Nhạc nềnEnchanter3

Kim Độc Thanh Mai

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Phập! Phập! Tiếng phi tiêu xé gió găm thẳng vào vách đá ngay sát đầu Sơn, tỏa ra luồng tà khí xám xịt lạnh ngắt của độc tố thạch hóa, báo hiệu sát thủ Thanh Mai đã tìm thấy ngách hang ẩn dật. Luồng khí xám bốc lên từ đuôi phi tiêu lạnh buốt, gặm nhấm lớp đá vôi xung quanh khiến chúng rạn nứt thành những mảng bụi phấn xám xịt như tro tàn của người chết.


Sơn quỳ gục một bên đầu gối trên nền hang đất sét ẩm ướt. Chiếc chân trái teo tóp bị Thạch hóa giai đoạn hai đông cứng hoàn toàn khớp gối, lạnh ngắt và mất đi mọi cảm giác vận động phàm nhân. Không có nẹp sắt hỗ trợ, anh chỉ có thể tỳ toàn bộ trọng lượng cơ thể lên khúc nạng gỗ gãy thô sơ. Bả vai phải của anh—nơi mới khâu ghép cánh tay của tà thú Lôi Kê cổ xưa—đang co thắt dữ dội. Vết mổ rách cơ sâu rỉ ra thứ máu đen kịt nồng nặc mùi tanh hôi của thú tính, dẫu đã được đắp Bột rễ ngải hoang Ba Vì đắng ngắt tỏa khói dịu mát để kìm hãm hoại tử, nhưng mỗi nhịp thở của anh vẫn kéo theo những luồng sấm sét xanh tím chạy dọc sống lưng, râm ran rát buốt.


“Thanh Mai! Con ả đao phủ của Liệp Thú Đoàn!” Lam hét lên, gương mặt thanh tú lấm lem bụi đá xám bừng lên sát khí. Cô lướt nhanh như gió bão, chắn trước chiếc xe đẩy gỗ thô sơ nơi Nguyễn Thị Thảo đang nằm hôn mê sâu. Cây Cung tre lôi điện cổ xưa trên tay Lam rực sáng lôi quang xanh biếc, dây cung dệt từ gân dị thú kéo căng phát ra tiếng rít xé gió.


Từ trong màn khói bụi thạch anh mù mịt phía vách đá vừa bị nổ tung, một bóng đen thanh mảnh dẻo dai lướt ra nhanh như một bóng ma lông quạ đen. Thanh Mai mặc giáp da báo ôm sát cơ thể dẻo dai, khuôn mặt đeo chiếc mặt nạ sắt đen che kín nửa mặt, chỉ để lộ đôi mắt lạnh lùng, sắc bén như mắt quạ đói. Hai bên hông ả dắt đầy những bao phi tiêu đúc từ thạch anh xám rỉ máu.


“Lũ quái vật biến dị dơ bẩn,” Thanh Mai cười lạnh, giọng nói rít qua kẽ răng sắt. “Các ngươi nghĩ có thể trốn dưới lòng đất này mãi sao? Thái sư đã ra lệnh, kẻ nào giữ Vạn Thú Khâu Phổ đều phải bị lột da tế thần!”


Vừa dứt lời, hai tay Thanh Mai chuyển động nhanh đến mức tạo thành những tàn ảnh đen kịt. Phập! Phập! Phập! Hàng loạt phi tiêu độc thạch hóa xám xịt vút ra, vẽ nên những đường cong chết chóc trong không gian chật hẹp của hang ngầm, càn quét diện rộng nhắm thẳng vào giường mổ của người bệnh và chiếc xe đẩy của Thảo.


“Tránh ra!” Hoàng Oanh quát khẽ. Nữ thợ khâu ẩn danh vung tay trái, cây kim thêu ngọc bích dẫn tơ hồn vút ra rực rỡ. Cô không dùng kiếm, nhưng ngón tay thon dài múa lượn cực kỳ khéo léo, điều khiển hàng vạn sợi Chỉ tơ tằm vong hồn màu hồng cánh sen đan chéo vào nhau giữa hư không, tạo thành một tấm lưới chỉ vong hồn dẻo dai khổng lồ bao bọc lấy toàn bộ ngách hang.


Keng! Keng! Keng! Những chiếc phi tiêu độc thạch hóa đâm sầm vào lưới chỉ vong hồn, bị tơ tằm quấn chặt, phát ra những tiếng va đập kim loại chói tai rồi rơi rụng xuống đất. Tuy nhiên, luồng tà khí xám xịt từ phi tiêu độc bắt đầu ăn mòn sợi chỉ, khiến lôi quang màu hồng cánh sen của Hoàng Oanh bị mờ nhạt dần, bốc lên làn khói đen hôi thối.


“Tốc độ của ả quá nhanh! Ta không thể khóa góc bắn của ả trong không gian hẹp này!” Lam nghiến răng, bắn liên tiếp ba mũi tên bão tố thanh tẩy. Những mũi tên tre mang năng lượng bão tố nổ tung giữa không trung, tạo ra các luồng xung lực sấm sét mạnh mẽ để đẩy lùi hướng di chuyển của Thanh Mai, nhưng nữ sát thủ đã khâu da báo vào chân, dễ dàng lướt nhẹ trên các vách thạch nhũ đá vôi để tránh né.


Thanh Mai cười man rợ, ả nhận ra Sơn đang là điểm yếu lớn nhất của nhóm. Một kẻ què tàn phế không thể di chuyển, bả vai phải đang hoại tử rách mổ nặng nề. Ả vung tay trái, phóng ra ba cây kim độc tẩm venom thạch hóa nguyên bản—thứ độc tố được chiết xuất trực tiếp từ địa mạch rò rỉ của Cổ Thần—nhắm thẳng vào lồng ngực của Thảo.


“Không được chạm vào em ta!”


Cơn giận tột cùng bùng nổ trong lồng ngực Sơn. Bất chấp bả vai phải đang bị hoại tử rách cơ sâu đau đớn dữ dội, Sơn dồn hết chút sức tàn còn sót lại vào cánh tay trái phàm nhân gầy guộc. Anh không thể dùng tay Lôi Kê bên vai phải vì các mối khâu đang rách toác rỉ máu đen nhem nhuốc, dòng điện phản phệ bạo ngược sẽ nướng chín tim anh nếu anh cố phát lực bạo lực lúc này.


Sơn dùng tay trái vung chiếc kim khâu gân Lôi Kê rỉ sét dắt bên hông, vận dụng Chỉ Pháp Vô Ảnh cực hạn. Đường kim của anh chuyển động nhanh đến mức mắt thường chỉ thấy những vệt sáng lôi điện xanh biếc chớp nhoáng xé rách màn khói bụi.


Keng! Keng! Hai cây kim độc của Thanh Mai bị đầu kim rỉ sét của Sơn đâm trúng giữa không trung, nổ tung thành những mảnh vụn thạch anh xám xịt. Nhưng cây kim độc thứ ba mang theo luồng tà khí thạch hóa nguyên bản quá mạnh mẽ, đường kim trái của Sơn do kiệt sức đã bị lệch đi một phân.


Phập!


Tiếng thịt rách ghê rợn vang lên. Cây kim độc tẩm venom thạch hóa nguyên bản đâm lút vào bả vai trái của Sơn.


“Sơn!” Lam hét lên kinh hoàng.


Cơn đau buốt thấu xương tủy lập tức bùng phát từ bả vai trái của Sơn. Luồng độc tố xám xịt lạnh ngắt như băng đá ngàn năm từ vết đâm nhanh chóng lan tỏa dọc theo các mạch máu sâu, hướng thẳng về phía ngực anh. Sơn kích hoạt Nhãn quan giải phẫu, đôi mắt rực sáng lôi quang xanh biếc dũng mãnh nhìn thấu kinh mạch cơ thể mình. Anh kinh hoàng nhìn thấy dòng máu đỏ rực ở vai trái đang bị độc tố thạch hóa nhuộm thành một màu xám xịt đông cứng, các thớ cơ bắp vai trái bắt đầu rạn nứt nhem nhuốc và mất đi cảm giác vận động.


Thạch Hóa Kháng Thể trong cơ thể Sơn—được hình thành sau khi dung hợp da Lôi Kê—cố gắng bộc phát lớp màng sấm sét mỏng để kìm hãm chất độc. Nhưng đây là venom thạch hóa nguyên bản của Cổ Thần, sức đề kháng yếu ớt của anh chỉ có thể trì hoãn tốc độ lan truyền của chất độc trong vài phút ngắn ngủi. Nếu để chất độc này chạm đến tim mạch lồng ngực, Sơn sẽ vĩnh viễn hóa thành một bức tượng đá vô tri lạnh ngắt.


“Ta phải tự khâu vá giải độc... ngay lập tức!” Sơn thầm nghĩ, ý chí sắt đá vượt qua nỗi sợ hãi cái chết.


Sơn gượng sức ngồi tựa lưng vào bệ đá mổ ẩm ướt. Tay phải của anh—cánh tay Lôi Kê khổng lồ rực lông vũ xanh tím—đang bị liệt tê dại hoàn toàn do hoại tử và phản phệ lôi điện bạo ngược. Anh chỉ còn một bàn tay trái đang bị chất độc thạch hóa gặm nhấm lan dần từ bả vai xuống bắp tay.


Sơn dùng răng cắn chặt cuộn Chỉ tơ tằm vong hồn thượng hạng màu đen tuyền dẻo dai dính máu tươi mà Hoàng Oanh vừa trao tặng. Anh luồn sợi chỉ vong hồn vào đầu chiếc kim khâu gân Lôi Kê rỉ sét bằng ngón tay trái run rẩy.


“Kiên! Giữ chặt lấy bả vai trái của ta!” Sơn khàn giọng quát lớn về phía bóng tối, nhưng Kiên không có ở đây, chỉ có Lam đang điên cuồng bắn lôi tiễn để cản đường Thanh Mai, và Hoàng Oanh đang dốc toàn lực duy trì lưới chỉ vong hồn.


Sơn biết mình chỉ có thể tự hành phẫu thuật một mình. Anh nhắm mắt lại, dồn toàn bộ tinh thần lực kích hoạt dòng lôi điện còn sót lại từ bả vai phải mới khâu. Luồng sét xanh tím bạo ngược chạy dọc theo hệ tuần hoàn, truyền qua ngực sang tay trái, tập trung hoàn toàn vào đầu chiếc kim khâu gân Lôi Kê rỉ sét.


Chiếc kim khâu rỉ sét rực sáng lôi quang xanh tím rực rỡ, nhiệt độ cực cao từ sấm sét nung nóng đầu kim đến mức đỏ rực, tỏa ra mùi khét lẹt của sắt nung và khói trắng xèo xèo. Sơn nghiến chặt răng đến mức kẽ lợi bật máu tươi đỏ rực, hai mắt rực sáng lôi quang xanh biếc của Nhãn quan giải phẫu khóa chặt vào các mạch máu bị nhiễm độc xám xịt trên bả vai trái của mình.


Phập!


Sơn tự đâm lút chiếc kim khâu nung đỏ rực vào thớ thịt rách mổ của bả vai trái của mình.


Cơn đau đớn xé da xé thịt tột cùng bùng nổ trong đại não Sơn, khiến toàn thân anh co giật mạnh mẽ trên nền đất hang ẩm ướt. Mùi khét lẹt của da thịt bị bỏng cháy bốc lên nồng nặc, quyện với mùi đắng ngắt của dầu ngải cứu hoang dã tỏa ra từ màng lọc mặt nạ da thuộc bên má trái. Sơn không được phép ngất đi. Anh dùng ngón tay trái phàm nhân khéo léo vận dụng Chỉ Pháp Vô Ảnh kết hợp kỹ thuật Thắt nút chỉ một tay nhanh như chớp, khâu kín các mạch máu nhiễm độc sâu sát xương đòn.


Nhiệt độ cực cao của sấm sét Lôi Kê truyền qua đầu kim nung đỏ, trực tiếp đốt cháy và thiêu rụi nọc độc thạch hóa nguyên bản đang di chuyển trong huyết quản vai trái của anh trước khi nó kịp chạm tới tim mạch. Máu tươi đỏ rực hòa cùng dịch mủ đen kịt hôi thối phun trào ra từ vết mổ tự hành, nhuộm đỏ cả một mảng áo vải thô nhuộm nâu rách nát.


Hoàng Oanh nhìn cảnh tượng Sơn tự cầm kim nung đỏ đâm vào da thịt mình khâu vá giải độc mà không hề phát ra một tiếng hét, đôi mắt phượng sau lớp mặt nạ lụa đen khẽ run rẩy chấn động tột độ: “Ý chí sắt đá này... điên rồ tột cùng! Gã thực sự là quái vật dưới hình hài con người!”


Trong lúc Sơn đang quằn quại trong ca tự phẫu thuật sinh tử dưới thềm hang, Thanh Mai phát hiện ra sơ hở phòng ngự. Ả lướt nhanh như tàn ảnh da báo, vượt qua lưới chỉ vong hồn đang bị ăn mòn của Hoàng Oanh, vung thanh dao găm xương thú đá rực độc xám nhắm thẳng vào cổ Sơn kết liễu.


“Chết đi, tên tà y què cụt!” Thanh Mai gào lên.


Nhưng ngay khi lưỡi dao găm độc chỉ còn cách cổ Sơn một tấc, một luồng ánh sáng sấm sét màu xanh biếc thanh khiết đột ngột xé toạc bóng tối hang ngầm.


“Hưu—— uỳnh!”


Lam đã tụ lực thành công phát bắn phong lôi tiễn cực đại. Mũi tên tre cổ thụ mang theo năng lượng bão tố thanh tẩy cuồng bạo vút qua màn khói bụi, đâm xuyên thẳng qua bả vai phải khâu da báo của Thanh Mai, đóng đinh ả vào vách đá vôi rạn nứt phía sau.


“Á——!” Thanh Mai hét lên đau đớn dữ dội, thanh dao găm độc rơi rụng xuống đất phát ra tiếng keng lạnh ngắt. Sấm sét thanh khiết từ mũi tên của Lam thiêu rụi hoàn toàn lớp da báo khâu trên vai ả, khiến máu tươi đỏ rực phun trào nhem nhuốc dọc theo mối khâu rách nát.


Biết đại thế đã mất và bả vai phải đã bị phế bỏ hoàn toàn, Thanh Mai dùng tay trái nhổ phắt mũi tên tre ra, cơ thể lướt lùi lại bóng tối vách nứt sụp đổ. Ả nhìn Sơn đang thở dốc khò khè trên vũng máu tươi tự khâu vai trái, nở nụ cười lạnh lùng đầy độc địa.


“Khặc khặc... Sơn... Ngươi giải độc tạm thời rất khéo tay,” Thanh Mai rít lên qua kẽ răng đầy máu. “Nhưng kim độc của ta mang tà khí thạch hóa nguyên bản của Cổ Thần. Dù ngươi có đốt cháy mạch máu, độc tố vẫn sẽ âm thầm tích tụ gặm nhấm huyết quản của ngươi. Ba ngày... Chỉ trong vòng ba ngày nữa thôi, tim ngươi sẽ hoàn toàn hóa thành đá xám tĩnh lặng! Ta gác cửa tử kỳ chờ ngươi dưới địa ngục!”


Bóng đen của Thanh Mai lướt nhanh biến mất vào trong ngách hang tối tăm ẩm ướt sụp đổ, để lại tiếng cười man rợ vang vọng giữa màn sương độc lạnh ngắt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!