh nằm lên thềm xương khô rêu phong an toàn.
Sơn thở dốc dồn dập qua chiếc mặt nạ da thuộc khét lẹt, tay phải anh run rẩy dùng dao thuộc da bằng đá obsidian rạch một đường dứt khoát lên bụng con cá sấu chết để thu hoạch lớp mỡ tà thú dày cộm dưới da. Đây là chất bôi trơn sinh học đặc thù vô giá giúp anh bảo dưỡng các mối khâu vai phải sau này không bị đông cứng khớp.
“Ngươi... ngươi vừa làm gì dưới nước?” Lam đứng bên cạnh anh, hơi thở cô có chút dồn dập do tiêu hao 30% thể lực sau phát bắn cực đại. Cô nhìn chằm chằm vào Sơn, khuôn mặt lạnh lùng bỗng hiện lên vẻ kinh ngạc tột độ.
Sơn khó nhọc tháo chiếc mặt nạ da thuộc tẩm dầu ngải cứu ra để thở. Dưới ánh sáng yếu ớt của lôi quang chưa tan trên mặt nước đầm, đôi mắt Sơn vẫn đang rực sáng một luồng lôi quang xanh biếc sâu thẳm của Nhãn quan giải phẫu. Luồng lôi quang ấy phản chiếu rõ rệt cấu trúc đồng tử phức tạp, mang theo những hoa văn cổ xưa uy nghiêm của dòng họ thợ thuộc da hoàng gia.
Lam lùi lại một bước, bàn tay cầm cung tre lôi điện run lên nhè nhẹ. Cô nhìn thấu hoa văn cổ tự lấp lánh trong đồng tử rực lôi quang của Sơn, nhận ra bí thuật Nhãn quan giải phẫu huyền thoại từ truyền thuyết cổ xưa của bộ tộc cô gác cửa.
“Đôi mắt này... Nhãn quan giải phẫu nhìn thấu kinh mạch...” Giọng Lam run rẩy, đầy chấn động kinh ngạc. “Ngươi không phải thợ thuộc da lậu phàm nhân... Ngươi sở hữu dòng máu hoàng gia Nguyễn tộc thời Hùng Vương! Dòng họ duy nhất giữ Vạn Thú Khâu Phổ!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!