Nhạc nềnEnchanter3

Đối Đầu Trên Cầu Đá

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió hú rít qua khe núi hẹp của Thung lũng bụi thạch anh như tiếng khóc than của hàng vạn vong linh bị thạch hóa. Trên cây cầu đá cổ hoang phế bắc ngang qua vực thẳm sâu hoắm, sương mù xám xịt cuộn lên từng cơn, mang theo những hạt bụi đá sắc nhọn như mảnh thủy tinh vỡ, cào rách da thịt phàm nhân.


Sơn quỳ gục ở đầu cầu đá, hai bàn tay gầy guộc rớm máu bấu chặt vào thềm đá lạnh ngắt. Chiếc nạng gỗ thô sơ – chỗ dựa cuối cùng của anh – đã bị chém gãy làm đôi, nằm trơ trọi bên cạnh gói Bột rễ ngải hoang Ba Vì dính máu tươi đỏ rực. Chân trái teo tóp của Sơn lúc này đông cứng hoàn toàn từ mắt cá lên đến khớp gối do Thạch hóa giai đoạn hai. Đau đớn tột cùng bùng lên khi chiếc nẹp sắt gia cố lôi điện bị Trần Phong ném dao chém đứt dây đồng trước đó, khiến dòng điện quá tải nung chảy khớp đồng, dính chặt vào da thịt anh thành một mảng bỏng nhiệt cháy sém, bốc khói khét lẹt quyện với mùi đắng ngắt của ngải hoang tỏa ra từ chiếc mặt nạ da thuộc.


Bên bả vai phải, mối sẹo lồi khâu vá gớm ghiếc kết nối cánh tay của tà thú Lôi Kê cổ xưa đang rách cơ sâu dữ dội. Sợi chỉ tơ tằm vong hồn màu đen tuyền bị kéo căng đến rách thịt, rỉ ra thứ máu đen kịt nồng nặc mùi tanh hôi của thú tính hoang dã. Cơn sốt cao thiêu đốt kinh mạch khiến Sơn ho ra một ngụm máu nhẹ, thấm đỏ một mảng thềm đá xám dưới chân.


“Đại nhân... để tôi chặn gã!” A Sáng gầm khẽ, bắp tay phải khâu mảnh da Lôi Kê rực lôi quang yếu ớt gồ lên nổi sẹo lồi xám nhỏ. Gã cố gượng dậy che chắn trước mặt Sơn, dù cơ thể gã cũng đã rệu rã sau chuyến trốn chạy dưới làn mưa phi tiêu.


“Lùi lại, A Sáng,” Sơn khàn giọng rít qua màng lọc mặt nạ da thuộc cháy sém má trái. “Ngươi không phải đối thủ của gã.”


Phía đối diện, Thiếu úy Triệu Vũ đứng oai vệ giữa cầu đá. Bộ thiết giáp sáng loáng thêu hình chim ưng hoàng gia của gã phản chiếu ánh sáng lôi điện yếu ớt từ bầu trời âm u. Tay phải gã cầm thanh kiếm rèn từ xương thú bay rực lửa lôi điện màu trắng thanh khiết, chỉ thẳng vào ngực Sơn. Tay trái gã khẽ vung, rút ra từ sau lưng thanh Đại đao xương thú đá khổng lồ rèn từ xương đùi tê giác đá rực lửa lôi bạo ngược. Hai luồng ánh sáng – một trắng thanh khiết, một tím hắc ám – đan xen nhau trên thân hình dũng mãnh của vị sĩ quan trẻ tuổi.


“Sơn què Tây Mỗ,” giọng Triệu Vũ đanh thép, lạnh lùng vang dội giữa thung lũng lộng gió. “Bản quan đã theo dấu ngươi từ bờ Nam sông Hồng. Ngươi tự rạch vai khâu ghép da thịt dị thú, dung hợp cấm thuật tà ác, reo rắc tai ương. Hãy giao nộp cuốn Vạn Thú Khâu Phổ và chịu trói về Kinh Kỳ, triều đình sẽ cho quan y cứu trị em gái ngươi. Bằng không, cây cầu này sẽ là mộ địa của ngươi.”


Sơn cười lạnh, tiếng cười khàn đặc chứa đựng nỗi căm hận tột cùng: “Cứu trị? Triều đình các ngươi để mặc dân nghèo Tây Mỗ hóa đá, Chánh tổng Nghị ép dân lao dịch mỏ đá vôi đến chết để lấy thạch anh ma pháp dâng quý tộc Kinh Kỳ. Các ngươi coi chúng ta là súc vật, giờ lại muốn ta dâng cấm thuật gia bảo? Nằm mơ!”


Ánh mắt Triệu Vũ lạnh ngắt: “Cứng đầu. Vậy bản quan sẽ tự tay phế bỏ tà thuật của ngươi!”


“Vút!”


Triệu Vũ động. Thân hình gã lướt đi chớp nhoáng, bộ pháp oai vệ oai phong lẫm liệt đến mức xé rách màn sương mù dày đặc. Thanh kiếm xương thú bay trong tay gã vung lên, chém ra những đường kiếm lôi hỏa rực rỡ màu trắng thanh khiết, khóa chặt mọi lối đi trên cây cầu đá hẹp.


Sơn không thể dùng Lôi Bộ Sơ Giai để tránh né vì chiếc nẹp sắt chân què đã hỏng hoàn toàn, khớp gối hóa đá cứng đờ không thể phát lực. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, anh chỉ còn cách dùng cánh tay Lôi Kê bên vai phải đỡ đòn.


“Ầm!”


Cánh tay Lôi Kê phủ đầy lông vũ màu xanh tím bùng nổ dòng điện xanh tím dữ dội, đón đỡ trực diện đường kiếm lôi hỏa của Triệu Vũ. Hai luồng lôi điện xanh và trắng va chạm mạnh mẽ, nổ tung “xèo xèo” giữa không trung, bắn ra những tia lửa sét thiêu rụi các hạt bụi thạch anh lơ lửng xung quanh. Lực phản chấn khổng lồ dội ngược lại khiến mối khâu vai phải của Sơn rách toác, máu tươi đỏ rực nhem nhuốc phun trào, nhuộm đỏ cả vạt áo vải thô nhuộm nâu.


Triệu Vũ không để Sơn có một hơi thở dốc. Gã xoay người cực nhanh, thanh Đại đao xương thú đá khổng lồ trong tay trái chém mạnh một đường phạt quyết từ trên xuống dưới. Sức nặng ngàn cân của thanh đao đúc từ xương tê giác đá rít gió gầm rú, mang theo kình phong đá xám tàn phá nện thẳng xuống đỉnh đầu Sơn.


“Rầm!”


Sơn dồn hết sức tàn của cánh tay trái phàm nhân, vung nửa khúc nạng sắt thép nguội gia cố còn sót lại để đỡ đòn chém đao nặng nề. Tiếng kim loại va chạm với xương thú đá vang lên khô khốc, chói tai. Dù khúc nạng sắt được rèn đúc dày cứng, nhưng lực chém bạo ngược của Triệu Vũ vẫn ép Sơn quỵ ngã quỳ gối xuống mặt cầu đá cổ, vết nứt rạn dọc theo thềm đá lan rộng dưới chân anh.


“Vút! Vút!”


Từ trên vách đá đứng cao vút khuất trong sương mù, hai mũi tên sấm sét rực lôi quang xanh biếc của Lam xé gió lao xuống, nhắm thẳng vào các khớp nối thiết giáp trên vai Triệu Vũ hòng giải vây cho Sơn. Nhưng Triệu Vũ phản xạ cực nhanh, gã khẽ nghiêng người, vung thanh kiếm xương thú gạt phăng hai mũi tên bão tố thanh tẩy của Lam làm chúng nổ tung giữa không trung.


“Kỵ binh Liệp Thú Đoàn! Cản bắn tỉa trên vách đá!” Triệu Vũ ra lệnh lạnh lùng.


Toán kỵ binh lính tuần hoàng gia phía sau lập tức giương cung bắn trả dồn dập lên vách đá đứng, ép Lam phải ẩn nấp sâu vào hốc đá, không thể tiếp tục hỗ trợ tầm xa cho Sơn.


“Ngươi chỉ có thế thôi sao, thợ khâu tà y?” Triệu Vũ nhìn xuống Sơn đang quỳ dưới đất, giọng nói không chút dao động. Gã thi triển bộ pháp áp sát cực nhanh, thanh kiếm xương thú bay đâm thẳng một kích hiểm hóc nhắm thẳng vào khớp vai hoại tử rách cơ sâu bên vai phải của Sơn. Gã muốn chém đứt cánh tay tà thú này để phế bỏ hoàn toàn tu vi của anh.


Sơn nheo đôi mắt rực lôi quang xanh biếc của Nhãn quan giải phẫu. Dưới nhãn quan nhìn thấu kinh mạch xương khớp, anh thấy rõ đường kiếm của Triệu Vũ cực kỳ hoàn mỹ, không hề có một sơ hở vật lý phàm nhân nào để anh có thể luồn lách đâm kim khâu gân Lôi Kê rỉ sét phản kích. Nếu tiếp tục đối đầu võ học cận chiến, anh chắc chắn sẽ bị chém đứt đầu trong vòng ba chiêu.


“Mọi võ học hoàng gia đều có điểm tựa... Đó chính là cây cầu đá cổ này!” Sơn thầm nghĩ, nội tâm nhen nhóm một quyết định điên cuồng sinh tử.


Anh nén cơn đau xé thịt tột cùng bả vai phải, dùng tay trái phàm nhân vung mạnh khúc nạng sắt đập lệch mũi kiếm xương thú của Triệu Vũ đi vài tấc. Mũi kiếm đâm sượt qua vai áo Sơn, chém rách một mảng da thịt rỉ máu tươi đỏ rực nhem nhuốc.


Ngay khoảnh khắc đó, Sơn gầm lên một tiếng như tà thú rít gào. Oán niệm của Đại Lôi Kê tà hóa trong huyết quản bùng phát dữ dội, dâng trào dòng lôi điện xanh tím bạo ngược lên đến cực hạn. Cánh tay vai phải của Sơn bành trướng khổng lồ, lông vũ dựng đứng rực lửa sét rít gió.


“Lôi Kê Trảo... CỰ ĐẠI!”


Sơn dồn toàn bộ lôi năng cuồng bạo còn sót lại vào năm đầu ngón tay rực lông vũ xanh tím, nện thẳng cú đấm sét khổng lồ xuống mặt cầu đá cổ ngay dưới chân Triệu Vũ, thay vì tấn công trực diện vào tấm thiết giáp kiên cố của gã.


“UỲNH—— ĐOÀNG!”


Một luồng sấm sét xanh tím khổng lồ bùng nổ dữ dội, chấn động cả thung lũng bụi thạch anh. Sức công phá tàn bạo của Lôi Kê Trảo cực đại đánh thẳng vào khớp nối chịu lực mấu chốt của cây cầu đá cổ hoang phế. Những phiến đá vôi ngàn năm tuổi rạn nứt nhem nhuốc, rách toác ra làm đôi. Tiếng nứt vỡ của đá hộc vang lên răng rắc rùng rợn, cây cầu đá cổ sụp đổ hoàn toàn từ giữa thân cầu, phân rã thành hàng vạn khối đá xám rỉ máu rơi tự do xuống vực thẳm sâu hoắm.


Triệu Vũ kinh hoàng nhận ra ý đồ hủy diệt địa hình sinh tử của Sơn. Gã không kịp chém nhát đao kết liễu, buộc phải bộc phát toàn bộ lôi hỏa từ kiếm xương thú bay để đẩy thân hình vĩ đại thối lui ngược trở lại bờ Nam an toàn, bị chia cắt hoàn toàn khỏi Sơn.


“Sơn què!” Trần Phong đứng phía sau gào thét phẫn nộ khi thấy cây cầu sụp đổ, lối đi duy nhất bị cắt đứt.


Cấu trúc cầu đá cổ tan tành mây khói. Sơn và A Sáng mất điểm tựa, cùng hàng vạn khối đá thạch anh sắc nhọn rơi tự do xuống vực thẳm tối tăm lộng gió buốt giá. Chiếc nẹp sắt chân què gia cố lôi điện của Sơn bị lực nổ sét đánh bay, rơi rụng mất hút xuống vực sâu thẳm. Sơn cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, bả vai phải rách cơ hoại tử chảy máu tươi đen kịt, thể lực kiệt quệ hoàn toàn dưới 5%, ý thức dần chìm vào bóng tối lạnh ngắt.


Giữa lúc thân hình Sơn đang rơi tự do sát mép vực thẳm đầy đá nhọn hiểm nghèo, một tiếng rít gió thanh mảnh kỳ dị đột ngột vang dội từ vách đá ẩm ướt âm u của hang ngầm.


“Vút!”


Một sợi roi đen tuyền dệt từ Chỉ tơ tằm vong hồn thượng hạng bất ngờ vút ra từ một ngách hang đá tối tăm khuất gió. Sợi chỉ tơ tằm ăn hồn cổ đại dẻo dai rực lôi quang yếu ớt, quấn chặt lấy eo gầy gầy gộc của Sơn và kéo mạnh thân xác kiệt quệ của anh lướt qua màn sương độc, thu hồi thẳng vào trong một hang động ẩn giấu rỉ máu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!