Lò Gạch Bỏ Hoang
Màn đêm đặc quánh phủ xuống rìa làng thuộc da cổ Tây Mỗ một sắc xám xịt của tro tàn và sương độc. Gió bấc rít qua những rặng tre già ven sông Hồng, mang theo cái lạnh buốt xương và mùi hăng nồng của bụi đá vôi từ những lò nung lân cận. Trên con đường mòn lầy lội men theo bìa rừng Dạ Trạch, một bóng người mảnh khảnh đang nhọc nhằn cõng trên lưng một thân xác gầy gò, lết đi từng bước nặng nề trong bóng tối.
Đó là Lam. Nữ thợ săn dị tộc gác rừng đang nghiến chặt hàm răng nhỏ, bắp tay dẻo dai gồng lên hết cỡ để giữ chặt lấy Sơn. Trên lưng cô, Sơn nằm rũ rượi, hơi thở khò khè nghẹt thở phát ra qua chiếc Mặt nạ da thuộc tẩm dầu ngải cứu. Mảng da cháy sém bên má trái của chiếc mặt nạ – vết tích từ mũi tên sét của Lam ở trận chiến trước – tỏa ra một mùi khét lẹt nồng nặc, quyện chặt với vị đắng ngắt của dầu ngải cứu hoang dã. Cổ họng Sơn khô khốc, bỏng rát như có than hồng nung nấu. Cứ mỗi nhịp bước của Lam, bả vai trái rách cơ sâu của anh – di chứng từ cú quất roi mây bọc gai sắt của Đội trưởng Trịnh – lại cọ xát vào vai cô, rỉ ra thứ mủ vàng ấm nóng hòa cùng máu tươi thấm đẫm vạt áo nâu rách nát.
Nhưng nỗi đau thể xác ấy chẳng thấm thía gì so với sự đông cứng tàn nhẫn dưới chân trái. Bộ nẹp đồng gia cố chân què cũ của Sơn đã bị axit đầm lầy ăn mòn gãy nát khớp nối hoàn toàn dưới Dạ Trạch. Chân trái teo tóp của anh giờ đây lạnh ngắt, cứng đờ và mất đi hoàn toàn cảm giác vận động phàm nhân do vết thạch hóa nhẹ bắt đầu lan rộng từ mắt cá chân lên đến khớp gối. Sơn biết, oán niệm hắc ám rực sét đen của Đại Lôi Kê tà hóa mà anh vừa kết liễu đang găm chặt vào lồng ngực anh, gieo rắc những cơn sốt cao và cuồng nộ tàn bạo, đẩy nhanh tốc độ thạch hóa của chiếc chân què.
"Ráng lên... Sơn," Lam khàn giọng nói, hơi thở hóa thành những luồng khói trắng xóa trong không khí lạnh giá. "Sắp đến lò gạch bỏ hoang của Cu Sứt rồi. Ta ngửi thấy mùi đất nung nóng và khói than."
Sơn khẽ gật đầu, mi mắt nặng trĩu. Giắt bên hông anh, trong chiếc giỏ tre rách nát, tấm Da Lôi Kê cổ xưa màu xanh tím rực rỡ và sợi Gân Lôi Kê rỉ sét dẻo dai vẫn thỉnh thoảng lóe lên những tia điện quang yếu ớt như một lời mời gọi đầy máu và nước mắt. Đó là kháng thể duy nhất, là chiếc phao cứu sinh cuối cùng để cứu mạng em gái Thảo của anh.
Khi Lam lách qua rặng tre rậm rạp ở ranh giới đầm lầy, cấu trúc sụp nát của lò gạch bỏ hoang bìa rừng hiện ra dưới ánh lửa nung đỏ rực. Khói than đen kịt bay nghi ngút lên trời, hòa vào màn sương đêm để che giấu mùi máu tanh hôi dị thú rỉ ra.
"Anh Sơn! Chị Lam!"
Một bóng người nhỏ nhắn lao ra từ cửa lò gạch. Đó là Tùng, cậu học trò mồ côi mười hai tuổi của Sơn. Gương mặt thằng bé đen nhẻm bụi than, thò lò mũi xanh, đôi mắt sưng húp vì khóc. Theo sau là Cu Sứt, chàng trai làm gạch bị sứt môi bẩm sinh, tay vẫn cầm chiếc xẻng xúc than rỉ sét dính đầy bùn đất.
"Mau! Đưa anh ấy vào ngách lò ngầm!" Cu Sứt hạ giọng ra lệnh, dáo dác nhìn quanh bìa rừng hoang vắng đề phòng lính tuần của Đội trưởng Trịnh gác chốt lân cận.
Lam cẩn thận đặt Sơn xuống tấm phản gỗ mục nát đặt sâu trong ngách hầm lò gạch. Hơi ấm nóng hừng hực từ những vách đất nung đỏ rực xung quanh phả vào mặt họ, xua tan đi phần nào cái lạnh thấu xương của đầm lầy, nhưng cũng làm mùi tannin hăng nồng từ vò nước vỏ đước nứt rạn bên hông Sơn bốc lên ngột ngạt.
"Anh Sơn... cái Thảo... nó sắp không xong rồi..." Tùng mếu máo, tay chỉ về phía góc tối của ngách hầm.
Sơn gượng sức bám vào cạnh phản gỗ, dùng chiếc nạng sắt gãy khớp lết thân xác tàn phế đến bên chiếc xe đẩy bằng gỗ thô. Nằm trên đó, Nguyễn Thị Thảo – đứa em gái mười bốn tuổi dịu dàng của anh – đang co quắp dữ dội. Gương mặt cô bé gầy gò xanh xao cắt không còn giọt máu, đôi môi rạn nứt rỉ ra thứ dịch xám nhạt của thạch hóa. Dưới tấm chăn rách, từ đầu gối trở xuống của Thảo đã hóa thành một khối đá xám xịt nhem nhuốc, cứng đờ và lạnh ngắt như phiến đá vôi vừa lột khỏi mỏ mỏ cát. Khớp gối của cô bé đã bị tê liệt hoàn toàn (Thạch hóa giai đoạn 2), những vết rạn nứt xám xịt bắt đầu lan ngược lên đùi, ăn mòn từng thớ thịt phàm nhân.
"Khẹc... khẹc... anh... Sơn..." Thảo ú ớ trong cơn mê sảng, lồng ngực gầy gò phập phồng khó thở dữ dội do bụi thạch anh và độc tố thạch hóa đang bắt đầu gặm nhấm hệ hô hấp.
Sơn áp bàn tay thô ráp phồng rộp của mình lên trán em gái. Trán cô bé nóng như lửa đốt nhưng đôi chân đá lại lạnh thấu xương. Nhãn quan giải phẫu phàm nhân của anh nhìn thấu qua lớp da thịt mỏng manh của em: những mạch máu nhỏ li ti dẫn lên tim đang bị những tinh thể thạch anh màu xám xịt chặn đứng, dòng chảy sinh mệnh đang lụi tàn từng khắc.
Không còn thời gian nữa. Nếu không tiến hành ca phẫu thuật khâu cánh tay Lôi Kê vào bả vai phải ngay đêm nay để kích hoạt dòng chảy lôi điện thanh tẩy địa mạch trong cơ thể, Thảo sẽ vĩnh viễn hóa thành một bức tượng đá không hồn trong vòng ba khắc.
"Sứt! Tùng!" Sơn khàn giọng ra lệnh, giọng nói thều thào nhưng mang một ý chí sắt đá không thể lay chuyển. "Đốt lò nung lên mức cao nhất cho ta. Khói than và hơi nóng của đất nung sẽ át đi mùi máu dị thú khi ta mổ. Lam, cô ở lại giúp ta giữ bả vai. Ta cần phải đến lò rượu đầu làng tìm mụ cả Thắm."
"Nhưng anh Sơn, chân của anh thế kia, bả vai trái lại đang nhiễm trùng rỉ mủ, làm sao lết đi được!" Tùng khóc rống lên.
"Câm mồm!" Sơn gầm nhẹ, đôi mắt u uất lóe lên một tia sấm sét xanh tím thoáng qua từ oán niệm Đại Lôi Kê trong ngực. "Dù có phải bò bằng hai tay, ta cũng phải mang rượu thuốc về!"
Nhìn thấy quyết tâm điên cuồng của Sơn, Lam khẽ cắn môi. Cô không nói một lời, lặng lẽ bước đến đỡ lấy cánh tay phải của anh, làm chỗ dựa cho chiếc chân trái què cụt đông cứng. Hai người lén lút rời khỏi lò gạch bỏ hoang, đi men theo rặng tre rậm rạp để tiến về phía lò rượu thuốc của mụ cả Thắm ở đầu làng Tây Mỗ.
Lò rượu của mụ cả Thắm hiện ra trong sương đêm như một ngôi nhà gỗ cổ kính, thơm nồng mùi men rượu nếp và khói trầm hương. Hơi ấm tỏa ra từ những chum rượu thuốc xếp san sát nhau giúp Sơn giảm bớt cơn co thắt lồng ngực dưới tác động của lời nguyền hắc lôi.
"Ai đó?" Tiếng mụ cả Thắm sắc sảo vang lên từ sau cánh cửa gỗ sờn cũ.
"Cháu... Sơn đây, mụ cả," Sơn khàn giọng đáp.
Cánh cửa hé mở. Mụ cả Thắm bước ra, quấn chiếc khăn mỏ quạ màu đen, tay đeo vòng cẩm thạch xanh rực tỏa ra dược quang dịu mát. Nhìn thấy Sơn tơi tả, bả vai trái rách thịt rỉ mủ vàng nhem nhuốc, chân trái què kéo lê dưới đất, mụ cả Thắm vừa mắng vừa thương:
"Tổ sư cha nhà anh! Đã què cụt lại còn rước họa vào thân! Đội trưởng Trịnh đang dẫn lính tuần sục sạo khắp các ngõ làng tìm anh đấy! Anh còn vác cái xác không hồn này đến đây làm gì?"
"Cháu cần rượu sâm nồng độ cao nhất của mụ. Và... bột rễ ngải hoang Ba Vì. Thảo sắp chết rồi mụ ơi," Sơn quỳ sụp xuống thềm gỗ lạnh ngắt, hai tay bám chặt lấy vạt áo nhuộm nâu của mụ cả Thắm, ánh mắt khẩn cầu rỉ máu.
Nhìn thấy đôi mắt u uất nhưng kiên định đến điên cuồng của đứa cháu họ Nguyễn, mụ cả Thắm khẽ thở dài một tiếng đầy u uất. Mụ quay vào trong nhà, lén lút lôi từ dưới hầm rượu ra một hũ gốm chứa rượu sâm nồng độ cao nhất – thứ rượu nếp cất hai lần ngâm nhân sâm núi Ba Vì ngàn năm gia bảo dùng để gây tê mạnh và sát trùng vết thương sâu. Mụ còn nhét vào giỏ tre của Sơn một gói bột rễ ngải hoang Ba Vì màu xanh sẫm dính đầy bụi thuốc.
"Cầm lấy rồi cút ngay cho khuất mắt ta!" Mụ cả Thắm mắng, nhưng tay lại lén dúi thêm một miếng vải tẩm dầu ngải cứu để Sơn lau vết thương. "Đừng để bọn lính tuần ngửi thấy mùi rượu sâm trên người anh!"
Sơn ôm chặt lấy vò rượu thuốc vô giá trước ngực, cúi đầu tạ ơn rồi cùng Lam nhanh chóng rút lui về phía lò gạch bỏ hoang dốc đá.
Khi họ vừa quay trở lại ngách hầm lò gạch, một bóng đen cao lớn vạm vỡ đột ngột lách qua khe cửa đất nung. Sơn cảnh giác giơ chiếc nạng sắt cũ gãy khớp lên phòng thủ, nhưng ánh lửa đỏ rực của lò nung đã soi rõ gương mặt rám nắng đầy vết bỏng than của Trần Văn Kiên.
"Kiên! Sao mày lại ở đây?" Sơn kinh ngạc.
"Tao rèn suốt đêm nay để đúc cho mày cái này đây, thằng què!" Kiên hào sảng nói, ném mạnh chiếc tạp dề da trâu xám xuống đất.
Từ trong bọc vải thô, Kiên lôi ra một bộ nẹp sắt chân què mới đúc bằng thép đen rèn nguội lò rèn Tây Mỗ, quấn quanh dọc thân nẹp là những vòng dây đồng dẫn sét sáng loáng. Đặc biệt, dọc theo các mối khớp nối của nẹp sắt được gia cố bằng một lớp bột xương thạch nhân màu xám tro kết dính chặt chẽ chịu lực cực mạnh (payoff cho setup từ tập 5 và 6). Kiên còn mang theo một bộ kẹp sắt giữ vết thương tự chế và một bộ dao mổ bằng thép rèn sắc bén.
"Tao biết mày định tự mổ khâu vai phải rực máu," Kiên bước đến, đặt bộ nẹp sắt mới vào chân Sơn, bắp tay cuồn cuộn siết chặt các vòng đai da trâu. "Cái chân què của mày cần bộ nẹp gia cố bột xương thạch nhân này mới chịu đựng được sức nặng và lực đẩy sấm sét khổng lồ của cánh tay Lôi Kê dội xuống. Tao sẽ giúp mày cố định thân người vào bàn mổ."
Sơn nhìn bạn nối khố trung nghĩa sinh tử, lồng ngực dâng lên một luồng hơi ấm áp xua tan đi phần nào oán niệm tà thú đang gặm nhấm tâm trí. Anh khẽ gật đầu.
Sơn lột chiếc Mặt nạ da thuộc tẩm dầu ngải cứu ra, để lộ khuôn mặt hốc hác, nhợt nhạt vì mất máu. Anh ôm lấy hũ rượu sâm nồng độ cao của mụ Thắm, mở nắp hũ, mùi cồn nồng nặc hòa với hương sâm đắng ngắt sộc thẳng vào đại não. Sơn ngửa cổ uống cạn vò rượu thuốc sâm nồng độ cao nhất. Dòng rượu nóng bỏng như lửa đốt chạy dọc thực quản xuống dạ dày, lập tức làm tê liệt các dây thần kinh cảm giác, giảm bớt cơn đau nhức nhối từ vết thương bả vai trái đang rỉ mủ vàng nhiễm trùng nặng.
Sơn nằm lên chiếc bàn mổ bằng gỗ mục nát đặt giữa ngách hầm lò gạch ngầm. Kiên dùng những sợi dây da trâu thô dày trói chặt chân trái què đã đeo nẹp sắt mới và thân người Sơn vào bàn mổ để tránh co giật khi lôi điện phản phệ bộc phát.
"Tùng! Sứt! Đóng chặt cửa hầm lò gạch lại!" Sơn hét lớn qua kẽ răng đang run rẩy.
Bên ngoài, tiếng "uỳnh uỳnh" của cửa đất nung đóng sập lại, ngăn cách hoàn toàn ngách hầm mổ với thế giới sương độc bên ngoài. Khói than và hơi nóng nung gạch hừng hực bốc lên đỏ rực, át đi mùi máu tanh hôi dị thú sắp rỉ ra.
Lam đứng bên cạnh, đôi bàn tay thợ săn dẻo dai siết chặt lấy bả vai trái của Sơn để giữ thăng bằng. Kiên cầm bộ kẹp sắt giữ vết thương đứng đón sẵn ở bả vai phải.
Sơn dùng tay phải run rẩy cầm con dao thuộc da bằng đá obsidian đen bóng rực ánh lửa đỏ. Anh nhìn qua chiếc gương đồng phản chiếu treo trên vách đất nung. Bả vai phải của anh – nơi chuẩn bị khâu cánh tay Đại Lôi Kê tà hóa – hiện lên rõ rệt từng thớ thịt phàm nhân mỏng manh.
Sơn hít một hơi thật sâu, mùi cồn rượu sâm nồng nặc quyện chặt với mùi máu tanh hôi của tà thú bốc lên ngột ngạt dưới hầm lò gạch nóng bỏng. Anh đưa lưỡi dao obsidian sắc bén như dao cạo lên bả vai phải của mình.
"Thảo... anh sẽ cứu em..."
Sơn nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi kẽ lợi, tay phải dứt khoát ấn mạnh lưỡi dao obsidian, rạch một đường dài rỉ máu tươi trên bả vai phải của mình. Máu tươi đỏ rực phun trào, cơn đau xé da xé thịt tột cùng bùng nổ, nhuộm đỏ cả một góc bàn mổ gỗ mục dưới ánh lửa nung gạch đỏ rực.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!