Xe Xác Đêm Khuya
Gió bấc rít lên từng hồi qua khe đá hẹp của hang dơi sau núi Tây Mỗ, mang theo cái lạnh thấu xương của những ngày giáp Tết gặm nhấm vào da thịt phàm nhân. Đêm tối tịch mịch bao trùm lên vương quốc cổ xưa, một màn sương mù xám xịt rỉ ra từ lòng đất đầm lầy Dạ Trạch lờ lững trôi về phía chân núi, mang theo mùi hăng nồng của vôi sống và tà khí thạch hóa lạnh ngắt.
Sơn ngồi gượng dậy trên phản gỗ mục ẩm ướt, hai bàn tay rách nát bám chặt lấy cạnh phản để giữ thăng bằng. Bả vai phải của anh nhói lên từng cơn đau buốt. Mối sẹo lồi khâu vá bả vai phải rỉ máu đen – vết tích của ca phẫu thuật tự hành khâu cánh tay Lôi Kê đầy mạo hiểm – nay đã khép miệng tạm thời nhờ Bài thuốc đắp lá tiêu sưng của Ông lang Băng. Thế nhưng, lớp sẹo lồi xám xịt gớm ghiếc ấy lại mọc đầy những sợi lông vũ màu xanh tím rực những tia sét nhỏ yếu ớt thỉnh thoảng lại phóng ra “xèo xèo” nướng chín mô thịt xung quanh. Ở bả vai trái, vết cào rách rỉ máu tươi nhiễm độc nhẹ của Kẻ mang chân rết đã giảm sưng đỏ, nhưng bắp thịt vẫn nóng ran như có than hồng nung nấu.
Chân trái què teo tóp của Sơn lúc này cứng đờ như một khúc gỗ mục lạnh ngắt. Khớp gối đã bị thạch hóa giai đoạn hai đông cứng hoàn toàn, mất đi mọi cảm giác vận động. Chiếc nẹp sắt cũ – thứ duy nhất giúp anh đứng vững trước đây – giờ đã bị axit đầm lầy ăn mòn gãy nát khớp đồng hoàn toàn, lớp bột xương thạch nhân gia cố nứt vỡ rách nát hỏng vĩnh viễn, để lại những cạnh sắt sắc nhọn đâm lút vào da thịt mắt cá chân rớm máu tươi.
“Sơn, uống ngụm rượu sâm này đi cho ấm người. Lang Băng bảo thuốc đắp ngải hoang Ba Vì đắng ngắt tỏa khói dịu mát này phải giữ nguyên ba ngày mới dập tắt được hoại tử sâu bả vai.”
Trần Văn Kiên khàn giọng nói, gã thợ rèn lực lưỡng vừa tỉnh giấc sau giấc ngủ thiếp đi bên cạnh thanh búa tạ thép đen nặng năm mươi cân. Kiên đưa bầu rượu sâm nồng độ cao của mụ cả Thắm cho Sơn, ánh mắt đầy lo lắng nhìn bắp chân trái đông cứng của bạn thân.
Sơn không đón lấy bầu rượu. Đôi mắt anh rực sáng lôi quang xanh biếc yếu ớt của Nhãn quan giải phẫu, nhìn đăm đăm ra phía cửa hang tối tăm. Thính giác bão tố nhạy bén của anh đột ngột bắt được một âm thanh quái dị vang lên từ phía bìa rừng Tây Mỗ, cách hang dơi khoảng nửa dặm.
“Có tiếng bánh xe gỗ nghiến trên đường đất... Rất nặng nề. Có cả tiếng thở dốc của phàm nhân và mùi hôi thối của xác chết hóa đá rò rỉ ra,” Sơn thì thầm, giọng nói khàn đặc vì cơn sốt cao tàn phá cơ thể. “Kiên, dìu tao dậy. Thảo đang bị giam sâu dưới tế đàn ngầm dinh phủ Lý trưởng Bá Kiến, thời gian hiến tế máu đêm không trăng đang đếm ngược từng giờ. Tao không thể ngồi chờ chết ở đây.”
Kiên nghiến răng, đỡ lấy thân hình gầy gò của Sơn. Sơn dùng tay trái siết chặt chiếc nạng gỗ thô sơ tạm thời, lết từng bước chân què lạnh ngắt ra khỏi hang dơi. Hai bóng người lặng lẽ luồn lách qua những rặng tre rậm rạp của bìa rừng Tây Mỗ, hướng về phía bãi rác bỏ hoang nằm sát ngã ba đường đất dẫn ra khỏi làng cổ.
Sương mù đêm khuya mỗi lúc một dày đặc, nồng nặc mùi hôi thối của rác rưởi hoai mục và mùi tanh nồng của máu độc khô. Sơn và Kiên nép mình sau đống rác khổng lồ, nín thở rình rập.
Từ trong màn sương xám xịt, một bóng người gầy đét, khoác chiếc áo dài đen cũ sờn bẩn thỉu bốc mùi hôi thối của xác chết xuất hiện. Đó là Lão sâm cầm – kẻ chuyên dùng xe bò thu mua lén lút xác người nghèo hóa đá đem bán cho các xưởng nghiền bột thạch anh ma pháp của giới quý tộc Kinh Kỳ. Lão đang khúm núm đẩy chiếc xe bò bằng gỗ thô hai bánh. Trên xe xếp đầy những bức tượng đá xám rạn nứt nhem nhuốc, có bức mất tay, có bức rạn nứt nửa khuôn mặt, rỉ ra những dòng máu đen khô lạnh ngắt tại các khe nứt thạch anh.
“Cót két... cót két...”
Tiếng bánh xe gỗ nghiến trên sỏi đá vang lên ghê rợn giữa đêm tịch mịch. Lão sâm cầm dừng xe bò ngay sát ngách cây đa cổ thụ rụng lá. Lão lấm lét nhìn quanh, rồi rút từ sau lưng ra một chiếc búa tạ chuyên dùng đập vỡ xác người hóa đá thành mảnh nhỏ. Lão nhắm thẳng vào một bức tượng đá nhỏ nằm trên cùng của xe bò, vung búa nện mạnh.
“CẠCH!”
Một mảng đá xám rạn nứt vỡ ra, lộ ra bên trong là một tinh thể thạch anh xám rực luồng tà khí lạnh ngắt. Lão sâm cầm nhặt mảnh thạch anh lên, đưa lên mắt ngắm nghía dưới ánh trăng mờ, miệng lẩm bẩm đầy tham lam:
“Chậc, thạch anh ma năng tinh khiết thế này... Giới quý tộc Kinh Kỳ chắc chắn sẽ trả giá rất cao để làm chất đánh bóng cung điện bay. Đám dân nghèo làng Tây Mỗ này hóa đá chết cũng thật đáng giá.”
Chứng kiến cảnh tượng tàn bạo tột cùng coi mạng người nghèo như rác rưởi của lão sâm cầm, bắp thịt trên cánh tay lực sĩ của Kiên cuồn cuộn gân xanh, gã định vung búa tạ xông ra kết liễu lão lập tức. Nhưng Sơn nhanh chóng đưa tay trái giữ chặt vai Kiên lại.
“Nín thở. Tiếng nổ sét hay tiếng búa nện lúc này sẽ thu hút lính tuần huyện gác chốt lân cận. Chúng ta phải bắt giữ gã không tiếng động để thu thập chứng cứ,” Sơn thì thầm, đôi mắt Nhãn quan giải phẫu rực sáng lôi quang xanh biếc, nhìn thấu xuyên qua lớp đá xám của bức tượng nhỏ vừa bị đập vỡ.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấu kết cấu kinh mạch bên trong bức tượng đá nhỏ, đồng tử của Sơn co rụt lại dữ dội. Toàn thân anh run lên bần bật, một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng dội thẳng vào tim mạch.
Bên trong lớp đá xám rạn nứt nhem nhuốc kia... là xác của Cu Tí. Cậu bé tám tuổi đầu để chỏm, đứa em họ xa vẫn thường lén mang những quả dại hái ngoài bìa rừng sang cho Thảo ăn qua ngày. Giờ đây, toàn bộ cơ thể khẳng khiu của đứa trẻ đã bị thạch hóa hoàn toàn. Bột đá xám kết dính chặt chẽ lấy từng sợi kinh mạch, đông cứng toàn bộ tim phổi và hệ thống mạch máu của đứa trẻ thành những tinh thể thạch anh xám xịt lạnh ngắt. Đôi mắt ngây thơ ngày nào của Cu Tí giờ trợn trừng, hóa thành hai viên thạch anh xám xịt rỉ máu đen khô lạnh lẽo.
“Cu Tí... Thằng bé mới chỉ tám tuổi...” Sơn nghẹn ngào, nước mắt máu nhạt rỉ ra từ khóe mắt Nhãn quan giải phẫu do chấn động tinh thần tột độ và sự tập trung tinh thần lực quá mức.
Nỗi căm hận tột cùng, phẫn nộ điên cuồng bùng cháy dữ dội trong huyết quản Sơn. Dòng lôi điện từ bả vai phải mọc sẹo lồi bỗng chốc bùng phát dữ dội, dội thẳng xuống chân trái què teo tóp đang đông cứng thạch hóa.
“Kiên... Khống chế gã. Không được để gã kêu cứu,” Sơn nghiến răng ra lệnh, giọng nói trầm đục chứa đựng sát khí lạnh ngắt.
“Mẹ kiếp! Để tao giết chết lão!” Kiên gầm khẽ, bắp tay cuồn cuộn gân xanh siết chặt búa tạ. Gã lướt đi không tiếng động trong bóng tối sương mù, đột kích từ phía sau Lão sâm cầm.
Lão sâm cầm chưa kịp định thần thì một bàn tay thô ráp như kìm sắt của Kiên đã bịt chặt lấy miệng lão, bẻ quặt bả vai lão ra sau. Chiếc búa tạ của lão rơi rầm xuống đất nện trúng đống rác mục. Kiên dồn sức đè chặt lão sâm cầm xuống thềm đất lạnh ngắt, thanh búa tạ thép đen nặng năm mươi cân kề sát cổ họng gã.
“Câm miệng! Kêu một tiếng tao đập nát sọ mày!” Kiên rít qua kẽ răng.
Sơn chống nạng gỗ thô lết từng bước chân què đông cứng đến bên cạnh chiếc xe bò. Anh dùng tay trái lục soát khắp chiếc xe bò chở đầy những bức tượng đá xám rỉ máu đen khô. Dưới đáy xe bò, giấu sau một đống rác bốc mùi hôi thối, Sơn phát hiện ra một cuốn sổ tay khế ước ngầm rách nát đóng dấu đỏ của Lý trưởng Bá Kiến và Chánh tổng Nghị.
Sơn mở cuốn sổ tay ra dưới ánh trăng mờ. Những dòng chữ viết tay bằng mực máu khô rạn nứt phơi bày một chân tướng tàn bạo tột cùng:
*“Khế ước ngầm giữa Lý trưởng Bá Kiến và Chánh tổng Nghị: Cố ý đầu độc nguồn nước sông Hồng chảy qua làng Tây Mỗ bằng huyết dịch tà thú Dạ Trạch để kích hoạt dịch thạch hóa diện rộng. Ép dân làng nghèo khổ phải nộp thuế đất rẻ mạt hoặc bán rẻ mỏ đá vôi cho Chánh tổng Nghị để lấy tiền mua thuốc giảm đau giả. Thu mua lén lút xác người nghèo hóa đá với giá rẻ mạt mười đồng rỉ sét mỗi xác, đem nghiền nát thành bột thạch anh ma pháp cung cấp cho giới quý tộc Kinh Kỳ làm chất đánh bóng cung điện bay xa hoa.”*
“Chân tướng dịch bệnh... là do chúng cố ý đầu độc... Chúng biến mạng sống của tộc nhân tao, biến xác chết của thằng Cu Tí thành một món hàng xa xỉ phẩm cho quý tộc Kinh Kỳ đánh bóng cung điện bay sao?” Sơn gầm lên, giọng nói khàn đặc rít lên qua kẽ răng rớm máu.
Nỗi phẫn nộ căm hận tột cùng nung nấu trong tim Sơn vượt qua mọi ranh giới chịu đựng thể xác. Dòng lôi điện bạo ngược từ bả vai phải mọc sẹo lồi xám xịt bùng nổ dữ dội, phóng ra những tia sét màu xanh tím rực rỡ xé rách không khí ẩm ướt, dội thẳng xuống chân trái què đang đông cứng thạch hóa.
“UỲNH!”
Trong cơn cuồng nộ tột độ, Sơn dùng bàn tay trái rớm máu siết chặt lấy chiếc nẹp sắt cũ đã hỏng hoàn toàn đang đeo dọc chân trái teo tóp. Lực sấm sét khổng lồ bộc phát khiến anh bóp nát vụn chiếc nẹp sắt cũ thành những mảnh sắt vụn rỉ sét rơi lả tả xuống vũng bùn đen.
“Bá Kiến! Chánh tổng Nghị! Đám cường hào ác bá tụi mày... tao thề sẽ dùng sấm sét thiêu rụi vĩnh viễn toàn bộ tế đàn ngầm rỉ máu của tụi mày dưới dinh phủ!” Sơn gầm lên, bả vai phải mọc đầy lông vũ màu xanh tím rực sét xanh dũng mãnh bùng nổ uy áp cực hạn, lôi điện xanh tím nổ tung xèo xèo xua tan màn sương mù xám xịt xung quanh bãi rác.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!