Nhạc nềnCyberpunk_City

Kiếm Sĩ Và Kẻ Ngụy Trang

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng bình minh nhạt nhòa của hành tinh Thái Dương lọt qua khe cửa sổ rỉ sét của Ký túc xá khu C, kéo Khánh Duy ra khỏi cơn mộng mị chập chờn. Anh bật dậy, lồng ngực phập phồng dữ dội, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Cánh tay trái vẫn còn cảm giác tê dại, âm ỉ đau sau cú sốc điện nơ-ron từ con robot Sentinel đêm qua dưới phòng thí nghiệm bỏ hoang. Nhưng điều khiến anh bận tâm hơn cả là vết bỏng nơ-ron sau gáy. Nó đang co thắt liên hồi, nóng rát như một sợi xích nung đỏ cắm sâu vào tủy sống.


Anh run rẩy thọc tay vào túi chiếc áo khoác bảo hộ sờn cũ treo đầu giường, lấy ra một trong ba tuýp kim loại nhỏ vừa trộm được.


Keo tản nhiệt nơ-ron lỏng.


Duy vặn nắp, nặn ra một lượng gel màu bạc lấp lánh lên ngón tay. Chất keo lạnh ngắt, sực nức mùi hóa chất quân dụng đậm đặc. Khi anh áp ngón tay vào sau gáy, bôi đều chất gel lên vết bỏng hình mạng nhện, một cảm giác mát lạnh thấu xương lập tức lan tỏa, dập tắt ngọn lửa đang thiêu đốt các cầu nối thần kinh. Đại não của Duy khẽ run lên, những luồng sóng não đang dao động hỗn loạn dần dịu xuống, đưa hệ thần kinh của anh trở lại trạng thái cân bằng tạm thời. Anh thở hắt ra một hơi dài, cảm nhận sự tỉnh táo từ từ quay trở lại.


"Chỉ còn ba mươi tuýp keo tản nhiệt này... mình phải tiết kiệm," Duy thầm nghĩ, giấu kỹ hai tuýp còn lại cùng cuốn nhật ký của mẹ và chiếc hộp bảo mật gia tộc Khánh xuống dưới tấm ván lót sàn lỏng lẻo dưới gầm giường.


Khi Duy bước ra khỏi khu ký túc xá nghèo nàn để tiến về phía giảng đường, sương mù buổi sáng vẫn chưa tan hết trên những vách đá dựng đứng của phân viện Lam Sơn. Tiếng còi báo động định kỳ rú vang từ tháp canh trung tâm, hòa cùng tiếng gầm rú của các động cơ đẩy cơ giáp từ xưởng bảo trì số 4. Bầu không khí ngột ngạt của một tổ hợp quân sự độc tài luôn đè nặng lên vai mỗi học viên bình dân.


"Duy! Đợi tao với!"


Tiếng gọi quen thuộc của Nguyễn Quốc Bảo vang lên từ phía sau. Gã béo mập mạp chạy huỳnh huỵch tới, hơi thở hổn hển, trên vai khoác chiếc túi hậu cần quen thuộc. Nhưng chưa kịp để Bảo cằn nhằn về bữa sáng, một bóng dáng thanh lịch đã chắn ngang lối đi của hai người.


Bùi Thảo Vy đứng đó, mái tóc dài mượt mà khẽ lay động trong gió lạnh. Trên tay cô là chiếc máy tính bảng quân sự đang rực sáng các biểu đồ tần số. Đôi mắt sắc sảo, đầy trí tuệ của nữ thủ khoa lý thuyết khóa chặt vào Duy, mang theo một sự hoài nghi không hề che giấu.


"Khánh Duy. Tôi đã phân tích lại gói dữ liệu đồng bộ hai mươi tám phần trăm của cậu trong phòng mô phỏng sáng qua," Vy cất tiếng, giọng nói đều đều nhưng sắc lẹm như dao mổ. "Hệ thống ghi nhận một sai số thuật toán cực nhỏ, chỉ khoảng không phẩy không không một phần trăm ở dải sóng delta. Đó là một vết răng cưa hoàn hảo. Người thường sẽ nghĩ đó là nhiễu phần cứng, nhưng cấu trúc toán học của nó quá... sạch sẽ. Giống như có một chương trình giả lập cực kỳ tinh vi đang cố tình bóp méo dải sóng thật của cậu để đưa nó về mức trung bình."


Quốc Bảo đứng bên cạnh khẽ biến sắc, mồ hôi hột rịn ra trên trán. Gã liếc nhìn Duy đầy lo lắng.


Duy vẫn giữ khuôn mặt điềm tĩnh đến đáng sợ. Anh khẽ chỉnh lại cổ áo xám tro, che đi vết băng gạc sau gáy, rồi thản nhiên đáp: "Thiết bị buồng lái tôi dùng là dòng phế thải nhặt từ kho số 4. Các cổng kết nối nơ-ron đã rỉ sét mười năm nay, việc nó phát ra sai số răng cưa là chuyện bình thường. Nếu cậu muốn tìm kiếm một thuật toán hoàn hảo, có lẽ nên quét cơ giáp hoàng gia của đám quý tộc thì hơn."


Vy nheo mắt, ngón tay cô lướt trên màn hình giả lập. "Tôi không tin vào sự trùng hợp, Khánh Duy. Một học viên bình dân chưa bao giờ vượt quá mức đồng bộ ba mươi phần trăm lại có thể duy trì dải sóng ổn định như một đồ thị tĩnh. Tôi sẽ tiếp tục theo dõi các bài tập nhóm của cậu."


Chưa kịp để Vy nói hết câu, một tiếng cười ngạo mạn, chói tai vang lên từ phía hành lang dẫn ra sân huấn luyện.


"Ô kìa, xem ai đang cố gắng bấu víu lấy nữ thần lý thuyết để kiếm chút điểm vớt này?"


Trịnh Thế Vinh bước ra từ bóng tối của dãy hành lang, xung quanh là một nhóm học viên quý tộc thuộc Thái Dương Hội. Vinh mặc bộ quân phục thiết kế riêng viền đỏ sang trọng, mái tóc vuốt gel bóng loáng, gương mặt đẹp trai nhưng méo mó bởi sự kiêu ngạo tột cùng. Đi ngay sau gã là Phan Đình Vũ, kẻ bắt nạt hộ pháp luôn nhìn Duy với ánh mắt thèm khát bạo lực.


"Vinh, đây là khu vực học tập chung, đừng có gây sự," Bùi Thảo Vy lạnh lùng nói, khẽ lùi lại một bước.


"Tôi không gây sự, tôi chỉ đang nhắc nhở một kẻ rác rưởi về vị trí của nó," Vinh tiến sát lại gần Duy, khoảng cách gần đến mức Duy có thể ngửi thấy mùi nước hoa đắt tiền trộn lẫn mùi dầu nơ-ron hoàng gia từ gã. Vinh cúi xuống, ghé sát tai Duy, giọng thì thầm đầy độc địa: "Tao nghe nói gã cha kỹ sư của mày ngày xưa chết thảm lắm đúng không? Một kẻ phản quốc bị hạm đội hoàng gia nghiền nát thành tro bụi. Con trai của gã chắc chắn cũng chỉ là một con chuột nhắt trốn dưới hầm phế liệu."


Bàn tay Duy siết chặt lại trong túi áo khoác. Vết bỏng sau gáy đột ngột nhói lên một cơn đau dữ dội, không phải do thể xác, mà do ngọn lửa căm hận mười năm qua đang bị kích hoạt. Nhưng lý trí sắt đá của một quân nhân ngụy trang buộc anh phải kiềm chế. Anh không được phép ra tay ở đây.


"Thế Vinh! Mày quá đáng rồi đó!" Quốc Bảo định bước lên chắn trước Duy nhưng bị Phan Đình Vũ dùng bả vai hộ pháp huých văng ra xa.


"Mày muốn gì?" Duy ngước mắt lên, ánh mắt sắc sảo, lạnh lùng khóa chặt vào Vinh. Sự điềm tĩnh của anh khiến Vinh cảm thấy bị sỉ nhục.


"Tao muốn chứng minh cho toàn trường thấy, danh hiệu học viên xuất sắc lớp chiến thuật của mày chỉ là một trò hề," Vinh cười gằn, giơ cao chiếc thẻ thách đấu màu đỏ rực. "Mười hai giờ trưa nay, tại Đấu trường Lam Sơn. Một trận đấu giả lập trực diện. Tao sẽ dùng chiếc Bạch Long để phế bỏ hoàn toàn hệ thần kinh của mày. Nếu mày hèn nhát từ chối, tao sẽ khiến cho lũ bạn bình dân của mày ở khu C không còn chỗ dung thân trong phân viện này nữa. Và tao sẽ đích thân yêu cầu ban giám hiệu lục soát toàn bộ phòng riêng của mày vì nghi vấn tàng trữ linh kiện lậu."


Duy khẽ nheo mắt. Vinh đang dùng quyền thế để dồn anh vào góc chết. Nếu từ chối, Vinh sẽ cho người lục soát phòng ký túc xá, chiếc hộp bảo mật và nhật ký của mẹ dưới gầm giường chắc chắn sẽ bị lộ. Hơn nữa, anh cần phải dập tắt sự nghi ngờ của Bùi Thảo Vy bằng một trận thua... hoặc một chiến thắng đầy nghi vấn nhưng hợp lý.


"Được. Tôi nhận thách đấu," Duy đáp gọn gàng.


***


Mười hai giờ trưa. Đấu trường Lam Sơn chật kín người.


Tiếng hò reo, cổ vũ từ khán đài quý tộc vang dội khắp không gian hình tròn khép kín. Đấu trường được bao bọc bởi một lớp lá chắn năng lượng cực mạnh màu xanh lam, ngăn chặn mọi bức xạ nơ-ron rò rỉ ra ngoài. Ở góc VIP, các sĩ quan giám sát của học viện và cả những đặc vụ của Cục An ninh Quân sự đang chăm chú quan sát.


Phía bên kia đấu trường, chiếc cơ giáp hoàng gia thế hệ mới Bạch Long (White Dragon) từ từ bước ra từ phòng chờ. Đó là một kiệt tác cơ khí cao mười sáu mét, bọc lớp giáp hợp kim titan màu trắng tuyết viền vàng kim quý phái. Động cơ đẩy nơ-ron của nó phát ra tiếng rít trầm ấm, đầy uy lực. Bạch Long được trang bị một thanh kiếm năng lượng rực sáng ánh sáng xanh và lá chắn nơ-ron hoàng gia độc quyền.


Đối diện với nó, chiếc cơ giáp ngụy trang Lam Sơn của Duy bước ra với những tiếng bước chân nặng nề, khập khiễng. Lớp sơn xám xịt phủ đầy bụi bẩn, vỏ giáp chắp vá từ những mảnh Titan-Beta phế liệu khiến nó trông không khác gì một đống sắt vụn di động. Duy chỉ được trang bị một khẩu Súng trường năng lượng Xung Kích-4 tiêu chuẩn và một chiếc khiên thép thông thường.


Trong buồng lái tối tăm của Lam Sơn, Duy đội chiếc mũ phi công bám đầy vết xước. Anh cắm cổng kết nối nơ-ron vào gáy. Nhờ có lớp keo tản nhiệt mới bôi, cảm giác nóng rát đã biến mất, thay vào đó là một sự tỉnh táo lạnh lùng.


*Uỳnh... uỳnh...*


"Cảnh báo: Phát hiện liên kết nơ-ron từ cơ giáp hoàng gia Bạch Long," giọng nói trầm ấm nhưng tàn nhẫn của AI Bá Hổ vang lên trong đầu Duy. "Độ đồng bộ của đối phương đạt bảy mươi lăm phần trăm. Hệ thống vũ khí của gã có khả năng áp chế sóng não tầm ngắn. Khuyến cáo: Giải phóng năm mươi phần trăm công suất của Hắc Vương để bóp nát con thằn lằn trắng đó trong mười giây."


"Không được," Duy ra lệnh bằng ý nghĩ. "Giữ độ đồng bộ ở mức hai mươi lăm phần trăm. Chúng ta phải đóng kịch trước mặt toàn trường và máy quét của Vy. Chỉ kích hoạt các tính năng ẩn khi thật sự cần thiết."


*Bính! Bính! Bính!*


Tiếng chuông báo hiệu trận đấu bắt đầu vang lên.


"Chết đi, đồ rác rưởi!" Giọng của Trịnh Thế Vinh vang lên đầy kiêu ngạo qua hệ thống loa phát thanh đấu trường.


Bạch Long lao tới như một luồng ánh sáng trắng. Tốc độ của chiếc cơ giáp hoàng gia quá nhanh, tạo ra một tàn ảnh mờ ảo trên nền cát của đấu trường. Thanh kiếm năng lượng rực sáng chém bổ nhào từ trên cao xuống, vạch ra một đường cong chết chóc trong không khí.


Duy nghiến răng, điều khiển Lam Sơn nâng chiếc khiên thép thông thường lên đỡ đòn.


*OÀNG!*


Một tiếng nổ kim loại chói tai vang lên. Lực chấn động cực mạnh từ thanh kiếm năng lượng truyền qua cánh tay cơ giáp dội thẳng vào buồng lái. Duy bị hất mạnh về phía sau, chiếc khiên thép xuất hiện một vết cắt sâu hoắm, rực đỏ nhiệt lượng. Lam Sơn lảo đảo lùi lại năm bước, các khớp cơ học ở chân phát ra tiếng rít khô khốc vì quá tải.


"Ha ha! Chỉ có thế thôi sao?" Vinh cười lớn, Bạch Long không hề giảm tốc độ, tiếp tục tung ra một cú đá xoay vòng cực mạnh vào sườn của Lam Sơn.


Duy cố gắng điều khiển cơ giáp lách người né tránh, nhưng tốc độ phản xạ của mẫu Lam Sơn ngụy trang quá chậm.


*BINH!*


Cú đá trúng hông khiến chiếc cơ giáp của Duy ngã nhào xuống đất, cát bụi bay mù mịt. Khán đài quý tộc vỡ òa trong những tiếng cười nhạo báng và tiếng huýt sáo châm chọc.


"Duy! Đứng dậy!" Quốc Bảo hét lên từ khu vực khán đài bình dân, hai tay siết chặt vào lan can sắt.


Trong buồng lái, Duy lắc đầu để xua đi cơn chóng mặt. Màn hình hiển thị chỉ số đồng bộ nơ-ron của anh vẫn hiển thị ổn định ở mức 25% – một con số hoàn hảo để đánh lừa máy quét. Nhưng anh biết, nếu cứ tiếp tục phòng thủ thụ động thế này, lớp vỏ ngụy trang Lam Sơn sẽ bị Vinh chém nát, lộ ra bộ khung đen của Hắc Vương bên trong.


Anh gượng dậy, nâng súng trường năng lượng Xung Kích-4 lên, nhắm thẳng vào Bạch Long và bóp cò liên tục.


*Hưu! Hưu! Hưu!*


Ba tia laser màu xanh lục bắn ra, xé rách màn sương cát. Nhưng ngay khi các tia laser chạm vào Bạch Long, một lá chắn năng lượng nơ-ron hoàng gia mỏng màu vàng kim bùng lên xung quanh chiếc cơ giáp trắng, dễ dàng triệt tiêu hoàn toàn hỏa lực của Duy không để lại một vết xước.


"Vô ích thôi! Vũ khí phế thải của mày không thể xuyên thủng lá chắn hoàng gia đâu!" Vinh hét lên.


Bạch Long đột ngột khựng lại, đôi mắt của chiếc cơ giáp hoàng gia rực sáng ánh sáng đỏ. Vinh kích hoạt kỹ thuật áp chế sóng não tầm ngắn độc quyền của gia tộc Trịnh. Một luồng sóng điện từ vô hình, cực mạnh quét qua đấu trường, hướng thẳng vào buồng lái của Duy.


*Uuuuu...*


Duy cảm thấy đầu mình như bị một chiếc búa tạ gõ mạnh vào. Màn hình điều khiển chập chờn, dải sóng giả lập bắt đầu dao động mạnh. Vết bỏng sau gáy anh nóng ran lên dưới áp lực của luồng sóng áp chế.


"Cảnh báo: Hệ thống điều khiển bị nhiễu loạn," Bá Hổ gầm lên trong đại não Duy. "Độ trễ truyền dẫn tăng lên không phẩy năm giây. Tên quý tộc đó đang cố tình thiêu rụi não bộ của ngươi. Hãy để ta giết gã!"


"Chưa đến lúc!" Duy cắn chặt môi đến bật máu, vị tanh ngọt tràn ngập khoang miệng giúp anh giữ vững sự tỉnh táo. "Bá Hổ, kích hoạt Tiên tri chiến thuật ngắn 2 giây!"


"Yêu cầu độ đồng bộ tối thiểu bốn mươi phần trăm để vận hành thuật toán tiên tri," Bá Hổ phản hồi.


"Chạy ngầm thuật toán giả lập để che mắt Vy! Đẩy độ đồng bộ thực tế lên bốn mươi hai phần trăm! Kích hoạt ngay!"


*Rắc!*


Một luồng điện sinh học mạnh mẽ bùng lên từ tủy sống của Duy, truyền qua sợi cáp quang nơ-ron bọc bạc dẫn thẳng vào bộ vi xử lý của Bá Hổ. Chỉ số đồng bộ trên máy quét của Vy vẫn hiển thị mức 25% nhờ thuật toán giả lập chạy đè, nhưng trong tầm mắt thực tế của Duy bên trong mũ phi công, thế giới xung quanh đột ngột thay đổi.


Thời gian như chậm lại.


Trong không gian ba chiều trước mắt Duy, những đường quỹ đạo đạn và đường kiếm màu đỏ mờ ảo bắt đầu xuất hiện, vạch ra trước hướng di chuyển của Bạch Long trước khi phát bắn hay cú chém thực sự diễn ra đúng hai giây.


Anh nhìn thấy trước: Hai giây nữa, Vinh sẽ dùng kiếm năng lượng chém quét ngang từ bên trái hòng cắt đứt cánh tay trái của Lam Sơn.


"Né tránh phản xạ nơ-ron cực hạn!"


Duy khẽ nghiêng người, truyền lệnh xung thần kinh đột ngột vào hệ thống phản lực phụ dưới gầm chân cơ giáp.


*Xèo...*


Chiếc cơ giáp Lam Sơn thô kệch thực hiện một pha cúi gập người cực kỳ khó coi, nhưng lại chuẩn xác đến kinh ngạc. Lưỡi kiếm năng lượng của Vinh quét qua sát sạt bả vai của Lam Sơn chỉ vài centimet, nhiệt lượng tỏa ra làm cháy sém lớp sơn xám ngoài vỏ giáp.


"Cái gì?" Vinh kinh ngạc khi thấy cú chém quyết định của mình bị hụt một cách vô lý.


Không dừng lại ở đó, đường đỏ tiên tri tiếp theo xuất hiện: Một giây nữa, Vinh sẽ tức giận xoay người đâm thẳng kiếm vào ngực Lam Sơn.


Duy không lùi lại. Anh chủ động bước lên một bước, nghiêng vai phải ra đỡ đòn.


*XOẸT!*


Lưỡi kiếm năng lượng đâm xuyên qua tấm giáp vai phải của Lam Sơn, tạo ra một tiếng nổ điện từ chói tai. Nhưng đây là tính toán của Duy. Anh chấp nhận hy sinh tấm giáp vai phải để khóa chặt thanh kiếm của Vinh trong khe hở kim loại.


"Mày bị điên rồi sao?" Vinh cười đắc thắng, cố gắng giật thanh kiếm ra để kết liễu Duy. Nhưng thanh kiếm đã bị kẹt cứng trong các mảng hợp kim Titan-Beta phế liệu chắp vá của Lam Sơn.


Trong tích tắc đó, Duy nhìn thấy điểm yếu chí mạng của Bạch Long thông qua phân tích dữ liệu của Bá Hổ: Bộ ổn định thăng bằng ở chân trái của Bạch Long đang phải chịu tải cực đại để duy trì thế đứng sau cú đâm mạnh.


"Thiết Trảo!"


Duy hét lên trong đầu.


Cánh tay trái của Lam Sơn – cánh tay bọc bộ khung xương chịu lực nguyên bản của Hắc Vương – đột ngột vươn ra với một tốc độ kinh hoàng, hoàn toàn vượt trội so với hiệu suất của một mẫu thử nghiệm thông thường. Bàn tay thép khổng lồ co bóp mạnh mẽ, phát ra một tiếng rít thủy lực chói tai.


*RẮC... XOẢNG!*


Bàn tay thép của Duy bóp chặt lấy khớp nối cổ chân trái của Bạch Long, nghiền nát bộ ổn định thăng bằng làm bằng hợp kim cao cấp thành những mảnh vụn kim loại bắn tung tóe.


"Á!!! Hệ thống thăng bằng bị phá hủy!" Vinh hoảng loạn hét lên qua bộ đàm khi chiếc cơ giáp hoàng gia Bạch Long mất hoàn toàn điểm tựa, bắt đầu đổ sụp xuống nền cát đấu trường như một gã khổng lồ gãy chân.


Khán đài hoàn toàn câm lặng. Không ai có thể tin nổi một chiếc cơ giáp phế thải lại có thể bẻ gãy bộ ổn định của một kiệt tác hoàng gia chỉ bằng một cú bóp cận chiến thô bạo.


Bùi Thảo Vy bật dậy khỏi ghế ngồi, đôi mắt cô dán chặt vào màn hình máy tính bảng, nơi dải sóng của Duy vẫn hiển thị mức 25% ổn định một cách phi lý. "Không thể nào... Làm sao một độ đồng bộ thấp như vậy lại có thể tung ra một đòn cận chiến chính xác và nhanh đến thế?"


Nhưng Trịnh Thế Vinh không chấp nhận thất bại nhục nhã này.


Trong khoảnh khắc cơ giáp Bạch Long đang rơi tự do hướng về phía mặt đất, dã tâm và sự kiêu ngạo của một kẻ quý tộc đã lấn át hoàn toàn lý trí của gã. Vinh điên cuồng gầm lên, dùng chút năng lượng cuối cùng điều khiển cánh tay phải của Bạch Long tung ra một cú đấm quyết định, nhắm thẳng vào đầu của Lam Sơn.


"Chết đi, đồ súc sinh!"


Duy phát hiện ra đường đạn đỏ tiên tri của cú đấm, nhưng khớp vai phải của anh đang bị kẹt cứng bởi thanh kiếm năng lượng của Vinh, khiến tốc độ né tránh của cơ giáp bị giảm sút nghiêm trọng.


Anh cố gắng điều khiển cơ giáp lùi lại, thực hiện pha né tránh phản xạ cực hạn.


*XOẸT... BÙM!*


Cú đấm thép khổng lồ của Bạch Long sượt qua má phải của cơ giáp Lam Sơn với một lực chấn động khủng khiếp. Cú va chạm cực mạnh hất tung chiếc mũ phi công của Duy ra ngoài, khiến anh bị va đập mạnh vào thành buồng lái, máu tươi từ trán chảy xuống ròng ròng.


Nhưng điều tồi tệ hơn cả đã xảy ra.


Lực ma sát kinh hoàng từ cú đấm của Bạch Long đã cào rách và giật phăng một mảng lớn của lớp vỏ hợp kim ngụy trang màu xám tro trên má phải của chiếc cơ giáp Lam Sơn.


Dưới lớp sơn xám xịt bị rách toạc, lộ ra một khoảng kim loại đen tuyền, bóng loáng, có khả năng hấp thụ hoàn toàn ánh sáng xung quanh – bộ khung xương nguyên bản của chiếc cơ giáp phản quốc huyền thoại Hắc Vương.


Ánh sáng từ rào chắn năng lượng của đấu trường rọi vào vết rách, làm nổi bật lên lớp kim loại đen tuyền đầy sát khí ẩn giấu dưới lớp mặt nạ nghèo khổ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!