Nhạc nềnCyberpunk_City

Hẻm Núi Của Những Kẻ Đi Săn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Máu từ vết rách trên trán Khánh Duy nhỏ xuống, nóng hổi và mằn mặn, nhòa vào dòng mồ hôi lạnh đang tuôn ra như tắm. Trong buồng lái tối tăm của chiếc cơ giáp ngụy trang Lam Sơn, những tiếng rít cơ học từ hệ thống tản nhiệt thụ động vang lên dồn dập, kéo theo mùi ozone khét lẹt của các bảng mạch nơ-ron vừa bị ép xung lên bốn mươi hai phần trăm. Phía ngoài khung nhìn ba chiều, chiếc Bạch Long kiêu hãnh của Trịnh Thế Vinh đã ngã quỵ trên nền cát đấu trường, các khớp chân trái của nó bị bóp nát, phát ra những tiếng xì xì của dầu thủy lực rò rỉ. Cả đấu trường Lam Sơn chìm vào một sự im lặng chết chóc. Nhưng Duy không có thời gian để tận hưởng chiến thắng.


"Cảnh báo!" Giọng nói trầm thấp, đầy tính đe dọa của AI Bá Hổ vang lên trực tiếp trong đại não Duy, kèm theo một dải sóng đỏ nhấp nháy trên giao diện võng mạc. "Lớp vỏ ngụy trang Lam Sơn ở má phải cơ giáp đã bị rách toạc một khoảng mười lăm centimet. Bộ khung kim loại đen tuyền hấp thụ ánh sáng của Hắc Vương đã lộ ra ngoài. Máy quét Quỷ Nhãn của Thanh Hằng đang hướng về phía này từ phòng giám sát cao tầng. Khoảng cách: hai trăm mét. Thời gian tiếp cận dự kiến: một phút ba mươi giây."


"Chết tiệt!" Duy nghiến chặt răng, cơn đau từ tủy sống dội ngược lên gáy khiến tầm nhìn của anh nhòe đi trong chốc lát. Anh nhanh chóng dùng tay trái gạt cần gạt thủy lực khẩn cấp, ép chiếc cơ giáp Lam Sơn đứng thẳng dậy, dùng bả vai phải bọc thép móp méo che đi phần má phải bị rách nát. Anh không thể để Thanh Hằng hay Bùi Thảo Vy – kẻ vẫn đang cầm chiếc máy tính bảng nghi ngờ ở góc khán đài – tiếp cận chiếc cơ giáp trong trạng thái này.


*Uỳnh... uỳnh...*


Duy điều khiển chiếc Lam Sơn di chuyển khập khiễng, cố tình tạo ra những tiếng động cơ học nặng nề và vụng về để giả vờ rằng cơ giáp của mình cũng đã cận kề giới hạn sụp đổ. Anh lướt qua đám đông học viên đang há hốc mồm kinh ngạc, tiến thẳng về phía cổng hậu cần dẫn đến xưởng thực hành cơ khí số 4.


"Duy! Đợi đã!" Tiếng gọi của Bùi Thảo Vy vang lên từ phía sau, nhưng Duy không quay đầu lại. Anh đóng chặt cửa sập buồng chứa của xưởng số 4 ngay khi chiếc Lam Sơn lọt vào trong, ngăn cách hoàn toàn thế giới bên ngoài bằng những tấm cửa thép titan dày cộp.


***


Nửa giờ sau, dưới lòng đất sâu hai mươi mét của bãi phế liệu học viện.


Trong không gian ngột ngạt, tối tăm của Hầm ngầm phế liệu Lam Sơn, ánh đèn pin mờ nhạt rọi lên bộ khung khổng lồ của chiếc cơ giáp Hắc Vương. Cỗ máy nâng hạ công nghiệp Loader-D rống lên những tiếng xì thủy lực nặng nề, hai cánh tay thép khổng lồ của nó đang giữ chặt tấm giáp ngực của Hắc Vương để Duy dễ dàng thao tác.


Duy đang đứng trên bệ nâng rỉ sét, một tay cầm mỏ hàn laser, tay kia quệt dòng máu đã khô trên trán. Gương mặt anh xám xịt dưới ánh sáng xanh loe loét của tia lửa hàn. Lớp vỏ ngụy trang Lam Sơn ở má phải đã bị xé toạc, lộ ra một mảng kim loại đen tuyền nguyên bản bóng loáng, thứ kim loại hấp thụ hoàn toàn ánh sáng và mang theo ký hiệu nơ-ron thế hệ cũ của Đại tướng Hoàng Nam.


"Mày đang làm cái quái gì thế, Duy?"


Một giọng nói khàn khàn, mệt mỏi vang lên từ phía lối vào hầm ngầm. Duy giật mình, hạ mỏ hàn xuống. Thợ máy trưởng Bùi Minh Quân bước ra từ bóng tối, miệng ngậm chiếc tẩu thuốc đã tắt lửa, bộ quần áo bảo hộ sờn cũ dính đầy dầu mỡ đen kịt. Đôi mắt tinh tường của ông lão ngoài năm mươi tuổi nhìn chằm chằm vào vết rách má lộ khung đen của Hắc Vương, rồi thở dài một tiếng đầy nặng nề.


"Chú Quân," Duy khẽ cúi đầu, giữ chặt báng mỏ hàn. "Cháu cần vá lại lớp ngụy trang này trước khi đội kiểm định của Lê Sâm đến niêm phong xưởng."


"Vá? Mày định vá bằng thứ hợp kim phế liệu rẻ tiền này sao?" Chú Quân tiến lại gần, dùng bàn tay chai sạn gõ gõ vào tấm giáp vai móp méo của Lam Sơn. "Cú đấm của thằng nhóc nhà Trịnh đã làm lệch cấu trúc chịu lực của bả vai phải. Nếu mày chỉ vá thô bên ngoài, khi cơ giáp vận hành dưới áp suất cao của kỳ thi dã ngoại dã ngoại, lớp vỏ ngụy trang sẽ nứt toác ra ngay lập tức. Và lúc đó, không ai cứu được mày đâu."


"Kỳ thi dã ngoại dã ngoại?" Duy nhíu mày.


"Ngô Quyền vừa công bố sắc lệnh khẩn cấp từ ban giám hiệu," chú Quân hạ giọng, ánh mắt đầy lo âu. "Kỳ thi thực dã ngoại quân sự bắt buộc sẽ diễn ra tại Vực đá Đen vào sáng mai. Tất cả học viên xuất sắc đều phải tham gia. Nhưng đó chưa phải là điều tồi tệ nhất."


Chú Quân rít một hơi tẩu không lửa, ghé sát tai Duy, mùi rượu đế rẻ tiền trộn lẫn mùi dầu máy nồng nặc: "Lê Khắc đã trở lại."


Duy cảm thấy tim mình như ngừng đập một nhịp. Cái tên đó như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tủy sống đang đau nhức của anh. "Lê Khắc? Kỹ sư trưởng cũ dưới quyền cha cháu? Kẻ đã bán đứng bản thiết kế ngụy trang mười năm trước?"


"Chính hắn," chú Quân nghiến răng, râu quai nón rậm rạp khẽ run lên vì căm hận. "Hắn xuất hiện dưới danh nghĩa cố vấn kỹ thuật đặc biệt do Ngô Quyền mời về để giám sát kỳ thi dã ngoại này. Hắn mang theo một thiết bị quét nơ-ron tầm xa cải tiến. Duy, hắn biết rõ từng mối nối, từng thuật toán ngụy trang mà cha mày đã thiết kế trên chiếc Hắc Vương này. Chỉ cần một cú quét từ khoảng cách một trăm mét, hắn sẽ nhìn thấu lớp vỏ Lam Sơn của mày như một tấm kính trong suốt."


"Cảnh báo!" AI Bá Hổ đột ngột can thiệp, giọng nói đầy tàn nhẫn và kiêu ngạo vang lên trong tâm trí Duy. "Kẻ phản bội Lê Khắc sở hữu chữ ký số của hệ thống ngụy trang cũ. Nếu hắn tiếp cận trong vòng năm mươi mét, ta sẽ tự động kích hoạt giao thức tự hủy để ngăn chặn việc rò rỉ mã nguồn tối mật. Thời gian tự hủy: ba mươi giây. Vật chủ sẽ bị thiêu rụi cùng buồng lái."


"Câm miệng, Bá Hổ!" Duy rống lên trong suy nghĩ, trán anh lấm tấm mồ hôi hột. Áp lực thời gian và cái chết cận kề đang đè nặng lên ngực anh như một tảng đá ngàn cân. Anh vừa phải hoàn thành lớp vỏ ngụy trang vật lý, vừa phải đối phó với sự giám sát chặt chẽ của Thanh Hằng, và giờ đây là sự xuất hiện của kẻ phản bội am hiểu cấu trúc cơ giáp của anh nhất.


"Chú Quân, cháu phải làm gì?" Duy nhìn ông lão, ánh mắt sắc sảo thường ngày giờ đây lộ rõ sự căng thẳng.


Chú Quân im lặng một lúc, rồi lôi từ trong túi áo khoác ra một tuýp kim loại màu đen xám, không có nhãn mác. "Đây là Sơn hấp thụ radar Bóng Đêm. Tao lén tuồn từ kho hóa chất đặc biệt của xưởng bảo trì thử nghiệm ra. Loại sơn này có khả năng hấp thụ chín mươi phần trăm sóng điện từ và làm nhiễu loạn các thiết bị quét hồng ngoại nơ-ron tầm xa. Mày phải dùng Loader-D để tháo toàn bộ lớp vỏ ngụy trang ra, sơn phủ một lớp sơn này lên các điểm nối kim loại nhạy cảm và bộ khung đen của Hắc Vương, sau đó mới gá tấm giáp Lam Sơn đè lên."


"Nhưng lượng sơn này quá ít," Duy nhìn tuýp sơn nhỏ trong tay, lo lắng.


"Đó là tất cả những gì tao có thể lấy được mà không làm động đến cảm biến kiểm kê của Lê Sâm," chú Quân vỗ vai Duy. "Mày phải tính toán thật kỹ, chỉ sơn vào những điểm cốt lõi nhất. Đêm nay, tao sẽ canh phòng cổng xưởng cho mày. Làm nhanh lên!"


***


Suốt đêm hôm đó, hầm ngầm phế liệu Lam Sơn rực sáng ánh lửa hàn và ngập tràn tiếng rít của robot Loader-D. Duy làm việc điên cuồng, không ngừng nghỉ. Anh dùng hai cánh tay thủy lực của Loader-D để nâng các tấm giáp nặng hàng tấn, tỉ mỉ dùng cọ quét từng lớp Sơn hấp thụ radar Bóng Đêm lên bộ khung xương đen tuyền của Hắc Vương.


Mỗi lần cúi xuống bôi sơn, vết bỏng sau gáy Duy lại nhói lên đau đớn, tủy sống co thắt dữ dội do tác dụng phụ của thuốc ức chế nơ-ron đã cạn kiệt. Nhưng anh không dừng lại. Anh biết, chỉ một sơ hở nhỏ vào sáng mai, cái đầu của anh và chú Sơn sẽ bị bêu trên tháp hành chính của học viện.


Đến bốn giờ sáng, lớp sơn ngụy trang cuối cùng cũng khô hoàn toàn. Chiếc Hắc Vương một lần nữa được khoác lên mình lớp vỏ bọc thô kệch, chắp vá của mẫu thử nghiệm Lam Sơn. Vết rách trên má phải đã được vá lại bằng một tấm hợp kim Titan-Beta phế liệu rỉ sét, nhìn bề ngoài không khác gì một vết sẹo chiến đấu thông thường từ trận đấu với Vinh.


Nhưng khủng hoảng vẫn chưa kết thúc.


"Duy!" Tiếng còi báo động nhỏ từ vòng đeo cổ tay của Duy nhấp nháy đèn đỏ. Giọng của Minh Triết vang lên gấp gáp qua kênh liên lạc mật: "Sĩ quan cảnh vệ Vương Hắc và đội tuần tra số 4 đang phong tỏa toàn bộ lối ra của khu phế liệu! Họ nhận được lệnh trực tiếp từ Ngô Quyền để kiểm tra đột xuất tất cả các cơ giáp trước giờ xuất phát dã ngoại! Họ đang tiến về phía xưởng số 4!"


"Đội tuần tra của Vương Hắc mang theo máy quét hồng ngoại tầm nhiệt," chú Quân bước xuống hầm ngầm, gương mặt biến sắc. "Nếu mày lái chiếc Lam Sơn ra ngoài lúc này, nhiệt lượng từ lò phản ứng vừa bảo trì sẽ khiến máy quét của họ báo động đỏ ngay lập tức."


Duy đứng trong buồng lái, đôi mắt nheo lại đầy suy tính. Anh nhìn xuống bàn điều khiển, nơi chú robot quét rác cải tiến Mini-01 đang sạc pin ở góc cabin. Một kế hoạch chiến thuật chớp nhoáng hình thành trong đầu anh.


"Triết, nghe lệnh tôi," Duy nói nhanh vào bộ đàm. "Cậu dùng thiết bị hack cầm tay kết nối với Mini-01. Điều khiển nó chui qua đường ống thông gió dẫn đến trạm biến áp của khu ký túc xá quý tộc khu A. Kích hoạt một vụ chập điện giả tạo báo động nhiệt cực lớn ở đó. Vương Hắc chắc chắn sẽ phải điều đội tuần tra sang đó ứng cứu."


"Rõ! Cháu làm ngay!" Giọng Triết đầy quyết tâm.


Năm phút sau, một tiếng nổ nhỏ vang lên từ phía khu ký túc xá sang trọng phía bên kia thung lũng, kéo theo một cột khói đen và tiếng còi báo động rú vang liên hồi. Đúng như Duy dự đoán, Vương Hắc lập tức hạ lệnh cho đội tuần tra số 4 quay xe, lao về phía khu A để dập tắt đám cháy và bảo vệ các học viên quý tộc.


"Lối đi đã thoáng! Đi mau!" Chú Quân hét lên.


Duy gạt cần điều khiển, chiếc Lam Sơn ngụy trang khổng lồ nặng bốn mươi lăm tấn từ từ bước ra khỏi hầm ngầm, lách qua cổng ngách của xưởng số 4 và hòa vào hàng ngũ các cơ giáp học viên đang chuẩn bị xuất phát tại cảng hàng không quân sự.


***


Sáu giờ sáng. Bầu trời thung lũng Lam Sơn bao phủ bởi một màn sương mù xám xịt và những luồng gió lốc lạnh buốt thổi từ đỉnh núi đá.


Hàng chục chiếc cơ giáp học viên xếp thành những hàng dài thẳng tắp trước sân cảng hàng không. Tiếng động cơ đẩy rống lên đều đều, khói xả nhuộm xám cả khoảng không gian rộng lớn. Duy ngồi trong buồng lái Lam Sơn, giữ độ đồng bộ nơ-ron ở mức tối thiểu mười lăm phần trăm để đánh lừa vòng định vị trên cổ tay.


Phía trước hàng quân, ban giám hiệu học viện đang đứng trên bệ duyệt binh cao tầng. Phân viện trưởng Ngô Quyền mặc bộ quân phục phẳng phiu đeo đầy huân chương giả, gương mặt xương xẩu lạnh lùng đầy uy quyền. Nhưng điều khiến Duy chú ý nhất là người đàn ông gầy gò, lưng hơi còng đứng ngay cạnh lão.


Kẻ đó mặc bộ đồ bảo hộ kỹ thuật sờn cũ mang ký hiệu của thế hệ kỹ sư cũ, gương mặt khắc khổ hằn sâu những nếp nhăn của sự hèn nhát và tham lam. Trên tay hắn là một chiếc máy quét nơ-ron cầm tay có thấu kính lớn rực sáng màu xanh lục – thiết bị quét cấu trúc chuyên dụng.


Lê Khắc.


Trái tim Duy thắt lại. Kẻ phản bội gia tộc anh đang đứng đó, chỉ cách hàng ngũ cơ giáp chưa đầy một trăm mét.


Ngô Quyền bước lên phía trước bục phát biểu, giọng nói tàn bạo của lão vang vọng qua hệ thống loa phát thanh: "Kỳ thi thực dã ngoại quân sự tại Vực đá Đen chính thức bắt đầu. Để đảm bảo tính minh bạch và an toàn công nghệ, cố vấn kỹ thuật Lê Khắc sẽ tiến hành quét kiểm tra cấu trúc nơ-ron của từng chiếc cơ giáp trước khi xuất phát! Kẻ nào có chỉ số bất thường sẽ bị bắt giữ ngay lập tức!"


Lê Khắc bước xuống bục, giơ cao chiếc máy quét rực sáng ánh xanh lục, bắt đầu tiến về phía hàng cơ giáp của Duy. Từng bước chân của hắn như dẫm thẳng vào lồng ngực đang phập phồng dữ dội của Khánh Duy.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!