Nhạc nềnEnchanter3

Hang Dơi Lá Nánh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

“Rầm! Rầm! Rầm!”


Tiếng đập cửa đất nung rầm rập trên đỉnh hầm lò gạch bỏ hoang vang lên như sấm dội, kéo theo từng mảng bụi đất xám xịt rơi lã chã xuống khuôn mặt hốc hác, đẫm mồ hôi của Sơn. Không khí dưới ngách hầm ngầm đột ngột trở nên ngột ngạt, đặc quánh mùi vôi nung và mùi máu dị thú tanh nồng rỉ ra từ bả vai phải mới khâu của anh.


Sơn nằm bất động trên tấm phản gỗ mục, cơ thể co giật từng cơn bạo liệt. Cánh tay tà thú Lôi Kê mới khâu vào bả vai phải của anh đang phập phồng một cách quái dị. Những sợi lông vũ màu xanh tím rực rỡ dựng đứng lên, rò rỉ ra những tia điện quang xanh biếc yếu ớt nhưng sắc lẹm, chém vào không khí những tiếng “xèo xèo” khô khốc. Cơn sốt cao do Quy luật 'Đào thải sinh học' đang thiêu đốt toàn bộ kinh mạch của anh. Lồng ngực Sơn phập phồng dữ dội, hơi thở khò khè nghẹt thở qua chiếc mặt nạ da thuộc tẩm dầu ngải cứu đã cháy sém bên má trái, bốc lên mùi khét lẹt nồng nặc.


Ở bả vai trái, vết thương roi mây bọc gai sắt do Đội trưởng Trịnh quất đêm trước đang sưng tấy đỏ rực, rỉ ra thứ mủ vàng ấm nóng nhem nhuốc hòa cùng máu tươi. Sơn rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê, ảo ảnh về con gà lôi khổng lồ rực sét đen tà ác gào rú trong tâm trí anh, đòi hút cạn sinh khí phàm nhân của anh để tái sinh.


“Mẹ kiếp! Bọn lính tuần huyện gác chốt dắt theo lão thầy cúng điên khùng đến rồi! Chúng ngửi thấy mùi máu tà thú!”


Trần Văn Kiên rống khẽ, bắp tay cuồn cuộn gân xanh siết chặt cán chiếc búa tạ thép đen nặng năm mươi cân. Gương mặt gã thợ rèn Tây Mỗ sạm đen vì khói lò, đầm đìa mồ hôi lạnh. Gã vội vã dùng con dao rèn cắt đứt những sợi dây da trâu đang trói chặt Sơn vào phản gỗ mục, rồi quay sang nhìn Thảo đang nằm liệt vị ở góc hầm.


Nguyễn Thị Thảo – đứa em gái mười bốn tuổi dịu dàng của Sơn – vẫn đang hôn mê sâu. Từ đầu gối trở xuống của cô bé đã hóa thành một khối đá xám xịt rạn nứt nhem nhuốc, lạnh ngắt như đá vôi mỏ. Cơn co thắt thạch hóa (Thạch hóa giai đoạn 2) đang hành hạ cơ thể gầy gò của cô bé, khiến những ngón chân đá xám của cô co quắp lại một cách đau đớn.


“Anh Sơn... anh Sơn ơi...” Tùng, cậu bé mồ côi mười hai tuổi, thò lò mũi xanh, đang khóc nấc lên. Đôi bàn tay nhỏ nhắn nhếch nhác bụi than của nó ra sức đỡ lấy bả vai trái sưng tấy của Sơn, cố gắng dìu anh ngồi dậy nhưng cơ thể Sơn lúc này nặng như đá tảng.


“Tùng! Nín ngay cho tao!” Kiên quát khẽ, giọng trầm đục nhưng chứa đựng uy áp của một gã lực sĩ. “Cõng con bé Thảo lên xe đẩy! Không, xe đẩy cồng kềnh quá, không qua được ngách hẹp! Tao sẽ cõng Thảo! Mày với Chú Tư Câm dìu thằng Sơn đi theo ngách đất nung phía sau!”


Từ bóng tối của ngách hầm, Chú Tư Câm bước ra. Người đàn ông câm bẩm sinh vạm vỡ, lầm lì, nửa khuôn mặt đã bị thạch hóa nhẹ rạn nứt xám xịt, gật đầu dứt khoát. Chú Tư lo việc nặng nhọc, đôi vai gánh nước sông Hồng vượt dốc đá không mệt mỏi giờ đây cúi xuống, cùng Tùng đỡ lấy thân hình đang co giật rỉ sét của Sơn.


“Rầm! Rắc!”


Phía trên đỉnh hầm, cánh cửa đất nung dầy cộp bắt đầu xuất hiện những vết nứt lớn. Tiếng cười hách dịch, cuồng tín của Thầy cúng tà giáo vang lên, lọt qua khe nứt cùng luồng khói đuốc tẩm dầu hỏa hôi hám:


“Đốt lò gạch này lên! Tà ma hóa đá đang trốn dưới hầm! Lửa thiêng sẽ thanh tẩy dòng máu dơ bẩn của họ Nguyễn! Lính tuần đâu, thọc giáo xuống cho ta!”


“Hưu! Phập! Phập!”


Những ngọn giáo tre rỉ sét nhọn hoắt của lính tuần phòng đường sông thọc mạnh qua khe nứt cửa hầm, đâm điên cuồng vào các đống rơm khô và bao tải thuộc da phía dưới để tìm kiếm. Một ngọn giáo tre rỉ sét đâm sượt qua phản gỗ mục ngay sát bắp đùi teo tóp chân trái què của Sơn, cắm phập vào nền đất nung, suýt chút nữa đã găm chặt chân anh.


“Đi! Mau đi!” Kiên nghiến răng gầm lên.


Gã thợ rèn cúi xuống, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát nhấc bổng thân hình gầy gò, lạnh ngắt của Thảo lên lưng, dùng tấm vải thô buộc chặt cô bé vào ngực mình. Tay phải gã siết chặt cán búa tạ, dẫn đầu lao thẳng vào khe nứt đất sét hẹp ở vách sau lò gạch – một lối ngách ngầm tối tăm, ẩm ướt chỉ rộng vừa một người bò qua, dẫn thẳng ra rặng tre rậm rạp rìa đầm Dạ Trạch.


Chú Tư Câm và Tùng kẹp chặt lấy Sơn. Sơn rên rỉ một tiếng đau đớn, chiếc chân trái què teo tóp kéo lê dưới đất nung lạnh ngắt. Bộ nẹp sắt chân què mới quấn dây đồng dọc chân trái anh phát ra những tiếng kẽo kẹt khô khốc, lớp bột xương thạch nhân gia cố bị nứt rạn nhẹ rỉ ra những luồng khói xám nhạt do tải dòng điện khổng lồ dội xuống từ bả vai phải.


Để che giấu luồng điện quang xanh tím đang rò rỉ liên tục từ bả vai mới khâu của Sơn, Tùng nhanh trí lấy tấm tã vải thô tẩm dầu ngải cứu hoang dã đắp chặt lên bả vai phải của anh. Mùi hắc đắng nồng nặc của dầu ngải cứu lập tức át đi mùi khét lẹt của sấm sét và mùi máu tà thú rỉ ra.


Trong lúc đoàn người đang bò qua khe nứt đất sét chật hẹp, Chú Tư Câm lén lùi lại phía sau cùng. Đôi bàn tay thô ráp dính đầy vôi thuộc da của chú vốc từng nắm bột vôi thuộc da màu trắng xám, lướt nhanh rải đều lên những vệt máu tươi đỏ rực và dấu chân rỉ sét mà Sơn kéo lê trên mặt đất. Bột vôi thuộc da gặp nước ẩm sủi bọt trắng xóa, lập tức khử sạch mùi tanh hôi của máu dị thú và máu phàm nhân, xóa sạch hoàn toàn dấu vết rút lui của nhóm Sơn.


“Sủa! Gâu! Gâu!”


Phía trên cửa hầm lò gạch đã bị đập tan tành, tiếng chó săn của lính tuần sủa vang điên cuồng. Nhưng mùi bột vôi thuộc da nồng nặc át cả không khí đã khiến khứu giác nhạy bén của lũ chó săn bị tê liệt hoàn toàn. Chúng chỉ biết chạy vòng quanh đống đổ nát, sủa vang vô vọng.


“Mẹ kiếp, lũ súc vật này! Mùi vôi thuộc da nồng nặc quá, không ngửi thấy gì cả!” Tiếng chửi bới của một tên thập trưởng lính tuần vang lên ngay sát khe cửa hầm.


“Chúng không thể chạy xa được! Lục soát rặng tre xung quanh cho ta!” Giọng lão Thầy cúng tà giáo rít lên đầy căm hận.


Đoàn người của Kiên đã chui ra khỏi khe nứt đất sét, nép mình vào rặng tre rậm rạp ven đầm Dạ Trạch. Mưa phùn rả rích rớt xuống những tán lá tre xơ xác, sương mù dày đặc tràn về bao phủ lấy cơ thể họ như một tấm màn che chở tự nhiên.


“Suỵt! Nằm xuống!” Kiên khẽ ra hiệu.


Cách họ chỉ chưa đầy ba trượng, một toán lính tuần đường sông cầm đuốc lửa và giáo tre đang đi sượt qua. Ánh lửa đuốc lập lòe rọi qua kẽ lá tre, quét sát qua khuôn mặt đẫm mồ hôi của Tùng. Cậu bé mồ côi nín thở, hai tay siết chặt lấy vạt áo rách của Sơn, không dám phát ra một tiếng động nhỏ. Sơn nằm gục đầu trên vai Chú Tư Câm, đôi mắt rực lôi quang xanh biếc của Nhãn quan giải phẫu đã mờ đục đi vì kiệt sức, bả vai phải giật liên hồi dưới lớp tã vải tẩm dầu ngải.


Chờ cho toán lính tuần đi khuất vào màn sương mù, Kiên mới khẽ thở ra một hơi nóng hổi. Gã không chọn con đường bằng phẳng vượt đồi đá để lên bản Dao, vì chân què của Sơn không thể chịu đựng được những va đập mạnh lúc này. Gã quyết định đi theo ngách đường ngầm hiểm trở dẫn sâu vào vách núi sau làng Tây Mỗ – nơi có Hang dơi cổ xưa ẩm ướt.


“Tùng, đỡ thằng Sơn vượt đồi đá phía trước!” Kiên khẽ nói.


Nhưng tai họa bất ngờ ập đến khi họ đang leo qua một triền đá dốc trơn trượt đầy rêu xanh. Tùng cố gắng cõng Sơn vượt qua một vách đá vôi sắc nhọn, nhưng do thể lực nhỏ bé của đứa trẻ mười hai tuổi bị kiệt quệ, chân nó trượt mạnh trên rêu ướt.


“Rầm!”


Cơ thể Sơn đổ sụp xuống vách đá đứng. Chiếc chân trái teo tóp tàn phế hóa đá nặng nề của anh va mạnh vào một khối đá thạch anh sắc nhọn nhô lên từ lòng đất.


“Rắc!”


Cú va đập vật lý cực mạnh dội thẳng từ chân què lên bả vai phải mới khâu. Những sợi chỉ gân Lôi Kê rỉ sét và chỉ tơ tằm vong hồn kết nối khớp vai bị kéo căng đột ngột, nứt rách cơ sâu. Thứ máu đen tà thú chứa lôi điện bạo ngược cùng máu tươi đỏ rực của Sơn phun trào ra ngoài xối xả, thấm đẫm mảng vải tã ngải cứu.


Sơn trợn ngược mắt, cơn đau xé thịt tột cùng bóp nghẹt lồng ngực anh. Anh định hét lớn, nhưng Kiên đã nhanh như chớp lao tới, nhét một khúc gỗ dâu tằm khô vào miệng Sơn để anh cắn chặt. Sơn cắn chặt khúc gỗ đến mức vỡ vụn, mồ hôi và nước mắt máu chảy dài dọc theo hai bên thái dương hốc hác.


“Sơn! Ráng lên em! Sắp tới hang dơi rồi!” Kiên khàn giọng cổ vũ, đôi mắt gã thợ rèn đỏ ngầu vì thương bạn.


Chú Tư Câm không nói một lời, chú cúi xuống cõng Sơn lên đôi vai vạm vỡ của mình, bước đi phăm phăm trên vách đá đứng trơn trượt bất chấp cái lạnh buốt của sương đêm và dốc đá sắc nhọn đâm rách đôi guốc mộc.


Sau hơn nửa canh giờ trốn chạy nghẹt thở trong bóng tối đặc quánh, họ đã tiếp cận được lối vào của Hang dơi sau núi Tây Mỗ. Lối vào hang hẹp đến mức chỉ vừa một người bò lách qua, khuất sau những bụi tre gai và dây leo chằng chịt. Hang động đá vôi này quanh năm ẩm ướt, tối tăm và nồng nặc mùi phân dơi bốc lên hôi thối rách mũi, nhưng chính mùi hôi thối đặc trưng này lại là lá chắn hoàn hảo nhất để ngăn chặn chó săn của lính tuần truy tìm dấu vết.


Chú Tư Câm đặt Sơn nằm xuống một khoảnh đất khô ráo sâu trong lòng hang. Kiên lén đốt một ngọn đuốc nhỏ lập lòe, ánh sáng yếu ớt chỉ đủ rọi sáng một góc hang động u tối. Hàng vạn con dơi bị tiếng động làm giật mình, rào rào vỗ cánh bay loạn xạ trên vòm hang cao vút, tạo ra những âm thanh u uất, rợn người.


Kiên vội vã cởi bỏ lớp vải buộc Thảo sau lưng, đặt cô bé nằm cạnh Sơn. Sơn lúc này đã lịm đi vì sốt cao phản phệ, bả vai phải rực lông vũ sấm sét vẫn giật liên hồi rò rỉ điện quang xanh tím yếu ớt xuống nền đá lạnh ngắt.


“Kiên... Kiên ơi... nhìn chân con bé Thảo kìa!” Tùng đột ngột hét lên, giọng nó run rẩy tột độ, đôi bàn tay nhỏ bé chỉ thẳng vào đôi chân của Thảo.


Dưới ánh đuốc lập lòe của hang dơi, một cảnh tượng kinh hoàng hiển hiện trước mắt họ.


Vết thạch hóa xám xịt như vỏ sò khô khốc trên chân của Thảo đột ngột biến chuyển dữ dội. Những vết rạn nứt nhem nhuốc, rỉ ra thứ dịch máu đen khô lạnh ngắt, bắt đầu bò ngược lên cực nhanh từ bắp chân, vượt qua khớp gối tròn trịa rồi lan thẳng lên đến đùi của cô bé.


“Á... nóng... đau quá... anh Sơn ơi cứu em...”


Thảo đột ngột mở mắt trợn ngược, cơ thể cô bé co giật dữ dội trên nền đất ẩm. Đôi chân đá xám cứng đờ của cô bé giật nảy lên bần bật, những mảng da thịt bị thạch hóa nứt toác ra, rỉ ra thứ dịch đen kịt bốc mùi hôi thối của đá thạch anh tà ác. Độc tố thạch hóa nguyên bản đang ăn mòn sâu vào hệ tuần hoàn của cô bé với tốc độ khủng khiếp, thời gian sống sót chỉ còn tính bằng ngày.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!