Nhạc nềnEnchanter3

Thần Thêu Khâu Hồn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sơn từ từ hé mở đôi mắt rực lôi quang xanh biếc yếu ớt, nhìn thấu qua làn sương khói mờ ảo của hang ngầm ẩn dật. Không khí nơi đây ẩm mốc, nồng nặc mùi đất sét ẩm, mùi rêu phong cổ kính và cả mùi tanh nồng của máu tươi rỉ ra từ bả vai phải của anh. Trước mắt Sơn, một nữ tử đeo mặt nạ lụa đen đang thong thả kéo sợi chỉ vong hồn màu đen tuyền dẻo dai. Từng sợi chỉ mảnh như tơ nhưng rực lên lôi quang yếu ớt, tỏa ra một luồng khí lạnh dịu mát làm dịu đi cơn sốt cao đang thiêu đốt đại não anh.


Sơn cố gắng chống tay trái gầy guộc xuống thềm đá ẩm ướt để ngồi dậy, nhưng chiếc chân trái teo tóp bị Thạch hóa giai đoạn hai đông cứng hoàn toàn khớp gối, lạnh ngắt và nặng nề như một tảng đá hộc nứt nẻ. Cú va đập khi rơi xuống vực sâu đã làm hỏng hoàn toàn bộ nẹp sắt gia cố lôi điện, khiến anh mất đi chỗ dựa duy nhất để đứng vững.


“Đừng cử động bừa bãi,” giọng nói của nữ tử đeo mặt nạ lụa đen vang lên, trong trẻo nhưng lạnh lùng như nước suối ngầm. “Mối khâu vai phải của ngươi rách cơ sâu, nếu sợi chỉ tơ tằm vong hồn này đứt, cánh tay tà thú Lôi Kê kia sẽ bộc phát lôi phạt thiêu rụi tim mạch của ngươi ngay lập tức.”


Lam bước ra từ bóng tối của ngách hang, tay vẫn siết chặt cây Cung tre lôi điện đã rạn nứt nhẹ sau trận chiến trên cầu đá. Gương mặt cô lấm lem bụi đá xám, đôi mắt đầy lo lắng nhìn bả vai phải mọc đầy lông vũ màu xanh tím đang rỉ máu đen của Sơn: “Sơn, chúng ta đang ở trong mật thất thêu thùa cổ dưới đáy vực. Người cứu chúng ta là Hoàng Oanh.”


Sơn thở dốc khò khè qua chiếc mặt nạ da thuộc bị cháy sém bên má trái. Mùi khét lẹt của da cháy quyện với vị đắng ngắt của dầu ngải cứu hoang dã tỏa ra từ màng lọc mặt nạ khiến cổ họng anh khô khốc. Cơn đau từ Quy luật 'Đào thải sinh học' đang gặm nhấm bả vai phải hoại tử nhẹ, từng luồng sấm sét bạo ngược cứ cuộn lên dọc theo các mạch máu sâu. Sơn run rẩy dùng bàn tay trái gầy guộc, lén mở bọc giấy bản dính máu tươi bên hông, lấy ra một ít Bột rễ ngải hoang Ba Vì dính máu tươi đỏ rực, trộn với nước suối rỉ ra từ vách đá rồi đắp trực tiếp lên vết rách bả vai phải. Thứ dược liệu đắng ngắt ấy vừa chạm vào thịt rách liền tỏa ra một luồng khói xanh dịu mát, tạm thời dập tắt cơn nóng bỏng của hoại tử sâu, khiến Sơn thở phào nhẹ nhõm.


Hoàng Oanh nhìn chăm chú vào từng động tác của Sơn, đôi mắt phượng sau lớp mặt nạ lụa đen khẽ nheo lại khi lướt qua chiếc Hộp kim chỉ bằng xương rỉ máu dắt bên hông anh. Cô khẽ thốt lên: “Kỹ thuật đắp thuốc nam phối hợp xung điện... Chiếc hộp xương rỉ máu kia... Ngươi chính là truyền nhân dòng họ Nguyễn ở Tây Mỗ, kẻ đang giữ cuốn Vạn Thú Khâu Phổ?”


Sơn cảnh giác ghì chặt chiếc hộp xương vào sườn, khàn giọng hỏi: “Cô là ai? Tại sao lại biết Vạn Thú Khâu Phổ?”


Hoàng Oanh cười nhạt, ngón tay thon dài khẽ búng, một cây kim thêu bằng ngọc bích dẫn tơ hồn vút ra, kéo theo sợi chỉ hồng mềm mại lơ lửng giữa không trung: “Dòng họ thêu thùa cổ đại của ta từng là ngự dụng thêu dệt cho hoàng triều, trước khi bị triều đình Kinh Kỳ tàn sát để cướp đoạt tơ tằm vong hồn. Ta cứu ngươi không phải vì lòng tốt, mà vì ta muốn mượn Vạn Thú Khâu Phổ để phục hưng dòng họ thêu thùa đã sa sút.”


“Ta không giao sách,” Sơn nghiến răng, mắt rực lôi quang xanh biếc. “Cuốn sách đó là di vật của cha ta, cũng là hy vọng duy nhất để cứu em gái ta khỏi dịch thạch hóa.”


“Ta biết,” Hoàng Oanh thong thả thu hồi ngọc châm. “Nhưng thể xác ngươi đang sụp đổ. Chân què bị thạch hóa đông cứng bắp chân, vai phải hoại tử rách mổ nặng. Nếu không có Chỉ tơ tằm vong hồn thượng hạng của ta để gia cố mối khâu vai phải và giúp ngươi sửa lại nẹp chân sắt, ngươi sẽ chết trước khi leo lên được Tây Côn Lĩnh.”


Cô chỉ tay về phía góc hang tối, nơi một người tị nạn nghèo khổ đang nằm co giật dữ dội trên thềm đá ẩm ướt. Lồng ngực của người đó đang bị Thạch hóa giai đoạn hai ăn mòn, xuất hiện những mảng vảy đá xám xịt rạn nứt nhem nhuốc, hơi thở khò khè đứt quãng sát sườn.


“Ta đề xuất một cuộc đấu kỹ nghệ khâu vá cứu người,” Hoàng Oanh nói, giọng nói mang theo sự kiêu ngạo của thiên tài thêu thùa cổ. “Người tị nạn này bị tà khí thạch hóa ăn sâu vào ngực. Chúng ta sẽ cùng khâu vá để chặn đứng vết thạch hóa cứu mạng gã. Nếu ngươi thắng, ta sẽ tự nguyện dâng tặng cuộn Chỉ tơ tằm vong hồn thượng hạng và giúp ngươi sửa lại nẹp chân sắt. Nhưng nếu ngươi thua, ngươi phải cho ta xem trang sách khâu vá Lôi Kê trong Vạn Thú Khâu Phổ.”


Sơn nhìn người tị nạn đang đau đớn quằn quại, ranh giới đạo đức của cha truyền lại—không bao giờ bỏ mặc người chết trước mắt—thúc ép anh gật đầu: “Được. Ta chấp nhận cuộc đấu.”


Hoàng Oanh bước lên trước bệ đá mổ. Cô vung tay trái, cây kim thêu ngọc bích lướt đi nhanh như phượng múa, kéo theo sợi chỉ hồng mềm mại luồn qua lớp da xám xịt của người bệnh. Thần Thêu Khâu Hồn Thuật của cô cực kỳ tinh xảo, từng đường kim thêu hoa văn bảo vệ lên bề mặt da ngực người bệnh, tạo thành một lớp màng chắn lấp lánh ngăn chặn tà khí thạch hóa từ bên ngoài xâm nhập. Tốc độ khâu của cô nhanh đến mức mắt thường chỉ thấy những vệt sáng hồng uốn lượn mỹ lệ.


Sơn chống một khúc nạng gỗ gãy, khó nhọc lết sát vào người bệnh. Thể lực kiệt quệ khiến anh phải dùng ý chí sắt đá để giữ thăng bằng trên chiếc chân què đông cứng. Anh không vội vàng vung kim. Sơn nhắm mắt lại một nhịp, kích hoạt Nhãn quan giải phẫu.


Đôi mắt Sơn đột ngột mở ra, rực sáng lôi quang xanh biếc dũng mãnh. Dưới nhãn quan nhìn thấu kinh mạch xương khớp, Sơn phát hiện ra một chân tướng kinh hoàng: vết thạch hóa không chỉ nằm ở bề ngoài da ngực, mà độc tố xám xịt đã ăn sâu vào hệ hô hấp, làm đông cứng và tắc nghẽn các mạch máu sâu sát xương đòn bên trong lồng ngực.


Đường chỉ thêu hoa văn bảo vệ của Hoàng Oanh tuy đẹp đẽ và nhanh chóng, nhưng do cô không nhìn thấy kinh mạch sâu bên trong nên đường chỉ hồng vô tình thắt chặt, suýt làm tắc nghẽn hoàn toàn dòng chảy lôi điện tự nhiên của cơ thể người bệnh, khiến gã co giật mạnh hơn, miệng sùi bọt mép rỉ máu đen.


“Dừng tay!” Sơn quát khẽ. “Cô đang bóp nghẹt phế quản của gã!”


Hoàng Oanh khựng tay kim, mặt biến sắc khi thấy người bệnh co giật dữ dội hơn.


Sơn dùng tay trái phàm nhân khéo léo cầm chiếc kim khâu gân Lôi Kê rỉ sét dắt bên hông, luồn sợi chỉ gân thú rỉ sét rực lôi quang yếu ớt vào đầu kim. Anh vận dụng Chỉ Pháp Vô Ảnh, ngón tay trái chuyển động nhanh đến mức tạo thành những vệt sáng lôi điện xanh khâu kín các huyết quản sâu rách nát bên trong lồng ngực người bệnh.


Sơn thực hiện kỹ thuật Thắt nút chỉ một tay bằng ngón tay trái nhanh như chớp, khâu nối trực tiếp các mạch máu bị đông cứng, đồng hóa hoàn hảo dòng máu người bệnh với lôi điện tự nhiên để làm tan các mảng thạch anh xám xịt tích tụ sâu bên trong phế quản. Anh lén rắc một ít Bột rễ ngải hoang Ba Vì vào đường mổ sâu để kháng viêm tiêu sưng lập tức.


Nhịp thở của người bệnh dần ổn định trở lại, sắc mặt xám xịt của gã hồng hào lên thấy rõ, những mảng vảy đá trên ngực bắt đầu bong tróc ra, rụng xuống thềm đá ẩm ướt.


Hoàng Oanh đứng lặng người, cây kim thêu ngọc bích trên tay cô khẽ run rẩy. Cô nhìn chằm chằm vào vết khâu sâu mượt mà, không tì vết bên trong lồng ngực người bệnh, thở dài đầy tâm phục khẩu phục: “Kỹ thuật thêu hoa văn của ta chỉ chặn được tà khí ngoài da, nhưng Nhãn quan giải phẫu của dòng họ Nguyễn lại có thể nhìn thấu và khâu nối trực tiếp kinh mạch sâu... Ta thua rồi.”


Cô từ từ tháo cuộn Chỉ tơ tằm vong hồn thượng hạng màu đen tuyền dẻo dai bên hông, đặt vào tay trái của Sơn: “Đây là phần thưởng của ngươi. Ta sẽ giữ lời hứa giúp ngươi sửa lại nẹp chân sắt để tiến lên Tây Côn Lĩnh...”


“RẦM——!”


Một tiếng nổ kinh thiên động địa đột ngột phát ra từ vách đá phía trên hang ngầm. Những khối đá vôi dày cộm nứt toác ra, đổ sụp xuống tạo thành một trận mưa đá xám rùng rợn. Khói bụi thạch anh xám xịt cuộn lên mù mịt, che khuất hoàn toàn tầm nhìn.


Từ trong màn sương khói bụi mờ ảo, hàng loạt phi tiêu tẩm độc thạch hóa xám xịt rít gió xé gió lao tới dồn dập như mưa rào, nhắm thẳng vào vị trí của Sơn và Hoàng Oanh hòng tiêu diệt tận gốc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!