Nhạc nềnEnchanter3

Vách Đá Sét Đánh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong hang dơi Tây Mỗ lạnh ngắt và đặc quánh mùi phân dơi ẩm mục, quyện với mùi hôi thối nồng nặc của dịch thạch xám đang rỉ ra từ đùi của Nguyễn Thị Thảo. Dưới ánh đuốc lập lòe, lập loè như đốm lửa ma trơi của Trần Văn Kiên, Thảo đang co giật dữ dội trên nền đất đá lạnh buốt. Khớp gối của cô bé mười bốn tuổi đã hoàn toàn hóa thành một khối đá xám xịt rạn nứt nhem nhuốc. Độc tố thạch hóa giai đoạn hai đang bò ngược lên đùi cô bé với tốc độ khủng khiếp, để lại những vệt xám lạnh ngắt, rỉ ra thứ dịch đen kịt bốc mùi hôi thối của thạch anh tà ác.


“Anh... anh Sơn... nóng... nóng quá... cứu em...” Tiếng thét yếu ớt, khàn đặc của Thảo xé rách sự u tịch của hang tối, cào xé vào tận cùng linh hồn của Sơn.


Sơn gượng dậy từ vũng máu loãng trên nền hang động ẩm ướt. Cơn sốt cao do Quy luật 'Đào thải sinh học' bộc phát sau ca phẫu thuật tự khâu vai đêm qua đang thiêu đốt đại não anh. Mỗi nhịp thở của Sơn kéo theo một luồng khí nóng bỏng rát phổi. Bả vai phải – nơi mới khâu cánh tay tà thú Lôi Kê rực lông vũ màu xanh tím – đang phồng to một cách quái dị, các mối chỉ khâu bằng sợi chỉ tơ tằm vong hồn bị căng rách cơ sâu, rỉ ra thứ máu tươi đỏ rực hòa cùng dịch đen tà thú nóng bỏng. Ở bả vai trái, vết thương roi mây bọc gai sắt của Đội trưởng Trịnh quất đêm trước đang nhiễm trùng nặng, sưng tấy đỏ rực và rỉ mủ vàng ấm nóng.


“Sơn! Mày điên rồi! Thể xác mày thế này mà đòi đi sao?” Kiên lao tới, bắp tay cuồn cuộn siết chặt lấy bả vai trái của Sơn, cố giữ gã thợ thuộc da tàn phế không gục xuống. “Mày nhìn cái chân què của mày đi!”


Sơn cúi đầu nhìn xuống chân trái teo tóp của mình. Chiếc chân què giờ đây lạnh ngắt, cứng đờ và mất đi hoàn toàn cảm giác vận động phàm nhân do vết thạch hóa nhẹ bắt đầu lan rộng từ mắt cá chân lên đến khớp gối. Chiếc nẹp sắt chân què gia cố lôi điện – trang bị hỗ trợ duy nhất giúp anh đứng vững – đã bị rạn nứt khớp nẹp nghiêm trọng do cú va đập vào vách đá nhọn khi trốn chạy vào hang dơi. Lớp bột xương thạch nhân gia cố dọc theo thanh nẹp sắt đã nứt rách, để lại những vết rỉ khói xám nhạt khô khốc.


“Nếu ta không đi... Thảo sẽ chết trong ba ngày nữa.” Giọng Sơn khàn đặc, lầm lì nhưng chứa đựng một ý chí sắt đá không gì lay chuyển nổi. Anh quay sang nhìn Lam, người con gái dị tộc đang lặng lẽ đứng tựa lưng vào vách đá tối tăm, cây cung tre lôi điện cổ xưa đeo chéo sau lưng cô tỏa ra những tia điện quang xanh biếc yếu ớt phản chiếu dưới làn sương độc Dạ Trạch lờ lững bay ngoài cửa hang.


“Lam... cô biết vách đá Thạch Liên Hoa ở đâu đúng không?” Sơn hỏi, đôi mắt rực lôi quang xanh biếc của Nhãn quan giải phẫu khẽ lóe lên trong bóng tối.


Lam ngoảnh đầu lại, đôi mắt sắc sảo lạnh lùng nhìn thẳng vào bả vai phải đang rò rỉ điện quang của Sơn: “Ta biết. Nhưng vách đá đó nằm ở rìa đầm Dạ Trạch, quanh năm bị sấm sét tự nhiên đánh trúng vách đứng trơn trượt. Thần dược Hoa sen đá Thạch Liên Hoa chỉ mọc ở những kẽ đá bị sét đánh nhiều nhất. Thể xác què cụt và hoại tử vai của ngươi lúc này mà leo lên đó, không khác gì tự sát.”


“Ta không còn lựa chọn nào khác.” Sơn nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi kẽ lợi. Anh thọc tay vào giỏ tre bên hông, kiểm tra lại chiếc kim khâu gân Lôi Kê rỉ sét dính đầy máu tươi đỏ rực và cuộn chỉ tơ tằm vong hồn còn sót lại. Anh bám chặt tay vào nẹp sắt chân què, dồn lực ép khớp đồng nẹp sắt bị rạn nứt khớp nẹp kêu lên một tiếng “rắc” khô khốc, gượng đứng thẳng dậy.


Kiên nhìn bạn thân bằng ánh mắt đỏ ngầu phẫn nộ, nhưng gã biết tính Sơn – một khi đã quyết định cứu em gái, dù có phải rạch thịt xé xương gã cũng không từ bỏ. Gã thợ rèn Tây Mỗ buông tay, cúi đầu rống khẽ: “Tao sẽ ở lại canh giữ con bé Thảo. Nếu ba ngày nữa mày không mang được Thạch Liên Hoa về... tao sẽ tự tay thiêu rụi cái hang dơi này rồi đi tìm mày dưới đáy vực.”


“Được.” Sơn gật đầu dứt khoát.


Lam lặng lẽ bước ra ngoài cửa hang, bóng dáng dẻo dai nhanh nhẹn của cô biến mất vào màn sương mù dày đặc của Dạ Trạch. Sơn chống nạng sắt thô sơ bước theo sau, chiếc chân què bọc nẹp sắt rít lên kẽo kẹt đau đớn dọc theo con đường đá dốc trơn trượt.


***


Mưa phùn rả rích rớt xuống đầm Dạ Trạch cổ xưa hoang vắng, tạo nên một màn sương độc thạch hóa xám xịt lơ lửng sát mặt nước đen ngòm bốc mùi axit nhẹ ăn mòn. Sơn khó nhọc thở dốc qua chiếc mặt nạ da thuộc tẩm dầu ngải cứu cháy sém bên má trái, bốc mùi khét lẹt nồng nặc hòa cùng vị đắng ngắt của dầu ngải cứu hoang dã lọc sạch bụi thạch anh sắc nhọn thổi qua thung lũng.


Sau hơn hai canh giờ lội bùn lầy sâu hoắm gặm nhấm nẹp sắt què, vách đá Thạch Liên Hoa khổng lồ đột ngột hiện ra trước mắt họ như một bức tường đá đen kịt, dựng đứng cao vút tận mây trời. Vách đá đứng nhẵn nhụi, bao phủ bởi một lớp rêu phong xanh sẫm ướt đẫm nước mưa và nhựa độc axit rỉ ra từ kẽ đá.


“UỲNH—— ĐOÀNG!”


Một tia sét tự nhiên khổng lồ màu xanh tím đột ngột giáng xuống từ đỉnh trời giông bão, đánh trúng đỉnh vách đá đứng rít gào sấm sét dữ dội. Luồng lôi điện tự nhiên cực mạnh chạy dọc theo các khe đá vôi rạn nứt, tỏa ra hàng vạn tia lửa sét xanh rực rỡ xé rách màn sương độc Dạ Trạch.


Sơn ngước mắt nhìn lên. Ở sát đỉnh vách đá dựng đứng bị sét đánh liên tục kia, có một đóa hoa sen đá nhỏ màu xám rực rỡ, cánh hoa trong suốt như thạch anh đang tỏa ra hào quang thanh khiết dịu mát xua tan tà khí xung quanh. Đó chính là Hoa sen đá Thạch Liên Hoa, thần dược cứu mạng duy nhất của Thảo lúc này.


“Ngươi thấy rồi đó,” Lam khẽ nói, tay cô siết chặt cánh cung tre lôi điện cổ xưa. “Sét đánh tự nhiên ở đây có chu kỳ cực kỳ bạo liệt. Rêu trơn trượt sẽ làm trượt ngã mọi phàm nhân. Ngươi leo lên bằng cách nào?”


Sơn không trả lời. Anh ném chiếc nạng gỗ thô sơ xuống đầm nước đen bốc khói, tiến sát vào chân vách đứng. Hai bàn tay thô ráp dính đầy vết sẹo khâu lồi lõm của anh bám chặt vào một khe đá hẹp trơn trượt đầy nước mưa.


Nhịp leo thứ nhất bắt đầu.


Sơn dồn lực vào tay trái lành lặn bám chặt vách đá đứng, chiếc chân què trái teo tóp bọc nẹp sắt cố gắng tìm điểm bám trên rêu ướt. Nhưng khớp đồng nẹp sắt bị rạn nứt khớp nẹp từ trước đột ngột trượt mạnh trên lớp rêu phong nhầy nhụa axit.


“Rắc! Xoạch!”


Cơ thể Sơn trượt dài xuống nửa trượng, hai bàn tay rách da rỉ máu tươi đỏ rực nhem nhuốc cào mạnh vào vách đá để hãm lực rơi. Khớp vai phải mới khâu cánh tay Lôi Kê bị kéo căng đột ngột, nứt rách các mối chỉ khâu tơ tằm vong hồn, rỉ ra thứ dịch đen kịt bốc mùi khét lẹt nồng nặc sấm sét hoang dã.


“Tránh ra!” Lam hét lớn từ phía dưới.


Cô gái dị tộc nhanh như chớp giương cung tre lôi điện cổ xưa, kéo căng dây cung dệt từ gân thú bay. Ba mũi tên mang năng lượng bão tố thanh tẩy rực lôi quang xanh biếc vút đi xé gió, cắm phập chính xác vào vách đá đứng ngay sát bên sườn Sơn.


“Hưu! Hưu! Phập! Phập!”


Những mũi lôi tiễn nổ tung nhẹ, đánh tan lớp rêu trơn trượt nhầy nhụa axit và khoét sâu vào vách đá vôi đứng thành những hốc đá nhỏ, tạo ra các điểm tựa tạm thời cho Sơn bám chân què què cụt.


“Leo lên! Sét tự nhiên sắp giáng xuống đợt tiếp theo!” Lam khàn giọng thúc giục.


Sơn nghiến chặt răng cắn vỡ khúc gỗ dâu tằm khô nhét trong miệng, dùng tay trái bám vào hốc đá mới do tên Lam tạo ra, chân què trái nẹp sắt cắm mạnh móng vuốt thép đen vào khe đá đứng chịu lực.


Nhưng ngay khi Sơn vừa leo lên được ba trượng, bầu trời đêm Dạ Trạch đột ngột tối sầm lại. Một luồng gió lốc mang theo bụi thạch anh sắc nhọn thổi tung rách phổi rít gào qua khe núi đứng.


“UỲNH—— ĐOÀNG!”


Một tia sét tự nhiên khổng lồ giáng xuống từ đỉnh vách đá đứng rực lửa lôi điện. Luồng điện lượng tự nhiên cực mạnh chạy dọc theo vách đá đứng ướt sũng nước mưa, truyền thẳng xuống chiếc nẹp sắt chân què gia cố lôi điện của Sơn.


“A hự!”


Sơn rú lên một tiếng đau đớn tột cùng trong họng. Dòng điện tự nhiên khổng lồ dội xuống nẹp sắt, quấn chặt lấy chân trái què teo tóp của anh. Sợi dây đồng dẫn sét quấn quanh nẹp sắt bị nung nóng đỏ rực lập tức, đốt cháy sém da thịt bắp chân teo tóp rỉ khói xám nồng nặc mùi mỡ cháy khét lẹt. Lớp bột xương thạch nhân gia cố dọc nẹp sắt bị nứt vỡ hoàn toàn dưới nhiệt độ sét cao, phát ra tiếng kêu “rắc rắc” kinh hoàng.


Cơn co thắt lồng ngực bùng phát dữ dội do dòng điện tự nhiên xung đột mạnh mẽ với thuộc tính lôi điện của cánh tay Lôi Kê mới khâu bả vai phải. Sơn cảm giác như tim mình bị ngàn vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua mạch máu. Anh suýt chút nữa đã buông tay rơi xuống vực thẳm đầy đá nhọn hoắt phía dưới đầm nước đen.


“Sơn! Vận chuyển lôi điện xuống chân nẹp sắt! Kích hoạt Lôi Bộ!” Tiếng hét của Lam vang lên từ trong sương mù độc Dạ Trạch.


Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề cái chết, Sơn kích hoạt Nhãn quan giải phẫu nhìn thấu dòng chảy điện lượng tự nhiên đang tàn phá kinh mạch cơ thể mình. Thay vì chống cự, Sơn vận dụng Huyết Mạch Điều Hòa pháp của cha truyền lại trong cuốn sổ tay rách nát. Anh tập trung ý chí sắt đá, ép dòng điện tự nhiên khổng lồ chạy dọc từ bả vai phải mới khâu, truyền thẳng xuống hệ tuần hoàn chân nẹp sắt trái.


“LÔI BỘ SƠ GIAI—— KÍCH HOẠT!”


Sơn gầm lên điên cuồng dũng mãnh.


Từ các móng vuốt thép đen của nẹp sắt chân què trái đột ngột bùng nổ những tia sét xanh tím rực rỡ khổng lồ, tạo ra một lực đẩy sấm sét cực mạnh dội ngược vào vách đá đứng.


“UỲNH!”


Lực đẩy sấm sét khổng lồ phóng ra từ chân què lướt nhanh như gió lốc, đẩy thân hình gầy gò tàn phế của Sơn bay thẳng ngược lên vách đứng trơn trượt hai trượng chớp nhoáng dũng mãnh. Sơn vung tay trái lành lặn bám chặt lấy một hốc đá đứng rạn nứt trên đỉnh vách đá đứng.


Nhưng cái giá phải trả quá đắt dã man. Cơn đau khớp chân què bộc phát dữ dội thấu xương tủy do chịu va đập sét tự nhiên mạnh mẽ và lực đẩy khổng lồ của Lôi Bộ. Khớp gối chân què trái bị thạch hóa đông cứng hoàn toàn rạn nứt rỉ máu đen khô, nẹp sắt chân què bị biến dạng cong vẹo do nhiệt độ sét cao nóng chảy mối nối đồng. Bả vai phải mới khâu rách toác rỉ máu tươi đỏ rực nhem nhuốc ướt sũng vạt áo nâu.


Sơn treo lơ lửng sát rìa đỉnh vách đứng, mắt mờ đục chảy nước mắt máu nhạt, cơ thể giật liên hồi sắp kiệt sức hoàn toàn rơi xuống vực thẳm.


“Cố lên!” Lam từ phía dưới bắn thêm một lôi tiễn ghim chặt vào vách đá ngay sát tay Sơn để tạo điểm tựa cuối cùng.


Sơn dồn hết chút sức tàn phế còn sót lại, cắn chặt khúc gỗ dâu tằm rách nát miệng, tay trái lành lặn bám vào điểm tựa lôi tiễn, dồn lực chân què teo tóp nẹp sắt rách rỉ khói xám đẩy thân mình leo hẳn lên thềm đá bằng phẳng trên đỉnh vách đá đứng.


Cơn giông bão sấm sét Dạ Trạch đột ngột dừng lại một nhịp kỳ lạ. Trên đỉnh vách đá đứng ẩm ướt lộng gió tuyết lạnh lẽo, đóa Hoa sen đá Thạch Liên Hoa rực rỡ cánh hoa màu xám trong suốt như thạch anh đang tỏa ra hào quang thanh khiết dịu mát ngay sát tầm tay Sơn.


Sơn nằm quỳ rạp trên thềm đá rỉ máu tươi đỏ rực nhem nhuốc bả vai, nẹp chân què đã hỏng cong vẹo rỉ sét đồng hoàn toàn mất cảm giác vận động phàm nhân. Anh run rẩy vươn bàn tay trái lành lặn dính đầy sẹo khâu lồi lõm rớm máu tươi về phía đóa hoa sen đá quý hiếm cứu mạng em gái Thảo.


Một thốn... nửa thốn...


Ngay khi những đầu ngón tay gầy gò rớm máu của Sơn vừa chạm nhẹ vào cánh hoa trong suốt dịu mát, cảm nhận được sinh khí thanh tẩy đang truyền vào huyết quản xoa dịu vết hoại tử bả vai...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!