Vượt Sông Đêm Sương
Màn sương đêm trên sông Hồng không giống như thứ sương mù bảng lảng của những sớm mai yên bình. Nó dày đặc, xám xịt và mang theo cái lạnh buốt của hơi đá vôi rò rỉ từ những địa mạch bị nứt vỡ sau sự sụp đổ của tế đàn Cự Đà. Thứ sương độc ấy cuồn cuộn bò trên mặt nước hắc ín, mang theo mùi kim loại tanh nồng và vị đắng ngắt của dịch bệnh thạch hóa đang gặm nhấm đại địa.
Trên bờ sông, bóng tối bị xé toạc bởi hàng trăm ngọn đuốc dầu hỏa rực cháy đỏ ngầu. Tiếng vó ngựa dồn dập dậm xuống nền đất bùn nhão nhoét vang lên như sấm ký ức. Lực lượng tuần phòng đường sông của Đội trưởng Trịnh phối hợp cùng Phân đội Liệp Thú Đoàn hạt tỉnh dưới sự chỉ huy của Phó đoàn trưởng Hùng đã hoàn toàn phong tỏa mọi ngả đường rút lui của làng Tây Mỗ.
“Bắt lấy tên tà y phản loạn què chân! Tuần phủ họ Lê đã có lệnh, ai lấy được đầu hắn hoặc cướp được cuốn cấm thư họ Nguyễn sẽ được thưởng trăm lượng vàng, phong chức tổng quản lò thuộc hoàng gia!”
Tiếng gào thét hách dịch của lính tuần vang dội cả một khúc sông, át cả tiếng sóng vỗ rì rào vào mạn đá.
Sơn quỳ rạp trong bụi tre gai rậm rạp sát mép nước Bến đò Vạn Kiếp lậu. Toàn thân anh run lên bần bật, không phải vì sợ hãi, mà vì cơn đau xé thịt đang hành hạ bả vai phải. Mối sẹo lồi xám xịt gớm ghiếc – nơi khâu ghép cánh tay của tà thú Lôi Kê cổ xưa – giờ đây đang rách toác ra. Sợi chỉ tơ tằm vong hồn màu đen tuyền bị kéo căng đến giới hạn, cứa sâu vào thớ thịt người, khiến dòng máu đen kịt rỉ ra liên tục, thấm đẫm vạt áo vải thô nhuộm nâu rách nát.
Không chỉ có bả vai, chiếc chân trái teo tóp của Sơn cũng đang đông cứng lại. Thiếu đi bộ nẹp sắt hỗ trợ – thứ đã bị nóng chảy hoàn toàn trong trận quyết chiến với Lý trưởng Bá Kiến – khớp gối của anh cứng đờ như một phiến đá lạnh ngắt. Vết thạch hóa giai đoạn hai đã lan quá bắp chân, khiến mỗi lần anh dịch chuyển là một lần xương khớp nghiến vào nhau đau nhói buốt tận tâm can. Sơn phải dùng toàn bộ sức tàn của cánh tay trái gầy guộc để ôm chặt lấy Nguyễn Thị Thảo.
Em gái anh, cô bé mười bốn tuổi dịu dàng, đang nằm hôn mê sâu trên lưng anh. Đôi chân nhỏ bé của Thảo từ đầu gối trở xuống đã hoàn toàn hóa thành đá xám rạn nứt nhem nhuốc. Hơi thở của em khò khè, yếu ớt như một ngọn nến trước gió độc.
“Sơn... nhanh lên! Thuyền đến rồi!”
Tiếng thì thầm của Lam vang lên sát bên tai. Nữ thợ săn dị tộc di chuyển nhanh như một bóng ma trong sương mù, cánh cung tre lôi điện đeo chéo sau lưng cô thỉnh thoảng lại lóe lên những tia điện quang xanh biếc yếu ớt. Cô cùng Trần Văn Kiên đang ra sức đẩy chiếc xe đẩy gỗ thô sơ chứa những bao thảo dược ngải hoang Ba Vì đắng ngắt sát vào mép nước.
Từ trong màn sương mù dày đặc của sông Hồng, một chiếc thuyền nan nhỏ lướt nhẹ tới không tiếng động. Người chèo thuyền là Lão Ngư, lão già râu tóc bạc phơ xơ xác, da đen đúa vì muối biển. Lão ngậm chiếc tẩu thuốc bằng xương cá hỏa long rực lửa hồng, đôi mắt kèm nhèm nhưng cực kỳ tinh tường lướt qua bả vai rực lông vũ xanh tím của Sơn và đôi chân đá của Thảo. Lão không nói một lời, chỉ khẽ gật đầu, vẫy tay ra hiệu cho họ bước lên.
“Hẹn gặp lại ở bờ Bắc, Kiên thầm nghĩ... Mày phải sống để cứu con Thảo, Sơn ạ!” Kiên khàn giọng nói, bắp tay rách da chảy máu đỏ rực của gã siết chặt lấy vai Sơn. Kiên quyết định ở lại bờ Nam, dùng cây búa tạ nặng năm mươi cân của mình để dẫn dụ đám lính tuần đi hướng khác, kéo dài thời gian cho chiếc thuyền nan rời bến.
Sơn nhìn bạn thân, cổ họng nghẹn đắng. Anh muốn nói một lời cảm ơn, nhưng tiếng vó ngựa chiến của Liệp Thú Đoàn đã áp sát ngay trên đỉnh dốc bến đò.
“Chúng ở kia! Bắn!”
Một quả pháo hiệu rực sáng sắc đỏ tà ác bùng nổ trên bầu trời đêm, nhuộm đỏ cả khúc sông Hồng sương mù. Phó đoàn trưởng Hùng – gã chỉ huy vạm vỡ với khuôn mặt đầy sẹo chém dài – đứng trên lưng ngựa chiến rống lên điên cuồng. Gã vung thanh đại đao xương thú đá nặng trăm cân rực lôi quang đen tà ác, chỉ thẳng về phía chiếc thuyền nan đang từ từ rời bến.
“Bắn hàng vạn mũi tên lửa! Thiêu rụi chiếc thuyền đó cho ta!”
Theo mệnh lệnh của Hùng, hàng trăm binh sĩ Liệp Thú Đoàn đồng loạt giương cung. Những mũi tên lửa rực đỏ xé toạc màn sương đêm, vẽ nên những đường cong chết chóc trên bầu trời, lao vút về phía chiếc thuyền nan mỏng manh của Lão Ngư.
“Mẹ kiếp! Ngồi im!” Lão Ngư hét lớn, tay chèo của lão chuyển động nhanh như chớp, lèo lái chiếc thuyền nan luồn lách qua các xoáy nước ma năng sông Hồng hiểm trở để tránh né tầm bắn.
Nhưng mưa tên quá dày đặc. Những mũi tên lửa rơi xuống mặt nước phát ra tiếng “xèo xèo” ghê rợn, một vài mũi đã cắm phập vào mạn thuyền gỗ, lửa bắt đầu liếm láp những thớ gỗ khô. Nếu chiếc thuyền bị cháy, Thảo đang hôn mê chắc chắn sẽ chết chìm dưới dòng nước axit độc hại của sông Hồng.
Sơn nhìn những mũi tên lửa đang lao tới, lồng ngực anh thắt lại. Cơn giận tột cùng và bản năng bảo vệ em gái bùng nổ. Anh định dùng chút lực tàn còn lại để thi triển Lôi Bộ, nhảy ngược trở lại bờ Nam chiến đấu tiêu diệt truy binh giải vây.
Nhưng ngay khi anh vừa rướn người, Lam đã lao tới, bàn tay dẻo dai của cô ghì chặt lấy bả vai trái rách nát của anh.
“Sơn! Điên rồi sao? Nhìn Thảo đi! Con bé không chịu nổi một chấn động nào nữa đâu! Ngươi nhảy xuống đó là tự sát, và em gái ngươi cũng sẽ chết!” Giọng Lam khàn đặc, đầy phẫn nộ và lo lắng.
Sơn nhìn xuống Thảo đang nằm thoi thóp dưới lòng thuyền, gương mặt em co rúm lại vì lạnh. Anh nghiến răng đến bật máu nơi kẽ lợi, ép mình phải nhẫn nhịn. Anh không thể chiến đấu cận chiến, nhưng anh vẫn còn cánh tay Lôi Kê.
Sơn gầm lên một tiếng khàn đục. Anh dồn toàn bộ tinh thần lực vào bả vai phải rách nát. Dòng lôi điện bạo ngược từ oán niệm của Đại Lôi Kê cổ xưa trong huyết quản bùng phát dữ dội, thiêu rốt các mạch máu quanh tim anh nóng bỏng như lửa đốt.
“Lôi Kê Trảo—— MÀNG CHẮN LÔI QUANG!”
Cánh tay phải của Sơn bành trướng, những sợi lông vũ màu xanh tím dựng đứng, phóng ra hàng vạn tia sét xanh biếc rực rỡ. Sơn vung tay hướng lên bầu trời, tạo ra một màng chắn lôi quang khổng lồ bao phủ hoàn toàn chiếc thuyền nan.
“UỲNH—— ĐOÀNG!”
Những mũi tên lửa của Liệp Thú Đoàn chạm vào màng chắn lôi quang liền bị lôi điện nướng chín, nổ tung thành tro bụi trước khi kịp chạm vào mạn thuyền. Sức mạnh sấm sét chính nghĩa tỏa ra hào quang thanh khiết, xua tan một góc sương độc xám xịt trên mặt sông Hồng.
Tuy nhiên, cái giá phải trả là cực hạn. Cú bộc phát lôi năng khiến mối khâu vai phải của Sơn rách toác hoàn toàn. Máu đen lẫn lộn lôi điện rỉ ra xối xả, nhuộm đỏ cả một góc thuyền nan. Sơn khuỵu ngã xuống sàn gỗ ướt lạnh, lồng ngực phập phồng dữ dội, thị lực mắt trái giảm sút nghiêm trọng, chỉ còn thấy những vệt sáng mờ nhạt.
“Lèo lái chắc chắn vào, Lão Ngư!” Lam hét lớn, cô giương cung bắn một mũi tên bão tố thanh tẩy ngược trở lại bờ Nam để cản phá tầm nhìn của kỵ binh địch.
Lão Ngư ngậm chặt tẩu thuốc, mái chèo bằng gỗ dâu tằm cổ thụ của lão gõ mạnh xuống dòng nước. Lão lợi dụng luồng nước chảy xiết của các xoáy nước ma năng sông Hồng làm lực đẩy, đưa chiếc thuyền nan lướt đi nhanh như một mũi tên xé gió, lao thẳng vào vùng sương mù dày đặc nhất giữa lòng sông.
Phía sau lưng họ, làng quê Tây Mỗ cổ kính đang chìm trong biển lửa đỏ rực của chiến tranh. Tiếng la hét của lính tuần và tiếng gầm rú bất lực của Phó đoàn trưởng Hùng dần dần nhỏ đi, rồi hoàn toàn bị nuốt chửng bởi tiếng sóng nước vỗ rì rào và tiếng gió rít gào lạnh buốt của đêm đông biên viễn.
Chiếc thuyền nan biến mất hoàn toàn vào màn sương mù dày đặc của sông Hồng, để lại sau lưng những tàn tích rực cháy của một kỷ nguyên cũ. Sơn nằm nghiêng trên sàn thuyền lạnh ngắt, tay trái vẫn nắm chặt lấy bàn tay lạnh buốt hóa đá của Thảo. Anh nhìn về phía bờ Bắc xa xăm – nơi dải núi rừng Tây Côn Lĩnh hiểm trở đang ẩn hiện trong mây mù vĩnh cửu.
Hành trình tìm kiếm Thần Mã để cứu mạng em gái và vá lại số phận bị nguyền rủa của anh chính thức bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!