Phá Trận Trảm Thạch
Bụi đá vôi xám xịt từ cú nện búa của Trần Văn Kiên vẫn chưa kịp lắng xuống thì mặt đất dưới lòng dinh phủ Lý trưởng đã rung chuyển dữ dội. Tiếng rên rỉ u uất của đá đá hộc rạn nứt vang lên từ sâu trong vách hầm ngầm, lấn át cả tiếng rít gào của gió bấc ngoài kia.
Sơn tỳ chặt lồng ngực vào nửa chiếc nạng gỗ gãy, hơi thở khò khè nghẹt thở qua lớp mặt nạ da thuộc tẩm dầu ngải hoang Ba Vì đắng ngắt. Bả vai phải của anh – nơi khâu ghép cánh tay tà thú Lôi Kê rực lông vũ màu xanh tím – đang co thắt dữ dội sau cú phản chấn lôi điện vừa rồi. Từng sợi chỉ tơ tằm vong hồn khâu sâu vào thớ thịt đang căng ra như dây đàn, rạch rách miệng mối sẹo lồi xám xịt gớm ghiếc, khiến dòng máu tươi đỏ rực nhem nhuốc rỉ ra, thấm đẫm vạt áo nâu thô rách nát. Mỗi nhịp tim đập là một luồng điện bạo ngược dội thẳng xuống chiếc chân trái teo tóp đang bị thạch hóa giai đoạn hai đông cứng hoàn toàn khớp gối. Sơn nghiến răng chặt đến mức kẽ lợi bật máu, cố giữ cho thân hình tàn phế của mình không quỵ ngã xuống thềm đá lạnh ngắt.
“Ha ha ha! Lũ chuột nhắt làng Tây Mỗ, tụi mày nghĩ khói bụi lò rèn này có thể cứu được mạng tụi mày sao?”
Tiếng cười của Thập trưởng Thiết vang lên từ phía sau tấm khiên thạch anh xám xịt. Gã vạm vỡ bước lên một bước, luồng tà khí thạch hóa từ chiếc khiên tỏa ra luồng khí xám lạnh lẽo, nhanh chóng thổi bạt màn khói bụi mù mịt.
Nhưng ngay khi Thiết vừa dứt lời, đại trận Thạch Anh Trận Pháp khảm xung quanh tế đàn ngầm đột ngột phát ra tiếng rít chói tai. Những cột thạch anh xám cắm sâu dưới đất bùng phát luồng tà khí xám xịt đậm đặc. Luồng khí này không hướng về phía nhóm Sơn, mà cuồn cuộn chảy ngược vào bức tường đá phía sau hầm rượu.
“Rắc... Rắc... RĂC!”
Bức tường đá vôi dày cộm nứt toác ra một đường khổng lồ. Từ trong khe nứt tối tăm, một cánh tay đá xám xịt chằng chịt những vết khâu bằng xích sắt rỉ sét thò ra, bấu chặt lấy rìa đá. Một thực thể khổng lồ cao hơn hai mét từ từ bước ra ngoài sáng. Đó là Thạch nhân biến dị – một người khổng lồ bị thạch hóa hoàn toàn từ đầu đến chân, cơ thể rạn nứt rỉ ra thứ máu đen khô lạnh ngắt. Đôi mắt nó không có con ngươi, chỉ có hai hốc đá xám xịt rò rỉ tà khí hắc ám cuồn cuộn.
“Cái... cái quái gì thế này?” A Sáng hét lên kinh hoàng, bắp tay phải mới khâu da Lôi Kê để chặn vết thạch hóa của hắn run lên bần bật. Hắn vội vã lùi lại phía sau, che chắn cho chiếc xe đẩy gỗ nơi Thảo đang nằm hôn mê thoi thóp.
Thạch nhân biến dị gầm lên một tiếng câm lặng không thành tiếng, nhưng luồng sóng xung kích từ lồng ngực đá của nó quét qua khiến những ngọn đuốc tẩm dầu hỏa xung quanh vụt tắt rồi bùng lên dữ dội. Nó nhấc bổng bàn chân đá khổng lồ, dẫm nát bét những chum rượu nếp xếp dọc vách hầm, rồi vung nắm đấm đá to như cái đấu nện thẳng xuống đầu Sơn.
“Sơn! Tránh ra!”
Trần Văn Kiên gầm lên dũng mãnh. Gã thợ rèn lực lưỡng không một chút do dự, vạm vỡ bước sải lên trước, quấn chặt tạp dề da trâu xám vào bắp tay cuồn cuộn gân xanh, hai tay nâng cao thanh búa tạ thép đen nặng năm mươi cân đỡ trực diện cú đấm của quái vật đá.
“KENGGGG——!”
Tiếng kim loại va đập vào đá cứng vang lên đinh tai nhức óc, bắn ra hàng vạn tia lửa đỏ rực. Sức nặng khổng lồ từ nắm đấm của thạch nhân dội xuống khiến đầu gối Kiên khuỵu mạnh xuống thềm đá vôi, phát ra tiếng “khục” khô khốc. Thớ thịt trên hai bắp tay gã thợ rèn rách toác dưới áp lực chấn động, máu tươi đỏ rực phun trào nhuộm đỏ cả cán búa thép đen.
“Khốn kiếp... Nặng quá... Sơn! Tao không giữ được lâu đâu!” Kiên hét lên phẫn nộ, gương mặt sạm đen vì than lò biến dạng méo mó, hàm răng nghiến chặt đến rỉ máu.
Sơn nhìn bắp tay rách da chảy máu của Kiên, tim anh như thắt lại. Anh biết, nếu cứ cận chiến phàm lực phàm nhân thế này, tất cả sẽ bị nghiền thành bột đá dưới bàn tay của quái vật vô tri kia. Sơn nhắm chặt mắt trái, dồn toàn bộ tinh thần lực còn sót lại truyền lên mắt phải.
“Nhãn quan giải phẫu... MỞ!”
Đôi mắt Sơn đột ngột mở trừng trừng, rực sáng luồng lôi quang xanh biếc dũng mãnh. Cơn đau nhức nhối như có hàng vạn cây kim bạc đâm thấu võng mạc khiến một dòng nước mắt máu nhạt rỉ ra từ khóe mắt anh. Nhưng dưới nhãn quan đặc thù này, toàn bộ thế giới xung quanh Sơn đã thay đổi.
Không còn khói bụi xám xịt, không còn bóng tối ngột ngạt. Trước mắt anh là một mạng lưới kinh mạch năng lượng chằng chịt rực sáng. Sơn nhìn thấy rõ dòng tà khí thạch hóa màu xám xịt đang chảy dọc từ các cột thạch anh của Thạch Anh Trận Pháp, truyền qua các sợi xích sắt ma pháp rỉ sét, nạp năng lượng liên tục vào lồng ngực của thạch nhân biến dị.
Anh nhìn sâu vào lồng ngực đá của quái vật. Nơi đó có một lõi năng lượng thạch anh xám đang đập liên hồi như một trái tim tà ác. Nhưng quan trọng hơn, nhãn quan giải phẫu đã giúp anh phát hiện ra khe nứt năng lượng mấu chốt: dòng chảy tà khí từ trận pháp truyền vào thạch nhân bắt nguồn từ cột thạch anh mắt xích thứ ba nằm ở góc đông nam mật thất ngầm. Chỉ cần phá hủy cột thạch anh đó, sức phòng ngự vật lý vô địch của thạch nhân sẽ giảm đi một nửa.
Đồng thời, Sơn nhìn thấy trên lồng ngực đá của thạch nhân có một khe nứt nhỏ rạn nứt rỉ máu đen – đó là điểm yếu chí tử dẫn thẳng vào tim thạch anh của nó.
“Lam! Trụ thạch anh thứ ba bên góc đông nam! Bắn nát nó cho ta!” Sơn hét lớn chỉ điểm, tay trái chỉ thẳng về phía cột đá xám đang tỏa ra luồng tà khí đậm đặc nhất.
Trên hốc đá cao tối tăm, Lam nghe thấy tiếng gọi của Sơn liền lập tức hành động. Thiếu nữ dị tộc mười tám tuổi lạnh lùng kéo căng dây cung tre cổ thụ dệt từ gân thú bay. Điện quang xanh biếc từ bắp tay dẻo dai của cô truyền dọc cánh cung, ngưng tụ thành một mũi tên bão tố rực sáng lôi quang thanh khiết.
“Phong Lôi Tiễn Pháp—— Phá!”
Lam buông tay. Mũi tên lôi điện xé rách không khí, phát ra tiếng rít gào lôi đình chói tai, bắn vút qua màn đêm u tối hầm ngầm, cắm phập chính xác vào tâm của cột thạch anh thứ ba.
“ĐOÀNG!”
Cột thạch anh mắt xích nổ tung thành ngàn mảnh vụn đá xám xịt. Luồng tà khí xám đang truyền vào thạch nhân đột ngột bị cắt đứt. Thực thể đá khổng lồ khựng lại giữa chừng, tiếng rên rỉ u uất phát ra từ lồng ngực nó khi lớp giáp đá dày cứng bao quanh người bắt đầu rạn nứt dữ dội, sức phòng ngự giảm đi một nửa.
“Đến lượt ta!”
Sơn gầm lên một tiếng hoang dã. Anh không màng đến chiếc nạng gỗ đã gãy, dồn hết lôi điện bạo ngược từ bả vai phải mọc đầy lông vũ màu xanh tím xuống chân nẹp sắt trái teo tóp. Lực đẩy lôi bộ sơ giai bùng nổ dưới gót chân phát ra tiếng “uỳnh” chấn động, đẩy thân hình gầy gò của anh lướt nhanh như một vệt sét xanh băng qua thềm đá vôi nứt nẻ.
Thập trưởng Thiết kinh hoàng nhìn thấy Sơn lướt qua người mình với tốc độ không tưởng. Gã vội vã vung tấm khiên thạch anh hấp lôi định chặn đường, nhưng Sơn đã dùng Nhãn quan giải phẫu né tránh góc phòng ngự của gã từ trước, luồn lách qua khe hẹp sát bên sườn.
Sơn áp sát thạch nhân biến dị. Bả vai phải của anh bùng nổ luồng sấm sét xanh tím cực đại, những sợi lông vũ tà thú dựng đứng lên như gai sắt. Anh co năm đầu ngón tay lại thành hình vuốt gà lôi khổng lồ, lôi điện bao bọc xung quanh rít gào dữ dội.
“Lôi Kê Trảo—— Trảm Thạch!”
Sơn đấm thẳng bàn tay rực lôi điện vào khe nứt rỉ máu đen trên ngực thạch nhân.
“RẮC—— ĐOÀNG!”
Cú đấm sét mang theo sức mạnh sấm sét hoang dã đâm xuyên qua lớp đá rạn nứt, cắm lút vào tận cổ tay Sơn, bóp nát lõi thạch anh xám xịt bên trong trái tim đá của nó. Luồng lôi điện xanh tím bùng nổ từ bên trong lồng ngực thạch nhân, thiêu rụi hoàn toàn cấm thuật khâu hồn đang giam cầm linh hồn bên trong.
Thạch nhân biến dị đứng khựng lại, toàn thân tỏa ra những tia chớp xanh tím rực rỡ, trước khi vỡ vụn thành hàng vạn mảnh đá xám rỉ máu đen khô đổ sụp xuống đất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!