Nhạc nềnEnchanter3

Chợ Đá Trung Du

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù ở Thung lũng bụi thạch anh không mang màu trắng đục của hơi nước vùng cao, mà là một thứ màu xám ngoét, đặc quánh khí đá vôi và những hạt thạch anh li ti sắc bén như mảnh thủy tinh vỡ. Mỗi khi một cơn gió lốc tràn qua khe núi hiểm trở, bụi đá lại cuộn lên rào rào, găm thẳng vào da thịt phàm nhân, khiến lồng ngực người ta rát buốt như bị cào xé.


Sơn lết từng bước nhọc nhằn trên thềm đá sỏi trơn trượt. Chiếc chân trái teo tóp bị thạch hóa giai đoạn hai của anh đã đông cứng hoàn toàn từ mắt cá lên đến khớp gối, lạnh ngắt và nặng nề như một phiến đá hộc không còn chút sinh khí. Thiếu đi bộ nẹp sắt gia cố hỗ trợ – thứ đã bị lôi hỏa nung chảy hoàn toàn trong trận đại chiến với Lý trưởng Bá Kiến ở bờ Nam – Sơn chỉ còn biết tỳ toàn bộ trọng lượng cơ thể lên chiếc nạng gỗ thô sơ do anh mộc gọt vội. Mỗi nhịp bước, cạnh gỗ thô ráp lại thúc mạnh vào nách, khiến bả vai trái vốn đang sưng đỏ vì vết thương roi mây cũ lại rỉ ra thứ dịch mủ ấm nóng mùi ngải hoang Ba Vì.


Nhưng nỗi đau ở chân trái và vai trái chẳng thấm thía gì so với sự tàn phá đang diễn ra bên bả vai phải. Mối sẹo lồi khâu vá gớm ghiếc – nơi anh tự tay khâu ghép cánh tay của tà thú Lôi Kê cổ xưa vào huyết quản của mình – đang hoại tử nhẹ do Quy luật 'Đào thải sinh học' bộc phát dữ dội. Sợi chỉ tơ tằm vong hồn màu đen tuyền bị kéo căng, rạch sâu vào thớ thịt rách mổ, rỉ ra thứ máu đen kịt nồng nặc mùi tanh hôi của thú tính hoang dã. Cơn sốt cao thiêu đốt kinh mạch khiến Sơn thở dốc khò khè qua lớp Mặt nạ da thuộc tẩm dầu ngải cứu. Mảng da cháy sém bên má trái mặt nạ tỏa ra mùi khét lẹt đặc trưng, quyện với vị đắng ngắt của dầu ngải để giữ cho phổi của anh không bị những hạt bụi thạch anh sắc bén kia rạch nát.


“Đại nhân, ráng thêm một chút nữa thôi. Qua khúc cua này là tới khu chợ đen ngầm rồi,” A Sáng ghé sát tai Sơn thì thầm, giọng gã run lên vì cái lạnh buốt của sương độc biên cương.


Bắp tay phải của A Sáng – nơi được Sơn dùng cấm thuật khâu vá tạm thời một mảnh da Lôi Kê nhỏ để chặn vết thạch hóa – gồ lên một mối sẹo lồi xám xịt gớm ghiếc dưới lớp áo vải thô rách vai. Dù cơ thể vẫn còn suy nhược sau ca phẫu thuật khẩn cấp đêm qua, gã thanh niên vẫn kiên định dùng bờ vai gầy đỡ lấy một bên nách của Sơn, giúp anh giữ thăng bằng trên con đường đèo dốc đứng.


“Thảo... con bé thế nào rồi?” Sơn khàn giọng hỏi, tiếng nói rít qua màng lọc mặt nạ nghe xộc xệch, mệt mỏi.


“Cô bé đã được tỷ tỷ Lam giấu kỹ trong hốc cây cổ thụ rậm rạp phía sau miếu hoang rồi. Lam đã dùng Cung tre lôi điện thiết lập kết giới lôi quang che mắt chó săn dị thú của quân lính Triệu Vũ. Nhưng độc thạch hóa trên đùi cô bé đang lan nhanh lắm, nếu đêm nay không có Bột rễ ngải hoang Ba Vì để đắp vết thương và sắc thuốc uống, khớp gối của cô bé sẽ hóa đá vĩnh viễn.”


Sơn nghiến chặt răng đến mức kẽ lợi bật máu tươi đỏ rực, nhuộm đỏ một mảng vải bên trong mặt nạ. Anh không thể gục ngã lúc này. Cho dù cơ thể có quái vật hóa, cho dù linh hồn có bị oán niệm hắc ám của Lôi Kê gặm nhấm mỗi đêm, anh cũng phải mang bằng được gói dược liệu kia về cứu mạng em gái.


Khi họ vượt qua một ngách đá hẹp bị che phủ bởi những bụi tre gai rậm rạp, không gian đột ngột mở rộng. Dưới lòng một hầm lò khai thác thạch anh bỏ hoang sâu hoắm dưới lòng đất, một khu chợ đen sầm uất hiện ra lờ mờ dưới ánh đuốc dầu hỏa tù mù. Đây là một chi nhánh ngầm của Chợ đen Bến đò sông Hồng, nơi các thương nhân muối lậu, tiều phu rừng sâu và thợ thuộc da phản loạn bờ Bắc tụ tập để giao dịch những mặt hàng cấm tránh thuế quan phủ triều đình.


Không khí dưới hầm ngầm nồng nặc mùi lưu huỳnh, mùi mỡ tà thú Dạ Trạch tanh nồng, mùi than củi rực lửa và cả mùi hôi thối đặc trưng của những tấm da dị thú chưa thuộc kỹ. Tiếng mặc cả oai oái, tiếng xích sắt lách cách của những lồng giam dị thú nhỏ tạo nên một thứ âm thanh hỗn tạp, u uất.


Sơn kéo sụp chiếc nón lá rách xuống che khuất nửa khuôn mặt đeo mặt nạ da thuộc, cố gắng thu nhỏ thân hình gầy gò của mình vào bóng tối của những cột đá thạch anh xám. Để qua mắt những cặp mắt dò xét xung quanh, anh đã lén dùng bụi thạch anh xám bẩn thỉu bôi đầy lên vạt áo vải thô nhuộm nâu của mình, nhằm che lấp mùi vỏ cây đước sông Hồng nồng nặc vương trên người từ những ca thuộc da lậu dưới hầm nhà tổ Tây Mỗ.


“Tìm sạp dược liệu của mụ cả Thắm hoặc bất kỳ kẻ bán thuốc nam nào từ Ba Vì xuống,” Sơn thì thầm với A Sáng, tay trái gầy guộc siết chặt chiếc nạng gỗ.


A Sáng nhanh nhẹn dẫn Sơn luồn lách qua những sạp hàng bày la liệt trên mặt đất. Gã dừng lại trước một sạp thuốc nhỏ nằm khuất sau một cột đá vôi rỉ sét. Trên sạp bày biện những niêu đất cổ, những gói thuốc lá rừng sấy khô và vài lọ bột mịn màu xám xanh tỏa ra mùi thơm hắc đặc trưng.


“Chủ sạp, có Bột rễ ngải hoang Ba Vì loại thượng hạng không?” Sơn bước lên, cố gắng giả giọng khàn đặc, trầm đục như một lão già bản địa.


Gã bán thuốc – một lão già gầy gò có hàm răng nhuộm trầu đen nhánh, mắt ti hí nhìn Sơn một lượt từ đầu đến chânquè đông cứng, rồi dừng lại ở bọc giỏ tre bên hông anh. Lão hừ lạnh một tiếng: “Có. Nhưng quan phủ vừa hạ lệnh cấm vận chuyển và giao dịch dược liệu Ba Vì cho người lạ mặt không có giấy thông hành của nha huyện. Muốn mua thì phải có mười đồng tiền vàng triều đình, hoặc vật phẩm tương đương để ta chịu rủi ro bị lính tuần chặt tay.”


“Mười đồng tiền vàng?” A Sáng trợn mắt phẫn nộ. “Lão già, giá thường chỉ có mười đồng tiền đồng rỉ sét! Lão muốn ăn cướp à?”


“Hừ, giờ là thời thế nào rồi? Liệp Thú Đoàn của Thiếu úy Triệu Vũ đang bao vây phong tỏa toàn bộ đồi đá bờ Bắc để lùng bắt một tên tà y què chân mang cánh tay quỷ. Ai dám bán thuốc cho kẻ lạ lúc này mà không lấy giá cắt cổ?” Lão bán thuốc xua tay, định dọn đồ.


Sơn nén cơn giận đang bùng lên trong lồng ngực. Anh thọc tay trái vào túi vải thô, gom toàn bộ số tiền đồng rỉ sét còn sót lại đặt lên bàn gỗ: “Ta chỉ có ngần này tiền đồng. Lão hãy nể tình cứu mạng người bệnh đang thoi thóp...”


“Không giấy thông hành, không vàng thì miễn bàn! Đi chỗ khác cho ta nhờ!” Lão già dứt khoát gạt đống tiền đồng của Sơn xuống đất.


Đúng lúc Sơn đang định dùng biện pháp mạnh thì từ phía lối vào hầm lò ngầm, một loạt tiếng bước chân rầm rập vang lên dồn dập. Tiếng ủng da nện xuống nền đá hộc khô khốc, đi kèm với tiếng xích sắt ma pháp va vào nhau lách cách rợn người.


“Lính tuần huyện tuần tra! Tất cả đứng im tại chỗ!”


Một toán lính tuần phòng đường sông mặc giáp da trâu xám bẩn thỉu, tay cầm roi mây bọc gai sắt rỉ sét xông vào hầm ngầm. Dẫn đầu toán lính không phải là quan binh triều đình, mà là một thanh niên hai mươi tuổi kiêu ngạo, mặc áo lụa là thêu chỉ vàng sang trọng, tay đeo đôi găng da trâu tinh xảo rực rỡ sắc màu.


Trần Phong!


Sơn kinh hoàng nhận ra gương mặt quen thuộc của thiên tài thuộc da làng Cự Đà – đối thủ truyền kiếp luôn khinh rẻ cấm thuật khâu vá của anh. Trần Phong bước đi oai vệ, tay cầm một chiếc roi tre nhỏ nạm ngọc gõ nhẹ lên lòng bàn tay đeo găng da trâu tinh xảo, đôi mắt ti hí sắc lạnh như dao cạo quét qua từng sạp hàng với sự nhạy bén đầy đố kỵ.


“Lục soát kỹ cho ta,” Trần Phong lạnh lùng ra lệnh cho lính tuần. “Tên què tàn phế Sơn chắc chắn đã vượt sông sang bờ Bắc. Gã mang cánh tay Lôi Kê rực lông vũ xanh tím mới khâu, bốc mùi vỏ cây đước sông Hồng và máu tà thú tanh hôi không lẫn vào đâu được. Kẻ nào che giấu gã sẽ bị tịch thu toàn bộ lò thuộc và đưa đi phu mỏ thạch anh làm việc đến chết!”


Nghe đến ba từ “phu mỏ thạch anh”, những người buôn bán trong chợ đen đều tái mét mặt mày, lập tức quỳ sụp xuống đất run rẩy.


Sơn đứng chết lặng sát cột đá vôi rỉ sét. Khoảng cách giữa anh và Trần Phong chỉ chưa đầy năm trượng. Trong lòng ngực anh, oán niệm của Đại Lôi Kê tà hóa bị kích thích bởi sự xuất hiện của kẻ thù cũ, bắt đầu rít gào điên cuồng trong tâm trí. Luồng lôi điện xanh tím từ bả vai phải mới khâu rách mổ đột ngột rục rịch bùng phát, những sợi lông vũ xanh tím bắt đầu dựng đứng lên dưới lớp áo vải thô rộng.


“Sơn... kiềm chế lại... dùng Huyết Mạch Điều Hòa pháp...” Sơn thầm gầm rú trong đầu. Anh dùng tay trái tỳ mạnh vào nạng gỗ, dồn toàn bộ tinh thần lực để ép dòng điện chạy ngược về tim mạch, chịu đựng cơn co thắt lồng ngực đau nhói đến mức suýt ho ra máu tươi.


Trần Phong thong thả bước đi dọc theo các sạp thuốc. Gã dừng lại trước sạp của lão già bán thuốc nam Ba Vì, chiếc roi tre nạm ngọc gõ nhẹ “bộp, bộp” lên mặt bàn gỗ mục nát.


“Lão già, gần đây có kẻ nào lạ mặt đến hỏi mua Bột rễ ngải hoang Ba Vì không?” Trần Phong híp mắt hỏi, giọng nói đầy uy hiếp.


Lão bán thuốc run rẩy, ánh mắt lén lút liếc về phía Sơn đang đứng chống nạng gỗ sụp nón lá trong góc tối. Sơn nín thở, tay trái lén lút luồn vào trong tay áo rộng, siết chặt lấy chiếc kim khâu gân Lôi Kê rỉ sét dắt bên hông giỏ tre. Nếu lão già kia dám hé răng nửa lời, anh sẽ dùng chút sức tàn cuối cùng phóng sét kết liễu lão lập tức.


Nhận thấy ánh mắt của lão bán thuốc, Trần Phong từ từ quay người lại. Gã bước từng bước chậm rãi về phía Sơn, chiếc roi tre nạm ngọc gõ nhẹ lên đùi.


“Ngươi... đứng lại đó,” Trần Phong lạnh giọng ra lệnh. “Bỏ nón lá ra cho ta kiểm tra mặt mũi.”


Sơn đứng im không nhúc nhích, đầu cúi gằm dưới vành nón lá rách. Chiếc chân trái teo tóp thạch hóa đông cứng hoàn toàn khớp gối khiến anh không thể cử động linh hoạt để tránh né.


Trần Phong dừng lại ngay trước mặt Sơn. Gã bất ngờ hít hà mạnh một tiếng, mũi gã giật giật liên tục như một con chó săn đánh hơi được con mồi quen thuộc. Là một thợ thuộc da thiên tài được nuôi dưỡng bởi Lý trưởng Cự Đà, Trần Phong sở hữu một khứu giác cực kỳ nhạy bén với các loại hóa chất thuộc da.


“Mùi này...” Trần Phong lẩm bẩm, ánh mắt gã đột ngột co rụt lại đầy kinh ngạc. “Mùi vỏ cây đước sông Hồng đặc trưng của làng Tây Mỗ! Dù ngươi đã cố tình dùng bụi thạch anh xám bẩn thỉu để che giấu, nhưng vạt áo rách nát của ngươi vẫn vương lại mùi tannin nồng nặc này!”


Trần Phong vung tay, chiếc roi tre nạm ngọc chỉ thẳng vào ngực Sơn, gầm lên phẫn nộ: “Sơn què! Chính là ngươi! Kẻ tàn phế dòng họ Nguyễn dám khâu cánh tay quỷ!”


Lính tuần gác chốt nghe tiếng hét của Trần Phong liền lập tức giương giáo tre gai bọc gai sắt lao tới bao vây chặt chẽ góc tối cột đá.


Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, A Sáng đứng bên cạnh đột ngột hành động. Biết ơn cứu mạng vô hạn của Sơn và thề trung thành tuyệt đối, gã thanh niên không màng đến tính mạng của mình. Gã hét lớn một tiếng, giả vờ mất thăng bằng vấp ngã, dùng toàn bộ sức nặng cơ thể đâm sầm vào chiếc sạp gỗ chứa đầy khoáng thạch thạch anh xám của gian hàng lân cận.


“Uỳnh! Rào rào rào!”


Chiếc sạp gỗ bị lật nhào hoàn toàn. Hàng chục thúng khoáng thạch xám chứa tà khí thạch hóa dơ bẩn bị đổ tung ra đất, va đập vào nhau tạo nên những tiếng nổ ma năng nhỏ xèo xèo. Luồng bụi thạch anh xám xịt, sắc bén và nồng nặc lưu huỳnh bùng lên mù mịt như một trận bão bụi nhân tạo, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của Trần Phong và toán lính tuần trong hầm ngầm hẹp.


“Khụ... khụ! Đáng chết! Bắt lấy bọn chúng!” Trần Phong gào thét trong đám bụi xám xịt, tay vung roi tre gạt bụi liên tục.


Trong lúc hỗn loạn mù mịt, Sơn nhanh như chớp dùng tay trái thọc mạnh vào giỏ tre bên hông. Anh không dùng tiền đồng nữa, mà lôi ra một mảnh vảy cá sấu thuộc da quý giá – chiến lợi phẩm thuộc da hoàn hảo từ xác cá sấu vảy đá Dạ Trạch mà anh đã tốn bao xương máu săn lùng – rồi nhét thẳng vào bàn tay đang run rẩy của lão bán thuốc nam.


“Đổi lấy gói bột ngải hoang! Mau!” Sơn rít khẽ qua kẽ răng rỉ máu.


Lão bán thuốc nhìn thấy mảnh vảy cá sấu thuộc da mịn màng, dẻo dai và rực lôi quang yếu ớt – thứ xa xỉ phẩm vô giá mà giới quý tộc Kinh Kỳ luôn săn lùng – thì hai mắt sáng rực lên vì tham lam. Lão nhanh tay giật lấy mảnh vảy da, rồi dúi gói Bột rễ ngải hoang Ba Vì vào tay Sơn.


“Đi ngách hầm rượu bên trái! Có đường thông ra suối ngầm!” Lão bán thuốc mật báo nhanh chớp nhoáng rồi lủi trốn xuống gầm bàn.


Sơn siết chặt gói bột rễ ngải hoang quý giá trong tay trái gầy guộc. Anh dùng nạng gỗ thô sơ tỳ mạnh xuống thềm đá dơ bẩn, cố nén đau đớn tột cùng ở bắp chân trái què thạch hóa đông cứng hoàn toàn khớp gối, khó nhọc lết thân hình gầy gò lao vào ngách hang tối tăm bên trái theo hướng dẫn.


A Sáng từ trong đống đổ nát gượng dậy, bắp tay phải khâu da Lôi Kê nhỏ rực lôi quang yếu ớt phóng ra một tia sét nhỏ đánh sập một góc cột đá vôi rỉ sét để chặn đường truy binh, rồi nhanh chân chạy theo hỗ trợ Sơn lẩn trốn vào bóng tối ngột ngạt của suối ngầm.


Phía sau lưng họ, từ trong đám bụi thạch anh xám đang dần tan bớt, tiếng thét lạnh lùng đầy đố kỵ của Trần Phong vang dội khắp lòng hầm lò ngầm hoang phế, báo hiệu một cuộc truy quét tàn bạo bủa vây sắp bắt đầu:


“Chốt chặn toàn bộ lối ra của thung lũng bụi thạch anh! Kẻ què chân trái đông cứng hoàn toàn khớp gối không thể chạy nhanh được! Ta muốn lột sạch lớp da tà thú trên vai gã dâng quan tuần phủ!”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!