Nhạc nềnEnchanter3

Lửa Cuồng Tín Đầu Làng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới căn hầm ngầm của nhà tổ họ Nguyễn đặc quánh, lạnh lẽo và nồng nặc một thứ mùi hỗn tạp của nước vôi tôi, vỏ đước mục và cả mùi tanh nồng của những mảng da thú chưa thuộc kỹ. Sơn nằm gục trên nền đất nện ẩm ướt, hai bàn tay rách nát bấu chặt vào gờ đá xù xì của bệ thờ tổ tiên. Cơn đau từ bả vai trái – nơi vết roi mây bọc gai sắt của Đội trưởng Trịnh quất rách chiều nay – đang bốc lên hừng hực như lửa đốt. Máu tươi rỉ ra, thấm qua lớp áo vải thô nhuộm nâu rách nát, nhức nhối đến tận xương tủy. Chiếc chân trái teo tóp của anh lạnh ngắt, hoàn toàn bất lực dưới sức nặng của cơ thể tàn phế.


Từ phía trên đỉnh đầu, qua những khe hở hẹp của chiếc sập gụ gỗ mun đóng vai trò là nắp hầm, tiếng ho khan, rách rưới của Thảo vọng xuống, mỏng manh như tiếng lá khô bị gió bấc vò nát. Sơn nghiến chặt răng, cố dùng chút sức tàn của tay phải để nâng cơ thể lên, nhưng chiếc nẹp sắt cũ rỉ sét dọc chân trái – thứ phế vật lỏng lẻo dính đầy bùn đất – lại cứa mạnh vào mắt cá chân anh, làm rách thêm một mảng da thịt thịt tươi.


Chưa kịp định thần để lết về phía lối lên, một âm thanh quái dị đột ngột xé toạc màn đêm tĩnh lặng của làng Tây Mỗ.


"Keng... keng... keng..."


Đó là tiếng lắc đồng cổ rỉ sét. Tiếng chuông không thanh thoát mà đục ngầu, u uất, phát ra những nhịp điệu dồn dập, ma quái. Đi kèm với tiếng lắc đồng là tiếng bước chân hỗn loạn của hàng trăm con người, tiếng la hét phẫn nộ và tiếng gậy gộc nện xuống đường đá lộp độp.


"Tà ma hóa đá! Lửa thiêng thanh tẩy! Diệt trừ điềm gở!"


Những tiếng thét đồng thanh vang lên từ đầu làng, mang theo một luồng sát khí cuồng nhiệt đến lạnh người. Sơn rùng mình. Anh nhận ra giọng nói dẫn đầu đám đông kia. Đó chính là lão Thầy cúng tà giáo của vùng này – một kẻ gầy gò như bộ xương khô, mặt bôi nhọ nồi đen kịt, luôn mặc chiếc áo choàng thêu hình quỷ đầu trâu gớm ghiếc. Lão chuyên lợi dụng nỗi sợ hãi dịch bệnh của dân làng để gieo rắc những giáo thuyết cuồng tín, trục lợi từ những đàn cúng tế rỉ máu.


Dịch bệnh thạch hóa bộc phát tại Tây Mỗ đã đẩy sự kiên nhẫn của người dân đến giới hạn cuối cùng. Đêm nay, một mồi lửa mới đã được châm ngòi.


"Sơn ơi! Sơn ơi! Trốn đi con!"


Một tiếng gọi khàn đặc, hớt hải vang lên ngay phía trên cửa liếp nhà tranh. Chiếc sập gụ gỗ mun rung lên bần bật khi có người vội vã đạp chân lên sàn nhà. Đó là bác họ Nguyễn Văn Cần. Người đàn ông nông dân lam lũ ấy đang thở không ra hơi, giọng run bắn lên vì sợ hãi:


"Sơn ơi! Lết xuống hầm nhanh lên! Thằng Cu Tí... thằng Cu Tí nhà bác chiều nay vừa bị hóa đá mất một đốt ngón tay rồi! Lão thầy cúng tà giáo phát hiện ra, lão đang kích động cả làng kéo đến đây. Lão bảo nhà họ Nguyễn các ngươi mang dòng máu tà ma, con Thảo bị thạch hóa giai đoạn hai là điềm gở ám hại cả làng! Chúng nó mang đuốc đến đòi thiêu sống con Thảo để tế thần sông rồi!"


Tai Sơn như có tiếng sấm nổ vang. Cu Tí – đứa em họ mới tám tuổi đầu, hay lén mang quả dại sang chơi với Thảo – cũng đã bị dịch bệnh gặm nhấm. Và giờ đây, nỗi sợ hãi tột độ đã biến những người dân làng vốn hiền lành thành một bầy thú dữ khát máu dưới sự giật dây của tên thầy cúng tàn độc.


"Không... không thể thế được..." Sơn gầm lên trong cổ họng.


Bằng một nghị lực phi thường, anh dùng hai bàn tay bám chặt vào bệ đá, dùng chiếc chân phải lành lặn đạp mạnh vào vách hầm để đẩy cơ thể nhô lên khỏi nắp hầm sập gụ. Cảnh tượng trong căn nhà tranh hiện ra dưới ánh sáng lập lòe của những ngọn đuốc dầu hỏa ngoài sân thật hãi hùng. Thảo đã tỉnh dậy từ lúc nào, cô bé co quắp trên giường tre, đôi mắt ngập tràn nước mắt và sự kinh hoàng. Vết thạch hóa giai đoạn 2 (Tê liệt) đã ăn sâu vào khớp gối của em, biến đôi chân nhỏ nhắn thành một khối đá xám xịt, cứng đờ vĩnh viễn không thể cử động.


"Anh ơi... em sợ... họ muốn đốt em..." Thảo khóc không thành tiếng, đôi bàn tay gầy gò run rẩy vươn về phía Sơn.


"Đừng sợ! Có anh ở đây!"


Sơn gầm lên, bắp tay phải rách da rỉ máu do đòn roi của Bá Bính chiều nay co rút lại. Anh lết đến bên giường, ôm chặt lấy thân hình mảnh mai, lạnh ngắt của em gái. Chiếc nẹp sắt cũ dọc chân trái anh cọ xát dữ dội vào vết thương cũ, máu tươi chảy dọc theo ống đồng chân què, nhuộm đỏ cả lớp băng vải thô. Mỗi cử động của Sơn là một sự tra tấn thể xác tột cùng, nhưng anh không được phép ngã xuống lúc này.


Bên ngoài sân, tiếng lắc đồng đã sát sạt cửa cổng. Ánh lửa đuốc đỏ rực nhuộm đỏ cả màn sương bụi đá vôi xám xịt ngoài sân.


"Đốt cháy tà ma! Trả lại nguồn nước sạch cho làng Tây Mỗ!"


Tên Thầy cúng tà giáo gào thét, tay vung chiếc lắc đồng đen cổ phát ra những tiếng kêu u uất làm điên loạn tâm trí đám đông. Dân làng Tây Mỗ, tay cầm cuốc, tay cầm đuốc tre rực lửa, vây kín bức tường rào rách nát của nhà tổ họ Nguyễn. Gương mặt của những người hàng xóm quen thuộc ngày nào giờ đây vặn vẹo, hung tợn dưới ánh lửa cuồng tín.


Một ngọn đuốc tẩm dầu hỏa bất ngờ được ném qua hàng rào, rơi trúng mái rạ mục nát của nhà tổ, lửa lập tức bùng lên xèo xèo. Sơn nghiến răng, cố dùng một gáo nước vôi thuộc da sát thềm nhà hắt mạnh lên để dập lửa, nhưng ngọn lửa cuồng tín ngoài kia quá lớn, nước vôi chỉ làm bùng lên một làn khói trắng nồng nặc chứ không ngăn nổi những ngọn đuốc tiếp theo đang bay vào như mưa.


"Rầm!"


Cánh cổng tre ngoài sân bị đám đông dùng đòn khiêng húc đổ hoàn toàn. Đúng lúc bầy người cuồng nộ định tràn vào nhà chính, một bóng đen khổng lồ đột ngột bước ra từ bóng tối, chắn ngang ngưỡng cửa gỗ lim của từ đường.


Đó là Trần Văn Kiên. Chàng thợ rèn lực lưỡng ngực trần rám nắng, bắp tay cuồn cuộn nổi đầy gân xanh như thép nguội, tay lăm lăm chiếc búa tạ nặng năm mươi cân vẫn còn vương những tàn lửa than cam đỏ từ lò rèn. Kiên đứng sừng sững như một hộ pháp đá, đôi mắt trợn tròn đầy nộ khí nhìn thẳng vào tên thầy cúng và đám đông.


"Đứa nào dám bước qua ngưỡng cửa này, tao đập nát sọ!" Kiên gầm lên, giọng nói dũng mãnh át cả tiếng lắc đồng quái dị.


Sự xuất hiện đầy uy lực của gã thợ rèn khổng lồ khiến đám đông cuồng tín khựng lại một nhịp. Tên Thầy cúng tà giáo nhếch mép cười hiểm độc, vung chiếc lắc đồng chỉ thẳng vào mặt Kiên: "Trần Văn Kiên! Ngươi định bao che cho lũ tà ma hóa đá hại chết dân làng sao? Nhìn thằng Cu Tí nhà ông Cần đi! Chân tay nó sắp hóa đá rồi! Nếu không thiêu sống con nhỏ thạch hóa kia để thanh tẩy làng cổ, tất cả chúng ta đều phải chết! Ngươi gánh nổi tội lỗi này không?"


"Lũ ngu xuẩn các ngươi bị lão lừa rồi!" Kiên quát lớn, vung búa tạ nện mạnh xuống thềm đá phát ra tiếng nổ giòn giã, tia lửa bắn tung tóe. "D dịch bệnh này là do nguồn nước bị đầu độc, liên quan gì đến anh em nhà Sơn! Sơn, cõng em xuống hầm nhanh lên! Tớ chặn chúng nó ở đây!"


Sơn biết Kiên không thể cầm cự được lâu trước hàng trăm con người đang mất hết lý trí. Anh cắn chặt môi đến bật máu, xoay người cõng Thảo lên bả vai trái đang rách thịt của mình. Sức nặng của em gái đè lên vết roi mây sưng tấy khiến Sơn khuỵu ngã xuống sàn nhà, nhưng anh dùng hai tay bấu chặt vào cột nhà lim, gượng dậy bằng chiếc chân phải lành lặn.


Chiếc nẹp sắt cũ gỉ sét rít lên những tiếng ghê rợn, răng cưa của nẹp sắt đâm sâu vào bắp chân què teo tóp, máu tươi rỉ ra ròng ròng dọc theo nẹp đồng, chảy xuống sàn đất ẩm ướt. Sơn không màng đến nỗi đau ấy nữa, anh chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Phải đưa Thảo xuống hầm.


Sơn dùng tay trái ôm chặt lấy đùi Thảo, tay phải bám vào mép sập gụ gỗ mun nặng nề, dồn hết sức tàn đẩy dịch chuyển bệ đá mở lối xuống hầm thuộc da ẩm thấp. Chiếc sập gụ nặng hàng trăm cân nhích đi từng phân trong tiếng nghiến kẹt kẹt đau đớn.


Bên ngoài, tiếng gào thét lại bùng lên. Một góc mái nhà tranh đã bắt đầu sụp đổ dưới ngọn lửa thiêu rụi, khói đen tràn vào trong nhà làm Thảo sặc sụa ho khan, vết thạch hóa trên chân cô bé co thắt dữ dội hơn, lạnh ngắt như băng đá.


"Keng!"


Tiếng búa tạ của Kiên va đập mạnh vào những cây gậy tre của lính tuần phòng huyện dẫn đường cho đám đông. Kiên đã bắt đầu phải lùi bước trước sự hung hãn vô độ của bầy người cuồng tín.


"Xuống nhanh lên, Sơn! Chúng nó phá cửa hông rồi!" Tiếng Kiên hét lên từ phía ngoài hiên nhà.


Sơn dồn một lực cuối cùng, đẩy chiếc sập gụ mở rộng vừa đủ một khoảng trống. Anh ôm chặt lấy Thảo, hai anh em cùng tụt sâu xuống lòng hầm thuộc da ẩm ướt, tối tăm. Mùi nước vôi và vỏ đước nồng nặc ập vào mũi, xộc thẳng vào lồng ngực đang rách nát của Sơn.


Từ dưới hầm ngầm lạnh lẽo, Sơn dùng tay trái rách nát bấu vào mép sập gụ phía trên, dùng hết sức bình sinh kéo chiếc sập gụ gỗ mun dịch chuyển trở lại vị trí cũ, che kín hoàn toàn lối vào mật thất.


"RẦM!"


Cánh cửa chính của nhà tổ bị đám đông đạp sập hoàn toàn ngay trên đỉnh đầu họ. Tiếng bước chân rầm rập, tiếng đập phá đồ đạc thờ cúng và tiếng gào thét đòi tìm kiếm "kẻ què tà ma" vang dội ngay phía trên nắp hầm sập gụ. Những hạt bụi tro tàn, đất cát từ sàn nhà lọt qua khe hở nhỏ, rơi lả tả xuống khuôn mặt xanh xao của Thảo và bả vai rỉ máu của Sơn.


Trong bóng tối đặc quánh và ngột ngạt của căn hầm ngầm thuộc da, Sơn ôm chặt lấy em gái đang run rẩy, nín thở chịu đựng sự tĩnh lặng đáng sợ dưới lòng đất, trong khi ngọn lửa cuồng tín đang thiêu rụi ngôi nhà tổ ngay trên đầu họ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!