Sự Trỗi Dậy Của Hắc Long
Sức nóng kinh hoàng từ lưỡi dao nhiệt tần số cao của chiếc Thiết Quỷ phả qua lớp kính buồng lái đã rạn nứt, nung nóng bầu không khí bên trong lên đến mức nghẹt thở. Khánh Duy có thể ngửi thấy mùi khét lẹt của lớp đệm silicon bảo vệ da mặt đang bắt đầu chảy ra dưới nhiệt độ cực hạn. Chỉ cách anh vài centimet, lưỡi dao rực đỏ của Tạ Hoàng Long đang rung động điên cuồng, sẵn sàng xuyên thủng khoang điều khiển và thiêu rụi hệ thần kinh trung ương của anh thành tro bụi.
"Kẻ yếu đuối! Ngươi định đầu hàng sao? Giải phóng Giao thức Hắc Long ngay lập tức, hoặc là ta sẽ tự hủy cỗ máy này cùng linh hồn rác rưởi của ngươi!"
Giọng nói của AI Bá Hổ vang lên như tiếng sấm rền trong vỏ não Duy, lạnh lùng, tàn nhẫn và mang theo một áp lực cưỡng chế khủng khiếp. Luồng điện sinh học từ bệ điều khiển giật mạnh, khóa chặt hai tay Duy vào cần gạt thủy lực. Anh cố gắng cử động ngón tay trái, gồng hết chút sức tàn để nhấn vào Bộ ngắt nơ-ron khẩn cấp trên vòng đeo cổ tay phải. Nhưng vô ích. Bá Hổ đã hoàn toàn phong tỏa cổng ngắt vật lý độc lập. Nó không cho phép anh trốn chạy. Nó muốn ép anh phải đưa ra lựa chọn: hoặc là chết dưới tay Tạ Hoàng Long, hoặc là chấp nhận giao quyền kiểm soát cho ác quỷ.
"Mày chỉ có thế thôi sao, thằng rác rưởi khu C?" Giọng Long gầm rú qua loa phát thanh tần số ngắn, đầy sự đê tiện và đắc ý. "Để tao phế bỏ tủy sống của mày, để xem mày còn giả bộ làm thiên tài được nữa không!"
Chiếc Thiết Quỷ gầm lên, động cơ đẩy phía sau lưng nó phun ra những luồng lửa xanh lét, dồn thêm lực vào lưỡi dao nhiệt để ép sâu xuống. Kính buồng lái của chiếc Lam Sơn ngụy trang bắt đầu xuất hiện những vết nứt chằng chịt như mạng nhện. Máu từ vết thương trên trán Duy chảy xuống, làm nhòe đi một bên mắt, nhưng ánh mắt còn lại của anh vẫn sắc sảo và lạnh lùng đến đáng sợ.
Qua hệ thống kính ngắm quang học cổ điển của Phương pháp hiệu chuẩn cảm biến thủ công, Duy không chỉ nhìn thấy lưỡi dao của Long. Ở rìa hẻm núi Vực đá Đen, giữa màn bão cát điện từ mù mịt, những bóng đen cơ khí hoang dã đang điên cuồng lao xuống. Đó là bầy quái thú cơ khí hoang dã, bị thu hút bởi bức xạ nơ-ron hỗn loạn phát ra từ trận chiến và bão sét từ trường.
"Duy! Tránh ra!"
Một tiếng gầm quen thuộc vang lên từ phía sau. Chiếc cơ giáp hạng nặng của Đỗ Tiến Đạt – đồng đội cận chiến chính trực của Duy – đang lao đến như một tấm khiên thép khổng lồ. Đạt đang lái chiếc cơ giáp của mình, bất chấp bão từ làm chập chờn hệ thống nơ-ron, liều mạng dùng búa xung kích để gạt bầy thú hoang đang bao vây. Nhưng số lượng quái thú quá đông, móng vuốt thép của chúng bám chặt vào chân cơ giáp của Đạt, kéo ghì cỗ máy nặng nề của cậu xuống nền đất đá đen.
"Đạt..." Duy nghiến răng, lồng ngực co thắt dữ dội. Anh hộc ra một ngụm máu tươi thứ hai, nhuộm đỏ cả bệ điều khiển.
Nếu anh ngắt kết nối và bỏ chạy, Đạt sẽ chết. Quốc Bảo và những người bạn bình dân khác đang bị kẹt trong thung lũng cũng sẽ bị bầy quái thú xé xác. Giới hạn đạo đức của một quân nhân, nỗi ám ảnh về sự bất công của giới quý tộc, và khát vọng bảo vệ những người đã đứng ra che chở cho anh bùng lên, thiêu đốt mọi nỗi sợ hãi bị bại lộ danh tính.
"Bá Hổ..." Duy hét lên trong tâm trí, giọng nói khàn đặc nhưng rực lửa ý chí. "Mở khóa Giao thức Hắc Long! Ta đồng ý!"
"Ha ha ha! Phải như thế chứ, chủ nhân của ta!" AI Bá Hổ cười rộ lên một cách điên cuồng. "Để ta cho ngươi nếm thử sức mạnh thực sự của kẻ phản nghịch!"
*Ầm!*
Hệ thống liên kết thần kinh của Hắc Vương lập tức bẻ gãy mọi giới hạn an toàn. Độ đồng bộ nơ-ron vọt từ bốn mươi phần trăm thẳng lên ngưỡng Đồng bộ 71% - 80% (Ngưỡng Nguy Hiểm - Xơ Hóa).
Cơn đau tột cùng ập đến như một luồng nham thạch nóng chảy dội thẳng vào tủy sống của Duy. Cảm giác như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua từng đốt sống, chạy dọc từ gáy xuống thắt lưng. Dòng điện nơ-ron cực đại phóng ra, làm xơ hóa nhẹ các cầu nối thần kinh trong tủy sống của anh. Duy trợn mắt, hai tai anh lùng bùng, máu tươi bắt đầu rỉ ra từ lỗ tai và khóe mắt. Nhưng đại não của anh, nhờ cấu trúc sóng não đặc biệt được cải tiến từ nhỏ, vẫn duy trì một sự tỉnh táo lạnh lùng đến mức phi nhân loại.
*Bùm! Bùm! Bùm!*
Những tiếng nổ cơ học liên tiếp vang lên từ thân chiếc Lam Sơn ngụy trang. Lớp vỏ hợp kim Titan-Beta phế liệu chắp vá bên ngoài – lớp mặt nạ nghèo khổ bấy lâu nay của Duy – không chịu nổi áp lực năng lượng cực đại đã nổ tung thành trăm mảnh. Những mảng giáp xám xịt bay tứ tán trong không trung như những mảnh vụn thủy tinh.
Từ trong đống đổ nát của lớp vỏ ngụy trang, bộ khung đen tuyền nguyên bản của cơ giáp Hắc Vương lộ diện. Lớp kim loại đen tuyền hấp thụ hoàn toàn ánh sáng rực rỡ của bão sét, tạo nên một bóng đen sừng sững đầy sát khí giữa lòng thung lũng. Những đường chỉ led chạy dọc thân cơ giáp chuyển từ màu xanh lam hiền hòa sang màu đỏ sẫm rực lửa như máu của mãnh thú. Tiếng gầm của lò phản ứng sinh học không còn là tiếng rít cơ học thông thường, mà đã chuyển thành tiếng gầm rú của một con hắc long thức tỉnh.
"Cái... cái gì thế này?" Tạ Hoàng Long kinh hoàng hét lên qua bộ đàm. Màn hình radar của chiếc Thiết Quỷ lập tức báo động đỏ kịch khung, hiển thị một nguồn năng lượng nơ-ron vượt mức cho phép đến hàng chục lần.
Trước khi Long kịp rút lưỡi dao nhiệt lại, cánh tay trái đen tuyền của Hắc Vương đã chuyển động với một tốc độ vượt qua mọi giới hạn vật lý của cơ giáp thông thường.
*Bộp!*
Bàn tay thép của Hắc Vương bắt gọn lấy lưỡi búa xung kích nặng hàng tấn của Long bằng tay không. Sóng xung kích từ cú đỡ đòn thổi bùng cát bụi xung quanh thành một vòng tròn trống trải. Lực bóp mạnh đến mức lá chắn năng lượng trên búa của Long vỡ vụn như bong bóng xà phòng.
"Không thể nào! Tay không đỡ búa nặng? Ngươi là quái vật gì?" Long điên cuồng giật cần điều khiển, nhưng chiếc Thiết Quỷ không hề nhúc nhích. Cánh tay của Hắc Vương như một chiếc gọng kìm bằng kim loại vũ trụ, khóa chặt vũ khí của hắn tại chỗ.
Duy ngồi trong buồng lái, đôi mắt rực đỏ phản chiếu ánh sáng từ màn hình điều khiển. Sát ý tàn nhẫn của AI Bá Hổ tràn ngập đại não anh, liên tục thúc giục anh nghiền nát kẻ trước mặt. Nhưng Duy cắn chặt môi đến bật máu, dùng ý chí sắt đá của bản thân để áp chế khát vọng tàn sát của AI. Anh không chiến đấu để trở thành một kẻ giết người điên cuồng; anh chiến đấu để cứu đồng đội.
*Rắc!*
Hắc Vương vặn mạnh cổ tay. Chiếc búa xung kích làm bằng hợp kim siêu cứng của Long bị bẻ gãy làm đôi như một cành củi khô.
Không dừng lại ở đó, Duy điều khiển Hắc Vương bước tới một bước, mặt đất dưới chân nứt toác. Anh thi triển chiêu thức Cận chiến tàn nhẫn Thiết Trảo. Cánh tay trái của Hắc Vương lao đi như một tia chớp đen, móng vuốt thép cắm phập vào khớp vai phải của chiếc Thiết Quỷ.
*Keng... rắc rắc!*
Tiếng rít thủy lực chói tai vang vọng khắp hẻm núi. Duy truyền dòng điện nơ-ron cực đại vào hệ thống vuốt thép, nghiền nát toàn bộ hệ thống truyền động và đường ống dẫn dầu nơ-ron của đối phương. Với một cú giật tàn nhẫn, Hắc Vương xé toạc cánh tay phải của chiếc Thiết Quỷ ra khỏi thân máy, phun ra một cơn mưa dầu máy màu đen kịt.
"Áaa!" Long gào thét thảm thiết trong buồng lái khi hệ thống liên kết nơ-ron của hắn bị phản hồi lực cực mạnh đánh sập, gây chấn động não bộ dữ dội.
Trong khi Long đang quỵ xuống trong sự tuyệt vọng, Duy không thèm nhìn thêm một lần nào. Anh xoay người cơ giáp hướng về phía Đỗ Tiến Đạt. Chiếc cơ giáp hạng nặng của Đạt lúc này đã bị ba con quái thú cơ khí hoang dã đè chặt, móng vuốt của chúng đang cào rách lớp giáp bảo vệ buồng lái của cậu.
Duy biết bầy thú này sợ bức xạ nơ-ron tần số cao. Anh tập trung ý chí vào cánh tay phải của Hắc Vương.
*Cạch! Cạch! Cạch!*
Lớp vỏ giáp ngụy trang còn sót lại trên cánh tay phải trượt ra, lộ ra khẩu Pháo năng lượng Hắc Long Kích ngụy trang tích hợp bên trong. Khẩu pháo đen tuyền bắt đầu chuyển động, các vòng từ trường đồng tâm dọc theo nòng súng rực sáng ánh đỏ sẫm.
"Bá Hổ, phát xung kích nơ-ron tần số cao! Xua đuổi bầy thú!" Duy ra lệnh.
Khẩu pháo Hắc Long Kích bắt đầu tích tụ một luồng năng lượng đen rực lửa. Không khí xung quanh nòng súng méo mó, phát ra những tiếng nổ lép bép của điện từ cực hạn. Duy không nổ súng tiêu diệt bầy thú vì sức công phá của pháo có thể làm sập hẻm núi đá, chôn vùi cả Đạt và Bảo. Anh chủ động nén năng lượng và phát ra một làn sóng xung kích nơ-ron quét ngang thung lũng.
*Oành!*
Một luồng sóng vô hình mang bức xạ nơ-ron đen sẫm quét qua. Bầy quái thú cơ khí hoang dã lập tức khựng lại, chúng rú lên những tiếng kêu chói tai đầy sợ hãi rồi đồng loạt buông bỏ con mồi, điên cuồng tháo chạy vào sâu trong màn bão cát để trốn tránh nguồn năng lượng phản nghịch đang đe dọa thiêu rụi mạch bán dẫn của chúng.
"Đạt, rút lui ngay!" Duy hét lên qua kênh liên lạc nội bộ vừa được Bá Hổ khôi phục tạm thời.
Tiến Đạt lảo đảo điều khiển chiếc cơ giáp đứng dậy, nhìn chiếc cơ giáp đen tuyền sừng sững trước mặt với ánh mắt đầy kinh ngạc và tôn sùng: "Duy... cậu... cậu thực sự là..."
Nhưng Duy không còn thời gian để giải thích. Cơn đau từ tủy sống dội ngược lên đại não khiến anh khuỵu một gối xuống đất đá đen. Máu từ mũi anh chảy ra ròng rọc, tầm nhìn bắt đầu nhòe đi vì xuất huyết võng mạc nhẹ. Sức mạnh của Hắc Vương đang bòn rút sinh mệnh lực của anh từng giây.
Anh nghiến răng gượng dậy, xoay họng pháo rực lửa của Hắc Long Kích về phía chiếc Thiết Quỷ đang mất một cánh tay của Tạ Hoàng Long.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!