Di Sản Trong Đống Đổ Nát
Ánh bình minh mờ nhạt của hành tinh Thái Dương chưa kịp sưởi ấm những bức tường bê tông xám xịt của Phân viện quân sự Lam Sơn thì bóng tối của đêm thứ hai đã lặng lẽ kéo xuống. Trong căn phòng chật hẹp ở cuối hành lang tầng ba của Ký túc xá khu C, Khánh Duy đang ngồi xếp bằng trên chiếc giường sắt rỉ sét. Toàn thân anh ướt đẫm mồ hôi, từng thớ cơ co rút nhẹ dưới áp lực của những cơn đau âm ỉ truyền ra từ tủy sống.
Hậu quả của việc sử dụng liều Thuốc ức chế nơ-ron Xanh Lam cuối cùng trong bài kiểm tra đột xuất sáng nay đang tàn phá hệ thần kinh của anh một cách tàn nhẫn. Sau gáy anh, vết bỏng nơ-ron cũ – dấu vết của cú sốc đồng bộ với chiếc cơ giáp phản nghịch Hắc Vương – rực lên một màu đỏ tấy, nóng rát như thể có ai đó đang găm một thanh sắt nung đỏ vào da thịt. Mỗi nhịp thở của Duy đều mang theo vị tanh ngọt của máu. Anh biết, nếu không tìm được cách hạ nhiệt hệ thống dẫn truyền thần kinh và ổn định các cầu nối nơ-ron trong não bộ, anh sẽ không thể chịu đựng nổi đợt kết nối tiếp theo với AI Bá Hổ.
"Chỉ số hai mươi tám phần trăm sáng nay đã đánh lừa được Ngô Quyền, nhưng không thể qua mắt được Bùi Thảo Vy," Duy lầm bầm, ánh mắt sắc sảo nhìn chằm chằm vào chiếc Vòng định vị nơ-ron quân sự đang nhấp nháy đèn xanh lục trên cổ tay phải. "Cô ta là một thiên tài lý thuyết. Sai số thuật toán cực nhỏ mà Bá Hổ để lại trong gói dữ liệu giả lập chắc chắn đã khơi dậy sự hoài nghi của cô ta. Mình không còn nhiều thời gian nữa."
Theo những chỉ dẫn mơ hồ được mã hóa trong phân vùng dữ liệu cũ mà cha anh, kỹ sư Khánh Trình, để lại trong bộ nhớ đệm của Hắc Vương, Duy biết dưới lòng đất của học viện có một nơi chứa đựng câu trả lời. Đó là Phòng thí nghiệm nơ-ron bỏ hoang – khu vực nghiên cứu tối mật đã bị niêm phong nghiêm ngặt sau cuộc thanh trừng đẫm máu mười năm trước. Nơi đó không chỉ lưu trữ những tài liệu kỹ thuật gốc về dự án Hắc Vương, mà quan trọng hơn, nó là nơi duy nhất trong phân viện còn tồn tại Keo tản nhiệt nơ-ron lỏng – loại hóa chất đặc chủng có khả năng bảo vệ tủy sống và gáy của phi công khỏi tình trạng bỏng nhiệt khi ép xung đồng bộ.
"Mini-01, khởi động,"
Duy khẽ thì thầm vào chiếc vòng đeo tay. Từ dưới gầm giường sắt, một tiếng rít cơ học rất nhỏ vang lên. Một chú robot quét rác hình cầu nhỏ màu xám rỉ sét, có đường kính chưa đầy ba mươi centimet, từ từ lăn ra. Chiếc mắt camera đơn màu xanh lam của nó chớp nháy hai lần, phát ra những tiếng bíp bíp đều đặn. Đây là Mini-01, cỗ máy dịch vụ công nghiệp thải loại mà Duy đã nhặt về từ bãi phế liệu, lén lút lập trình lại hệ thống định vị và tích hợp các công cụ bẻ khóa bảo mật cấp thấp.
"Đêm nay, mục tiêu của chúng ta là khu phế tích phía sau tháp hành chính. Đi thôi."
Duy khoác lên mình bộ đồ bảo hộ kỹ thuật màu xám tro rộng thùng thình để dễ dàng hòa lẫn vào bóng tối. Anh giấu con dao găm nhiệt tần số cao vào bên hông, dán một miếng băng gạc y tế đè lên vết bỏng đang rỉ máu sau gáy, rồi khéo léo lách người qua cửa sổ ngách của ký túc xá, nhảy xuống bãi phế liệu bên dưới.
Sương đêm thung lũng đá Lam Sơn lạnh buốt, mang theo mùi lưu huỳnh và dầu mỡ công nghiệp đặc trưng. Tránh né những luồng đèn pha quét tầm cao của tháp canh trung tâm, Duy di chuyển như một bóng ma giữa những đống đổ nát của các bộ khung cơ giáp cũ. Mini-01 lăn đi không tiếng động trên lớp cát bụi, dẫn đường cho anh qua những góc khuất radar tuần tra.
Sau gần một giờ lẩn trốn, Duy đã đứng trước lối vào của Phòng thí nghiệm nơ-ron bỏ hoang. Đó là một tòa nhà ba tầng bằng bê tông cốt thép loang lổ vết cháy đen, nửa phần dưới đã chìm sâu vào lòng núi đá. Cánh cửa thép titan dày cộp dẫn vào phòng thí nghiệm bị khóa chặt bởi một ổ khóa điện tử sinh học cũ kỹ, trên mặt cửa dán đầy những tấm băng niêm phong màu vàng đã rách nát, phủ một lớp bụi dày mười năm.
"Mini-01, đến lượt mày rồi. Hack khóa điện tử sinh học. Hãy cẩn thận, không được kích hoạt hệ thống báo động của học viện."
Chú robot nhỏ lập tức bò lên bệ cửa, kéo ra một sợi cáp quang mảnh từ khe hông và cắm trực tiếp vào cổng kết nối bám đầy rỉ sét của ổ khóa. Trên vòng đeo tay của Duy, các dòng mã lệnh màu xanh lục bắt đầu chạy cuộn tròn với tốc độ chóng mặt.
"Phát hiện tường lửa thế hệ cũ," giọng nói máy móc của AI Bá Hổ đột ngột vang lên trong đầu Duy thông qua liên kết nơ-ron thụ động. "Thuật toán bảo mật lỗi thời. Thời gian bẻ khóa dự kiến: bốn mươi lăm giây. Khuyến cáo: Bức xạ nơ-ron tồn dư bên trong phòng thí nghiệm đạt mức hai mươi lăm phần trăm, có nguy cơ kích thích vết bỏng sau gáy của vật chủ."
"Câm miệng và tiếp tục hack đi," Duy nghiến răng, tay trái ấn chặt vào sau gáy để kìm nén cơn đau đang nhói lên theo từng nhịp đập của mạch máu.
*Cạch... Hưuuuu...*
Một tiếng xì hơi cơ học nặng nề vang lên. Cánh cửa thép titan từ từ trượt sang bên, để lộ ra một hành lang tối đen như mực, sực nức mùi hóa chất phân hủy, bụi bặm và mùi rỉ sét nồng nặc. Duy nhanh chóng lách người bước vào trong, Mini-01 thu lại sợi cáp rồi lăn theo sau. Cánh cửa thép đóng sập lại, nhốt anh vào trong bóng tối tĩnh lặng đến rợn người.
Duy bật chiếc đèn pin cầm tay có bộ lọc ánh sáng đỏ để tránh phát xạ quang học ra ngoài cửa sổ. Dưới ánh sáng đỏ mờ ảo, phòng thí nghiệm hiện lên như một nghĩa địa khảo cổ của kỷ nguyên cơ khí cũ. Những chiếc bàn thí nghiệm bằng đá bị đập vỡ, các màn hình máy tính ba chiều vỡ nát treo lơ lửng trên những sợi dây điện lòng thòng. Trên sàn nhà, những bộ khung xương cơ giáp sinh học thế hệ đầu nằm la liệt, rỉ sét và phủ đầy mồ hôi hóa học đã đông cứng.
"Nơi này... chính là nơi cha mẹ mình từng làm việc," Duy khẽ vuốt tay qua một mảnh bảng tên bằng nhựa bị cháy xém trên tường, nơi còn sót lại vài chữ cái mờ nhạt: *"Phòng Nghiên cứu Đồng bộ Nơ-ron - Trưởng nhóm: Khánh Trình"*. Lồng ngực anh thắt lại một cơn nhói đau đầy căm hận. Mười năm trước, chính Ngô Quyền và hạm đội thanh trừng của Trịnh Khôi đã phóng hỏa thiêu rụi nơi này để cướp đoạt công nghệ và xóa sạch dòng họ Khánh.
"Bá Hổ, định vị kho lưu trữ hóa chất đặc chủng,"
"Kho lưu trữ nằm ở cuối hành lang phía bên phải, dưới hầm ngầm cấp hai," Bá Hổ phản hồi. "Phát hiện nguồn năng lượng yếu đang dao động trong khu vực trung tâm. Khuyến cáo cảnh giác."
Duy di chuyển nhanh chóng qua các căn phòng đổ nát. Anh bước xuống những bậc thang bê tông ẩm ướt dẫn sâu vào lòng đất. Ở góc sâu nhất của hầm ngầm cấp hai, anh tìm thấy một chiếc tủ bảo ôn bằng kính cường lực đã bị nứt vỡ. Bên trong, giữa những mảnh chai lọ vỡ nát, có ba tuýp keo màu bạc nguyên vẹn nằm im lìm.
Keo tản nhiệt nơ-ron lỏng.
Duy run rẩy nhặt lấy ba tuýp keo, nhét cẩn thận vào túi áo bảo hộ. Chỉ cần có thứ này, anh có thể bôi trực tiếp lên các cổng kết nối sau gáy để hạ nhiệt độ thần kinh xuống hai mươi độ C, ngăn chặn hoàn toàn hiện tượng bỏng nhiệt khi ép xung đồng bộ với Hắc Vương. Bên cạnh chiếc tủ bảo ôn, anh còn tìm thấy một cuốn sổ tay bọc da màu đen bị cháy xém một góc. Trên trang bìa, nét chữ thanh tú quen thuộc hiện lên: *"Nhật ký nghiên cứu lâm sàng - Lâm Mỹ Chi"*.
"Nhật ký của mẹ..." Duy siết chặt cuốn sổ vào lồng ngực, nước mắt suýt nữa đã trào ra. Cuối cùng anh cũng tìm lại được di vật của bà. Cuốn nhật ký này chắc chắn chứa đựng công thức thuốc ức chế nơ-ron gốc và những ghi chép về cấu trúc sóng não đã được sửa đổi của anh.
Nhưng niềm vui của Duy chưa kịp kéo dài thì một tiếng động cơ học nặng nề đột ngột vang lên từ phía sau bóng tối của hành lang.
*Keng... Két...*
Tiếng kim loại rỉ sét chà xát lên nền bê tông lạnh lẽo, kèm theo đó là một luồng ánh sáng đỏ rực quét qua vách tường đổ nát. Duy lập tức tắt đèn pin, ép chặt lưng vào một cây cột bê tông đổ sụp. Tim anh đập liên hồi.
Từ trong góc tối của phòng thí nghiệm, một bóng đen khổng lồ từ từ bước ra. Đó là một cỗ máy cao hơn hai mét, di chuyển bằng hai chân cơ khí thô kệch nhưng cực kỳ vững chãi. Toàn thân nó bọc một lớp giáp thép dày bám đầy rêu mốc và vết cháy xém, một cánh tay của nó đã bị cụt, chỉ còn lại những sợi dây điện chập chờn tia lửa xanh. Cánh tay còn lại là một khẩu súng điện từ tầm ngắn dòng Sentinel cổ điển.
Một robot tuần tra an ninh cũ bị lỗi.
Chiếc mắt camera đơn rực sáng màu đỏ huyết của nó liên tục xoay tròn, phát ra những tiếng rè rè chói tai. Cỗ máy này rõ ràng đã bị hư hại nặng trong cuộc thanh trừng mười năm trước, nhưng hệ thống lõi của nó vẫn hoạt động trong trạng thái điên cuồng, tự động nhận diện mọi vật thể sống thâm nhập là kẻ thù cần tiêu diệt.
"Bá Hổ! Có thể hack và vô hiệu hóa nó từ xa không?" Duy truyền tín hiệu khẩn cấp trong đầu.
"Không thể," Bá Hổ trả lời lạnh lùng. "Robot tuần tra dòng Sentinel thế hệ cũ sử dụng hệ điều hành độc lập không dây, tường lửa của nó là dạng mạch cơ học đóng kín, hoàn toàn không tương thích với hệ thống bẻ khóa phần mềm hiện đại của ta. Chỉ có thể vô hiệu hóa bằng tác động vật lý trực tiếp."
*Bíp! Bíp! Bíp!*
Chiếc mắt đỏ của con robot đột ngột dừng lại, khóa chặt vào vị trí cây cột bê tông nơi Duy đang ẩn nấp. Nó đã phát hiện ra nguồn nhiệt sinh học từ cơ thể anh.
*Hưuuuu... Đoàng!*
Một phát đạn điện từ tầm ngắn bắn quét qua, xé rách không khí và nổ tung một mảng lớn của cây cột bê tông. Những mảnh đá vụn và tia lửa điện bắn tung tóe. Duy nhanh nhẹn lộn nhào sang một bên, lăn mình trốn sau một chiếc bàn thí nghiệm bằng đá đổ nát gần đó.
"Mẹ kiếp! Súng điện từ tầm ngắn!" Duy rít lên. Một tia lửa điện sượt qua vai trái của anh, để lại một vết bỏng nhẹ, mùi vải quân phục cháy khét lẹt bốc lên. Anh không thể sử dụng súng trường năng lượng hay bất kỳ vũ khí gây tiếng nổ lớn nào ở đây, vì tiếng động và xung năng lượng phát ra sẽ ngay lập tức kích hoạt hệ thống cảnh báo quỹ đạo của Thần Mặt Trời và thu hút đội tuần tra đêm của Thanh Hằng đang lùng sục phía trên.
Anh bắt buộc phải tiêu diệt cỗ máy giết người này bằng tay không và cận chiến tầm gần trong không gian hẹp.
Con robot tuần tra lê bước chân khập khiễng tiến lại gần chiếc bàn đá. Duy nín thở, quan sát kỹ chuyển động của nó qua kẽ nứt của bàn đá. Anh phát hiện ra khớp gối phải của con robot bị rỉ sét nghiêm trọng, mỗi lần nó bước đi, hệ thống thủy lực ở chân phải đều phát ra tiếng rít lớn và có độ trễ khoảng một giây.
"Đó là điểm yếu của nó," Duy thầm tính toán chiến thuật. "Mình phải dụ nó bắn hết năng lượng tích tụ của khẩu súng điện từ vào bàn đá, sau đó áp sát tấn công vào chân phải."
*Đoàng! Đoàng!*
Thêm hai phát đạn điện từ nữa bắn nát góc chiếc bàn đá, bụi đá bay mù mịt làm giảm tầm nhìn trong phòng thí nghiệm. Con robot cần ba giây để sạc lại năng lượng cho phát bắn tiếp theo.
"Ngay bây giờ!"
Duy bật dậy như một con báo săn. Anh không chạy trốn mà lao trực diện về phía con robot. Anh dùng kỹ thuật di chuyển di động nhanh, lách qua luồng khí nóng điện từ vừa phát ra. Con robot cố gắng xoay nòng súng để khóa mục tiêu, nhưng khớp gối rỉ sét khiến tốc độ quay của nó bị chậm lại một nhịp.
Duy áp sát vào bên hông phải của cỗ máy. Anh rút con dao găm nhiệt tần số cao bên hông, kích hoạt lưỡi dao rung động ở nhiệt độ cực hạn. Lưỡi dao rực lên ánh đỏ chói mắt.
*Xoẹt!*
Duy đâm mạnh lưỡi dao nhiệt vào đúng khe hở của khớp gối phải con robot, cắt đứt hoàn toàn bó dây dẫn năng lượng và ống dẫn dầu thủy lực bọc bạc bên trong.
*Xì xì xì...*
Dầu thủy lực màu đen phun ra xối xả, bốc khói nghi ngút khi gặp nhiệt độ cao của lưỡi dao. Chân phải của con robot mất hoàn toàn áp lực lực đẩy, cỗ máy nặng hơn hai trăm cân mất thăng bằng, đổ sụp nghiêng về phía bên phải.
Tuy nhiên, con robot vẫn chưa bị vô hiệu hóa hoàn toàn. Chiếc mắt đỏ của nó rực sáng điên cuồng, cánh tay cụt chập chờn tia điện cố gắng quật mạnh vào ngực Duy. Cú va chạm vật lý cực mạnh hất văng Duy lùi lại vài mét, đập lưng vào cạnh bàn đá. Duy ho sặc sụa, cảm giác như xương sườn của mình sắp gãy vụn.
Con robot dùng cánh tay cầm súng chống xuống đất, cố gắng bò dậy để tiếp tục xả đạn.
"Bá Hổ! Kích hoạt xung nơ-ron hỗ trợ tay trái!" Duy hét lên trong đầu.
"Đồng ý. Kích hoạt xung nơ-ron mười lăm phần trăm. Cảnh báo tổn thương cơ tay."
Một luồng điện sinh học cực mạnh truyền từ mũ phi công chạy dọc xuống cánh tay trái của Duy. Duy cảm thấy cánh tay mình như phình to ra, tràn ngập một sức mạnh cơ khí đáng sợ. Anh lao tới, nhảy vọt lên lưng con robot đang lảo đảo.
Anh dùng tay trái bám chặt vào bả vai thép của nó, tay phải cầm dao găm nhiệt cắm phập vào khe hở dưới nắp bảo vệ tháp đầu. Anh dùng lực cơ học cực đại của tay trái bẻ toạc tấm nắp che bằng thép rỉ sét ra, để lộ ra bộ vi xử lý trung tâm – một khối mạch điện tử cổ điển rực sáng những đường chỉ đỏ.
"Chết đi!"
Duy dùng bàn tay trái bọc xung nơ-ron, đâm thẳng vào trong lòng bộ vi xử lý, bóp nát hoàn toàn các vi mạch và tụ điện nơ-ron trung tâm của cỗ máy.
*Roẹt... Roẹt... xì...*
Những tia lửa điện xanh lam bùng lên dữ dội, thiêu rụi các đường dẫn điện. Chiếc mắt đỏ huyết của con robot tuần tra chớp tắt vài lần rồi hoàn toàn tối đen. Cỗ máy khổng lồ khựng lại, rồi đổ sụp xuống sàn bê tông bụi bặm như một khối sắt vụn vô hại.
Duy buông tay, ngã nhào xuống đất bên cạnh xác con robot. Anh thở dốc điên cuồng, cánh tay trái run rẩy dữ dội và hoàn toàn mất cảm giác do dòng điện xung nơ-ron quá tải. Vai trái bị bỏng điện rát buốt, nhưng đôi mắt anh vẫn rực sáng ý chí chiến thắng. Anh đã tiêu diệt được cỗ máy giết người mà không gây ra bất kỳ tiếng nổ lớn nào có thể làm kinh động đến thế giới bên trên.
***
Sau vài phút nghỉ ngơi để ổn định nhịp tim, Duy gượng dậy thu hồi con dao găm nhiệt và cuốn nhật ký của mẹ. Anh bước lại gần hốc tường tối tăm nơi con robot tuần tra vừa bước ra – nơi dường như là trạm sạc điện và lưu trữ của nó ngày xưa.
Dưới ánh đèn pin đỏ mờ ảo, Duy phát hiện trên chiếc bàn sắt mục nát trong hốc tường có một chiếc hộp bảo mật nhỏ bằng thép titan đen bóng, hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi thời gian. Trên nắp hộp, một ký hiệu hình ngọn gió đen được khắc chìm tinh xảo rực sáng nhẹ dưới ánh đèn pin.
Ký hiệu của gia tộc Khánh.
"Đây là... di vật của cha," Duy nín thở. Anh đưa tay chạm vào nắp hộp.
*Tít... tít...*
Một màn hình quét sinh học nhỏ màu xanh lam hiện lên trên nắp hộp, kèm theo một dòng chữ điện tử chạy qua: *"Yêu cầu quét DNA xác nhận quyền truy cập. Đối tượng: Khánh Vân"*.
Duy khựng lại, lồng ngực anh thắt chặt một nỗi đau đớn tột cùng. Chiếc hộp bảo mật này chứa đựng những bí mật tối mật nhất của cha anh về dự án Hắc Vương, nhưng nắp hộp lại yêu cầu quét DNA của chị gái anh – Khánh Vân, người được đồn là đã chết trong cuộc thanh trừng mười năm trước, nhưng thực chất đã mất tích và Duy vẫn điên cuồng tìm kiếm tung tích của chị suốt những năm qua.
"Chị Vân... chị vẫn còn sống ở ngoài kia," Duy siết chặt nắm tay, ánh mắt rực lửa quyết tâm. Chiếc hộp này chính là bằng chứng ngoại phạm và là mỏ neo tinh thần lớn nhất xác nhận chị gái anh vẫn còn sống. Anh phải sống sót qua phân viện này, ngụy trang thành công Hắc Vương để tiến ra biên cảnh Vân Sa tìm chị.
Nhưng ngay khi Duy định cất chiếc hộp vào túi bảo hộ thì một tiếng bíp bíp chói tai vang lên từ bảng điều khiển trung tâm của phòng thí nghiệm.
*Bíp... Bíp... Bíp...*
Những dòng chữ đỏ rực rỡ đột ngột bùng lên trên các màn hình máy tính bám bụi xung quanh:
*"Cảnh báo: Robot tuần tra Sentinel-04 mất tín hiệu liên lạc. Phát hiện hành vi phá hoại vật lý. Kích hoạt giao thức tự động phong tỏa toàn khu vực. Cửa sập an ninh sẽ đóng kín trong sáu mươi giây."*
Còi báo động đỏ rít lên chói tai từ bảng điều khiển trung tâm, và trên màn hình ba chiều bám bụi, những con số đếm ngược màu huyết dụ bắt đầu nhấp nháy điên cuồng: 00:59... 00:58...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!