Sương Độc Dạ Trạch
Chiếc thuyền nan của Lão Ngư lướt đi lặng lẽ như một bóng ma trên dòng sông Hồng cuộn sóng. Màn sương muối tháng Chạp dày đặc, nhớp nháp bao phủ lấy vạn vật, nuốt chửng cả ánh sáng yếu ớt của buổi bình minh đang lên. Khi mũi thuyền chạm vào bãi bồi sạt lở đầy lau sậy xám xịt ở bờ Bắc, Lão Ngư khẽ dùng mái chèo gỗ dâu tằm gạt nước, quay đầu lại nhìn Sơn bằng đôi mắt kèm nhèm nhưng đầy lo âu.
“Sơn què, ta chỉ có thể đưa ngươi đến đây thôi.” Giọng lão khàn đặc, lẫn trong tiếng gió rít qua rặng tre. “Phía trước là đầm Dạ Trạch cổ xưa. Nước đầm độc lắm, axit ăn mòn cả gỗ mộc, sương độc rỉ ra từ lòng đất khiến phổi người ta hóa đá chỉ sau vài hơi thở. Đi vào đó với cái chân què này... ngươi đang tự tìm đường chết đấy.”
Sơn không đáp. Anh ôm chặt vò nước vỏ cây đước già nứt rạn vào lồng ngực gầy gò. Thứ dịch tannin đỏ sẫm như máu rỉ qua kẽ nứt, thấm đẫm vạt áo nâu rách nát của anh, hòa lẫn với mùi máu tươi tanh nồng từ vết thương bả vai trái. Cú quất roi mây bọc gai sắt của Đội trưởng Trịnh đêm qua đã xé rách bả vai anh, giờ đây vết thương đang sưng tấy lên, tấy đỏ và bắt đầu rỉ mủ vàng ấm nóng dưới cái lạnh thấu xương của biên thùy.
Sơn dùng tay phải siết chặt chiếc nạng sắt thô sơ nứt khớp. Chân trái teo tóp của anh tê dại hoàn toàn, bộ nẹp đồng gia cố đã bị Lão sứt tai gõ gãy đôi khớp nối, mỗi lần anh nhúc nhích, cạnh sắt sắc nhọn lại đâm lút vào da thịt mắt cá chân, máu chảy rỉ rả dọc theo ống chân lạnh ngắt. Anh biết mình không còn đường lui. Tây Mỗ đã bị phong tỏa, Thảo đang nằm thoi thóp dưới hầm ngầm nhà tổ với khớp gối hóa đá xám xịt đang gặm nhấm từng giờ. Nếu không có da và gân của tà thú Lôi Kê để khâu vá bả vai, chế tạo kháng thể, em gái anh sẽ vĩnh viễn biến thành một bức tượng đá không hồn.
Sơn lết thân xác tàn phế xuống mạn thuyền, bùn lầy đầm lầy ngập đến nửa đùi lập tức ôm lấy anh, lạnh buốt và nhớp nháp. Anh quay lại, khẽ cúi đầu chào Lão Ngư, rồi run rẩy lôi từ trong giỏ tre ra chiếc Mặt nạ da thuộc tẩm dầu ngải cứu tự chế.
Chiếc mặt nạ làm từ da trâu thô dày, khâu vá thô kệch bằng những đường chỉ xơ dừa rỉ nhựa. Sơn áp mặt nạ lên mặt, kéo sợi dây da buộc chặt sau gáy. Ngay lập tức, một mùi đắng tột cùng, nồng nặc của dầu ngải cứu hoang dã sộc thẳng vào hốc mũi, cắt đứt hoàn toàn mùi sulfur thối rữa và mùi tanh sực của đầm lầy. Hơi thở của anh qua màng lọc da thuộc phát ra những tiếng “khò khè, khò khè” nghẹt thở, nặng nề như tiếng búa rèn nện dưới lòng đất sâu.
Sơn chống nạng sắt, khó nhọc kéo lê chiếc chân què bọc trong nẹp gãy qua bãi bùn lầy. Mỗi bước đi là một cực hình xé thịt. Nước đầm Dạ Trạch đen ngòm, mang tính axit nhẹ, nhanh chóng len lỏi qua kẽ hở của nẹp sắt bị gãy, thấm vào vết rách ở mắt cá chân Sơn. Cơn đau rát buốt như hàng vạn cây kim nung đỏ đâm vào xương tủy khiến Sơn suýt chút nữa quỵ ngã. Anh phải cắn chặt môi đến bật máu tươi bên trong mặt nạ để giữ cho mình không phát ra tiếng thét.
Tiến sâu vào đầm lầy khoảng một dặm, cảnh tượng xung quanh bắt đầu biến đổi một cách rùng rợn. Đây chính là rìa của Rừng đá xám. Những thân cây cổ thụ không còn vỏ, không còn lá, toàn bộ cành nhánh đã bị thạch hóa thành những dải đá thạch anh xám xịt, sắc nhọn như những lưỡi dao cạo chĩa thẳng lên bầu trời mù sương. Gió thổi qua những kẽ đá phát ra tiếng rít u uất, lạnh lẽo.
Dưới chân Sơn, bùn đen nhường chỗ cho nghĩa địa xương khô Dạ Trạch. Những bộ xương khổng lồ của dị thú cổ đại bị thạch hóa nửa vời nhô lên khỏi mặt nước đầm đen ngòm như những chiếc răng quỷ rỉ sét. Có những bộ sườn thú dài tới mười trượng, calcified thành đá xám rạn nứt, rêu phong bám đầy. Sơn phải dùng nhãn quan giải phẫu phàm nhân của mình để né tránh những mảnh xương đá sắc nhọn dưới nước, chỉ cần sẩy chân ngã vào chúng, độc tố thạch hóa trong xương cổ sẽ lây nhiễm vào máu anh ngay lập tức.
Đột nhiên, thính giác bão tố nhạy bén của Sơn bắt được một tiếng động lạ.
“Zzt... xèo xèo...”
Tiếng lôi điện nhỏ bé nhưng sắc lẹm xé rách không khí sương mù từ phía trên đỉnh đầu. Sơn cứng đờ người, bản năng sinh tồn của một thợ thuộc da lâu năm gào thét dữ dội. Anh không kịp nghĩ ngợi, dồn hết sức lực vào tay phải lành lặn, nghiêng người dựa sát vào một bộ sườn thú đá khổng lồ bên cạnh.
“Vút—— Đoàng!”
Một mũi tên sấm sét xanh biếc xé toạc màn sương mù dày đặc, bắn sượt qua vành tai phải của Sơn chỉ trong gang tấc. Luồng điện rò rỉ từ mũi tên mạnh đến mức làm cháy sém một mảng tóc mai của anh, khiến chiếc mặt nạ da thuộc bốc lên mùi khét lẹt. Mũi tên cắm phập vào thân cây đá xám phía sau lưng Sơn, sấm sét bùng nổ làm khối đá thạch anh nứt vỡ ra thành ngàn mảnh vụn bay tứ tán.
Sơn nín thở, tim đập thình thịch trong lồng ngực gầy gò. Anh đứng im không nhúc nhích, hai bàn tay không có vũ khí từ từ giơ lên cao để chứng minh mình vô hại. Anh biết, trong môi trường sương độc này, đối đầu với một cung thủ tầm xa là tự sát.
Từ trên tán cây đá xám rậm rạp phía trên, một bóng người nhẹ nhàng đáp xuống thềm xương khô rêu phong. Tiếng tiếp đất cực nhẹ, hoàn toàn không phát ra một tiếng động nào giữa đầm lầy tĩnh lặng.
Sơn nhìn qua kính bảo hộ thạch anh mờ của mặt nạ. Đó là một thiếu nữ dị tộc khoảng mười tám tuổi, dáng người thon gọn, dẻo dai như một con báo rừng. Cô mặc bộ y phục chàm thêu hoa văn sấm sét màu xanh tím đặc trưng của các bộ tộc gác cửa biên cương. Mái tóc đen tuyền thắt bím dài sát hông đung đưa theo từng chuyển động. Khuôn mặt cô thanh tú nhưng lạnh lùng như băng tuyết Tây Côn Lĩnh, đôi mắt sắc sảo đầy cảnh giác khóa chặt lấy mọi di động của Sơn.
Trên tay cô là cây cung tre lôi điện cổ xưa. Cánh cung làm từ tre già trăm năm ngâm nước lôi điện, tỏa ra những luồng điện quang xanh biếc chạy dọc theo dây cung dệt bằng gân dị thú bay. Một mũi tên lôi điện thứ hai đã được kéo căng trên dây cung, mũi tên rực sáng chỉ thẳng vào tim Sơn.
“Ngươi là ai?” Giọng thiếu nữ lạnh lùng, âm sắc trong trẻo nhưng mang theo sát khí thấu xương. “Người thường không kẻ nào dám đeo mặt nạ quái dị, vác nước vỏ đước bước vào Dạ Trạch cổ xưa. Nói! Có phải ngươi là tà y do triều đình cử đến để săn lùng linh thú?”
Ánh mắt cô đột ngột dời xuống bên hông Sơn, nơi dắt chiếc kim khâu lớn rỉ sét đúc từ gân Lôi Kê cổ xưa – bảo vật truyền thừa của dòng họ Nguyễn. Đôi lông mày thanh tú của cô nhíu chặt lại, sát khí bùng lên mạnh mẽ.
“Kim khâu gân Lôi Kê... Ngươi là kẻ khâu da tà thuật!”
Sơn cảm nhận được dây cung tre của cô gái đang siết chặt thêm một phân. Trong đầu anh nảy ra ý định rút chiếc dao thuộc da bằng đá obsidian giấu sau lưng để phòng thủ. Nhưng nhãn quan giải phẫu của anh lập tức cảnh báo: với bả vai trái đang nhiễm trùng hoại tử và chiếc chân què mất nẹp chịu lực, tốc độ của anh chậm hơn cô gái ít nhất ba lần. Trước khi lưỡi dao của anh kịp vung lên, mũi lôi tiễn kia đã xuyên thủng tim anh.
Sơn hít một hơi sâu mùi ngải cứu đắng ngắt, cố gắng giữ giọng nói trầm ổn, khàn khàn phát ra từ sau lớp mặt nạ da thuộc:
“Tôi không phải tà y của triều đình... Tôi là Sơn, thợ thuộc da làng Tây Mỗ.” Anh từ từ chỉ tay xuống chiếc chân trái què cụt của mình, nơi bộ nẹp sắt bị gãy khớp đang rỉ máu tươi hòa lẫn nước đầm axit. “Nhìn cái chân này đi... Nếu tôi là sát thủ của triều đình, liệu họ có cử một kẻ tàn phế nửa người đi săn thú thiêng không?”
Thiếu nữ nhìn theo ngón tay Sơn. Đôi mắt sắc sảo của cô quét qua chiếc chân què teo tóp, bắp thịt co quắp đau đớn dưới bộ nẹp sắt rỉ sét gãy khớp. Cô thấy rõ máu tươi từ mắt cá chân anh đang rỉ ra, nhuộm đỏ cả bùn đen đầm lầy. Sát khí trong mắt cô khẽ dao động, nhưng mũi tên lôi điện vẫn không hạ xuống.
“Kẻ què không thể đi sâu vào Dạ Trạch, trừ khi ngươi mang dã tâm tột cùng.” Cô gái lạnh giọng chất vấn. “Và chiếc kim khâu gân Lôi Kê kia... ngươi giải thích thế nào? Đó là cấm cụ của thợ khâu dị thể, chuyên mổ xẻ khâu ghép dị thú tàn bạo hại người.”
“Tôi khâu da để cứu người, không phải để hại người.” Sơn khàn giọng nói, đôi mắt sáng quắc dưới kính thạch anh nhìn thẳng vào mắt cô gái đầy kiên định. “Em gái tôi... Thảo, con bé mới mười bốn tuổi. Dịch bệnh thạch hóa của triều đình reo rắc đã ăn mòn từ bàn chân lên đến khớp gối của con bé. Khớp gối của nó đã đông cứng như đá xám rạn nứt rồi. Tôi bắt buộc phải tìm da và gân Lôi Kê cổ xưa để khâu vá bả vai, chế tạo kháng thể giải độc cứu mạng nó. Tôi thề... tôi không màng đến sức mạnh tà thuật, tôi chỉ muốn em gái tôi được sống!”
Lời nói của Sơn vang lên nghẹn ngào nhưng chứa đựng một ý chí sắt đá, một tình thân gia đình vị tha vượt lên trên nỗi đau thể xác tột cùng.
Thiếu nữ dị tộc im lặng. Cô nhìn thấy vết thương rách thịt rỉ máu tươi sưng tấy nhiễm trùng trên bả vai trái của Sơn – vết sẹo roi mây gai sắt đặc trưng của lính tuần triều đình bóc lột dân nghèo. Cô nhận ra anh cũng là một nạn nhân của sự tàn bạo hoàng gia, một kẻ khốn khổ bị dồn vào đường cùng.
Từ từ, luồng lôi quang xanh biếc trên mũi tên dịu đi. Thiếu nữ khẽ buông lỏng dây cung tre lôi điện, hạ cánh cung xuống bên hông, nhưng khoảng cách cảnh giác giữa hai người vẫn được duy trì nghiêm ngặt.
“Ta là Lam,” cô gái lạnh lùng nói, bím tóc dài khẽ đung đưa. “Bộ tộc của ta gác cửa Tây Côn Lĩnh, bảo vệ linh thú khỏi sự tàn sát của Liệp Thú Đoàn triều đình. Ta không thích kẻ khâu vá da thú vào người sống. Nhưng... ta tôn trọng kẻ biết liều mạng vì người thân.”
Lam nhìn bả vai trái đang rỉ mủ sưng tấy của Sơn, khẽ lắc đầu: “Vết thương của ngươi đã bị nước axit Dạ Trạch ăn mòn nhẹ, nếu không sát trùng bằng bột ngải cứu nóng, vai ngươi sẽ thối rữa trước khi ngươi tìm thấy Lôi Kê.”
Sơn khẽ thở phào sau lớp mặt nạ da thuộc, bả vai trái đau nhức nhối khiến anh suýt khuỵu ngã. Anh gượng sức chống nạng sắt đứng vững: “Cảm ơn cô... Lam. Cô có biết Đại Lôi Kê tà hóa trú ngụ ở đâu không? Thời gian của em gái tôi không còn nhiều.”
Lam nhìn sâu vào màn sương mù dày đặc phía trước, vẻ mặt trở nên cực kỳ nghiêm trọng: “Đại Lôi Kê cổ xưa vốn là linh thú sấm sét bảo hộ vùng đất này. Nhưng mười năm trước, Lý trưởng Cự Đà đã lén dùng xích thạch anh ma năng của triều đình giam giữ, rút máu nó để hiến tế. Oán niệm tột cùng đã khiến nó tà hóa, điên cuồng tàn phá rừng già. Nó đang di chuyển ở khu vực đền hoang cổ xưa giữa đầm lầy. Đi theo ta, nhưng nếu ngươi dám có ý đồ tà ác với linh thể của nó, mũi tên của ta sẽ xuyên thủng gáy ngươi.”
Sơn gật đầu dứt khoát. Hai người lập một liên minh tạm thời đầy cảnh giác, bắt đầu tiến sâu vào ngõ ngách hiểm trở của đầm Dạ Trạch cổ xưa.
Đột nhiên, từ phía trung tâm đầm lầy, nơi những bức chạm khắc rồng phượng bằng gỗ mục nát của ngôi đền hoang phế đổ sụp, một tiếng gầm rú lôi đình khổng lồ đột ngột bùng phát, xé toạc bầu trời đêm tĩnh lặng của Dạ Trạch.
“OÀNG—— GÀOOOO!”
Tiếng gầm rú là sự kết hợp kinh hoàng giữa tiếng sấm sét nổ vang và tiếng rít điên cuồng của một con chim tà thú khổng lồ bị dày vò. Mặt đất đầm lầy Dạ Trạch rung chuyển dữ dội, những cột thạch nhũ đá rạn nứt đổ sụp xuống nước bùn đen bắn tung tóe.
Dưới tác động của tiếng gầm lôi đình, luồng sương độc thạch hóa xám xịt từ lòng đất sâu bắt đầu cuộn xoáy, tràn về phía nhóm Sơn với tốc độ nhanh hơn gấp mười lần, báo hiệu Đại Lôi Kê tà hóa đang thức tỉnh cuồng điên ngay gần khu vực đền hoang cổ xưa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!