Nhạc nềnEnchanter3

Đột Nhập Dinh Phủ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm ba mươi Tết không một gợn trăng. Bóng tối đặc quánh như mực tàu bao trùm lên làng nông nghiệp Cự Đà trù phú. Trái ngược với vẻ tiêu điều, xơ xác của làng thuộc da Tây Mỗ bên kia sông Hồng, nơi đây vẫn lập lòe những ánh đèn lồng đỏ treo cao trước hiên những ngôi nhà gạch bề thế. Gió bấc rít lên từng hồi qua các kẽ ngói, mang theo cái lạnh thấu xương của vùng đồng bằng sông nước, nhưng không thể xua đi thứ mùi hăng nồng quái dị đang lẩn khuất trong không khí – mùi của bột thạch anh ma pháp trộn lẫn với mùi máu độc khô.


Sơn nép mình dưới bóng tối của rặng tre ngà rậm rạp sát bờ tường gạch cao hai mét bao quanh dinh phủ Lý trưởng Bá Kiến. Chân trái teo tóp của anh, giờ đã bị thạch hóa giai đoạn hai đông cứng đến tận khớp gối, lạnh ngắt và nặng nề như một khối đá hộc không còn chút cảm giác. Không có bộ nẹp sắt gia cố – thứ đã bị anh bóp nát vụn trong cơn cuồng nộ đêm qua bên xe xác của thằng Cu Tí – Sơn phải dùng toàn bộ lực cánh tay trái để tỳ chặt vào chiếc nạng gỗ thô sơ do anh mộc gọt vội. Mỗi lần lết đi, thớ thịt bên bả vai trái lại co thắt nhói buốt, vết thương do roi mây bọc gai sắt của Đội trưởng Trịnh tuy đã khép miệng nhưng vẫn âm ỉ rỉ ra thứ dịch mủ ấm nóng mùi ngải hoang Ba Vì.


“Sơn, ngách hầm rượu nằm ngay sau chuồng ngựa phủ ngoài. Bản đồ của anh Sang vẽ rất kỹ, lính tuần chỉ đổi gác sau mỗi nửa canh giờ.”


Tiếng thì thầm của Trần Văn Kiên vang lên sát bên tai anh. Gã thợ rèn lực lưỡng quấn chiếc tạp dề da trâu xám quanh bắp tay cuồn cuộn, một tay xách thanh búa tạ thép đen nặng năm mươi cân, đôi mắt rực lửa lò rèn nhìn đăm đăm vào cánh cổng gỗ lim đóng chặt phía sau chuồng ngựa. Phía bên kia mái ngói âm dương của dinh phủ, một bóng đen thanh mảnh dẻo dai lướt đi không một tiếng động như chim đêm – đó là Lam, cánh cung tre lôi điện đeo chéo sau lưng cô thỉnh thoảng lại lóe lên những tia điện quang xanh biếc cực nhỏ, sẵn sàng khống chế tầm xa.


Sơn siết chặt cuốn khế ước ngầm dính máu tươi trong túi áo vải thô nhuộm nâu. Sự căm hận tột cùng nung nấu trong lồng ngực anh như dòng lôi hỏa bạo ngược chảy ra từ bả vai phải mọc đầy lông vũ màu xanh tím rực sấm sét. Lũ cường hào ác bá kia đã coi mạng sống của người nghèo làng Tây Mỗ như cỏ rác, đầu độc nguồn nước để biến họ thành những bức tượng đá xám xịt rồi nghiền nát xác lấy bột thạch anh ma pháp bán cho quý tộc Kinh Kỳ đánh bóng cung điện bay. Đứa em họ tám tuổi của anh, thằng Cu Tí ngây thơ, giờ đã nằm lạnh ngắt trên chiếc xe bò lậu. Và giờ đây, em gái Thảo của anh – mỏ neo nhân tính duy nhất của cuộc đời anh – đang bị giam sâu dưới tế đàn ngầm kia, thời gian hiến tế máu đêm không trăng đang đếm ngược từng khắc.


“Chúng ta đi,” Sơn rít qua kẽ răng rớm máu.


Anh chống nạng gỗ lết đi chớp nhoáng. Dù mất đi nẹp sắt chịu lực, dòng lôi điện từ bả vai phải vẫn dội xuống chân trái què teo tóp qua hệ tuần hoàn kinh mạch, cưỡng ép khớp gối đông cứng phát ra những tiếng “khục... khục” khô khốc đau đớn tột cùng. Sơn nghiến chặt răng chịu đựng nỗi đau xé thịt, cùng Kiên lẻn qua cổng sau dinh phủ lim bề thế nhờ sự che chở của sương mù đêm ba mươi.


Không gian bên trong dinh phủ Lý trưởng Bá Kiến tĩnh mịch đến đáng sợ. Mùi phân ngựa hôi thối quyện với mùi men rượu nếp nồng nặc dẫn lối họ đến ngách hầm rượu ngầm. Sơn dùng tay trái đẩy nhẹ cánh cửa gỗ dày cộm dính đầy bụi than, lộ ra một lối đi tối tăm dẫn sâu xuống lòng đất.


Càng đi xuống sâu, không khí càng trở nên ngột ngạt và khô khốc. Mùi rượu nếp thơm nồng ban đầu nhanh chóng bị thay thế bởi thứ mùi đồng nát tanh tưởi của máu độc và bụi thạch anh xám xịt lơ lửng trong không khí. Sơn nhíu mắt, đôi mắt lập tức rực sáng lôi quang xanh biếc của Nhãn quan giải phẫu. Dưới nhãn quan đặc thù, anh nhìn thấy những luồng khí xám xịt của tà khí thạch hóa rò rỉ ra từ các khe nứt của vách đá hầm ngầm, chảy dọc theo các rãnh dẫn máu hướng về phía trung tâm.


“Thảo...” Sơn thầm gọi trong lòng, tim anh thắt lại dữ dội.


Đi hết lối rẽ hầm rượu ẩm thấp, một không gian khổng lồ đột ngột mở ra trước mắt họ. Đó là một mật thất đá rộng lớn rực sáng bởi những ngọn đuốc tẩm dầu hỏa đỏ rực. Ở chính giữa mật thất, một tế đàn đá khổng lồ chằng chịt những đường rãnh khảm thạch anh xám xịt đang bốc lên những luồng sương máu đỏ rực tà ác.


Sơn run rẩy nhìn về phía trung tâm tế đàn. Trên bệ đá lạnh ngắt, Nguyễn Thị Thảo đang bị những sợi xích sắt ma pháp khóa chặt bả vai và tay chân. Đôi chân nhỏ bé của cô bé từ đầu gối trở xuống đã hóa thành đá xám rạn nứt nhem nhuốc, rỉ ra thứ dịch máu đen khô lạnh lẽo. Gương mặt Thảo xanh xao, đôi môi nứt nẻ thoi thóp thở từng nhịp khò khè nghẹt thở do độc tố thạch hóa đang ăn mòn dần vào hệ hô hấp mạch máu.


“Thảo! Anh đến cứu em đây!” Sơn gầm khẽ, định lết nạng xông tới.


“Vút—— Đoàng!”


Một mũi tên sấm sét xanh biếc của Lam từ phía trên hốc đá bắn vút xuống, cắm phập vào thềm đá ngay trước chân Sơn, tỏa ra luồng lôi quang thanh khiết cảnh báo nguy hiểm.


“Sơn! Cẩn thận! Có mai phục!” Tiếng Lam vang lên dồn dập từ bóng tối trên cao.


Ngay khoảnh khắc đó, từ sau những chum rượu khổng lồ xếp dọc vách đá mật thất, hàng chục bóng người khoác thiết giáp sắt đen thêu hình chim ưng rỉ sét bước ra, giáo tre nhọn hoắt rực lôi quang yếu ớt bao vây chặt chẽ lối đi duy nhất dẫn tới tế đàn. Dẫn đầu đám truy binh tinh nhuệ này là một gã đàn ông vạm vỡ hung tợn, ngực trần đầy sẹo chém rỉ máu đen khô, tay cầm tấm khiên khổng lồ đúc từ đá thạch anh xám xịt rạn nứt. Thập trưởng Thiết.


“Ha ha ha! Lũ chuột nhắt làng thuộc da Tây Mỗ rốt cuộc cũng tự chui đầu vào rọ!” Thập trưởng Thiết cười sằng sặc, giọng nói ồm ồm vang vọng khắp hầm ngầm tối tăm. “Lý trưởng Bá Kiến đã dự đoán trước ngươi sẽ đến cứu con ranh này. Hôm nay, cái đầu què của ngươi và cuốn Vạn Thú Khâu Phổ gia bảo họ Nguyễn sẽ là lễ vật tuyệt hảo dâng lên quan phủ để ta thăng quan tiến chức!”


Nhìn thấy em gái bị trói rỉ máu trên tế đàn rực lửa, nỗi căm hận tột cùng bùng nổ trong huyết quản Sơn, thổi bùng luồng sấm sét đen tà ác của oán niệm Đại Lôi Kê đang ký sinh trong lồng ngực anh. Bả vai phải mọc sẹo lồi xám xịt đột ngột bành trướng, những sợi lông vũ màu xanh tím dựng đứng lên rực sáng những tia sét xanh tím rít gào dữ dội xé rách vạt áo nâu thô.


“Mày... dám bắt em tao...” Sơn gầm lên, giọng nói khàn đặc đầy sát khí hoang dã.


Không màng đến chiếc chân què đang đông cứng thạch hóa, Sơn dồn toàn bộ lôi điện từ vai phải truyền dọc xuống chân trái teo tóp, thi triển Lôi Bộ Sơ Giai cực hạn.


“UỲNH!”


Một tiếng sấm nhỏ nổ vang dưới gót chân, Sơn lướt nhanh như một vệt sét xanh tím băng qua thềm đá tối tăm, vung cánh tay Lôi Kê biến dị rực lông vũ phóng ra Lôi Kê Trảo cực đại nhắm thẳng vào đầu Thập trưởng Thiết chém xuống.


Thế nhưng, Thập trưởng Thiết không hề né tránh. Gã cười nhạt, vung tấm khiên thạch anh xám lớn chắn ngay trước mặt.


“CẠCH—— ĐOÀNG!”


Cú đấm sét khổng lồ của Sơn nện thẳng vào mặt khiên thạch anh. Ngay khoảnh khắc va chạm, Sơn kinh hoàng phát hiện toàn bộ dòng lôi điện xanh tím bạo ngược phóng ra từ tay mình không hề tàn phá được tấm khiên, mà bị các tinh thể thạch anh xám xịt hút sạch hoàn toàn như nước đổ vào cát hoang. Tấm khiên thạch anh rực sáng luồng khí xám xịt cuồn cuộn, hấp thụ toàn bộ năng lượng sấm sét của Sơn.


“Hút lôi... phản chấn!” Thập trưởng Thiết hét lớn, dồn sức đẩy mạnh tấm khiên về phía trước.


Một luồng điện lượng khổng lồ rực sắc xám tà ác phóng ngược lại từ mặt khiên, đánh thẳng vào bả vai phải rực lông vũ của Sơn.


“HỰ!”


Sơn rên rỉ một tiếng đau đớn, thân hình gầy gò bị hất văng ngược lại vách đá hầm ngầm. Cú phản chấn lôi điện cực mạnh khiến toàn bộ bả vai phải mới khâu của anh bị tê dại hoàn toàn, mối sẹo lồi xám xịt bị rách toác miệng rỉ ra những dòng máu tươi đỏ rực nhem nhuốc dọc cánh tay lông vũ. Chiếc nạng gỗ thô sơ bị đánh văng ra xa nứt vỡ làm đôi.


“Sơn què! Sấm sét của tà thú Lôi Kê đối với tấm Khiên thạch anh hấp lôi đúc từ mỏ đá của Chánh tổng Nghị chỉ là trò trẻ con!” Thập trưởng Thiết cười nhạt đầy thách thức, vung khiên chặn đứng lối đi độc đạo dẫn tới tế đàn. “Quỳ xuống chịu trói nộp cấm thư, ta sẽ cho em gái ngươi chết toàn thây!”


“Mơ đi con chó săn triều đình!”


Tiếng gầm của Trần Văn Kiên vang lên dũng mãnh. Gã thợ rèn lực lưỡng vung thanh búa tạ thép đen nặng năm mươi cân lao tới, bắp tay cuồn cuộn gân xanh nện mạnh xuống nền đá mật thất ngay sát chân Thập trưởng Thiết.


“UỲNH—— rắc rắc!”


Cú nện búa khổng lồ mang theo Lôi Hỏa Rèn Cốt Pháp tự ngộ của Kiên làm nứt vỡ toàn bộ thềm đá vôi hầm ngầm, tạo ra một trận chấn động mạnh mẽ thổi tung hàng vạn hạt khói bụi đá xám xịt và đất cát lò rèn bay mù mịt khắp không gian mật thất đá, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của Thập trưởng Thiết và đám lính tuần gác chốt.


“Ho khan... Khốn kiếp! Che chắn mắt!” Tiếng Thập trưởng Thiết gầm lên điên cuồng trong màn khói bụi mù mịt.


Từ trên cao, Lam liên tiếp kéo căng dây cung tre, bắn ra ba mũi tên bão tố mang năng lượng sấm sét thanh khiết găm chặt xuống thềm đá xung quanh đám lính tuần, tạo ra những vòng xoáy lôi điện nhỏ làm tê liệt tạm thời kỵ binh kẹp chặt hàng ngũ phòng ngự, tạo khoảng trống cho Sơn gượng dậy.


Sơn dùng tay trái bám chặt vào vách đá rạn nứt, khó nhọc đứng dậy trên chiếc chân trái teo tóp đông cứng thạch hóa. Máu tươi rỉ ra từ bả vai phải rách mổ nhuộm đỏ cả vạt áo nâu rách nát, bốc lên mùi khét lẹt nồng nặc của lông vũ bị nướng chín hòa lẫn vị đắng ngắt của thuốc đắp ngải hoang Ba Vì tỏa khói dịu mát.


Anh nhìn xuyên qua màn khói bụi đá xám xịt mịt mù của Kiên tạo ra. Dưới Nhãn quan giải phẫu rực sáng lôi quang xanh biếc yếu ớt, Sơn nhìn thấy Thập trưởng Thiết vẫn đứng vững vàng như bàn thạch phía sau tấm khiên thạch anh xám rực sáng luồng khí xám xịt hấp lôi, khóa chặt lối đi duy nhất dẫn tới tế đàn nơi Thảo đang thoi thóp rỉ máu đen khô. Trận pháp Thạch Anh Trận Pháp xung quanh tế đàn bắt đầu kích hoạt tự động, những tia tà khí xám xịt đang từ từ len lỏi vào lồng ngực em gái anh, rút cạn sinh khí cô bé từng giây từng phút.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!