Y Sĩ Ẩn Dật
Nước rỉ từ vách đá hang dơi lạnh ngắt nhỏ giọt xuống nền đất tối tăm, hòa cùng tiếng gió rít buốt xương thổi qua khe hở của lòng núi Tây Mỗ. Sơn gục xuống. Thân hình gầy gò của anh đổ ập trên đống rơm mục ẩm ướt, hơi thở khò khè nặng nề xé rách lồng ngực qua chiếc mặt nạ da thuộc đã rách nát một bên má. Mùi phân dơi hoai nồng, mùi đất ẩm lạnh lẽo quyện chặt lấy mùi thịt thối rữa bốc lên từ bả vai phải của anh, tạo nên một thứ hỗn hợp u ám, tanh nồng đến lợm giọng.
Anh đã kiệt sức. Trận huyết chiến sinh tử với Sát thủ 'Mắt Quạ' và Kẻ mang chân rết trên vách đá Thạch Liên Hoa đã vắt kiệt chút sinh khí cuối cùng trong cơ thể tàn phế của anh. Bả vai phải – nơi khâu cánh tay Lôi Kê cổ xưa rực sấm sét – giờ đây sưng tấy lên như một quả ác sang, những sợi lông vũ màu xanh tím rụng lả tả, để lộ ra những thớ thịt hoại tử rỉ ra thứ dịch mủ đen xám bốc mùi hôi thối dữ dội. Chỉ tơ tằm vong hồn khâu quanh vai bị rách toác, những tia sét nhỏ yếu ớt thỉnh thoảng lại phóng ra “xèo xèo”, nướng chín thêm những mảng da thịt lành lặn xung quanh.
Ở bả vai trái, vết cào rách rỉ máu tươi nhiễm độc nhẹ của Kẻ mang chân rết đang sưng đỏ, nóng ran như lửa đốt. Chân trái teo tóp của Sơn cứng đờ như một khúc gỗ mục lạnh ngắt, khớp gối hóa đá xám xịt hoàn toàn mất đi cảm giác vận động phàm nhân do Quy luật 'Đào thải sinh học' đang gặm nhấm dữ dội. Bộ nẹp sắt cũ đã bị axit đầm lầy ăn mòn gãy nát khớp đồng hoàn toàn, để lại những cạnh sắt sắc nhọn đâm lút vào da thịt mắt cá chân rớm máu.
Sơn nằm co giật trên nền hang dơi lạnh buốt, bàn tay trái rớm máu vẫn siết chặt đóa Hoa sen đá Thạch Liên Hoa rực sáng yếu ớt. Đó là thần dược cứu mạng em gái Thảo, nhưng lúc này, Thảo đã bị bắt cóc về tế đàn ngầm dinh phủ Lý trưởng Cự Đà. Nỗi phẫn nộ căm hận tột cùng nung nấu trong tim, nhưng cơ thể anh lại phản bội ý chí. Sơn nhắm mắt lại, bóng tối đặc quánh bủa vây lấy tâm trí anh, kéo anh chìm sâu vào những cơn ác mộng rực lửa sét tà ác của Đại Lôi Kê đang gào rú đòi đoạt xá.
“Sơn! Sơn ơi! Mày tỉnh lại đi!”
Tiếng gọi khàn đặc, hốt hoảng của Trần Văn Kiên vang lên bên tai. Chàng thợ rèn lực lưỡng quỳ sụp xuống bên cạnh Sơn, bắp tay cuồn cuộn gân xanh đầm đìa mồ hôi lò rèn. Kiên run rẩy lôi từ trong gùi ra một bầu nước muối ấm, định bụng rửa sạch vết thương hoại tử cho bạn thân.
Nhưng ngay khi dòng nước muối vừa chạm vào thớ thịt rách nát ở vai phải Sơn, một luồng xung điện lôi bạo ngược đột ngột bộc phát.
“UỲNH!”
Những tia sét màu xanh tím phóng ra dữ dội, nổ tung xèo xèo giữa không khí ẩm ướt của hang dơi. Sức mạnh phản phệ của cánh tay tà thú nướng chín thêm một mảng da bả vai Sơn, bốc lên mùi khét lẹt nồng nặc. Kiên bị luồng điện đánh bật ra xa, thanh búa tạ thép đen rơi rầm xuống đất. Gã thợ rèn nghiến răng bò dậy, vội vàng vứt bầu nước muối, chộp lấy vò rượu sâm nồng độ cao của mụ cả Thắm lén cung cấp trước đó, tưới thẳng lên bả vai Sơn để dập tắt lôi hỏa đang bùng cháy.
“Không được rồi... Vết thương hoại tử quá sâu, lôi điện lại tắc nghẽn ở bả vai. Nước muối thường chỉ làm dòng điện phản phệ mạnh hơn thôi!” Kiên lẩm bẩm, gương mặt sạm đen vì khói lò hiện rõ vẻ hoảng loạn tột độ. “Tao phải đi tìm lão lang Băng lén đưa vào đây. Chỉ có lão mới cứu được mày!”
Kiên lén lút rời hang dơi dưới màn sương đêm, luồn lách qua các chốt lính tuần đang lùng sục ráo riết ngoài bìa rừng. Khoảng một canh giờ sau, gã trở lại, dẫn theo một lão già gầy trơ xương, rụng sạch răng, mặc chiếc áo vải thô bốc mùi thảo dược nồng nặc đến nhức mũi. Đó chính là Ông lang Băng, vị thầy thuốc nghèo lập dị ẩn dật đầu làng Tây Mỗ.
Lão lang Băng bước vào hang dơi u tối, ném chiếc gùi thuốc rách nát xuống đất, liếc nhìn thân hình co giật của Sơn dưới ánh đuốc lập lòa. Lão chậc lưỡi, hàm răng trống trơn nhai trầu nhóp nhép rỉ ra dòng nước đỏ thẫm như máu:
“Thằng ranh con dòng họ Nguyễn này gan to hơn trời! Chưa thuộc da kỹ lưỡng đã dám dùng cấm thuật khâu cánh tay tà thú Lôi Kê vào vai. Quy luật đào thải sinh học của dị thể đang ăn mòn tim mạch nó rồi. Lại còn bị vuốt độc cào rách vai trái nữa chứ. Nhìn xem, thịt bả vai thối rữa hết cả rồi, mùi hôi thối bay nồng nặc thế này mà thằng thợ rèn dốt nát nhà mày lại dùng nước muối rửa? Muốn nướng chín tim nó à?”
“Lão lang! Tôi xin lão! Trăm sự nhờ lão cứu mạng thằng Sơn! Em gái nó bị bắt đi rồi, nó không thể chết lúc này được!” Kiên quỳ sụp xuống, hai bàn tay thô ráp bấu chặt lấy vạt áo rách của lão thầy thuốc.
“Được rồi, tránh ra cho lão làm việc. Thằng què này mệnh lớn, dòng máu hoàng gia Nguyễn tộc trong người nó đang chống cự lại độc tố, bằng không nó đã hóa thành tượng đá từ lâu rồi,” Ông lang Băng lầm lì đáp, đôi mắt mờ đục đột nhiên lóe lên tia sáng sắc sảo của một y sĩ tà môn ẩn dật.
Lão lang Băng rút từ bên hông ra một con dao mổ bằng thép đen nhỏ sần sùi, nung đỏ lưỡi dao trên ngọn lửa đuốc rực sáng. Lão quay sang Kiên, gằn giọng: “Đè chặt hai chân và tay trái nó lại. Nhét khúc gỗ dâu tằm này vào miệng nó. Ca phẫu thuật lột thịt hoại tử này không có thuốc mê đâu, đau đớn xé da xé thịt gấp mười lần tự khâu vai đấy. Nếu nó cắn lưỡi tự tử thì lão chịu!”
Kiên nghiến răng đè chặt lấy thân hình Sơn, nhét khúc gỗ dâu tằm vào khuôn miệng đang run rẩy của bạn. Sơn đột ngột mở mắt, đôi mắt Nhãn quan giải phẫu rực sáng lôi quang xanh biếc yếu ớt trong cơn mê sảng, nhìn chằm chằm vào lưỡi dao nung đỏ của lão lang Băng.
“Phập!”
Lưỡi dao nung đỏ của Ông lang Băng dứt khoát rạch sâu vào bả vai phải của Sơn. Máu tươi đỏ rực hòa cùng dòng mủ đen hoại tử phun trào nhem nhuốc, bốc lên làn khói xám khét lẹt. Sơn co giật dữ dội, lồng ngực gầy gò rướn cong lên, hai bàn tay rách nát bấu chặt vào phản gỗ mục đến mức móng tay gãy lìa, rỉ máu. Anh cắn chặt khúc gỗ dâu tằm trong miệng, tiếng thét đau đớn nghẹn uất trong cổ họng hóa thành những tiếng gầm rú đục ngầu như dã thú. Cơn đau xót buốt tột cùng truyền thẳng lên đại não, như có ngàn vạn con rết đang cắn xé, nung đốt từng thớ thịt rách mổ.
Lão lang Băng ra tay cực kỳ nhanh nhẹn và tàn nhẫn. Lưỡi dao của lão lách qua các thớ thịt hoại tử bốc mùi, cắt lọc tỉ mỉ từng mảng thịt thối rữa rỉ máu đen khô mà không làm đứt các mạch máu lớn kết nối với cánh tay Lôi Kê. Dòng máu độc màu xám đen chảy ròng ròng dọc theo bả vai Sơn, nhuộm đỏ cả một góc hang dơi lạnh lẽo.
“Rượu sâm mạnh của mụ Thắm đâu? Tưới thẳng vào vết mổ cho lão!” Ông lang Băng hét lớn.
Kiên vội vã đổ vò rượu sâm nồng độ cao vào vết mổ sâu hoắm của Sơn.
“XÈO XÈO!”
Cồn mạnh tiếp xúc với thịt rách rỉ máu tươi tạo ra một phản ứng đốt cháy dữ dội. Sơn trợn trừng mắt, toàn thân run rẩy co quắp liên hồi, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Rượu sâm mạnh không chỉ sát trùng, tiêu diệt nọc độc rết của vai trái, mà còn tạm thời làm tê liệt các dây thần kinh lôi điện đang điên cuồng phóng sét của cánh tay Lôi Kê, dập tắt hoàn toàn lôi hỏa phản phệ đang nung đốt lồng ngực anh.
Ngay sau đó, Ông lang Băng lôi từ trong gùi ra một nắm bã lá xanh sẫm tỏa khói thảo mộc dịu nhẹ. Đó là Bài thuốc đắp lá tiêu sưng được lão giã nát từ lá ngải hoang Ba Vì hòa với rượu sâm nồng độ cao. Lão không ngần ngại slap mạnh nắm bã thuốc đắng ngắt ấy trực tiếp lên bả vai rách nát, rỉ máu tươi của Sơn.
“A...!!!”
Sơn giật nẩy người, khúc gỗ dâu tằm trong miệng gãy đôi dưới lực cắn điên cuồng của anh. Cảm giác xót buốt tột cùng, bỏng rát dữ dội từ ngải đắng Ba Vì ngấm sâu vào thớ thịt rách mổ, hút sạch mủ độc hoại tử và dịch vàng rỉ ra. Tuy nhiên, đi kèm với nỗi đau xé thịt ấy là một luồng sinh khí dịu mát bắt đầu lan tỏa, xoa dịu các mạch máu đang sưng tấy đỏ rực quanh vai phải Sơn.
“Kiên! Giữ chặt chân què nó cho lão!” Lão lang Băng ra lệnh, tay rút ra bộ kim châm cứu bằng xương cá hỏa long rực dược quang yếu ớt.
Lão lang Băng dứt khoát châm liên tiếp năm cây kim xương cá hỏa long vào các huyệt đạo quanh bả vai phải và dọc theo cột sống của Sơn.
“Uỳnh... uỳnh...”
Những luồng lôi điện tắc nghẽn ở bả vai phải đột ngột bị kích hoạt, chạy dọc theo hệ thống kinh mạch vừa được châm cứu dẫn truyền xuống chân nẹp sắt què trái của Sơn. Chân trái teo tóp bị thạch hóa đông cứng của anh giật liên hồi dưới tác động của dòng điện cực mạnh dội xuống. Khớp gối hóa đá xám xịt rạn nứt nhem nhuốc của anh nóng ran lên, những mảng xám thạch anh rỉ ra khói xám nồng nặc.
“Lôi điện của tà thú đang bị nghẽn ở vai gây hoại tử mô, lão dùng châm cứu xương cá hỏa long để dẫn dòng điện chạy dọc kinh mạch xuống chân què của nó để giải tỏa áp lực bả vai. Chân què nó teo tóp tàn phế, nhưng lại là nơi chứa đựng thạch hóa ma năng tốt nhất để hấp thụ lôi phạt dư thừa,” Lão lang Băng giải thích, đôi bàn tay gầy guộc chuyển động nhanh như chớp.
Cuối cùng, Ông lang Băng dùng kim khâu y tế phàm nhân luồn sợi chỉ tơ tằm vong hồn dẻo dai, khéo léo khâu lại những đường chỉ rách nát phía sau lưng Sơn – nơi bả vai phải mà tay Sơn không thể tự tay với tới được dưới hầm ngầm. Những đường kim khâu chuẩn xác, dứt khoát khép kín vết mổ sâu hoắm, cầm máu hoàn toàn.
Ca phẫu thuật cấp cứu khẩn cấp kết thúc khi ánh bình minh yếu ớt bắt đầu len lỏi qua khe đá hang dơi. Sơn nằm im lìm trên phản gỗ mục, lồng ngực gầy yếu phập phồng thở nhẹ nhàng hơn. Bả vai phải của anh đã xẹp xuống, vết thương khép miệng tạm thời và được bao phủ bởi một lớp sẹo lồi xám xịt gớm ghiếc – minh chứng cho cái giá thể xác tột cùng mà anh phải trả để giữ lại mạng sống.
Khoảng giữa trưa, Sơn từ từ mở mắt tỉnh lại. Cơ thể anh nhẹ nhõm hơn nhưng kiệt quệ hoàn toàn, sinh lực thể chất chỉ hồi phục được khoảng năm mươi phần trăm. Khớp gối chân què trái vẫn đông cứng lạnh ngắt do thạch hóa giai đoạn hai, nẹp sắt cũ bị hỏng cong vẹo nằm lăn lóc bên cạnh.
Sơn gượng sức ngồi dậy, bả vai phải nhói đau ê ẩm nhưng dòng lôi điện bạo ngược đã được thuần hóa tạm thời chạy chậm rãi trong huyết quản. Anh ngoảnh đầu nhìn sang bên cạnh. Đóa Hoa sen đá Thạch Liên Hoa rực sáng yếu ớt dưới ánh nắng nhạt của hang dơi, tỏa ra làn hương thanh khiết xua tan mùi máu tanh hôi.
Sơn nhìn đóa hoa sen đá, rồi nhìn bả vai rách nát mọc đầy sẹo lồi của mình. Ánh mắt anh đột ngột rực sáng lôi quang xanh biếc dũng mãnh của Nhãn quan giải phẫu. Nỗi căm hận tột cùng, phẫn nộ điên cuồng bùng cháy trong tim anh khi nghĩ đến cảnh em gái Thảo đang bị trói chặt trên tế đàn ngầm rỉ máu đen của Lý trưởng Bá Kiến.
“Thảo... ráng đợi anh...” Sơn khàn giọng lẩm bẩm, giọng nói run rẩy nhưng mang ý chí sắt đá không gì lay chuyển được.
Anh quay sang nhìn Kiên đang ngủ thiếp đi bên cạnh thanh búa tạ thép đen, rồi nhìn bả vai trái đã được khâu kín của mình. Sơn siết chặt nắm bàn tay trái rớm máu, lôi điện xanh tím đột ngột bộc phát từ bả vai phải lan xuống năm đầu ngón tay rít gào dữ dội.
Anh thề, bằng cả tính mạng tàn phế này, anh sẽ dùng chiếc búa sắt nặng năm mươi cân của Kiên và những mũi tên bão tố thanh tẩy của Lam để san bằng vĩnh viễn dinh phủ Lý trưởng Cự Đà tàn bạo, thiêu rụi toàn bộ tế đàn ngầm rỉ máu để giải cứu em gái Thảo.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!