Đường Kim Xé Thịt
Nhát dao obsidian đầu tiên rạch xuống bả vai phải rỉ máu, mở ra ca tự phẫu thuật khâu vai rực máu dũng mãnh dưới hầm lò gạch bỏ hoang.
Cơn đau ập đến như một trận lũ quét bằng lửa nung. Lưỡi dao đá núi lửa đen bóng, mỏng và sắc đến mức tột cùng, xé toạc lớp da thịt phàm nhân của Sơn. Máu tươi đỏ rực phun trào, nóng hổi, trào ra xối xả qua kẽ tay của anh rồi rỉ xuống mặt bàn mổ bằng gỗ mục nát. Dưới ánh lửa đỏ rực từ cửa lò nung gạch đang cháy ngùn ngụt phía trên, dòng máu ấy trông lấp lánh một sắc đỏ quái dị, phản chiếu gương mặt hốc hác, nhợt nhạt vì mất máu của người thợ thuộc da què chân.
"Kiên... kẹp sắt! Siết chặt vào!"
Sơn gầm lên qua kẽ răng nghiến chặt đến mức bật máu tươi nơi kẽ lợi. Giọng anh khàn đặc, méo mó đi vì đau đớn.
Trần Văn Kiên, gã thợ rèn lực lưỡng với bắp tay cuồn cuộn đầy vết bỏng than, lập tức lao tới. Đôi bàn tay vốn chỉ quen quai búa tạ nặng năm mươi cân giờ đây run rẩy cầm chiếc kẹp sắt y tế tự chế. Gã dồn sức bóp chặt, cố định các mạch máu lớn sát xương đòn của Sơn để chống mất máu cấp. Tiếng kẹp sắt lách cách kẹp chặt vào thớ thịt rách nát vang lên ghê rợn giữa không gian ngột ngạt của ngách hầm lò gạch.
"Sơn! Mày phải nhịn! Nhất định không được ngất!" Kiên hét lớn, mồ hôi nhễ nhại chảy ròng ròng xuống bộ ngực trần rám nắng.
Sơn không nghe thấy tiếng Kiên nữa. Đại não anh đang bị nung nóng bởi vò rượu sâm nồng độ cao của mụ cả Thắm và nỗi đau xé thịt. Ở góc tối của ngách hầm, Nguyễn Thị Thảo – đứa em gái mười bốn tuổi dịu dàng của anh – đang nằm co quắp trên chiếc xe đẩy gỗ thô. Đôi chân hóa đá xám xịt của cô bé (Thạch hóa giai đoạn 2) lạnh ngắt, rạn nứt nhem nhuốc và đang run rẩy co giật theo từng nhịp thở thoi thóp. Gương mặt con bé xanh xao, hơi thở khò khè nghẹt thở vì độc tố thạch hóa đang ăn mòn dần hệ hô hấp.
"Thảo... anh sẽ cứu em..."
Ý chí vị tha tột cùng ấy là mỏ neo duy nhất giữ cho linh hồn Sơn không bị kéo tuột vào bóng tối của sự bất tỉnh. Anh run rẩy vươn bàn tay trái lành lặn vào chiếc giỏ tre rách nát cạnh bàn mổ, lôi ra một sợi chỉ thô thông thường nhuộm tannin vỏ đước. Sơn định dùng sợi chỉ phàm này để khâu thử nghiệm các mạch máu nông trước.
Nhưng ngay khi anh vừa đưa sợi chỉ phàm chạm vào mép thịt bả vai phải, một tia điện quang xanh tím nhỏ xíu từ bả vai đột ngột phóng ra.
"Xèo xèo!"
Sợi chỉ phàm nhân lập tức bị dòng điện bạo ngược thiêu rụi thành một nhúm tro đen sực mùi khét lẹt. Sơn nghiến răng. Cấm thuật 'Thuộc Da Khâu Hồn' chép trong Vạn Thú Khâu Phổ không nói dối: sức mạnh sấm sét của dị thú cổ xưa không thể tương thích với những vật liệu phàm trần. Muốn khâu nối huyết quản của thú vào người sống, anh bắt buộc phải dùng Gân Lôi Kê rỉ sét làm chỉ khâu ma pháp.
Sơn run rẩy cầm lấy chiếc Kim khâu gân Lôi Kê rỉ sét dài bốn tấc, luồn sợi gân tà thú dẻo dai như thép nguội qua lỗ kim. Sợi gân rỉ sét lạnh buốt, tỏa ra những tia điện quang yếu ớt cọ xát vào mười đầu ngón tay Sơn, khiến tay anh tê dại hoàn toàn.
Anh bắt đầu ca phẫu thuật tự hành đầy máu và nước mắt.
Sơn dùng tay trái tự cầm kim, đâm mạnh mũi kim đầu tiên xuyên qua thớ cơ delta rách nát của mình, rồi đâm tiếp qua lớp da xanh tím phủ đầy lông vũ rực sét của cánh tay Đại Lôi Kê tà hóa đang đặt khớp nối trên bàn mổ.
"Phập!"
Mũi kim đúc từ gân thú cổ đại đâm xuyên qua thớ thịt phàm nhân, kéo theo sợi gân rỉ sét dẫn lôi điện trực tiếp liên kết bả vai với cánh tay dị thú. Cơn đau xé thịt không thuốc mê bùng nổ dữ dội đến mức mắt Sơn trợn ngược, chảy nước mắt máu nhạt dọc theo gò má hốc hác. Anh muốn gào thét, muốn cào cấu vách đất nung xung quanh, nhưng cơ thể đã bị Kiên trói chặt bằng dây da trâu vào bàn mổ gỗ mục.
"Lôi Kê... quy phục ta!" Sơn gầm lên trong tâm trí.
Ngay lập tức, luồng oán niệm thù hận ngập trời của Đại Lôi Kê tà hóa bị giam xích mười năm dưới hầm dinh phủ Lý trưởng bộc phát dữ dội. Một luồng điện tím sẫm, lạnh buốt và tàn bạo phóng ngược từ cánh tay dị thú dọc theo sợi gân khâu, lao thẳng vào tim mạch của Sơn.
"Ầm!"
Toàn thân Sơn co giật mạnh mẽ trên bàn mổ. Bộ nẹp sắt chân què mới gia cố bằng thép đen quấn dây đồng dọc chân trái teo tóp của anh rít lên những tiếng kẽo kẹt khô khốc. Dòng điện rò rỉ dội xuống nẹp sắt mạnh đến mức lớp bột xương thạch nhân gia cố ở các khớp nẹp bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ, tỏa ra những luồng khói xám nồng nặc mùi tro tàn. Nửa người bên phải của Sơn hoàn toàn bị tê liệt, mất đi cảm giác vận động dưới sức tàn phá của lôi phạt.
"Sơn! Tay phải của mày bị liệt rồi! Làm sao khâu tiếp được!" Lam đứng bên cạnh hốt hoảng hét lên. Đôi bàn tay dẻo dai của nữ thợ săn dị tộc đang ra sức đè chặt bả vai trái sưng tấy rỉ mủ của anh để giữ thăng bằng cơ thể đang co giật liên tục.
Sơn nhìn vào chiếc gương đồng phản chiếu trên vách đất nung. Mép vết thương vai phải đang rách toác, máu đen thạch hóa hòa cùng máu tươi đỏ rực trào ra xối xả. Nếu không khâu mạch máu sâu trước để cố định khớp nối trong vòng nửa khắc, cánh tay dị thể Lôi Kê sẽ bị hoại tử hoàn toàn, và anh sẽ chết vì mất máu hoặc bị thú tính đoạt xá vĩnh viễn.
Trong khoảnh khắc cận kề cái chết, Sơn gượng dậy bằng ý chí sắt đá. Anh ngậm chặt đầu kim khâu bằng răng, dùng tay trái lành lặn còn lại để thực hiện kỹ thuật Thắt nút chỉ một tay dứt khoát – kỹ năng y tế thô sơ mà bà mụ Gấm hiền từ từng lén truyền dạy dưới hầm ngầm Tây Mỗ.
Ngón tay trái của Sơn chuyển động nhanh đến mức mắt thường chỉ thấy những vệt sáng lôi điện xanh biếc (Chỉ Pháp Vô Ảnh). Anh khéo léo móc sợi gân Lôi Kê rỉ sét, kéo căng và thắt chặt nút thắt đầu tiên quanh mạch máu sâu dưới xương đòn.
"Một nút... Hai nút... Ba nút..."
Để làm dịu dòng lôi phạt bạo ngược đang tàn phá tim mạch, Sơn lén dùng tay trái rải một nhúm bột rễ ngải hoang Ba Vì màu xanh sẫm lên mối mổ sâu. Vị đắng tột cùng và dược lực kháng viêm của rễ ngải hoang lập tức làm mát vết thương hoại tử, ngăn ngừa hiện tượng nhiễm trùng sinh học. Cùng lúc đó, sợi chỉ tơ tằm vong hồn màu đen tuyền dẻo dai dệt từ tơ của tằm ăn hồn cổ đại bắt đầu phát huy tác dụng. Đường chỉ tự động co rút, đồng hóa và kết dính chặt chẽ thớ thịt người và thú lại với nhau, chặn đứng dòng lôi phạt đen tà ác.
Cánh tay mới khâu đột ngột bành trướng, những sợi lông vũ màu xanh tím rực rỡ mọc lan dần từ bả vai xuống bắp tay mới dung hợp. Sơn chính thức đột phá, bước vào cảnh giới Khâu giả - Dung hợp thể (Cấp 3).
"Ầm—— uỳnh!"
Một luồng sét xanh tím khổng lồ đột ngột bộc phát dữ dội từ bả vai phải mới khâu của Sơn, quét sạch màn sương bụi than đen kịt dưới hầm ngầm. Luồng năng lượng sét cực đại dội thẳng xuống nền đất nung, khiến toàn bộ cấu trúc lò gạch bỏ hoang rung chuyển bần bật như một trận động đất nhỏ. Những viên gạch nung đỏ rực trên vách lò nứt toác, rơi xuống thềm đất vỡ vụn.
Nhưng niềm vui sống sót chưa kịp nhen nhóm, thính giác bão tố nhạy bén của Sơn đã bắt được một chuỗi âm thanh đáng sợ từ phía ngoài cửa hầm lò gạch.
"Bịch... bịch... bịch..."
Tiếng bước chân nặng nề của hàng chục đôi ủng sắt nện xuống nền đất ẩm ướt đang tiến sát cửa lò gạch bỏ hoang. Mùi máu dị thú tanh hôi rỉ ra từ các mối mổ sâu rách nát đã rò rỉ ra ngoài sáng, thu hút đám lính tuần gác chốt của Đội trưởng Trịnh đang ráo riết lùng sục bìa rừng Dạ Trạch.
"Có mùi máu tà thú! Chúng găm rọ ở ngay hầm lò gạch này! Mau phá cửa hầm cho ta!" Tiếng hét lớn hách dịch của một tên thập trưởng lính tuần vang lên ngay sát khe cửa đất nung đóng chặt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!