Chợ Đêm Bến Đò Sông Hồng
Sương muối tháng Chạp tràn xuống sông Hồng, đặc quánh và lạnh buốt như những lưỡi dao đá khía vào da thịt. Khói đen từ vụ hỏa hoạn thiêu rụi ngôi nhà tổ phía trên đã vơi bớt, nhưng mùi tro tàn vẫn lẩn quất trong không khí, luồn lách xuống tận căn hầm thuộc da ẩm thấp dưới lòng đất.
Sơn ngồi bệt trên nền đất nện, chiếc chân trái teo tóp duỗi thẳng, được kẹp chặt trong bộ nẹp sắt cũ rỉ sét. Mỗi nhịp thở của anh đều nặng nề, lồng ngực gầy gò phập phồng dưới lớp áo vải thô nhuộm nâu rách nát. Bả vai trái – nơi vết roi mây bọc gai sắt của Đội trưởng Trịnh quất rách chiều qua – giờ đã sưng tấy lên, rỉ ra thứ dịch vàng lẫn máu tươi nóng hổi. Cơn sốt nhẹ bắt đầu gặm nhấm sinh lực, nhưng Sơn không cho phép mình gục ngã.
Anh quay sang nhìn Thảo. Cô bé mười bốn tuổi đang nằm lịm trên chồng da trâu khô chưa thuộc ở góc hầm sâu nhất. Dưới ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn dầu lạc rỉ sét, bắp chân trái của Thảo hiện lên xám ngoét, cứng đờ và lạnh ngắt như một phiến đá vôi vừa lột khỏi mỏ. Vết thạch hóa giai đoạn hai đang âm thầm đông cứng khớp gối của em gái anh. Thời gian không còn nhiều. Nếu không nhanh chóng có đủ muối mỏ và nước vỏ đước để thuộc tấm da Lôi Kê cổ xưa vừa săn được dưới mật thất, Sơn sẽ không thể chế chế ra liều thuốc kháng thể đầu tiên để giữ lại sinh mạng cho em.
Sơn nghiến chặt răng đến mức bật máu nơi kẽ lợi. Anh gượng sức bám vào cạnh chiếc sập gụ gỗ mun nứt nẻ, dùng chiếc nạng sắt thô sơ – thứ duy nhất còn sót lại sau khi nạng gỗ bị Bá Bính đạp gãy – để nâng thân hình gầy gò đứng dậy. Tiếng khớp sắt kẽo kẹt khô khốc vang lên giữa không gian tịch mịch. Sơn lén thọc tay vào giỏ tre, kiểm tra lại tấm da hổ thường được thuộc hoàn hảo – di vật quý giá nhất mà cha anh, ông Nguyễn Văn Sùng, để lại trước khi qua đời. Đây là quân bài duy nhất giúp anh giao dịch tại chợ đen đêm nay.
Lách người qua lối ngách ngầm dẫn ra bờ bãi sông Hồng rậm rạp lau sậy, Sơn dấn thân vào màn sương đêm lạnh giá. Chiếc chân tàn phế kéo lê trên cát ẩm, vẽ nên một vệt dài nặng nề.
Trước mắt anh, sông Hồng đêm đông hiện ra như một dải lụa đen khổng lồ trôi lặng lẽ trong sương mù dày đặc. Tiếng sóng vỗ oàm oạp vào mạn thuyền lạch cạch từ xa vọng lại. Đó là Chợ đen bến đò sông Hồng – nơi tụ hội của những kẻ buôn lậu, thợ thuộc da phản loạn và những sinh linh bên lề xã hội, họp lén lút trên những chiếc thuyền bè neo đậu san sát nhau giữa dòng nước xiết để tránh thuế quan phủ triều đình.
Sơn chống nạng lội qua bãi bùn tanh nồng mùi phù sa và xác cá chết, tiến về phía chiếc thuyền nan nhỏ của một gã lái đò quen. Anh chìa ra một sợi chỉ đỏ buộc nút khắt khe quanh cổ tay trái – mật hiệu 'Chỉ đỏ khâu da' của giới thuộc da ngầm. Gã lái đò không nói một lời, lặng lẽ chèo đưa anh ra khơi, hướng về phía chiếc thuyền mành khổng lồ rực lên vài đốm lửa dầu lạc lập lòe trong sương mù.
Đó là thuyền của Lão muối biển, thủ lĩnh ngầm của Thương hội muối biển Nam Định.
Khi Sơn bước chân lên mạn thuyền mành trơn trượt, mùi muối mặn nồng nặc lập tức xộc vào mũi, hòa quyện với mùi tanh sực của nước sông Hồng mùa cạn. Lão muối biển đang đứng bên một chiếc hũ gốm lớn, tay cầm chiếc gáo múc muối bằng sừng tê giác màu đen bóng. Lão là một người đàn ông trung niên vạm vỡ, làn da sần sùi đóng vảy muối trắng xóa như vảy cá sấu, đầu quấn chiếc khăn rằn sọc xanh bạc màu. Đôi mắt lão sắc lạnh như dao cạo dưới hàng lông mày rậm rạp rỉ sương muối.
"Kẻ què dập dờn trong sương đêm, mang theo mùi máu tươi và tro tàn..." Lão muối biển lên tiếng, giọng nói ồm ồm như tiếng sóng vỗ vào vách đá. Lão nheo mắt nhìn chiếc chân nẹp sắt cũ kỹ của Sơn, bàn tay thô ráp siết chặt chiếc gáo sừng tê giác. "Nhà tổ họ Nguyễn vừa bị đốt chiều nay. Quân của Đội trưởng Trịnh đang lùng sục khắp các ngả đường thủy. Một kẻ tàn phế như ngươi mò đến thuyền của ta vào giờ này, nếu không phải là nội gián quan phủ muốn lập công chuộc tội, thì cũng là điềm gở mang tai ương đến cho thương hội."
Sơn không hề nao núng. Anh đứng vững trên chiếc nạng sắt, đối mặt với uy áp lạnh ngắt của gã giang hồ sông nước.
"Lão muối biển khét tiếng sòng phẳng khắp hạ lưu sông Hồng, hóa ra cũng sợ lính tuần huyện đến thế sao?" Sơn khàn giọng nói, đôi mắt sáng quắc dưới vành nón lá rách sụp xuống. "Tôi đến đây bằng mật hiệu của thợ khâu da. Không cầu xin, chỉ giao dịch."
Nói rồi, Sơn dùng bàn tay trái lành lặn, dứt khoát rút tấm da hổ từ trong giỏ tre ra, quăng mạnh lên mặt hũ gốm trước mặt Lão muối biển.
Tấm da hổ trải rộng, để lộ ra những đường vân vằn đen vàng rực rỡ dưới ánh đèn dầu lạc mờ ảo. Điều kỳ lạ là tấm da hổ này hoàn toàn mịn màng, dẻo dai đến mức có thể cuộn tròn lại như một dải lụa mà không hề xuất hiện một vết rạn nứt hay nếp nhăn nào. Mùi hôi thối tanh tưởi của thú hoang đã bị triệt tiêu hoàn toàn, thay thế bằng mùi thơm dịu nhẹ của vỏ cây đước già và hương ngải cứu hoang dã.
Lão muối biển nheo mắt, lén lùi lại nửa bước để quan sát kỹ hơn. Lão đưa bàn tay đóng vảy muối vuốt nhẹ lên bề mặt tấm da. Sự mềm mại, ấm áp như da người sống truyền qua các ngón tay khiến cơ mặt lão giật giật mạnh.
"Kỹ nghệ thuộc da hoàng gia cổ xưa..." Lão muối biển thốt lên đầy kinh ngạc, ánh mắt dại đi trước vẻ đẹp hoàn mỹ của tấm da hổ. "Không dùng một giọt hóa chất triều đình, chỉ ngâm tẩm bằng nước vỏ đước sông Hồng mười ngày mười đêm dưới hầm kín mà đạt đến cảnh giới 'Khâu Hồn' dẻo dai thế này. Ngươi... ngươi thực sự là truyền nhân của lão Nguyễn Văn Sùng?"
Sơn im lặng, nhưng cái gật đầu nhẹ của anh là câu trả lời đanh thép nhất.
"Tốt! Rất tốt!" Lão muối biển cười khàn đặc, sự nghi ngờ ban đầu biến mất, thay thế bằng lòng tham của một thương nhân lậu lão luyện. "Tấm da hổ này nếu mang lên Kinh Kỳ bán cho giới quý tộc làm thảm lót cung điện bay, ít nhất cũng đổi được mười thỏi vàng ròng. Ngươi muốn đổi lấy thứ gì?"
"Ba bao muối mỏ tinh khiết Nam Định và một vò nước vỏ cây đước già chưng cất kỹ." Sơn dứt khoát đưa ra yêu cầu. "Muối phải là loại muối thô chưa qua tinh chế, chứa đủ khoáng chất mỏ đá để khử sạch tà khí thạch hóa."
Lão muối biển gật đầu, ra hiệu cho hai phu khuân vác vạm vỡ đi xuống khoang thuyền kéo lên ba bao tải muối nặng trĩu.
Giữa lúc cuộc giao dịch đang tiến vào giai đoạn quyết định, Sơn lén nhìn thấy một cái bóng gầy nhom, mất nửa tai trái đang nép sát mạn thuyền mành lân cận. Lão sứt tai. Gã lưu manh chuyên nghiệp chuyên đi rình rập ở các bến đò chợ đen đang lấp liếm dưới bóng tối sương mù, đôi mắt ti hí gian giảo chăm chú nhìn vào ba bao muối mỏ cấm và lắng nghe từng lời đối thoại về cấm thuật thuộc da của Sơn.
Sơn rùng mình, cảm nhận được một luồng sát khí mờ nhạt rình rập từ bóng tối. Anh biết danh tính của mình đang bị đe dọa rò rỉ, nhưng bả vai trái đau nhói co thắt dữ dội khiến anh không thể phân tâm hành động lúc này. Anh gượng sức, lén rút từ trong ngực áo ra vài đồng tiền đồng rỉ sét cuối cùng, đặt lên bàn đá.
"Lão muối biển, tôi muốn mua thêm một lọ thuốc giảm đau thạch hóa hoàng gia cho em gái. Số tiền này..."
Lão muối biển lập tức gạt tay, chiếc gáo sừng tê giác gõ mạnh xuống hũ gốm phát ra tiếng 'bốp' khô khốc.
"Không được!" Lão muối biển lạnh lùng từ chối. "Thuốc giảm đau và các loại thảo dược trị thạch hóa đều bị triều đình độc quyền kiểm soát nghiêm ngặt. Kẻ nào tàng trữ lậu sẽ bị Liệp Thú Đoàn hoàng gia chặt đầu lột da ngay lập tức. Thương hội của ta chỉ buôn muối và vỏ đước, tuyệt đối không chạm vào thuốc men cấm. Ngươi mang tiền rỉ sét này đi đi."
Sơn thu hồi những đồng tiền đồng rỉ sét trong sự bất lực tột cùng. Anh biết mình không thể ép buộc Lão muối biển.
"Được, giao dịch muối và vỏ đước trước." Sơn nói, giọng trầm xuống.
Lão muối biển gật đầu, bàn giao ba bao muối mỏ Nam Định tinh khiết và một vò nước vỏ đước già đỏ sẫm cho Sơn. Sơn phải tự mình dùng đôi bàn tay rách nát, mỏi nhừ kéo lê ba bao tải muối nặng nề đặt lên chiếc xe gỗ đẩy thô sơ bên mạn bến đò lậu. Chiếc chân què teo tóp của anh run rẩy dữ dội dưới sức nặng khổng lồ, xương khớp chậu nghiến vào nhau đau nhức nhối trong sương đêm lạnh giá.
Giao dịch thành công, Sơn đẩy chiếc xe muối khuất dần vào màn sương mù dày đặc của sông Hồng, hướng về phía lò gạch bỏ hoang.
Ngay khi bóng dáng què cụt của Sơn vừa biến mất trong sương đêm, Lão sứt tai lén lút tuột thân mình gầy nhom xuống mạn thuyền mành, nhảy lên một chiếc thuyền nan nhỏ. Lão dùng mái chèo chèo gấp gáp về phía bờ sông phía Nam – nơi rực sáng ánh đuốc lập lòe của dinh thự Đội tuần phòng đường sông do Đội trưởng Trịnh cai quản, mang theo tin tức chí mạng về kẻ què mua muối lậu thuộc da tà thú.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!