Lưới Giáo Tre Gai
Nước suối ngầm lạnh buốt như hàng vạn cây kim băng giá đâm thấu vào tận tủy xương. Sơn nghiến chặt răng, hai hàm răng va vào nhau lập cập dưới lớp Mặt nạ da thuộc tẩm dầu ngải cứu đắng ngắt. Mỗi bước lết đi dưới lòng đất tối tăm là một cực hình thể xác tột cùng. Chiếc chân trái teo tóp của anh lúc này đã bị Thạch hóa giai đoạn hai đông cứng hoàn toàn từ mắt cá lên đến khớp gối, lạnh ngắt và nặng nề như một phiến đá hộc nhặt ngoài nghĩa địa. Thiếu đi bộ nẹp sắt gia cố – thứ đã bị lôi hỏa nung chảy hoàn toàn từ bờ Nam – Sơn chỉ còn biết tỳ toàn bộ trọng lượng cơ thể lên khúc nạng gỗ thô sơ do anh mộc gọt vội. Cạnh gỗ mục nát cứ thế khoét sâu vào nách anh, khiến bả vai trái vốn đang sưng tấy đỏ rực vì vết roi mây cũ liên tục rỉ ra thứ dịch mủ ấm nóng nồng nặc mùi ngải hoang Ba Vì.
Nhưng nỗi đau bên trái chẳng thấm thía gì so với sự tàn phá đang diễn ra bên bả vai phải. Mối sẹo lồi khâu vá gớm ghiếc – nơi anh tự tay khâu ghép cánh tay của tà thú Lôi Kê cổ xưa vào huyết quản của mình – đang hoại tử nhẹ do Quy luật 'Đào thải sinh học' bộc phát dữ dội. Sợi chỉ tơ tằm vong hồn màu đen tuyền bị kéo căng đến giới hạn, rạch sâu vào thớ thịt rách mổ, rỉ ra thứ máu đen kịt nồng nặc mùi tanh hôi của thú tính hoang dã. Cơn sốt cao thiêu đốt kinh mạch khiến Sơn thở dốc khò khè, mắt nheo lại dưới màng lọc mặt nạ để ngăn bụi thạch anh xám xịt lọt vào phổi.
“Đại nhân, ráng thêm chút nữa... Chúng ta sắp ra khỏi ngách suối rồi,” A Sáng ghé sát tai Sơn thì thầm, giọng gã run rẩy trong bóng tối.
Bắp tay phải của A Sáng – nơi mọc mối sẹo lồi xám nhỏ sau ca phẫu thuật khâu vá tạm thời mảnh da Lôi Kê – gồ lên cứng đờ dưới lớp áo vải thô rách vai. Gã dùng bờ vai gầy gò của mình đỡ lấy một bên nách của Sơn, giúp anh giữ thăng bằng trên thềm suối đầy rêu đá trơn trượt. Tay trái Sơn ghì chặt gói Bột rễ ngải hoang Ba Vì trước ngực, như thể đó là báu vật duy nhất giữ lại mạng sống cho em gái Thảo đang nằm thoi thóp nơi hốc cây cổ thụ phía sau miếu hoang.
“Ầm! Ầm!”
Tiếng bước chân rầm rập của kỵ binh lính tuần và tiếng xích sắt va vào nhau lách cách đột ngột vang dội ngay phía trên đỉnh đầu họ. Ánh đuốc dầu hỏa tù mù từ những khe nứt địa tầng rọi xuống làn nước suối ngầm những vệt sáng đỏ quái dị.
“Chúng nó lội xuống ngách suối ngầm rồi! Đuổi theo! Trần Phong đại nhân bảo kẻ què không thể đi nhanh dưới nước!” Tiếng hét lớn hách dịch của một tên thập trưởng lính tuần vang lên từ phía cửa hầm đất nung bị phá vỡ.
“Chạy!” Sơn rít khẽ qua kẽ răng rỉ máu.
Anh dồn sức tàn vào chiếc nạng gỗ, cùng A Sáng lao thẳng về phía ánh sáng mờ đục của cửa ngách suối ngầm thông ra vách đá ngoài trời. Khi bước chân què của Sơn vừa chạm vào thềm đá khô ráo của Thung lũng bụi thạch anh, một luồng gió lốc buốt giá đột ngột tràn qua khe núi hẹp, thổi tung hàng vạn hạt bụi thạch anh sắc bén như mảnh thủy tinh vỡ găm thẳng vào mặt nạ da thuộc của anh.
Nhưng chưa kịp định thần, một tiếng rít xé gió kinh người đã vang lên từ phía trên đỉnh dốc đá đứng.
“Sơn què! Hôm nay ngươi có mọc cánh cũng không bay thoát khỏi thung lũng này đâu!”
Trần Phong đứng trên một mỏm đá cao nhô ra giữa vách núi đứng, đôi găng da trâu tinh xảo rực rỡ sắc màu đeo trên tay gã phản chiếu ánh sáng xám xịt của bầu trời biên cương. Gã vẫy tay ra hiệu cho toán lính tuần gác chốt mặc giáp da trâu xám bẩn thỉu đang đứng dàn hàng ngang phía sau.
“Phóng lưới!” Trần Phong gầm lên lạnh lùng.
Hàng loạt lính tuần đồng loạt vung tay, phóng ra những tấm lưới tre gai khổng lồ tẩm thạch anh xám rít gió lao thẳng xuống đầu Sơn và A Sáng. Những sợi tre đực già được bện chặt với gai sắt rỉ sét và các mảnh thạch anh sắc nhọn, tỏa ra một luồng tà khí xám xịt lạnh ngắt. Nếu bị tấm lưới này quấn chặt, chiếc chân què đông cứng của Sơn sẽ bị gai sắt cào rách nát, và tà khí thạch hóa sẽ ngay lập tức xâm nhập vào kinh mạch phàm nhân của anh.
“Đại nhân tránh ra!”
A Sáng liều lĩnh vung con dao găm sắt rỉ sét giấu trong ống tay áo, định lao lên cận chiến để cản phá lưới gai bảo vệ Sơn. Nhưng gã chưa kịp áp sát thì thiết giáp ma năng hoàng gia của tên lính tuần đi đầu đã bùng lên một luồng lôi quang yếu, đánh vạt thanh dao găm của gã văng ra xa, lực phản chấn mạnh đến mức suýt hất A Sáng rơi xuống vực sâu thung lũng.
Giữa lúc sinh tử cận kề, một tiếng rít gió chói tai khác đột ngột xé toạc màn sương mù xám xịt từ phía đỉnh núi đá vôi đối diện.
“Hưu—— Đoàng!”
Một mũi tên sấm sét rực sáng lôi quang xanh biếc xé gió lao tới, bắn trúng ngay tâm tấm lưới tre gai đang rơi xuống. Mũi tên mang năng lượng bão tố của Cung tre lôi điện nổ tung giữa không trung, tạo ra một làn sóng xung kích sấm sét cực đại thiêu rụi hoàn toàn lưới tre gai thành những mảnh tro đen tàn lụi trước khi chúng kịp chạm vào vai Sơn.
“Là Lam!” A Sáng mừng rỡ hét lên, tay bám chặt vào vách đá đứng.
Trên một mỏm đá treo leo khuất trong sương mù, bóng dáng thanh mảnh dẻo dai của Lam hiện lên lờ mờ. Cô thắt bím tóc dài sát hông, y phục chàm thêu hoa văn sấm sét tung bay trong gió buốt. Cô lạnh lùng kéo căng dây cung, liên tiếp bắn ra ba mũi tên bão tố thanh tẩy khóa chặt các ngả đường tiến công của toán lính tuần phía trên dốc đá đứng.
“Sơn! Dùng Lôi Bộ chạy mau! Ta không cầm chân được bọn chúng lâu đâu!” Tiếng hét của Lam vang vọng giữa vách núi đứng.
Trần Phong phẫn nộ tột cùng khi thấy con mồi chuẩn bị thoát thân. Gã gầm lên điên cuồng: “Lũ ăn hại! Chia quân ra chặn ngách suối ngầm! Ta sẽ tự tay lột da gã què này!”
Sơn biết đây là cơ hội duy nhất. Anh nghiến chặt răng, dồn toàn bộ lôi năng từ bả vai phải rực lông vũ xanh tím truyền dọc theo hệ tuần hoàn xuống chân trái teo tóp đang đeo chiếc nẹp sắt gia cố. Chiếc nẹp sắt cũ tuy đã bị axit đầm lầy ăn mòn rạn nứt khớp đồng nặng nề, nhưng dưới sự kích hoạt của dòng điện cực mạnh, các vòng dây đồng dẫn sét đột ngột rực sáng tia sét xanh tím rực rỡ.
“Lôi Bộ Sơ Giai... Kích hoạt!”
Một lực đẩy sấm sét khổng lồ bùng nổ từ gót chân trái, Sơn lướt đi chớp nhoáng trên vách đá dựng đứng của thung lũng, để lại một vệt sét xanh rực sáng trên nền đá xám xịt. Anh di chuyển zic-zac liên tục, luồn lách qua những khe đá hẹp để tránh né các đợt bắn tên lửa của lính tuần phía sau.
Sơn bắt buộc phải chọn cách di chuyển zic-zac đầy khó nhọc này bởi anh nhận ra một nguy cơ chí mạng: vách đá thung lũng này đang bị phủ đầy bụi thạch anh sắc bén rò rỉ từ địa mạch. Nếu anh dùng Lôi Bộ lướt quá mạnh hoặc phóng sét liên tục trực diện, ma năng sấm sét hoang dã của Lôi Kê sẽ cộng hưởng với thạch anh xám, kích hoạt một chuỗi nổ lôi hỏa tự nhiên thiêu rụi cả hai bên thành tro bụi. Anh phải nén cơn đau thấu xương, vừa chạy vừa kìm hãm lôi phát.
“Kẻ què chạy trên vách đá đứng! Không thể tin được!” Toán lính tuần kinh hoàng la hét khi thấy Sơn lướt đi nhanh như gió lốc trên vách đá dựng đứng 90 độ.
Trần Phong nhìn thấy vệt sét xanh của Sơn di chuyển chớp nhoáng trên vách đá đứng, đôi mắt gã đỏ ngầu đố kỵ. Gã biết nếu để Sơn thoát khỏi thung lũng lần này, gã sẽ không bao giờ có cơ hội cướp đoạt Vạn Thú Khâu Phổ để dâng quan tuần phủ dập dịch thăng tiến vinh hoa.
“Mơ tưởng trốn thoát!”
Trần Phong vung tay trái, liên tiếp ném ra ba con dao thuộc da cán ngà nạm ngọc sắc bén như dao cạo. Những con dao mổ thuộc da mỏng dính rít gió lao thẳng về phía chân trái teo tóp của Sơn, nhắm chính xác vào các vòng dây đồng dẫn sét đang rực sáng trên nẹp sắt.
“Rắc! Rắc!”
Một con dao thuộc da của Trần Phong sượt qua, chém đứt lìa một sợi dây đồng dẫn sét mấu chốt trên nẹp sắt chân què của Sơn. Sự mất cân bằng dòng điện đột ngột xảy ra. Luồng lôi điện khổng lồ từ bả vai phải dội xuống chân trái không còn đường dẫn ổn định, lập tức bùng nổ phản phệ dữ dội.
Một tiếng “rắc” lớn lạnh người vang lên từ khớp đồng nẹp sắt. Kim loại bị siêu nhiệt do dòng điện quá tải bắt đầu nóng chảy đỏ rực, dòng đồng nóng chảy nóng bỏng bám chặt vào bắp chân què teo tóp bị thạch hóa của Sơn, nướng chín mô thịt lành lặn bên trong gây ra một cơn bỏng nhiệt tàn bạo tột cùng.
“Á——!”
Sơn gầm lên đau đớn xé ruột xé gan, thân hình gầy gò của anh mất thăng bằng hoàn toàn, rơi tự do từ vách đá dựng đứng xuống thềm đá thung lũng phía dưới nhem nhuốc bùn bẩn. Gói bột rễ ngải hoang Ba Vì tuột khỏi tay trái, văng ra xa sát mép vực thẳm.
“Đại nhân!” A Sáng hốt hoảng lao tới, dùng thân mình chắn trước làn mưa phi tiêu để cứu Sơn.
Sơn quằn quại trên nền đá lạnh ngắt, bả vai phải mới khâu rách cơ sâu rỉ máu đen ướt sũng vạt áo, bắp chân què trái bị bỏng nhiệt do đồng nóng chảy bốc khói khét lẹt. Chiếc nẹp sắt gia cố lôi điện – di vật hỗ trợ đi lại duy nhất của anh – giờ đây đã bị nứt vỡ hoàn toàn mối nối khớp đồng, rỉ sét và hỏng nặng không thể vận hành lôi bộ liên tục được nữa. Anh hoàn toàn mất khả năng tự đứng vững phàm nhân.
“Ha ha ha! Chân què của ngươi đã nứt vỡ rồi! Đầu hàng chịu trói dâng sách cổ ra đây!” Trần Phong cười sằng sặc, cùng toán lính tuần từ trên dốc đá áp sát bao vây chặt chẽ.
Sơn dùng tay trái run rẩy bám chặt vào khúc nạng gỗ gãy rớm máu, cố gắng lết thân xác tàn phế về phía gói bột rễ ngải hoang Ba Vì nằm sát mép vực. Lam từ trên cao bắn liên tiếp hai mũi tên sấm sét tạo bão bụi xám che mắt lính tuần, tạo khoảng lặng quý giá cho A Sáng đỡ Sơn gượng dậy trốn chạy về phía trước.
Nhưng ngõ thoát duy nhất của ngách suối ngầm thung lũng bụi thạch anh không dẫn ra rừng già biên cương, mà cụt lối tại một cây cầu đá hẹp hoang phế bắc qua vực thẳm sâu hoắm đầy đá nhọn.
Khi Sơn và A Sáng khó nhọc lết bước chạy đến đầu cây cầu đá cụt lộng gió buốt giá, bước chân què của Sơn đột ngột dừng khựng lại.
Ngay phía bên kia cầu đá hẹp, sương mù xám xịt đột ngột giãn ra, lộ ra một bóng người vĩ đại đứng đón lỏng từ trước tự bao giờ.
Thiếu úy Triệu Vũ đứng oai vệ giữa cầu đá hoang phế, thiết giáp sáng loáng thêu hình chim ưng hoàng gia phản chiếu ánh sáng lôi điện yếu ớt của bầu trời biên cương. Thanh kiếm rèn từ xương thú bay rực lửa lôi điện màu trắng thanh khiết của gã đã tuốt khỏi vỏ, chỉ thẳng vào lồng ngực gầy gò của Sơn.
“Sơn què Tây Mỗ, cuộc trốn chạy của ngươi kết thúc tại đây rồi,” giọng Triệu Vũ trầm đục, đanh thép vang vọng giữa thung lũng lộng gió.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!