Nhạc nềnEnchanter3

Bờ Bắc Sương Khói

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Chiếc thuyền nan của Lão Ngư khẽ chạm vào dải đất cát pha đá hộc ở bờ Bắc sông Hồng với một tiếng sột soạt khô khốc. Màn sương mù ẩm ướt, lạnh lẽo của vùng trung du lập tức ùa tới, quấn chặt lấy da thịt người như những dải lụa xám ẩm mốc. Nơi này hoàn toàn hoang vu, chỉ có những bụi cây dại khẳng khiu mọc chen chúc giữa những khối đá vôi lởm chởm, rạn nứt vì tà khí thạch hóa rò rỉ từ lòng đất.


Sơn khó nhọc gượng dậy, bờ vai phải mọc đầy lông vũ màu xanh tím của anh đột ngột co rút dữ dội. Từng luồng điện quang xanh tím rò rỉ ra ngoài bả vai khâu vá, kêu xèo xèo rồi đánh thẳng vào mạn thuyền gỗ, để lại những vệt cháy sém đen kịt. Cơn sốt cao do Quy luật 'Đào thải sinh học' đang gặm nhấm tủy xương anh, khiến đầu óc Sơn quay cuồng, lồng ngực nóng bỏng như có than hồng nung nấu. Chân trái què teo tóp của anh giờ đây đã bị Thạch hóa giai đoạn 2 (Tê liệt) ăn mòn hoàn toàn lên đến khớp gối, lạnh ngắt và cứng đờ như một phiến đá tảng rạn nứt. Mỗi nhịp thở của anh đều khò khè, đứt quãng qua lớp Mặt nạ da thuộc tẩm dầu ngải cứu đắng ngắt mùi thảo dược.


“Sơn, bám chắc vào ta,” Lam khàn giọng nói.


Nữ thợ săn dị tộc nhanh nhẹn lướt tới, một tay đỡ lấy bả vai trái rách thịt rỉ mủ của Sơn, tay kia kéo chiếc xe đẩy gỗ thô sơ chở Nguyễn Thị Thảo lên bờ cát. Thảo vẫn nằm hôn mê sâu, đôi chân nhỏ bé từ đầu gối trở xuống đã hóa thành đá xám nhem nhuốc, rạn nứt dọc theo các mạch máu đen khô. Sắc mặt cô bé xanh xao dưới màn sương độc trung du.


Lão Ngư không nói một lời, lão chỉ lặng lẽ rít một hơi tẩu thuốc bằng xương cá hỏa long rực đỏ, khói thuốc thơm nồng mùi men rượu nếp tỏa ra xua tan bớt cái lạnh buốt của sương thạch anh. Lão khẽ gật đầu chào Sơn, rồi đẩy mái chèo dâu tằm cổ thụ, đưa chiếc thuyền nan quay trở lại lòng sông Hồng cuồn cuộn sương mù, biến mất không một dấu vết.


“Chúng ta cần tìm chỗ trốn ngay,” Lam cảnh giác nhìn quanh, cây Cung tre lôi điện đeo sau lưng cô khẽ rung lên như cảnh báo hiểm nguy. “Bão tuyết thạch anh từ đỉnh Tây Côn Lĩnh đang tràn xuống đồi đá này. Nếu không tìm được nơi trú ẩn, vết thạch hóa của Thảo và bả vai hoại tử của ngươi sẽ đông cứng vĩnh viễn.”


Sơn nghiến chặt răng đến mức kẽ lợi bật máu tươi đỏ rực. Anh dùng tay trái gầy guộc tỳ mạnh vào chiếc nạng gỗ thô sơ do anh mộc gọt vội, khó nhọc kéo lê chiếc chân trái hóa đá cứng đờ dẫm lên những phiến đá sắc nhọn. Mỗi bước đi là một cực hình xé toạc da thịt, nhưng ánh mắt anh vẫn quắc lên kiên định. Anh đã hứa với Thảo, bằng cả mạng sống này, anh phải đưa em gái lên Tây Bắc tìm Thần Mã.


Sau gần nửa canh giờ lết đi trong sương mù dày đặc, họ tìm thấy một ngôi miếu hoang rêu phong nằm khuất sau khe nứt của một vách đá vôi khổng lồ. Ngôi miếu cổ kính với mái ngói âm dương đã đổ sập một nửa, bệ thờ thần sấm rêu phong phủ đầy bụi than xám xịt. Hơi ấm từ những bức tường gạch cũ giúp xua đi phần nào cái lạnh buốt của gió bão.


Nhưng ngay khi Sơn vừa đặt chân qua bậc cửa đá mục nát, khứu giác nhạy bén của anh lập tức ngửi thấy một mùi hôi thối kỳ lạ – mùi của thịt người đang thối rữa hòa quyện với vị tanh nồng của dịch đá xám.


“Ai đó?” Lam lập tức giương cung tre lôi điện, mũi tên phong lôi rực sáng xanh biếc chỉ thẳng vào góc tối âm u dưới bệ thờ.


Từ trong bóng tối của đống đổ nát, một tiếng rên rỉ yếu ớt vang lên đầy đau đớn. Sơn kích hoạt Nhãn quan giải phẫu. Đôi mắt anh rực sáng lôi quang xanh biếc, nhìn thấu qua lớp bóng tối đặc quánh. Anh nhìn thấy kết cấu kinh mạch của một thiếu niên khoảng hai mươi mốt tuổi đang co quắp dưới đất.


Đó là A Sáng. Bắp tay phải của gã đang rạn nứt dữ dội, một mảng da thịt lớn đã hóa thành đá xám xịt, từ các kẽ nứt rỉ ra thứ dịch xám độc hại, bốc mùi hôi thối của hoại tử sinh học. Chất độc thạch hóa đang bò dọc theo các mạch máu đen kịt hướng thẳng về phía tim mạch của gã.


“Cứu... cứu tôi...” A Sáng thoi thóp gào lên, đôi mắt đỏ ngầu phẫn nộ nhìn Sơn đầy cầu khẩn. “Lũ lính tuần... chúng định đem tôi hiến tế... cứu...”


Sơn quỵ ngã xuống bên cạnh A Sáng, nẹp chân què cũ đã hỏng khiến anh mất thăng bằng hoàn toàn. Cơn sốt cao từ bả vai phải rách mổ rỉ máu đen khiến anh run rẩy, nhưng khi nhìn thấy vết thạch hóa đang gặm nhấm bắp tay thiếu niên, lòng trắc ẩn và bản năng của một thợ khâu dị thể trỗi dậy.


“Lam, giữ chặt lấy vai hắn!” Sơn khàn giọng ra lệnh, tay trái vội vã thọc vào giỏ tre bên hông, lôi ra lưỡi Dao thuộc da bằng đá obsidian sắc bén.


“Sơn, ngươi đang tự sát đấy!” Lam hét lên lo lắng. “Vết thương vai của ngươi đang hoại tử rách mổ, lôi điện phản phệ sắp nướng chín tim ngươi rồi! Ngươi lấy đâu ra sức để cứu kẻ lạ này?”


“Hắn là phàm nhân tị nạn... ta không thể để hắn hóa đá chết trước mắt Thảo,” Sơn gầm khẽ, đôi mắt rực lôi quang xanh biếc khóa chặt vào bắp tay A Sáng. “Nếu ta không khâu vá tạm thời để chặn độc tố, chất độc sẽ ăn vào tim hắn trong vòng một canh giờ nữa.”


Sơn cố định thân thể bằng cách tỳ bả vai trái rách thịt vào bệ thờ đá cổ. Anh dùng nước vôi thông thường trong ống tre lén mang theo để rửa sạch vết thương cho A Sáng hòng khử trùng. Nhưng ngay khi nước vôi vừa chạm vào vết thạch hóa rạn nứt, tà khí thạch hóa lập tức phản ứng dữ dội. Mô thịt bắp tay A Sáng sưng tấy đỏ rực, dịch xám phun trào nhem nhuốc, gã thiếu niên gào thét đau đớn đến mức suýt ngất xỉu.


Sơn nhận ra sai lầm chí tử. Tà khí thạch hóa trên người A Sáng còn rất mới và bạo ngược, nước vôi thông thường không thể dung hòa mà chỉ kích thích độc tố lan nhanh hơn. Anh bắt buộc phải thay đổi chiến thuật.


“Phải dùng lôi điện thanh tẩy để đốt cháy độc tuyến,” Sơn thầm nghĩ, đôi bàn tay khéo léo của anh run rẩy cầm lấy chiếc Kim khâu gân Lôi Kê rỉ sét từ trong hộp xương rỉ máu.


Sơn dồn sức tàn, dùng dao obsidian rạch một đường sâu dọc bắp tay A Sáng để lọc bỏ toàn bộ mô thịt đã bị hóa thạch xám xịt. Từng mảng đá vôi nhọn hoắt rớt xuống nền đất miếu hoang kêu lách cách. Tiếp đó, Sơn lôi ra một mảnh Da Lôi Kê cổ xưa nhỏ rực lôi quang xanh dẻo dai từ giỏ tre.


Anh bắt đầu vận dụng Cấm thuật 'Thuộc Da Khâu Hồn'. Sơn dùng tay trái cầm kim khâu gân Lôi Kê, luồn sợi chỉ gân dẫn lôi qua mảnh da dị thú rồi đâm sâu vào thớ thịt rách nát bắp tay A Sáng.


Tuy nhiên, ngay khi đầu kim rỉ sét đâm vào huyết quản gã thiếu niên, dòng lôi điện bạo ngược từ oán niệm Đại Lôi Kê trong bả vai phải của Sơn đột ngột mất kiểm soát. Dòng điện quang xanh tím cuồn cuộn truyền dọc theo cánh tay trái Sơn, chạy qua đầu kim và phóng thẳng vào kinh mạch A Sáng.


“A hự!” A Sáng trợn ngược mắt, toàn thân co giật dữ dội, các mạch máu bắp tay sưng phồng lên như sắp nổ tung dưới áp lực sấm sét khổng lồ.


“Sơn! Dừng lại! Lôi điện của ngươi đang giết chết hắn!” Lam hét lên, cô định lao vào can thiệp.


“Đứng im!” Sơn rống lớn, máu tươi từ miệng vết thương bả vai phải của anh phun ra xối xả, nhuộm đỏ cả vạt áo nhuộm nâu.


Đầu óc Sơn đau nhức như bị búa tạ nện vào, nhưng ý chí sắt đá của anh không cho phép mình gục ngã. Anh sử dụng Nhãn quan giải phẫu nhìn thấu điểm tắc nghẽn dòng điện trong bắp tay A Sáng. Bằng đôi bàn tay thợ thuộc cực kỳ khéo léo tỉ mỉ, Sơn vận dụng Bí thuật khâu vá tạm thời, ngón tay trái chuyển động nhanh như chớp để thực hiện kỹ thuật Thắt nút chỉ một tay cực kỳ khó khăn.


Anh khéo léo thắt nút chỉ tơ tằm vong hồn màu đen tuyền bao quanh vùng da thạch hóa của A Sáng. Đường chỉ rực sáng lôi quang xanh biếc, tự động khép chặt các mạch máu sâu rách nát, đồng hóa hoàn hảo mảnh da Lôi Kê nhỏ vào bắp tay gã thiếu niên. Dòng lôi điện thanh khiết từ gân Lôi Kê lập tức đốt cháy hoàn toàn dịch xám độc hại, chặn đứng vĩnh viễn tà khí thạch hóa không cho lan lên cổ và tim gã.


Khi đường kim cuối cùng được hoàn thành, Sơn hoàn toàn kiệt sức. Anh ngã quỵ xuống thềm đá lạnh ngắt của ngôi miếu hoang, bả vai phải bốc khói đen hoại tử dữ dội, máu tươi rỉ ra nhem nhuốc dọc theo nẹp chân què đã hỏng. Anh rơi vào trạng thái suy kiệt hoàn toàn, mất đi khả năng chiến đấu trong vài ngày tới.


Nhưng bắp tay phải của A Sáng đã ngừng hoại tử. Vết thạch hóa xám xịt co rút lại, hóa thành một mối sẹo lồi xám nhỏ được bao bọc bởi đường chỉ khâu rực lôi quang yếu ớt.


Một canh giờ sau, dưới hơi ấm của đống lửa do Lam nhóm vội, A Sáng từ từ mở mắt tỉnh lại. Cảm nhận được bắp tay phải không còn đau đớn đông cứng, gã thiếu niên bàng hoàng nhìn mối khâu vá kỳ lạ trên người mình, rồi nhìn sang Sơn đang nằm thoi thóp sốt cao bên bệ thờ.


A Sáng lập tức quỳ sụp xuống trước Sơn, đầu gõ mạnh xuống nền đá miếu hoang rưng rưng nước mắt: “Ơn cứu mạng của đại nhân... A Sáng nguyện thề trung thành làm nô bộc gác cửa cho ngài suốt đời!”


Nhưng ngay sau đó, gương mặt A Sáng đột ngột biến đổi đầy kinh hoàng. Gã vội vã bò sát lại gần Sơn và Lam, giọng run rẩy báo tin dữ:


“Đại nhân... các người phải trốn ngay! Phân đội Liệp Thú Đoàn do Thiếu úy Triệu Vũ dẫn đầu đã thiết lập kết giới thiết giáp phong tỏa toàn bộ ngả đường dẫn lên núi phía Bắc rồi! Chúng dắt theo chó săn dị thú, đang truy quét ráo riết quanh khu đồi đá này!”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!