Huyết Chiến Trầm Sa
"Phập!"
Thanh âm xé gió sắc lẹm rít lên giữa màn mưa phùn lạnh buốt của đầm Dạ Trạch. Sơn giật nảy bàn tay trái rớm máu, chỉ cách lưỡi kiếm găm độc bằng xương cánh chim quạ chưa đầy một thốn. Mùi lưu huỳnh và tà khí xám xịt từ vết cắm trên đá vôi bốc lên khét lẹt, ăn mòn một mảng rêu phong xanh sẫm thành vệt nước đen sủi bọt nghẹt thở.
Sơn thở dốc dồn dập qua chiếc Mặt nạ da thuộc tẩm dầu ngải cứu. Mảng da cháy sém bên má trái của chiếc mặt nạ – vết tích từ mũi tên sét của Lam ở trận chiến trước – cọ xát vào gò má anh, bốc lên mùi khét lẹt nồng nặc hòa cùng vị đắng ngắt của ngải cứu hoang dã. Cơn đau từ bả vai trái rách cơ do cú quất roi mây bọc gai sắt của Đội trưởng Trịnh lại nhói lên, mủ vàng và máu tươi rỉ ra ướt đẫm vạt áo nâu thô rách. Anh cố siết chặt đóa Hoa sen đá Thạch Liên Hoa vừa hái được trong lòng bàn tay trái, cảm nhận sinh khí thanh tẩy mát lạnh đang chống chọi yếu ớt với luồng khí độc thạch hóa đang gặm nhấm bắp chân trái què cụt của mình.
"Mắt Quạ..." Sơn khàn giọng, đôi mắt rực lôi quang xanh biếc của Nhãn quan giải phẫu nheo lại trong bóng tối sương mù.
Từ bóng tối rậm rạp của ngọn đa cổ thụ sấm sét phía dưới vách đá đứng, hai bóng đen lướt ra nhanh như chớp. Kẻ dẫn đầu khoác tấm áo choàng lông quạ đen xơ xác, hốc mắt trái khâu một con mắt chim quạ đen bóng rực luồng khí xám xịt. Đó chính là Sát thủ 'Mắt Quạ'. Kẻ bám đuôi gã là một dị nhân gớm ghiếc, dọc hai bên sườn khâu hàng chục chiếc chân rết khổng lồ đen bóng rỉ nhựa độc xanh lục gớm ghiếc. Kẻ mang chân rết.
"Lý trưởng Bá Kiến quả thực hào phóng," Kẻ mang chân rết cười sằng sặc, âm thanh rít qua kẽ răng như tiếng côn trùng cọ xát. "Chỉ cần cái đầu què của ngươi và cuốn Vạn Thú Khâu Phổ, lão ta sẵn sàng dâng một trăm bao muối mỏ tinh khiết và mười lọ thuốc mỡ chống hoại tử hoàng gia để ta khâu thêm vảy rồng vào sườn. Sơn què, nộp mạng đi!"
Sơn không đáp lời. Chiếc chân trái teo tóp bọc nẹp sắt cũ bị axit ăn mòn rỉ sét nứt gãy khớp đồng hoàn toàn khiến anh không thể đứng vững, phải tựa lưng vào vách đá dựng đứng trơn trượt. Trong lúc đối phương đang từ từ khép vòng vây, Sơn lén liếc nhìn mảng da cháy sém bên má trái chiếc mặt nạ của mình. Trí óc thợ thuộc da của anh hoạt động điên cuồng. Anh chợt ngộ ra một chân lý từ mảng da cháy khét ấy: Da thuộc bình thường khi bị sét đánh sẽ cháy sém và mất đi tính đàn hồi, nhưng nếu được tẩm dầu ngải cứu hoang dã và muối mỏ tinh khiết đúng liều lượng, cấu trúc sợi collagen của da sẽ biến tính, trở thành một chất cách điện hoàn hảo bảo vệ mô thịt bên dưới.
Cánh tay tà thú Lôi Kê mới khâu trên vai phải của anh luôn rỉ máu tươi và phóng sét vô tội vạ là vì anh chưa biết cách dùng da thuộc để cô lập dòng điện. Kẻ mang chân rết kia cũng vậy, hàng chục chiếc chân rết khâu dọc sườn của hắn chắc chắn phải dựa vào các đường chỉ khâu tơ tằm dẫn truyền huyết dịch độc để vận hành. Nếu anh có thể dùng lôi điện đánh đứt các đường chỉ khâu nối đó, toàn bộ hệ thống chân rết của hắn sẽ biến thành phế vật.
"Vút!"
Sát thủ 'Mắt Quạ' ra tay trước. Gã vung tay phóng ra liên tiếp ba thanh kiếm găm làm từ xương cánh chim quạ độc. Những vệt sáng xám xịt xé rách sương mù, bay theo quỹ đạo hình vòng cung cực kỳ hiểm hóc, khóa chặt mọi góc né tránh của Sơn trên thềm đá hẹp vách đứng.
Cùng lúc đó, Kẻ mang chân rết rống lên một tiếng quái dị. Hắn đổ rạp người xuống vách đá, hàng chục chiếc chân rết khổng lồ dọc sườn co duỗi chớp nhoáng, giúp hắn bám chặt vào vách đứng thẳng đứng và bò trườn nhanh như chớp. Tốc độ của hắn cực nhanh, chỉ trong một nhịp thở đã áp sát mạn sườn trái của Sơn. Đôi tay biến dị đầy vảy đen của hắn vung ra, những móng vuốt nhọn hoắt dính đầy nhựa độc xanh lục cào mạnh vào bả vai trái đang nhiễm trùng rỉ mủ của Sơn.
"Xoẹt!"
Máu tươi bắn tung tóe. Vết thương roi mây cũ của Sơn bị cào rách toác dã man, nọc độc rắn rết lập tức ngấm vào thớ thịt, gây ra một cơn đau buốt thấu xương tủy và làm tê liệt nửa thân trái của anh. Sơn cắn chặt khúc gỗ dâu tằm trong miệng đến mức nứt vỡ, cơ thể lảo đảo suýt rơi xuống vực thẳm sâu hoắm phía dưới.
"Hưu—— uỳnh!"
Một mũi tên rực sáng lôi quang xanh biếc từ dưới chân vách đá vút lên, xé toạc màn sương độc Dạ Trạch. Mũi tên bão tố thanh tẩy của Lam bắn trúng chính xác vào chiếc chân rết thứ tư bên sườn phải của kẻ địch, găm chặt nó vào vách đá vôi đứng.
"Ầm!"
Lực nổ sấm sét từ mũi tên của Lam khiến Kẻ mang chân rết hét lên đau đớn, tốc độ bò trườn của hắn bị khựng lại một nhịp chí mạng.
"Sơn! Nhắm vào các mối khâu nối dọc sườn của hắn!" Tiếng hét của Lam vang vọng từ dưới vực thẳm sương mù.
Cơ hội đến! Sơn nén cơn đau tê dại ở vai trái, dồn toàn bộ tinh thần lực kích hoạt Nhãn quan giải phẫu. Đôi mắt anh đột ngột rực sáng lôi quang xanh biếc dũng mãnh. Dưới nhãn quan giải phẫu nhìn thấu kinh mạch, kết cấu cơ thể biến dị của Kẻ mang chân rết hiện lên rõ mồn một. Sơn nhìn thấy dòng huyết dịch độc màu xanh lục đang chảy dọc theo các mạch máu nhân tạo, nối liền từ tim của hắn đến các khớp chân rết thông qua những đường chỉ khâu thô bạo bằng tơ tằm vong hồn màu đen. Điểm yếu chí tử chính là mối nút thắt chỉ khâu nằm ngay sát xương sườn thứ sáu của hắn – nơi dòng chảy ma năng yếu nhất và dễ bị tổn hại bởi dòng điện nhất.
"Lôi Bộ... Sơ Giai!"
Sơn gầm lên trong họng. Anh dồn toàn bộ lôi điện tích tụ từ bả vai phải mới khâu truyền xuống chân què trái. Mặc dù nẹp sắt cũ đã bị nứt rạn khớp đồng nghiêm trọng, dòng điện cực mạnh truyền xuống vẫn tạo ra một lực đẩy sấm sét dội ngược vào vách đá đứng.
"UỲNH!"
Thân hình gầy gò của Sơn lướt đi chớp nhoáng như một vệt sét xanh trên thềm đá hẹp, tránh né trong gang tấc cú vồ tiếp theo của Kẻ mang chân rết. Tuy nhiên, cú lướt nhanh bạo lực khiến khớp nẹp sắt chân què bị nứt rách hoàn toàn, đồng nóng chảy bỏng rát bắp chân teo tóp rỉ khói xám nồng nặc. Sơn ngã quỵ xuống bằng đầu gối phải, nhưng bả vai phải rực lông vũ màu xanh tím của anh đã áp sát mạn sườn Kẻ mang chân rết.
"LÔI KÊ TRẢO!"
Sơn vung cánh tay phải khổng lồ biến dị ra. Năm đầu ngón tay rực lông vũ phóng ra những tia sét hình vuốt gà lôi khổng lồ rực sáng xanh tím xé nát không khí. Anh đấm thẳng năm vuốt sét vào mối nút thắt chỉ khâu sát xương sườn thứ sáu của đối thủ.
"ĐOÀNG!"
Luồng lôi điện xanh chính nghĩa bùng nổ dữ dội tầm gần. Sức công phá của lôi trảo cực đại đánh nát vụn mối chỉ khâu tơ tằm vong hồn, cắt đứt hoàn toàn dòng huyết dịch độc nuôi dưỡng. Hàng chục chiếc chân rết khổng lồ bên sườn phải của hắn lập tức mất đi sinh khí, rũ rượi rồi gãy rụng loạt xoạt như những cành củi khô bị mục nát, nhựa độc xanh lục phun trào nhem nhuốc vách đá.
"Á hự! Đôi tay độc của ta!" Kẻ mang chân rết rú lên thảm khốc, cơ thể mất thăng bằng trầm trọng, lảo đảo sát mép vực thẳm.
Ngay lúc đó, Sát thủ 'Mắt Quạ' từ trên cao lao xuống như một con quạ đói. Thanh kiếm găm xương quạ độc của gã đâm thẳng vào gáy Sơn với tốc độ kinh hoàng.
Sơn không thèm quay đầu lại. Dưới sự hỗ trợ của Nhãn quan giải phẫu nhìn xuyên thấu quỹ đạo gió rít sau lưng, anh dùng tay trái lành lặn thọc nhanh vào giỏ tre bên hông, rút ra chiếc Kim khâu gân Lôi Kê rỉ sét dính máu tươi đỏ rực. Anh truyền dòng điện nhỏ từ vai phải dọc theo kinh mạch cánh tay trái vào đầu kim.
"Xèo xèo!"
Chiếc kim khâu rỉ sét rực sáng lôi quang xanh biếc rực rỡ đầu kim. Sơn xoay người chớp nhoáng, vung tay đâm thẳng chiếc kim khâu rực sét xuyên qua hốc mắt trái khâu con mắt quạ của sát thủ.
"PHẬP!"
"A...!!!"
Tiếng thét thảm thiết của 'Mắt Quạ' vang vọng khắp đầm lầy Dạ Trạch. Luồng lôi điện cực mạnh phóng ra từ đầu kim khâu nướng chín đại não gã sát thủ chớp nhoáng, khói xám bốc lên nghi ngút từ hốc mắt rách nát. Cơ thể gã co giật mạnh rồi đổ sụp xuống thềm đá bằng phẳng, chết không nhắm mắt.
Cùng lúc đó, Sơn dùng chân nẹp sắt què rách nát đá mạnh một cú quyết định vào lồng ngực Kẻ mang chân rết đang lảo đảo sát mép vực.
"Uỳnh!"
Thân hình khổng lồ mất chân của Kẻ mang chân rết rơi tự do xuống vực thẳm sâu hoắm đầy đá nhọn hoắt Dạ Trạch. Nhưng ngay khi cơ thể hắn đang chìm vào sương mù độc xám xịt phía dưới, tiếng cười sằng sặc điên cuồng, tàn độc của hắn đột ngột dội ngược lên vách đá đứng:
"Ha ha ha... Sơn què! Ngươi thắng ta thì đã sao? Con bé Thảo... em gái ruột của ngươi... đã bị lính tuần của Lý trưởng Bá Kiến bắt cóc khỏi hang dơi từ hai canh giờ trước rồi! Lão ta đang đưa nó về tế đàn ngầm dưới dinh phủ để chuẩn bị cho nghi thức hiến tế máu đêm không trăng... Nó sẽ hóa đá vĩnh viễn... Ha ha ha!"
Tiếng cười man rợ của gã sát thủ chìm dần vào tiếng gió rít gào dưới vực sâu thẳm, để lại Sơn đứng lặng người trên đỉnh vách đá đứng rỉ máu tươi.
Đóa Hoa sen đá Thạch Liên Hoa rực rỡ trên tay trái Sơn đột nhiên trở nên lạnh ngắt như băng đá. Trái tim anh thắt lại dữ dội, lồng ngực rực lửa sét của cánh tay Lôi Kê co thắt mạnh mẽ, rỉ ra những giọt máu tươi đỏ rực nhuộm đỏ cả thềm đá vôi xám rạn nứt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!