Nhạc nềnEnchanter3

Nẹp Sắt Và Lời Sỉ Nhục

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa phùn đêm đông rả rích không thể gột rửa nổi mùi vôi tôi nồng nặc và mùi da thú thối rữa đặc trưng của làng Tây Mỗ. Trong căn nhà tranh dột nát, tiếng gió bấc rít qua khe cửa liếp nghe như tiếng rên rỉ của những linh hồn bị dịch bệnh thạch hóa gặm nhấm. Sơn quỳ lết trên nền đất ẩm ướt, bắp tay gầy guộc run rẩy bám chặt vào bệ đá của chiếc sập gụ bằng gỗ mun đen bóng dưới gầm giường. Bả vai trái của anh, nơi vết roi mây bọc gai sắt của Đội trưởng Trịnh quất rách chiều nay, đang sưng tấy lên dữ dội. Máu tươi rỉ ra quyện với bùn đất bẩn thỉu, mang theo cảm giác bỏng rát như có hàng vạn con kiến lửa đang điên cuồng cắn xé.


"Anh... Sơn..."


Tiếng thì thào yếu ớt của Thảo từ trên giường tre vọng xuống kéo Sơn ra khỏi cơn đau đớn thể xác. Anh vội vàng quay đầu, cố nở một nụ cười gượng gạo để trấn an em gái. Trên chiếc giường ọp ẹp, Thảo nằm co quắp dưới tấm chăn vá chằng vá đụp. Gương mặt cô bé mười bốn tuổi xám ngoét, đôi môi nứt nẻ rỉ máu khô. Dưới lớp chăn rách, bắp chân trái của Thảo đã cứng đờ như một khúc gỗ mục bị hóa thạch xám xịt. Vết thạch hóa giai đoạn một đã lan rộng lên quá bắp chân, lạnh ngắt và rạn nứt nhem nhuốc. Không có lọ thuốc mỡ giảm đau bị lính tuần giẫm nát chiều nay, con bé đang phải dùng ý chí tột cùng để chịu đựng cơn co thắt thạch hóa hành hạ.


Sơn nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi kẽ lợi. Hai bàn tay rách nát của anh bấu chặt vào mép sập gụ, dồn hết sức lực tàn phế của chiếc chân trái teo tóp để đẩy dịch chuyển bệ đá nặng nề. Dưới gầm sập gụ này chính là lối vào hầm ngầm mật thất của họ Nguyễn – nơi cất giấu chiếc Hộp kim chỉ bằng xương rỉ máu và cấm thư Vạn Thú Khâu Phổ của cha để lại. Anh phải xuống đó. Anh phải tìm ra cấm thuật thuộc da dị thú để cứu mạng em gái, dù cái giá phải trả là biến bản thân thành một quái vật lai sinh gớm ghiếc.


"Rầm!"


Cánh cửa liếp mục nát của căn nhà tranh đột ngột bị một lực lượng khổng lồ đạp văng ra, bắn tung tóe những mảnh tre gãy vào trong lòng nhà. Gió lạnh và mưa phùn ùa vào, thổi tắt ngấm ngọn đèn dầu yếu ớt trên bàn gỗ, đẩy căn phòng vào bóng tối âm u lập lòe ánh lửa đuốc từ bên ngoài.


"Thằng què thối tha! Trốn ở đây hả?"


Một giọng nói kiêu ngạo, tàn bạo vang lên xé toạc bầu không khí im lặng. Từ ngoài cửa, một gã thanh niên vạm vỡ bước vào, tay cầm chiếc roi da trâu bọc gai sắt rỉ sét gõ nhịp nhàng lên bắp đùi. Gã mặc chiếc áo lụa đỏ sọc đen xộc xệch sang trọng nhưng bẩn thỉu, khuôn mặt đầy mụn thịt rỗ xám xịt rực lên dưới ánh lửa đuốc của đám lính tuần phòng huyện đi phía sau.


Đó là Bá Bính – con trai gã Lý trưởng tàn bạo làng Cự Đà lân cận. Kẻ luôn cậy thế cha để bóc lột dân nghèo Tây Mỗ và từ lâu đã thèm khát nhan sắc của Thảo, muốn bắt cô bé về làm thiếp hiến tế.


Sơn giật mình, cố kéo lê thân xác tàn phế lùi sâu vào bóng tối dưới giường để che giấu bệ đá sập gụ đang dịch chuyển dở. Anh dùng tay trái quờ quạng, nắm lấy chiếc nạng sắt thô sơ – thứ vũ khí phòng thân duy nhất do Trần Văn Kiên đúc tặng từ những mảnh thép rụn lò rèn – cố gượng đứng dậy chống đỡ cơ thể què cụt.


Bá Bính bước tới, đôi ủng da trâu dày cộp nện xuống nền đất ẩm phát ra tiếng "bạch, bạch" nặng nề. Gã nhìn Sơn bằng nửa con mắt, khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt đầy bọt trắng xuống đất: "Nghe nói chiều nay ngươi bị Đội trưởng Trịnh quất roi mây suýt chết ở chốt tuần huyện? Lại còn dám cãi lệnh quan binh đòi mang thuốc lậu về cứu con nhỏ thạch hóa này nữa chứ?"


Sơn tỳ người lên chiếc nạng sắt thô sơ, bả vai trái rách thịt run rẩy dữ dội dưới áp lực đè nặng. Anh lầm lì nhìn gã: "Bá Bính, đây là nhà tổ của họ Nguyễn ta. Ngươi dẫn lính tuần đến đây làm gì?"


"Làm gì ư?" Bá Bính cười sằng sặc, nụ cười đầy vẻ dâm dật và tàn độc. Gã vung chiếc roi da trâu quất mạnh một phát vào không trung, phát ra tiếng "vút" xé rách màn đêm lạnh lẽo. "Cha ta, Lý trưởng làng Cự Đà, vừa ký lệnh thu thuế đất mỏ thạch anh của làng Tây Mỗ. Nhà họ Nguyễn các ngươi nợ thuế ba năm nay rồi. Hôm nay, nếu ngươi không giao ra công thức thuộc da tà thú gia bảo của lão Sùng để lại, ta sẽ tịch thu căn nhà này, dâng Thảo cho tế đàn ngầm làng Cự Đà làm nô tỳ hiến tế!"


Nói rồi, Bá Bính rút từ trong ngực áo ra một tờ khế ước ngầm nhuốm màu vàng úa, quăng thẳng vào mặt Sơn. Tờ giấy bản rơi xuống bùn nhão ngay dưới chân què của anh.


"Ký tên bán rẻ công thức thuộc da gia bảo cho cha ta, ngươi sẽ có tiền nộp thuế và mua thuốc cứu em. Bằng không..." Bá Bính nhếch mép, ánh mắt gã quét qua giường tre nơi Thảo đang run rẩy co quắp.


Sơn nhìn tờ khế ước ngầm dưới đất bùn. Công thức thuộc da tà thú của cha là di sản tối cao của dòng họ Nguyễn, là thứ duy nhất có thể giúp anh mở khóa cấm thuật cứu Thảo. Nếu giao ra, cả hai anh em sẽ vĩnh viễn mất đi hy vọng sống vương quốc này.


"Tôi không biết công thức nào cả!" Sơn nghiến răng, giọng nói lạnh ngắt như băng tuyết biên thùy. "Cha tôi chết mười năm trước, di vật chỉ có vách đất tranh rách này thôi!"


"Ngoan cố!"


Bá Bính phẫn nộ gầm lên. Gã bước tới một bước, vung chân ủng da trâu đá mạnh một cú chí mạng vào chiếc nạng sắt thô sơ của Sơn.


"Bộp! Rắc!"


Cú đá mang theo sức mạnh cơ bắp khổng lồ của kẻ ăn bám bạo lực đập trúng khớp đồng nối của nạng sắt. Chiếc nạng sắt thô sơ – vốn được chế tác từ thép rụn lò rèn – lập tức bị uốn cong, gãy lìa khớp nối đồng rỉ sét. Sơn mất điểm tựa, cơ thể què cụt ngã nhào xuống nền đất bùn nhão đen ngòm.


Chưa dừng lại ở đó, Bá Bính tiến tới giẫm mạnh chiếc ủng da lên bắp chân trái teo tóp của Sơn. Gã dùng sức nặng cơ thể nghiền mạnh chân anh xuống nền đất sét ướt lạnh, khiến vết thương cũ rách da rỉ máu tươi đồng hóa đau đớn dữ dội thấu xương tủy.


"Thằng què thối tha! Ngươi nghĩ ngươi là ai mà dám từ chối lời đề nghị của gia tộc Lý trưởng?" Bá Bính sỉ nhục dã man, vung roi da trâu bọc gai sắt quất liên tiếp hai phát vào bắp tay phải của Sơn, tạo ra những vết rách rỉ máu tươi sâu hoắm.


Sơn đau đớn đến mức hai bàn tay cắm sâu vào nền đất sét, móng tay gãy nát rỉ máu tươi quyện lẫn bùn đen. Anh im lặng chịu đựng, đôi mắt quắc lên tia nhìn căm hận tột cùng ghim chặt vào khuôn mặt rỗ của Bá Bính. Anh thầm thề bằng dòng máu Nguyễn tộc, một ngày nào đó sẽ dùng chính đôi tay khâu vá này để bẻ gãy đôi tay tàn bạo của gã.


Thấy Sơn vẫn kiên quyết im lặng không chịu ký khế ước, Bá Bính mất kiên nhẫn. Gã quay đầu nhìn về phía giường tre nơi Thảo đang thoi thóp khóc ròng: "Được lắm! Để ta xem con nhỏ què thạch hóa này chịu được mấy roi da trâu bọc gai sắt của ta!"


Nói rồi, Bá Bính vung chiếc roi da trâu rỉ sét lên, nhắm thẳng vào khuôn mặt thanh tú nhưng xanh xao của Thảo mà quất tới.


"KHÔNG!!!"


Sơn gào thét phẫn nộ điên cuồng, cố dùng tay trái lết thân xác tàn phế lao về phía giường em gái, nhưng chiếc chân què hoàn toàn bất lực không thể phát lực.


Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía cửa nhà tranh. Một bóng đen khổng lồ lao vút vào như một ngọn núi di động, mang theo hơi nóng hừng hực và mùi than lò rèn nồng nặc.


"Bộp!"


Một bàn tay cuồn cuộn bắp thịt rám nắng, đầy vết bỏng than rực lửa giơ ra giữa không trung, bắt chặt lấy chiếc roi da trâu bọc gai sắt của Bá Bính trước khi nó kịp chạm vào người Thảo. Gai sắt rỉ sét đâm vào lòng bàn tay chai sạn của người mới tới, nhưng gã thậm chí không hề biến sắc, chỉ có bắp tay cuồn cuộn nổi đầy gân xanh như thép nguội.


"Bá Bính! Ngươi dám động vào anh em nhà Sơn trước mặt ta sao?"


Giọng nói ồm ồm, dũng mãnh như sấm sét lò rèn vang lên. Đó là Trần Văn Kiên – thợ rèn lực lưỡng hai mươi hai tuổi của làng Tây Mỗ, bạn nối khố trung nghĩa tột cùng của Sơn. Kiên ngực trần rám nắng rực lửa lò rèn, bắp tay cuồn cuộn, lưng đeo chiếc búa tạ rèn bằng thép đen nặng năm mươi cân vẫn còn rực sáng ánh lửa than cam đỏ.


Bá Bính giật mình, cố sức giật chiếc roi da trâu lại nhưng bàn tay của Kiên bấu chặt như gọng kìm sắt nguội, không hề xê dịch một phân. Đám lính tuần gác chốt đi phía sau nhìn thấy thân hình lực lưỡng của gã thợ rèn khổng lồ và chiếc búa tạ rực lửa than gác sau lưng, tất cả đều e ngại lùi lại một bước phòng thủ.


"Kiên... thằng thợ rèn hèn hạ kia! Ngươi dám cản đường lính tuần quan phủ làm việc công sao?" Bá Bính hách dịch quát lớn, nhưng giọng nói gã đã run rẩy nhẹ trước uy thế vật lý phàm nhân vượt trội của Kiên.


"Việc công cái gì!" Kiên gầm lên phẫn nộ, tay trái vung chiếc búa tạ thép đen nặng nề nện mạnh xuống nền đất ẩm sát chân ủng của Bá Bính.


"UỲNH!"


Cú nện búa khổng lồ mang theo xung lực sấm sét lò rèn đánh nứt vỡ nền đất sét, bụi đất bay mù mịt hất văng tờ khế ước ngầm rách nát vào đống bùn nhão nhem bẩn thỉu. Lực chấn động mạnh khiến Bá Bính loạng choạng suýt ngã quỵ, mặt gã xám xịt vì sợ hãi.


"Cút ngay khỏi nhà họ Nguyễn! Bằng không, chiếc búa tạ nung đỏ này của ta sẽ đập nát sọ đá thạch anh của cha ngươi trước đấy!" Kiên đanh thép tuyên bố, bắp tay nổi gân xanh cuồn cuộn sẵn sàng vung búa chiến đấu quyết tử.


Bá Bính nhìn gã thợ rèn khổng lồ rực lửa than, rồi nhìn Sơn đang lết dưới đất bùn rỉ máu tươi. Gã biết không thể dùng bạo lực áp chế Kiên lúc này nếu không có lính tuần trang bị vũ khí sát thương nặng hỗ trợ. Gã hậm hực giật phắt chiếc roi da trâu lại, nhổ một bãi nước bọt đầy căm hận xuống đất.


"Được lắm! Lũ thợ rèn thợ thuộc hèn hạ Tây Mỗ các ngươi thề chết bảo vệ nhau chứ gì?" Bá Bính cười lạnh lùng, dắt roi da vào hông bước giật lùi ra cửa. "Kỳ hạn nộp thuế đất nặng nề của Chánh tổng Nghị đang cận kề rồi. Để ta xem căn nhà tổ rách nát này của các ngươi trụ được mấy ngày trước khi bị quan phủ triều đình tịch thu dâng quan! Thằng què kia, ngươi đợi đấy!"


Nói rồi, Bá Bính hậm hực dẫn đám lính tuần phòng huyện rút lui vào màn mưa đêm đông lạnh giá, tiếng guốc mộc xa dần khuất bóng đồi đá.


Căn nhà tranh dột nát trở lại sự im lặng u tối rêu phong, chỉ còn tiếng nước mưa nhỏ giọt róc rách qua mái rạ mục. Kiên vội vàng hạ chiếc búa tạ xuống thềm đất, bước tới đỡ Sơn đứng dậy khỏi vũng bùn đen ngòm.


"Sơn! Cậu có sao không? Vai trái rách sâu quá rỉ máu liên tục rồi này!" Kiên lo lắng hỏi, bàn tay thô ráp đỡ lấy bả vai trái rách thịt của bạn thân, cố dùng tã vải thô sạch băng bó cầm máu tạm thời.


Sơn nén đau đớn, lắc đầu gượng gạo đứng vững trên chiếc chân phải lành lặn. Anh nhìn chiếc nạng sắt thô sơ gãy đôi dưới đất bùn nát bét, lòng u uất tột cùng: "Kiên... cảm ơn cậu... nạng sắt của tớ hỏng hoàn toàn rồi... tớ không thể đứng dậy di chuyển được nữa..."


Kiên nhìn chiếc nạng sắt gãy nát, rồi nhìn bắp chân trái teo tóp tàn phế của bạn thân. Đôi mắt gã thợ rèn bừng lên ánh lửa lò rèn quyết tâm trung nghĩa: "Đừng lo, Sơn! Nạng sắt thô sơ này không chịu nổi lực bạo lực của cường hào đâu. Ngày mai, tớ sẽ dùng lò rèn nhiệt độ cao nhất của Tây Mỗ, đúc cho cậu một bộ nẹp sắt chân què gia cố lôi điện ôm dọc chân trái teo tóp. Bộ nẹp sắt đó sẽ được tôi luyện bằng thép đen nguội quấn dây đồng dẫn sét, giúp cậu đứng vững chắc chắn vĩnh viễn không bao giờ bị đập gãy nữa!"


Sơn nhìn bạn thân, lòng nhen nhóm một tia hy vọng mờ nhạt giữa bóng tối tăm. Bộ nẹp sắt mới của Kiên hứa hẹn sẽ là trang bị bổ trợ vô giá giúp anh đứng vững chịu đựng sức nặng khổng lồ khi anh khâu cánh tay dị thú sau này.


Nhưng nhìn sang Thảo đang co giật dữ dội trên giường tre rỉ dịch xám nhạt, Sơn biết thời gian sống của em gái đang đếm ngược từng giờ. Độc thạch hóa giai đoạn hai đang gặm nhấm bắp chân cô bé nhanh chóng.


"Kiên... tớ bắt buộc phải xuống hầm ngầm mật thất..." Sơn thì thào, ánh mắt rực sáng quyết tâm dấn thân vào tà đạo khâu vá dị thể rỉ máu. "Tớ phải tìm cấm thuật của cha... săn lùng tà thú Lôi Kê Dạ Trạch lấy da khâu vai phải mới cứu sống được Thảo."


Kiên nhìn bạn thân, gã không hề sợ hãi hay nghi ngờ cấm thuật tà đạo, chỉ trầm mặc gật đầu biểu thị sự ủng hộ nghĩa khí sinh tử tuyệt đối: "Được! Cậu xuống hầm ngầm mật thất tìm cấm thư đi. Tớ sẽ ở lại lò rèn đúc nẹp sắt cho cậu suốt đêm nay. Sáng mai, tớ sẽ mang nẹp chân mới đến lò gạch bỏ hoang bìa rừng hỗ trợ cậu phẫu thuật sinh tử!"


Sơn dồn hết sức lực hai bàn tay rách nát bám chặt vào bệ đá sập gụ mun nặng nề dưới gầm giường, dồn lực đẩy dịch chuyển hoàn toàn lối vào hầm tối tăm rỉ máu tươi. Anh từ từ tụt thân xác tàn phế xuống lòng đất âm u lạnh ngắt dưới nhà tổ, để lại sau lưng ánh lửa lò rèn nhen nhóm hy vọng đứng vững phản kháng số phận nguyền rủa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!