Nhạc nềnEnchanter3

Thợ Săn Hoàng Gia

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sủa vang lộng gió của chó săn dị thú từ bìa rừng đá vọng lại, rền rĩ và dũng mãnh, xé toạc màn sương sớm âm u đang bao phủ ngôi miếu hoang rêu phong bờ Bắc sông Hồng. Luồng âm thanh ấy chứa đựng thứ uy áp của dã thú săn mồi, khiến những hạt tuyết thạch anh bám trên kẽ lá tre gai rụng xuống lách cách.


Trong lòng ngôi miếu đổ sập một nửa, bầu không khí đông cứng lại. A Sáng quỳ rạp dưới đất, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Bắp tay phải của gã – nơi vừa được Sơn khâu vá một mảnh da Lôi Kê nhỏ để chặn vết thạch hóa – vẫn còn rỉ ra một ít dịch xám nhạt lẫn máu loãng. Mối sẹo lồi khâu vá bắp tay A Sáng gồ lên xám xịt, chằng chịt những đường chỉ tơ tằm vong hồn đen tuyền, tỏa ra luồng lôi quang yếu ớt như một ấn ký quái dị. Nhưng lúc này, gã chẳng còn tâm trí đâu để để ý đến cánh tay mới cứu mạng mình.


“Đại nhân... lũ Liệp Thú Đoàn... chúng mang theo Thiết Huyết Khuyển,” giọng A Sáng khàn đặc, đứt quãng vì sợ hãi. “Thiếu úy Triệu Vũ dẫn đầu... gã có thanh kiếm xương thú bay rực lửa sét... Không một kẻ biến dị nào thoát khỏi tay gã.”


Sơn nằm tựa lưng vào bệ thờ thần sấm rêu phong, gương mặt ẩn sau chiếc Mặt nạ da thuộc tẩm dầu ngải cứu xám xịt. Mùi ngải hoang Ba Vì đắng ngắt tỏa ra từ màng lọc mặt nạ, hòa quyện với mùi máu tanh nồng rỉ ra từ bả vai phải của anh tạo nên một thứ hỗn hợp nồng nặc, lợ lợ nơi cổ họng. Vai phải của Sơn – nơi khâu ghép cánh tay Lôi Kê khổng lồ – đang rách cơ sâu, máu đen rỉ ra liên tục nhuộm đẫm vạt áo vải thô nâu rách nát. Cơn sốt cao do Quy luật 'Đào thải sinh học' đang thiêu đốt kinh mạch anh, khiến lồng ngực co thắt dữ dội. Chiếc chân trái què teo tóp bị Thạch hóa giai đoạn 2 đông cứng hoàn toàn khớp gối, lạnh ngắt như một tảng đá hộc, hoàn toàn mất đi cảm giác vận động phàm nhân sau khi chiếc nẹp sắt hỗ trợ bị hủy hoại vĩnh viễn ở bờ Nam.


Thể lực của Sơn lúc này chỉ còn chưa đầy năm phần trăm. Anh là một Chưởng chỉ nhân mang sức mạnh Lôi Điện Thể dũng mãnh, nhưng giờ đây, đến việc nhấc ngón tay trái gầy guộc lên cũng là một cực hình.


“Sơn, ngươi không thể chiến đấu lúc này,” Lam khẽ cúi người, đôi mắt sắc sảo của nữ thợ săn dị tộc nhìn đăm đăm ra ngoài cửa miếu hoang phế. Cánh cung tre lôi điện đeo sau lưng cô khẽ rung lên, phát ra những tiếng “tách, tách” nhỏ như tiếng kiến bò. “Nếu ngươi bộc phát lôi điện, Triệu Vũ sẽ định vị được chúng ta ngay lập tức. Gã là một thiên tài của Liệp Thú Đoàn, giác quan nhạy bén với lôi năng gấp mười lần lính tuần thông thường.”


Sơn hít một hơi sâu, vị đắng của ngải cứu hoang dã chạy thẳng xuống phổi, kích thích bả vai phải co rút nhói buốt. Anh nhìn sang chiếc xe đẩy gỗ thô sơ, nơi em gái Nguyễn Thị Thảo đang nằm thoi thóp. Đôi chân nhỏ bé của Thảo từ đầu gối trở xuống đã hóa thành đá xám nhem nhuốc, rạn nứt dọc theo các mạch máu đen khô, lạnh buốt như băng tuyết. Thảo là điểm tựa tinh thần duy nhất, là mỏ neo giữ vững nhân tính của anh. Anh không thể để con bé rơi vào tay Liệp Thú Đoàn.


“Đưa... đưa Thảo đi trốn...” Sơn khàn giọng, giọng nói rít qua khe mặt nạ da thuộc nghe như tiếng gỗ mục cọ xát. “A Sáng, ngươi thông thạo ngõ ngách đồi đá này. Dẫn Lam đưa Thảo trốn vào hốc cây cổ thụ rậm rạp phía sau miếu. Mau!”


“Nhưng còn ngài thì sao, đại nhân?” A Sáng lo lắng nhìn chiếc chân què đông cứng của Sơn.


“Ta sẽ ẩn nấp dưới bệ thờ,” Sơn nghiến răng, tay trái bấu chặt vào thềm đá rêu phong để lấy điểm tựa. “Triệu Vũ tìm ta, không phải tìm các ngươi. Đi ngay trước khi chó săn ngửi thấy mùi!”


Lam nhìn Sơn bằng ánh mắt giằng xé phức tạp, nhưng cô hiểu quyết định của anh là tối ưu nhất lúc này. Cô nhanh nhẹn lướt tới, cùng A Sáng nhẹ nhàng nhấc Thảo ra khỏi xe đẩy gỗ. A Sáng cúi đầu gieo mình xuống đất, dùng đôi bàn tay thô ráp vơ vội những nắm bột vôi thuộc da – thứ bột màu xám hăng nồng mà Chú Tư Câm lén giấu dưới đáy xe đẩy trước khi họ vượt sông – rồi rải khắp lối đi vào miếu hoang hòng đánh lạc hướng thính giác chó săn dị thú.


“Nhất định phải sống sót,” Lam thì thầm một câu, rồi cùng A Sáng biến mất vào màn sương mù dày đặc phía sau ngôi miếu cổ, không để lại một tiếng động.


Trong miếu hoang chỉ còn lại một mình Sơn. Tiếng vó ngựa sắt nện lên đá hộc ngoài kia đã gần sát sườn. Sơn dùng chút sức tàn cuối cùng, khó nhọc bò trườn trên nền đất ẩm ướt đầy phân dơi và lá mục. Chiếc chân què trái hóa đá kéo lê một vệt dài trên đất cát nhem nhuốc. Mỗi lần di chuyển, vết thương vai phải rách mổ lại rỉ ra thứ máu đen hoại tử nóng bỏng, cọ xát vào nền đá lạnh buốt khiến anh suýt ngất đi.


Sơn lách thân hình gầy gò của mình vào khoảng trống hẹp dưới bệ thờ thần sấm rêu phong. Nơi này tối tăm, ngột ngạt, đầy bụi than xám xịt và tơ nhện dăng đầy. Phía trước bệ thờ là những dải lụa tế lễ màu đỏ sờn rách, mục nát rủ xuống như những tấm màn che khuất tầm nhìn. Anh nằm áp sát mặt xuống nền đất lạnh, nín thở, tay trái ôm chặt chiếc giỏ tre chứa Hộp kim chỉ bằng xương rỉ máu và cuốn Vạn Thú Khâu Phổ gia bảo.


Ngay lúc đó, một tiếng rầm rầm lớn vang lên ở cổng miếu hoang phế. Bức tường gạch mục nát bị hất văng sang hai bên, bụi đá xám xịt bay mù mịt.


Một toán kỵ binh Liệp Thú Đoàn hoàng gia, thiết giáp sắt đen sáng loáng thêu hình chim ưng oai vệ, dàn đội hình khóa chặt lối ra vào. Đi đầu là hai con Thiết Huyết Khuyển khổng lồ, da dẻ sần sùi như vảy đá, đôi mắt đỏ ngầu rực sáng lôi quang yếu ớt. Chúng khịt khịt mũi liên tục, móng vuốt đá cào xuống nền đất tạo ra những tiếng sột soạt ghê rợn.


Từ giữa đội hình kỵ binh, Thiếu úy Triệu Vũ bước vào. Gã mặc bộ thiết giáp sáng loáng không một vết bẩn, mái tóc buộc gọn sau gáy, gương mặt trẻ tuổi thanh tú nhưng lạnh lùng và uy nghiêm như một vị thần gác cổng. Trên tay gã, thanh kiếm rèn từ xương thú bay rực lửa lôi điện màu xanh lam nhạt, phát ra những tiếng “u u” trầm đục, xua tan màn sương mù xung quanh.


“Lục soát kỹ cho ta,” giọng Triệu Vũ sắc lạnh, vang dội trong lòng miếu hoang phế. “Chó săn đánh hơi thấy mùi máu Lôi Kê ở khu vực này. Tên tà y biến dị mang cánh tay quái vật chắc chắn đang ẩn nấp gần đây.”


Một con Thiết Huyết Khuyển đột ngột sủa vang, lao thẳng về phía bệ thờ nơi Sơn đang ẩn nấp. Sơn nằm dưới hầm hẹp, tim đập liên hồi như trống trận. Anh ngửi thấy mùi hôi thối từ hơi thở của con quái vật đá chỉ cách mặt mình chưa đầy hai gang tay qua khe hở của dải lụa rách.


“Khịt... khịt...”


Con chó săn dừng lại trước bệ thờ, khịt mũi liên tục. Nhưng ngay lập tức, nó hắt hơi mạnh một tiếng, lắc đầu liên tục rồi lùi lại phía sau. Thứ bột vôi thuộc da hăng nồng của Chú Tư Câm rải trên nền đất đã phát huy tác dụng, hoàn toàn che lấp mùi máu tươi rỉ ra từ vai Sơn, kích thích mạnh vào khứu giác nhạy bén của dị thú khuyển khiến nó mất phương hướng.


Triệu Vũ nheo mắt nhìn con chó săn đang hoảng loạn lùi lại: “Bột vôi thuộc da? Có kẻ đã cố tình dùng hóa chất làng nghề để che giấu mùi máu. Tên què này quả thực rất khôn ngoan.”


Gã bước lên một bước, thanh kiếm xương thú bay rực lửa lôi điện khẽ vung lên. Luồng lôi quang từ lưỡi kiếm tỏa ra uy áp khủng khiếp, quét qua không gian miếu hoang. Sơn nằm dưới bệ thờ hẹp, cảm nhận được dòng điện từ thanh kiếm của Triệu Vũ đang cộng hưởng mạnh mẽ với cánh tay Lôi Kê khâu trên vai phải của mình.


Từng tia sét xanh tím trên bả vai phải Sơn bắt đầu rục rịch, muốn bộc phát để đối kháng với lôi điện hoàng gia. Nếu để một tia sét nhỏ rò rỉ ra ngoài lúc này, ngôi miếu hoang sẽ lập tức biến thành tử địa.


Sơn nghiến chặt răng đến mức máu tươi rỉ ra nơi kẽ lợi dính chặt vào màng lọc mặt nạ da thuộc. Anh dồn toàn bộ tinh thần lực còn sót lại, vận dụng Huyết Mạch Điều Hòa pháp trong Vạn Thú Khâu Phổ.


“Chạy ngược về... chạy ngược về tim...” Sơn thầm gầm rú trong tâm trí.


Anh điều khiển dòng lôi điện bạo ngược từ bả vai phải chạy ngược dòng kinh mạch, dồn nén toàn bộ quang mang sấm sét trở lại huyết quản tim mạch để triệt tiêu hoàn toàn điện quang rò rỉ bên ngoài. Đây là một kỹ thuật cực kỳ nguy hiểm của Huyết Mạch Điều Hòa pháp, tương đương với việc dùng lôi hỏa tự thiêu đốt lục phủ ngũ tạng của chính mình.


“Ư... hự...”


Một cơn co thắt lồng ngực bộc phát dữ dội tột cùng. Lồng ngực Sơn nóng bỏng như bị nướng chín, kinh mạch bả vai phải bị tổn thương nặng nề do dòng điện bị dồn ứ quá mức. Cơn đau xé thịt xé tâm can khiến Sơn suýt chút nữa đã ho ra máu tươi. Anh phải dùng cả hai tay bấu chặt vào thềm đất ẩm ướt dưới bệ thờ, chịu đựng cơn co giật bạo lực đang hành hạ thể xác suy kiệt.


Bên ngoài bệ thờ, Triệu Vũ từ từ tiến lại gần. Tiếng ủng sắt nện lên thềm đá mục nát vang lên “cộc... cộc...” đều đặn, mỗi tiếng nện như một nhát búa nện thẳng vào dây thần kinh đang căng như dây đàn của Sơn.


Triệu Vũ đứng ngay trước bệ thờ thần sấm. Gã vung thanh kiếm xương thú bay, gạt đứt những dải lụa tế lễ rách nát màu đỏ rủ xuống để dò xét khoảng tối bên dưới.


Lưỡi kiếm rực sét chỉ cách đỉnh đầu Sơn chưa đầy một gang tay. Sơn nhắm chặt mắt, nín thở hoàn toàn, chịu đựng dòng điện phản phệ đang tàn phá bả vai phải rách mổ rỉ máu đen nhem nhuốc. Chân trái què thạch hóa đông cứng hoàn toàn khớp gối lạnh ngắt tỳ sát vào vách đá bệ thờ hẹp.


Triệu Vũ nhìn vào khoảng tối dưới bệ thờ. Nhưng dưới tác động của Huyết Mạch Điều Hòa pháp, lôi quang từ vai Sơn đã hoàn toàn bị triệt tiêu, chỉ còn lại bóng tối đặc quánh và mùi phân dơi hôi thối quyện lẫn mùi vôi thuộc hăng nồng.


“Không có ai ở đây,” một binh sĩ Liệp Thú Đoàn báo cáo.


Triệu Vũ thu hồi thanh kiếm xương thú, lôi quang xanh nhạt tắt dần. Gã nhíu mày, ánh mắt sắc sảo nhìn quanh ngôi miếu hoang đổ nát một lượt rồi quay lưng bước ra ngoài cửa miếu: “Mở rộng phạm vi lùng sục ra khu vực đồi đá lân cận. Tên què mang cánh tay biến dị Lôi Kê không thể chạy xa với chiếc chân trái thạch hóa.”


“Rõ!” toán kỵ binh đồng thanh hô lớn, nhanh chóng rút lui theo Triệu Vũ.


Sơn nằm dưới bệ thờ hẹp, lồng ngực phập phồng thở dốc qua chiếc mặt nạ da thuộc đắng ngắt. Anh biết mình vừa thoát chết trong gang tấc nhờ sự nhẫn nại tột cùng và kỹ thuật điều hòa huyết mạch của cha để lại. Nhưng bả vai phải mới khâu rách cơ sâu đang hoại tử nhẹ rỉ máu đen dữ dội, đau đớn thấu xương tủy.


Tuy nhiên, ngay khi Triệu Vũ bước ra đến thềm đá miếu cổ ngoài cửa, bước chân của gã đột ngột dừng lại.


Dưới ánh sáng mờ nhạt của sương sớm bờ Bắc, đôi mắt sắc sảo của một thợ săn hoàng gia lão luyện phát hiện ra một vật thể lạ rơi rụng ngay trên kẽ nứt của thềm đá mục nát.


Triệu Vũ từ từ cúi người, dùng hai ngón tay bọc thiết giáp sắt nhặt vật thể đó lên.


Đó là một sợi gân Lôi Kê rỉ sét dài khoảng nửa gang tay, dẻo dai như thép nguội, vẫn còn dính một vệt máu tươi đỏ rực chưa kịp khô của Sơn rỉ ra từ vết khâu bả vai phải lúc anh bò qua thềm đá.


Triệu Vũ đưa sợi gân lên sát mắt, ánh mắt gã lóe lên sự sắc sảo lạnh lùng của một thợ săn vĩ đại đã tìm thấy dấu vết con mồi.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!