Nhạc nềnCyberpunk_City

Bão Sét Trong Vực Sâu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng xanh lục từ thấu kính quét của Lê Khắc rọi thẳng vào lớp giáp má phải của chiếc cơ giáp Lam Sơn. Trong buồng lái chật hẹp, Khánh Duy nín thở, hai tay siết chặt bệ điều khiển nguội ngắt. Tiếng bíp bíp từ thiết bị quét cầm tay của gã kỹ sư phản quốc vang lên đều đặn, mỗi tiếng kêu như một nhịp gõ của lưỡi hái tử thần sát sạt cổ họng anh.


"Chỉ số dao động nơ-ron ổn định ở mức mười lăm phần trăm," giọng Lê Khắc khàn khàn vang lên qua loa ngoài, đầy vẻ khinh miệt. "Cấu trúc khung xương có dấu hiệu lệch trục chịu lực ở bả vai phải. Đúng là thứ rác thải chắp vá của lũ học viên bình dân."


Hắn giật mạnh máy quét lại, không thèm nhìn thêm một giây nào vào chiếc cơ giáp móp méo của Duy. Lớp Sơn hấp thụ radar Bóng Đêm mà thợ máy trưởng Bùi Minh Quân lén cung cấp đêm qua đã phát huy tác dụng hoàn hảo. Nó bóp méo hoàn toàn luồng sóng phản hồi từ bộ cảm biến nơ-ron thế hệ cũ của Hắc Vương ẩn sâu bên trong, biến một cỗ máy chiến tranh huyền thoại thành một đống sắt vụn lỗi kỹ thuật trong mắt kẻ tầm thường. Duy khẽ thở phào, nhưng ánh mắt anh vẫn lạnh lùng dõi theo bóng lưng hơi còng của kẻ đã bán đứng cha mình mười năm trước.


"Xuất phát!"


Tiếng còi lệnh từ tháp hành chính rú vang. Hàng chục chiếc cơ giáp học viên đồng loạt khởi động động cơ đẩy, tạo nên những cột khói xám xịt che mờ cả bầu trời cảng hàng không Lam Sơn. Chiếc tàu vận tải quân sự hạng nặng gầm rú, nuốt trọn đội hình cơ giáp vào khoang chứa khổng lồ trước khi cất cánh, hướng thẳng về phía hẻm núi Vực đá Đen.


***


Vực đá Đen đón chào họ bằng một khung cảnh hoang tàn và ngột ngạt đến cực hạn. Những vách đá basalt đen kịt dựng đứng như những thanh kiếm khổng lồ cắm thẳng vào bầu trời xám xịt của hành tinh Thái Dương. Gió lốc sa mạc hú lên liên hồi qua các khe đá hẹp, cuốn theo những đám bụi quặng sắt từ lấp lánh dưới ánh mặt trời nhợt nhạt. Đây không chỉ là một bãi huấn luyện, mà là một cấm địa tự nhiên đầy rẫy hiểm họa vật lý.


"Duy, nghe rõ không?" Giọng Nguyễn Quốc Bảo vang lên qua kênh truyền âm nội bộ, đầy vẻ lo lắng. "Radar của tớ đang bắt đầu chập chờn. Áp suất không khí ở hẻm núi này đang giảm mạnh. Có gì đó không ổn."


"Giữ nguyên đội hình phòng thủ, Bảo," Duy trả lời, mắt không rời khỏi màn hình hiển thị phụ. "Quặng sắt từ ở đây đang tương tác với luồng điện tích từ khí quyển. Một cơn bão sét sắp đổ bộ."


Chưa dứt câu, một tia sét khổng lồ màu xanh tím xé toạc tầng mây đen, giáng xuống đỉnh vách đá phía Tây với một tiếng nổ đinh tai nhức óc. *Uỳnh!*


Sóng xung kích từ cú đánh làm rung chuyển mặt đất đá cứng. Ngay lập tức, màn hình điều khiển chính của chiếc Lam Sơn ngụy trang chập chờn rồi tắt ngấm. Hệ thống radar quét vòng ngoài chỉ còn lại những dải nhiễu sọc trắng xóa. Toàn bộ liên lạc vô tuyến với ban giám hiệu học viện và phòng giám sát của Thanh Hằng hoàn toàn bị cắt đứt. Bão sét từ trường cực mạnh đã cô lập Vực đá Đen thành một vùng mù công nghệ tuyệt đối.


Giữa màn sương mù dày đặc trộn lẫn cát bụi điện từ, một bóng đen khổng lồ đột ngột lao ra từ góc khuất của vách đá dựng đứng.


Đó là một chiếc cơ giáp cận chiến hạng trung dòng 'Thiết Quỷ' màu xám thép rỉ sét. Hai mắt cảm biến của nó rực sáng một màu đỏ ngầu đầy sát khí. Trên tay nó, lưỡi dao nhiệt điện từ đang rung động ở tần số cực cao, phát ra luồng nhiệt lượng đỏ rực làm méo mó cả không khí xung quanh.


Tạ Hoàng Long.


Không có một lời cảnh báo, không có một nghi thức thi đấu nào. Long lái chiếc Thiết Quỷ lao thẳng về phía Duy với tốc độ của một con thú săn mồi điên cuồng.


*Xoẹt!*


Lưỡi dao nhiệt của Long chém ngang một đường tàn khốc. Duy chỉ kịp giật cần điều khiển lùi lại nửa bước, nhưng khẩu súng trường năng lượng Xung Kích-4 gá trên tay phải cơ giáp của anh đã bị chém đứt làm đôi. Súng trường nổ tung trong một cơn mưa tia lửa điện, đẩy Duy vào thế tay không tấc sắt ngay từ nhịp đối đầu đầu tiên.


"Chết đi, thằng rác rưởi khu C!" Giọng Long gầm lên qua loa phát thanh tần số ngắn, đầy sự tàn bạo và khát máu.


Duy nghiến răng, đại não lập tức đưa ra quyết định chiến thuật. Trong môi trường bão từ này, mọi hệ thống tự động nhắm bắn đều vô dụng. Anh chủ động gạt công tắc chuyển sang chế độ điều khiển thủ công, kích hoạt *Phương pháp hiệu chuẩn cảm biến thủ công*.


*Cạch! Cạch!*


Hệ thống màn hình kỹ thuật số tối đen biến mất, thay vào đó là các thước ngắm quang học cổ điển hạ xuống trước mắt Duy. Anh không còn nhìn thế giới qua cảm biến máy tính, mà bằng chính đôi mắt của mình và cảm giác cơ học truyền từ các khớp nối thủy lực của cơ giáp Lam Sơn. Độ đồng bộ nơ-ron của anh lúc này được giữ chặt ở ngưỡng *Đồng bộ 31% - 40% (Tương Tác Phản Xạ)* để duy trì tốc độ phản xạ tối thiểu mà không làm tăng nhiệt độ lò phản ứng sinh học của Hắc Vương.


Nhưng Long không cho anh thời gian để thích ứng. Chiếc Thiết Quỷ xoay người, từ bả vai nó phóng ra hai sợi xích điện từ khổng lồ. Sợi xích lao đi trong tiếng rít xé gió, quấn chặt lấy hai cánh tay của chiếc Lam Sơn ngụy trang, khóa chặt hệ thống truyền động vai vào thân máy.


Duy cố gắng kích hoạt *Lướt nhanh Ảnh Bộ* để bứt phá lực kéo, nhưng những sợi xích điện từ của Long đã truyền dòng điện cao áp thẳng xuống đất, làm tê liệt hệ thống phản lực dưới gầm chân cơ giáp của anh. Cơ giáp của Duy bị khóa cứng tại chỗ như một tấm bia tĩnh.


"Mày nghĩ mày là anh hùng sao?" Long rống lên đầy điên cuồng. Chiếc Thiết Quỷ tiến lại gần, hai tay nó nâng cao chiếc búa xung kích nặng hàng tấn rực sáng luồng điện xanh.


*Uỳnh!*


Cú nện đầu tiên giáng thẳng vào ngực chiếc Lam Sơn. Tiếng kim loại biến dạng gầm rú chói tai. Lớp vỏ hợp kim Titan-Beta ngụy trang thô sơ ở ngực bị rách toạc, để lộ ra những mảng kim loại đen tuyền nguyên bản của Hắc Vương ẩn giấu bên dưới.


Một làn sóng chấn động nơ-ron cực đại dội ngược thẳng vào tủy sống của Duy qua liên kết thần kinh trực tiếp. Duy trợn mắt, lồng ngực anh đau đớn như bị một chiếc búa thực sự nện vào. Anh hộc ra một ngụm máu tươi, nhuộm đỏ cả bệ điều khiển trước mặt. Đầu óc anh quay cuồng, các tế bào thần kinh gào thét vì quá tải.


*Uỳnh! Uỳnh!*


Long liên tiếp nện búa nặng vào ngực cơ giáp của Duy. Lớp vỏ ngụy trang Lam Sơn nát vụn từng mảng, rơi rụng xuống nền đất đá đen. Sự đau đớn vật lý truyền về não bộ khiến Duy không thể thở nổi. Tầm nhìn của anh nhòe đi, chỉ còn lại một màu đỏ của máu và ánh chớp xanh của bão từ.


"Để tao phế bỏ tủy sống của mày!" Long gầm lên, lưỡi dao nhiệt rực đỏ trên tay hắn đâm thẳng về phía buồng lái của Duy.


Trong khoảnh khắc sinh tử, Duy nhìn thấy lưỡi dao nhiệt đang lao đến, chỉ cách buồng lái của mình vài centimet. Nhiệt lượng cực hạn từ lưỡi dao đã bắt đầu làm nóng chảy lớp kính bảo hộ trước mắt anh.


Duy cố gắng vươn bàn tay trái run rẩy, hướng về phía chiếc vòng đeo cổ tay phải – nơi đặt công tắc vật lý của *Bộ ngắt nơ-ron khẩn cấp*. Chỉ cần đập mạnh vào đó, anh sẽ ngắt kết nối hoàn toàn với cơ giáp, cứu mạng bộ não của mình khỏi bị thiêu rụi bởi cú đâm nơ-ron của Long. Nhưng nếu ngắt kết nối, anh sẽ trở thành một bao cát tĩnh lặng chờ chết dưới chân cỗ máy của kẻ thù.


*Rầm! rầm! rầm!*


Tiếng gầm rống của AI Bá Hổ đột ngột bùng nổ trong sâu thẳm tâm trí Duy, lạnh lùng, tàn nhẫn và đầy sát khí:


"Kẻ yếu đuối! Ngươi định đầu hàng sao? Giải phóng Giao thức Hắc Long ngay lập tức, hoặc là ta sẽ tự hủy cỗ máy này cùng linh hồn rác rưởi của ngươi!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!