Nhạc nềnEnchanter3

Phục Kích Trên Bến Sông

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương muối tháng Chạp phủ lên bến đò Vạn Kiếp lậu một màn sương trắng đục, nhớp nháp và lạnh buốt như mỡ người đông. Bóng tối của đêm muộn nuốt chửng mọi ranh giới giữa mặt đất và dòng nước xiết của sông Hồng. Chỉ còn tiếng sóng vỗ oàm oạp vào bãi bồi rậm rạp lau sậy và tiếng kẽo kẹt khô khốc phát ra từ chiếc xe đẩy gỗ thô sơ của Sơn.


Sơn nghiến chặt răng, hai bàn tay rộp máu bám chặt vào càng xe gỗ, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể lên chiếc chân phải lành lặn để đẩy ba bao muối mỏ tinh khiết Nam Định và vò gốm chứa nước vỏ đước già ngược con dốc bùn lầy. Chiếc chân trái teo tóp, tàn phế của anh được cố định trong bộ nẹp sắt cũ kỹ, mỗi lần di chuyển lại cứa mạnh vào mắt cá chân, tạo ra những cơn đau nhói thấu xương tủy. Bả vai trái – nơi vết roi mây bọc gai sắt của Đội trưởng Trịnh quất rách chiều qua – giờ đây đang bỏng rát lên như có hàng vạn con kiến lửa đang cắn xé dưới lớp áo vải thô nhuộm nâu rách nát. Máu tươi hòa cùng dịch vàng rỉ ra, thấm đẫm mảng vải sau lưng Sơn, bốc lên mùi tanh nồng lẫn với mùi hăng sực của tannin từ vò vỏ đước.


“Phải nhanh lên...” Sơn thầm nghĩ, mắt đăm đăm nhìn vào màn sương mù dày đặc phía trước. Thảo đang nằm thoi thóp dưới hầm ngầm nhà tổ, vết thạch hóa giai đoạn hai đang gặm nhấm khớp gối của con bé từng khắc. Nếu số muối mỏ khử trùng này bị ẩm hoặc rò rỉ, ca thuộc da Lôi Kê cổ xưa dưới hầm sẽ thất bại, và em gái anh sẽ vĩnh viễn hóa thành một bức tượng đá không hồn.


Nhưng trời không chiều lòng người.


“Hưu—— uỳnh!”


Một tiếng rít chói tai xé toạc bầu trời đêm tĩnh lặng. Một quả pháo hiệu rực sáng sắc đỏ tà ác bùng nổ ngay trên đỉnh bến đò lậu, nhuộm đỏ cả một vùng sương mù như một vết thương rỉ máu giữa hư không. Ánh sáng đỏ quái dị rọi thẳng xuống thân hình gầy gò của Sơn và chiếc xe đẩy đầy hàng cấm.


“Bắt lấy nó! Kẻ què thuộc da lậu đang ở đây!”


Tiếng hét lớn vang lên từ hai đầu bến đò. Từ trong màn sương mù dày đặc, mười tên lính tuần phòng đường sông rầm rập lao ra, khóa chặt mọi ngả đường rút lui của Sơn về phía làng Tây Mỗ. Chúng trang bị giáp da trâu xám bẩn thỉu, tay lăm lăm những ngọn giáo tre nhọn hoắt rỉ sét và roi mây bọc gai sắt.


Dẫn đầu đám truy binh là Đội trưởng Trịnh. Gã bước ra từ bóng tối, khuôn mặt đỏ gay vì men rượu nếp, râu quai nón rậm rạp rung lên theo từng tiếng cười hách dịch. Tay gã siết chặt chiếc roi mây bọc gai sắt rỉ sét dính đầy máu khô – thứ vũ khí đã gieo rắc nỗi kinh hoàng cho bao dân nghèo làng Tây Mỗ.


“Ha ha! Sơn què! Ngươi tưởng sương mù sông Hồng có thể che giấu được hành vi buôn muối lậu của ngươi sao?” Đội trưởng Trịnh bước lên thềm đá trơn trượt của bến đò, nhổ một bãi nước bọt lẫn bã trầu đỏ quạch xuống bùn. “Lão sứt tai đã khai hết với ta rồi. Ngươi lén lút mua muối mỏ cấm để thuộc da dị thú lậu dưới hầm ngầm. Tội phản loạn này, đủ để ta lột da ngươi treo lên cột buồm!”


Phía sau Trịnh, Lão sứt tai thò cái đầu gầy nhom mất nửa tai trái ra, cười khúm núm: “Báo cáo Đội trưởng, chính mắt con thấy gã què này dùng tấm da hổ thuộc hoàn hảo để đổi lấy muối mỏ cấm của Lão muối biển! Gã chắc chắn đang giữ cấm thuật thuộc da của lão Sùng!”


Sơn lặng người nhìn Lão sứt tai, bàn tay trái nắm chặt chiếc nạng sắt thô sơ đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Anh đã quá chủ quan khi nghĩ rằng sương mù đêm tối có thể che mắt được những kẻ tham tiền tột cùng như gã lưu manh chợ đen kia.


“Trịnh đội trưởng,” Sơn khàn giọng nói, cố giữ cho giọng mình không run rẩy vì đau đớn và giận dữ, “Tôi chỉ là một kẻ tàn phế thuộc da thường để kiếm cơm nuôi em gái bệnh tật. Ba bao muối này chỉ dùng để giữ cho da trâu không bị thối rữa. Xin ông giơ cao đánh khẽ...”


“Giơ cao đánh khẽ?” Đội trưởng Trịnh cười sằng sặc, ánh mắt lóe lên sự tàn bạo tột cùng. Gã vung tay, chiếc roi mây bọc gai sắt rít lên một tiếng xé gió kinh hoàng, chém thẳng xuống chiếc xe gỗ của Sơn.


“Rầm! Rắc!”


Chiếc xe đẩy bằng gỗ mục nát không chịu nổi lực chém tàn bạo, lập tức vỡ toang làm đôi. Ba bao tải muối mỏ tinh khiết Nam Định đổ sụp xuống đất, mác bao bị gai sắt rạch rách, khiến những hạt muối mỏ xám xịt rỉ ra, hòa lẫn vào bùn nhão bến sông. Vò gốm chứa nước vỏ đước già cũng bị chấn động mạnh, nứt rạn một đường dài bên hông, thứ nước đỏ sẫm như máu rỉ ra ngoài.


“Không!” Sơn hét lên một tiếng đau đớn, định lao vào cứu lấy bao muối mỏ.


“Kẻ phản nghịch còn dám chống cự!” Đội trưởng Trịnh vung roi thứ hai, nhắm thẳng vào bả vai trái đang rách thịt của Sơn mà quất tới.


Trong khoảnh khắc sinh tử, Sơn không màng đến chiếc chân què tàn phế. Anh dồn lực vào tay phải, vung chiếc nạng sắt thô sơ lên đỡ đòn chém roi.


“Keng!”


Tiếng kim loại va chạm chói tai vang dội hông bến đò. Lực phản chấn khổng lồ từ chiếc roi mây gai sắt truyền dọc theo nạng sắt, chấn động trực tiếp vào bả vai trái đang sưng tấy nhiễm trùng của Sơn. Cơn đau tột cùng như một luồng lửa thiêu rụi kinh mạch khiến Sơn khuỵu ngã xuống thềm đá trơn trượt, máu tươi từ vai trái phun trào ướt sũng vạt áo nhuộm nâu.


Ngay lập tức, Lão sứt tai chớp thời cơ, gã vung chiếc gậy tre đực nặng nề gõ mạnh vào khớp đồng của bộ nẹp sắt chân què bên trái của Sơn.


“Rắc!”


Khớp nối đồng của nẹp sắt bị rạn nứt nghiêm trọng dưới cú gõ hiểm độc. Chiếc chân què teo tóp của Sơn hoàn toàn mất đi điểm tựa chịu lực, khiến anh ngã sụm xuống mép nước sông Hồng lạnh ngắt. Sóng nước sông Hồng chảy xiết lập tức tràn lên, cuốn trôi một bao muối mỏ lớn rơi xuống dòng nước xiết đen ngòm, hòa tan vĩnh viễn công sức và hy vọng của Sơn dưới lòng sông sâu.


“Ha ha! Trói gã què này lại cho ta!” Đội trưởng Trịnh đắc ý ra lệnh, mười tên lính tuần phòng vây quanh, giương giáo tre định đâm xuyên chân Sơn.


Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, một tiếng “Uỳnh” lớn vang lên từ phía mép nước sương mù.


Một chiếc thuyền nan nhỏ đâm sầm vào mạn bến đò đá, bọt nước bắn tung tóe. Lão Ngư – lão già chèo đò lập dị râu tóc bạc phơ xơ xác, da đen đúa vì muối biển – nhảy vọt lên thềm đá. Lão không ngậm ống tẩu như thường ngày, khuôn mặt nhăn nheo đầy nếp nhăn hiện lên sự dũng mãnh kỳ lạ.


“Đám chó săn quan phủ bóc lột dân nghèo! Cút hết cho ta!”


Lão Ngư hét lớn, vung chiếc mái chèo bằng gỗ dâu tằm cổ thụ cực kỳ nặng nề quét ngang một vòng. Chiếc mái chèo gỗ dâu tằm – thứ gỗ mật độ cao dẻo dai và có tính trừ tà – đập thẳng vào ngực ba tên lính tuần phòng, lực đập mạnh đến mức khiến thiết giáp da trâu của chúng nứt rạn, cả ba tên ngã nhào xuống sông Hồng gào thét.


“Lão già chèo đò lậu! Ngươi dám chống cự triều đình sao?” Đội trưởng Trịnh giận dữ vung roi mây bọc gai sắt định chém Lão Ngư.


“Sơn! Nhảy lên thuyền mau! Bỏ muối đi, giữ lấy mạng!” Lão Ngư không thèm trả lời Trịnh, lão dùng mái chèo gỗ dâu tằm chặn đứng đường roi mây, hét lớn về phía Sơn.


Sơn nhìn bao muối mỏ đang tan dần dưới dòng nước xiết, lòng đau như cắt. Nhưng anh biết, nếu chết ở đây, Thảo dưới hầm ngầm chắc chắn sẽ chết theo. Bằng chút sức tàn cuối cùng, Sơn dùng tay trái lành lặn ôm chặt lấy vò gốm chứa nước vỏ đước già rạn nứt, dồn lực vào tay phải chống nạng sắt nứt khớp đồng, dùng thân mình trườn mạnh lên mạn thuyền nan của Lão Ngư.


“Bắn tên! Không được để chúng thoát!” Đội trưởng Trịnh gầm lên điên cuồng khi thấy Sơn đã leo lên thuyền.


Hàng loạt mũi tên tre từ bờ sông bắn tới tấp dưới làn sương mù dày đặc. Nhưng màn sương muối tháng Chạp quá dày, cộng thêm dòng nước xoáy sông Hồng chảy xiết đã che khuất hoàn toàn tầm nhìn của truy binh. Những mũi tên chỉ cắm phập vào mạn thuyền nan hoặc rơi tõm xuống nước sông.


Lão Ngư dứt khoát quay mũi thuyền, dùng mái chèo gỗ dâu tằm đẩy mạnh vào vách đá bến đò, mượn lực dòng nước xoáy đẩy chiếc thuyền nan lao vút vào màn sương mù dày đặc của sông Hồng, để lại sau lưng tiếng gào thét phẫn nộ của Đội trưởng Trịnh thề sẽ san bằng làng Tây Mỗ để tìm kiếm Sơn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!