Nhạc nềnCyberpunk_City

Ngưỡng Đỏ Sinh Tử

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

*Keng!*


Tiếng va chạm kim loại nặng nề vang lên giữa đêm tĩnh mịch, dội vào những vách đá dựng đứng của thung lũng Lam Sơn rồi lan ra xa như một tiếng chuông báo tử gầm rít. Tấm hợp kim Titan-Beta phế liệu nặng hơn hai mươi cân tuột khỏi những ngón tay đang tê dại của Khánh Duy, đập mạnh vào sườn xe đẩy cơ khí trước khi rơi xuống nền đất đá đầy bụi than.


"Mẹ kiếp!" Nguyễn Quốc Bảo rít lên qua kẽ răng, gương mặt mập mạp của gã lập tức cắt không còn một giọt máu. Gã quỵ chân xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu như thể một phát đạn điện từ sắp sửa xuyên qua sọ gã trong tích tắc tiếp theo.


Sự im lặng của nghĩa địa phế liệu bị xé rách. Cách đó chưa đầy mười mét, ánh đèn pin từ bốt gác phụ quét một đường sắc lẹm qua màn sương mù dày đặc, rọi thẳng về phía đống đổ nát của chiếc xe bọc thép cũ nơi hai người đang ẩn nấp. Tiếng xích sắt lách cách trên bốt gác dừng lại, thay vào đó là tiếng bốt quân sự nện dồn dập xuống nền đất cứng.


"Ai đó? Kẻ nào ở khu vực kho thử nghiệm? Đứng im không tôi nổ súng!"


Giọng nói cộc cằn của binh nhì gác cổng Trần Văn Sáng vang lên đầy cảnh giác. Họng súng trường điện từ của hắn lăm lăm trong tay, ánh đèn pin rà sát sạt vách đá, từng bước áp sát góc khuất.


Duy nghiến chặt răng, cơn đau từ vết bỏng nơ-ron sau gáy vẫn đang co thắt như một sợi dây thép nung đỏ cắm sâu vào tủy sống. Cánh tay phải của anh vẫn buông thõng, vô lực và lạnh ngắt – hậu quả của cú sốc đồng bộ với Hắc Vương dưới hầm ngầm vài giờ trước. Anh không thể chiến đấu bằng tay không lúc này, càng không thể để lộ chiếc cơ giáp phản quốc đang nằm sâu dưới lòng đất.


"Bảo, đứng im ở đây. Để tao xử lý," Duy thì thầm, giọng nói lạnh lùng đến đáng sợ dù lồng ngực anh đang phập phồng dữ dội.


Anh dùng bàn tay trái còn cử động được, thọc sâu vào túi áo khoác bảo hộ sờn rách, ngón tay chạm vào chiếc thẻ chứa Thẻ tín dụng quân sự Sao Khuê. Đây là toàn bộ số tiền anh tích lũy được từ việc lén lút sửa chữa thiết bị gia dụng và cơ giáp lậu cho đám học viên quý tộc suốt một năm qua. Duy hít một hơi thật sâu, chủ động bước ra khỏi bóng tối của chiếc xe bọc thép, giơ cao bàn tay trái lên để Trần Văn Sáng nhìn rõ.


"Báo cáo anh Sáng, là tôi, Khánh Duy đây!" Duy cất tiếng, giọng nói pha chút rụt rè và kính cẩn của một học viên bình dân nghèo khó.


Ánh đèn pin cực mạnh của Sáng rọi thẳng vào mặt Duy, khiến anh phải nheo mắt lại. Sáng khựng lại một nhịp, họng súng vẫn chĩa thẳng vào ngực Duy, gương mặt gầy gò của gã đầy vẻ hách dịch: "Khánh Duy? Thằng nhóc thợ máy khu C? Đêm hôm thế này mày lén lút ở bãi phế liệu làm cái gì? Có biết đây là khu vực giới nghiêm không?"


"Anh Sáng, xin anh bớt giận," Duy bước tới một bước, khéo léo nghiêng người để che khuất chiếc xe đẩy chứa các tấm giáp Titan-Beta phía sau. Anh hạ thấp giọng, vẻ mặt đầy khẩn khoản: "Chiều nay tôi lỡ tay làm hỏng bộ tản nhiệt của chiếc máy sấy nơ-ron trong phòng thực hành số 4. Nếu ngày mai Thợ máy trưởng Quân phát hiện ra, tôi chắc chắn sẽ bị đuổi học. Tôi chỉ lén vào đây nhặt vài sợi cáp đồng cũ để sửa đền trước giờ học thôi."


"Nhặt cáp đồng?" Sáng nheo mắt hoài nghi, bước thêm một bước. "Mày tưởng tao là thằng ngốc chắc? Tiếng động vừa rồi rõ ràng là của hợp kim hạng nặng!"


Duy không đợi Sáng tiến thêm. Anh lướt nhanh đến sát bên gã lính gác, bàn tay trái khéo léo áp sát vào lòng bàn tay đang cầm súng của Sáng. Giữa kẽ tay hai người, chiếc thẻ tín dụng quân sự lấp lánh ánh kim dưới ánh đèn pin mờ tối.


"Anh Sáng... tôi biết anh dạo này đang gặp vận đen ở sòng bạc khu ổ chuột dưới chân núi," Duy nói thầm, chỉ đủ cho hai người nghe. "Trong này có năm trăm tín dụng quân sự. Số tiền này đủ để anh gỡ gạc lại ván bài tối qua. Tôi chỉ xin anh coi như đêm nay trời tối, sương mù dày đặc, anh không nhìn thấy bất cứ ai ở đây cả."


Trần Văn Sáng nhìn chằm chằm vào chiếc thẻ tín dụng trong tay Duy. Con số năm trăm tín dụng tương đương với nửa năm lương binh nhì của hắn, và quan trọng hơn, nó chính là chiếc phao cứu sinh cho khoản nợ ngập đầu mà hắn đang bị bọn bảo kê chợ đen đe dọa chặt tay vào ngày mai. Yết hầu của Sáng khẽ giật mạnh. Hắn liếc nhanh xung quanh, sương mù vẫn dày đặc, tháp canh trung tâm không có động tĩnh gì.


Hắn nhanh như chớp giật lấy chiếc thẻ giấu vào trong túi áo giáp, họng súng trường điện từ lập tức hạ xuống. Gương mặt gầy gò của hắn giãn ra, nở một nụ cười tham lam đầy ẩn ý: "Mày... đúng là biết điều đấy, nhóc Duy. Nhưng tao cảnh báo mày, thu dọn đống rác của mày rồi cút ngay trong vòng ba phút. Nếu đội tuần tra của Thiếu tá Thanh Hằng quay lại đây, tao sẽ là người đầu tiên nổ súng bắn nát sọ mày, rõ chưa?"


"Rõ, cám ơn anh Sáng," Duy cúi đầu.


Sáng quay lưng bước đi, tiếng huýt sáo lè nhè của hắn xa dần trong màn đêm. Duy thở phào một hơi dài, lồng ngực đau thắt lại. Anh vẫy tay ra hiệu cho Quốc Bảo đang run rẩy sau đống sắt vụn.


"Mau lên, kéo xe đẩy về lối ngách khu C!" Duy thúc giục.


Đêm đó, dưới hầm ngầm phế liệu Lam Sơn sâu hai mươi mét, Duy và Bảo cuối cùng cũng vận chuyển thành công ba tấm giáp ngực và hai tấm giáp vai bọc hợp kim Titan-Beta của mẫu Lam Sơn về nơi an toàn. Nhưng cái giá phải trả là quá đắt: Duy đã cạn kiệt nguồn tài chính dự phòng, cánh tay phải của anh vẫn chưa thể cử động bình thường, và thời gian ngụy trang cho Hắc Vương đang bị rút ngắn từng giờ khi hệ thống AI Bá Hổ liên tục gửi các cảnh báo tự hủy màu đỏ nhấp nháy trên vòng đeo tay.


***


Sáng hôm sau, khi ánh mặt trời mờ nhạt của hành tinh Thái Dương chưa kịp xuyên qua làn sương muối bao phủ thung lũng đá, một tiếng còi báo động chói tai đã rú vang khắp các hành lang của Ký túc xá khu C.


*Ooooo... Ooooo...*


Tiếng còi báo động đỏ loại hai – lệnh tập trung khẩn cấp của Ban giám hiệu.


Duy bật dậy từ chiếc giường sắt lạnh lẽo, toàn thân ê ẩm như vừa bị một cỗ máy nghiền nện qua. Cánh tay phải của anh đã có chút cảm giác nhờ việc xoa bóp bằng dầu nóng trong đêm, nhưng tủy sống vẫn âm ỉ những cơn đau nhói mỗi khi anh cử động mạnh. Anh nhanh chóng khoác lên mình bộ quân phục học viên màu xám tro sờn cũ, cài chặt chiếc Vòng định vị nơ-ron quân sự trên cổ tay phải rồi bước ra hành lang.


Hàng trăm học viên bình dân đang nhốn nháo chạy về phía quảng trường trung tâm. Trên không trung, những tấm màn hình ba chiều khổng lồ của học viện đang phát đi hình ảnh của Phân viện trưởng Ngô Quyền.


Hắn đứng trong phòng chỉ huy tối cao, mặc bộ quân phục chỉnh tề phẳng phiu đeo đầy huân chương giả, mái tóc vuốt ngược bóng loáng phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo. Gương mặt xương xẩu, tàn bạo của hắn không có một chút cảm xúc ấm áp nào của con người.


"Hỡi các học viên sĩ quan của phân viện Lam Sơn," giọng nói trầm thấp, độc đoán của Ngô Quyền vang vọng khắp thung lũng thông qua hệ thống loa phóng thanh cực đại. "Nhận lệnh từ Bộ Quốc phòng đế quốc Sao Khuê, phân viện chúng ta đã được lựa chọn để cung cấp các phi công thử nghiệm cho một dự án tối mật cấp quốc gia. Để sàng lọc những nhân tài có độ tương thích nơ-ron vượt trội, hôm nay, toàn bộ học viên khóa thiết giáp và phi công bắt buộc phải tham gia cuộc kiểm tra đồng bộ nơ-ron đột xuất tại Phòng mô phỏng chiến đấu thần kinh."


Ngô Quyền dừng lại một nhịp, đôi mắt ti hí gian xảo của hắn như quét qua từng học viên đang đứng dưới quảng trường: "Mọi hành vi trốn tránh, giả bệnh hoặc làm giả chỉ số kiểm tra sẽ bị coi là tội phản quốc và xử bắn ngay tại chỗ. Cuộc kiểm tra sẽ bắt đầu sau ba mươi phút nữa. Hãy chứng minh lòng trung thành của các người với Đại thống soái Trịnh Khôi!"


Màn hình ba chiều tắt ngấm, để lại bầu không khí ngột ngạt và hoang mang tột độ.


"Dự án tối mật?" Quốc Bảo chen lấn trong đám đông để áp sát Duy, gương mặt mập mạp đầy vẻ lo lắng. "Duy, tao nghe nói cái dự án này thực chất là để tìm kiếm vật thí nghiệm cho công nghệ nơ-ron cưỡng chế của quân đội hoàng gia. Những đứa bị đưa đi chưa bao giờ thấy quay lại cả!"


Duy im lặng, nhưng bàn tay trái của anh đã siết chặt lại. Anh biết rõ hơn ai hết về cái gọi là "Dự án tối mật" đó. Đêm qua, khi Bá Hổ kích hoạt một phần bộ nhớ, anh đã thoáng nhìn thấy những tài liệu mật bị xóa về "Dự án Phi công hoàn hảo" – nơi đế quốc biến các học viên xuất sắc thành những bộ não sinh học không có ý chí để điều khiển hạm đội.


Nhưng mối đe dọa lớn nhất đối với Duy lúc này không phải là việc bị bắt đi làm phi công chiến đấu, mà là chỉ số tương thích nơ-ron thật của anh.


Cấu trúc sóng não của Duy đã được mẹ anh – nhà sinh học thần kinh Lâm Mỹ Chi – biến đổi sinh học từ nhỏ để đạt độ tương thích tuyệt đối chín mươi chín phần trăm với chiếc cơ giáp huyền thoại Hắc Vương. Nếu anh bước vào buồng lái giả lập của học viện mà không có sự chuẩn bị, máy quét hệ thống trung tâm sẽ lập tức phát hiện ra chỉ số thiên tài bất thường này. Ngô Quyền đang ráo riết lùng sục tàn dư công nghệ của Đại tướng Hoàng Nam, và một chỉ số tương thích chín mươi mười chín phần trăm của một học viên nghèo mang họ Khánh sẽ là cái án tử hình không thể chối cãi.


"Tao cần gặp Bác sĩ Hải," Duy thì thầm với Bảo. "Ngay bây giờ."


***


Phòng y tế của phân viện Lam Sơn nằm ở một góc khuất của tháp hành chính, sực nức mùi thuốc sát trùng và hóa chất tẩy rửa. Bác sĩ Hải – vị bác sĩ già đeo kính viễn, râu tóc bạc phơ – đang đứng bên tủ thuốc đặc chủng, ngón tay run rẩy sắp xếp các ống tiêm.


Khi Duy lách qua cánh cửa thép bước vào, ông Hải vội vàng đóng sập cửa tủ thuốc lại, ánh mắt đầy lo âu nhìn ra cửa để đảm bảo không có tai mắt của Ngô Quyền bám theo.


"Duy! Sao cháu lại đến đây lúc này?" Ông Hải hạ giọng, kéo Duy vào phòng khử trùng phía sau. "Cháu có nghe thông báo của Ngô Quyền chưa? Cuộc kiểm tra đột xuất này thực chất là một cái bẫy để rà soát toàn bộ học viên diện nghi vấn!"


"Cháu biết, thưa bác," Duy nhìn thẳng vào mắt vị bác sĩ già, người đã từng là bạn thân của cha mẹ anh và luôn âm thầm bảo vệ anh bằng cách làm giả bệnh án định kỳ. "Cháu cần Thuốc ức chế nơ-ron Xanh Lam. Loại liều cao nhất."


Bác sĩ Hải biến sắc, ông nắm lấy bả vai Duy, giọng nói run rẩy vì kinh hãi: "Cháu điên rồi sao? Thuốc ức chế Xanh Lam là hợp chất hóa học cực độc đối với vỏ não! Nó được thiết kế để làm tê liệt các tế bào thần kinh truyền dẫn cường độ cao nhằm ngăn chặn tình trạng điên loạn khi phi công bị quá tải. Nếu cháu dùng liều cao trước khi kết nối với buồng lái giả lập, nó sẽ ép xung sóng não của cháu xuống mức trung bình, nhưng cái giá phải trả là tủy sống của cháu sẽ bị tàn phá nặng nề! Cháu có thể bị chết não hoặc liệt nửa người ngay trong buồng lái!"


"Nếu cháu không dùng, Ngô Quyền sẽ nhìn thấy chỉ số chín mươi chín phần trăm của cháu trên màn hình giám sát trung tâm," Duy lạnh lùng đáp, giọng nói không có một chút dao động. "Khi đó, không chỉ cháu chết, mà cả bác, chú Sơn, và chiếc cơ giáp dưới hầm ngầm đều sẽ bị nghiền nát dưới gót giày của Cục An ninh. Cháu không có lựa chọn khác."


Ông Hải im lặng nhìn Duy. Trong đôi mắt sắc sảo của chàng trai mười tám tuổi này, ông nhìn thấy hình bóng kiên cường, bất khuất của Khánh Trình mười năm trước – người đã chấp nhận chết trong phòng thí nghiệm bị thiêu rụi chứ không chịu bàn giao Hắc Vương cho đế chế.


Thở dài một tiếng đầy bất lực, vị bác sĩ già quay lại tủ thuốc, dùng mã sinh học mở ngăn bảo mật sâu nhất. Ông lấy ra một ống nghiệm nhỏ chứa dung dịch màu xanh lam đậm, rực sáng nhẹ dưới ánh đèn phòng thí nghiệm.


"Đây là liều cuối cùng ta giữ lại từ các nghiên cứu cũ của mẹ cháu," ông Hải trao ống thuốc cho Duy, bàn tay ông run rẩy dữ dội. "Hãy tiêm trực tiếp vào gáy, ngay sát vết bỏng nơ-ron trước khi bước vào buồng lái ba phút. Thuốc sẽ có tác dụng trong vòng mười lăm phút. Trong thời gian đó, cháu phải giữ độ đồng bộ giả lập ở mức hai mươi mốt đến ba mươi phần trăm – ngưỡng Liên Kết Cơ Bản của một học viên bình thường. Nếu cháu để sóng não vượt quá năm mươi phần trăm do kích động, độc tính của thuốc sẽ lập tức kích phát, thiêu rụi toàn bộ cầu nối thần kinh trung ương của cháu."


"Cháu nhớ rồi. Cám ơn bác Hải," Duy giấu ống thuốc vào trong tay áo, quay lưng bước nhanh ra ngoài.


***


Phòng mô phỏng chiến đấu thần kinh của phân viện Lam Sơn rộng hơn một ngàn mét vuông, được thiết kế như một đấu trường hình tròn khép kín bằng thép titan xám xịt. Giữa phòng là năm mươi buồng lái giả lập hình kén tằm màu đen bóng, kết nối trực tiếp với siêu máy chủ trung tâm của học viện thông qua những sợi cáp truyền dẫn nơ-ron khổng lồ treo lơ lửng trên trần nhà như những xúc tu của một con quái vật cơ khí.


Không khí trong phòng lạnh ngắt và ngột ngạt. Tiếng rít đều đều của hệ thống tản nhiệt khí nitơ lỏng tạo thành một lớp sương mờ mờ dưới sàn nhà.


Ngô Quyền đứng trên bục quan sát cao nhất, hai tay chắp sau lưng, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống hàng dài học viên đang run rẩy xếp hàng. Đứng bên cạnh hắn là Bùi Thảo Vy, nữ học viên thủ khoa lý thuyết nơ-ron của khóa. Cô mặc bộ quân phục phẳng phiu không một nếp nhăn, mái tóc dài đen mượt buộc gọn gàng, tay cầm chiếc máy tính bảng quân sự liên tục phân tích các dải sóng não hiển thị trên màn hình giám sát.


"Học viên số 104, Vương Tuấn Kiệt: Độ đồng bộ tối đa bảy mươi tám phần trăm. Đạt yêu cầu cấp S!"


Tiếng loa báo cáo của hệ thống vang lên, gây ra một tiếng xôn xao nhỏ trong đám đông. Vương Tuấn Kiệt bước ra khỏi buồng lái giả lập, gương mặt kiêu ngạo đầy vẻ đắc ý khi nhìn về phía các học viên bình dân. Hắn lướt qua Duy với một cái nhìn khinh miệt khinh rẻ.


Ngô Quyền khẽ gật đầu hài lòng trên bục quan sát: "Tốt. Tiếp tục rà soát sâu hơn. Ta muốn tìm kiếm những dải sóng não có cấu trúc cộng hưởng đặc biệt, không chỉ là chỉ số cao thông thường."


Bùi Thảo Vy vuốt màn hình máy tính bảng, ánh mắt sắc sảo của cô đột ngột dừng lại ở cái tên tiếp theo trong danh sách: "Phân viện trưởng, người tiếp theo là Khánh Duy. Học viên bình dân khu C."


"Khánh Duy?" Ngô Quyền nheo mắt, ký ức về vụ chạm trán đêm qua giữa Duy và Thanh Hằng khiến hắn chú ý. "Thằng nhóc bị nghi ngờ rò rỉ tín hiệu nơ-ron lạ? Cho nó vào buồng lái số 12. Ta muốn đích thân giám sát dải sóng của nó."


Duy đứng ở cuối hàng gạch, lồng ngực anh bắt đầu thắt lại khi nhìn thấy buồng lái số 12 được chỉ định. Anh lén lùi lại sau một cột thép chịu lực, nhanh tay rút ống thuốc ức chế nơ-ron Xanh Lam ra khỏi tay áo.


*Cạch!*


Đầu kim tiêm tự động cắm mạnh vào vùng da sau gáy, ngay bên cạnh vết bỏng điện từ đêm qua. Một luồng chất lỏng lạnh ngắt, buốt giá như băng trôi lập tức lan tỏa vào trong tủy sống, chạy thẳng lên vỏ não của Duy.


"A..." Duy suýt nữa đã rít lên thành tiếng. Đại não anh như bị một bàn tay khổng lồ bóp nghẹt, tầm nhìn nhòe đi trong một tích tắc, và nhịp tim của anh đột ngột giảm xuống dưới năm mươi nhịp một phút. Cảm giác mệt mỏi, uể oải tột cùng bao trùm lấy toàn thân, khiến mỗi bước đi của anh nặng nề như đeo đá.


"Khánh Duy! Vào buồng lái số 12 ngay lập tức!" Tiếng quát của sĩ quan giám sát vang lên.


Duy gượng dậy, cắn chặt môi trong đến chảy ra một vệt máu nhỏ, vị đồng tanh sưởi ấm sự tỉnh táo của anh. Anh bước vào chiếc kén tằm số 12, cửa sập cơ học đóng lại với một tiếng *xoẹt* khô khốc, cách ly anh hoàn toàn với thế giới bên ngoài.


Trong buồng lái tối tăm, chỉ có ánh sáng màu xanh lục nhạt từ bảng điều khiển hắt lên gương mặt nhợt nhạt của Duy. Anh đặt hai tay lên bệ điều khiển, chiếc mũ phi công nơ-ron từ trần buồng lái hạ xuống, khóa chặt vào gáy anh.


*Cạch! Cạch!*


Các chốt tiếp xúc thần kinh cắm sâu vào da đầu Duy.


"Hệ thống liên kết nơ-ron khởi động," giọng nói máy móc của máy chủ vang lên bên tai anh. "Bắt đầu quét dải sóng não của vật chủ. Quá trình quét sâu cấp 5 kích hoạt."


*O o o...*


Một luồng điện thế nhẹ truyền qua mũ phi công, kích thích trực tiếp vào vỏ não của Duy để đo phản hồi thần kinh. Ngay lập tức, cấu trúc sóng não bẩm sinh chín mươi chín phần trăm của Duy phản ứng ngược lại, tự động mở rộng băng thông để tiếp nhận liên kết. Chỉ số đồng bộ trên màn hình bắt đầu vọt lên: mười phần trăm... hai mươi phần trăm... ba mươi lăm phần trăm... và vẫn đang tiếp tục tăng không có dấu hiệu dừng lại.


"Cảnh báo!" Giọng nói trầm ấm nhưng tàn nhẫn của AI Bá Hổ đột ngột vang lên trong tâm trí Duy, xé rách lớp sương mù của thuốc ức chế. "Mạng lưới quét của học viện đang cố gắng thâm nhập vào phân vùng dữ liệu cốt lõi của ta thông qua liên kết của ngươi! Ngươi đang tự sát, gã yếu đuối! Hãy giải phóng toàn bộ băng thông thần kinh, để ta tiêu diệt hệ thống quét này!"


"Câm miệng!" Duy gầm lên trong suy nghĩ của mình. "Nếu mày bộc lộ sức mạnh, tất cả chúng ta sẽ chết tại đây!"


Cùng lúc đó, độc tính của Thuốc ức chế Xanh Lam bắt đầu phát tác kịch liệt. Sự xung đột dữ dội giữa cấu trúc sóng não thiên tài đang cố gắng mở rộng liên kết và hóa chất ức chế đang điên cuồng đè bẹp hoạt động của vỏ não tạo ra một cơn bão điện từ ngay trong đầu Duy.


*Thịch! Thịch! Thịch!*


Cơ tim của Duy co thắt dữ dội, lồng ngực anh đau đớn như bị một bàn tay sắt bóp nghẹt. Máu nóng bắt đầu rỉ ra từ khóe mũi Duy, nhỏ giọt xuống bệ điều khiển. Tầm nhìn của anh nhuộm một màu đỏ rực của máu nơ-ron.


Trên bục quan sát, màn hình kiểm tra của Ngô Quyền bỗng nhiên nhấp nháy đèn đỏ báo động.


*Bíp! Bíp! Bíp!*


Chỉ số đồng bộ của buồng lái số 12 dao động một cách điên cuồng, điên rồ vượt qua mọi quy luật vật lý thông thường. Nó nhảy vọt từ mười lăm phần trăm lên thẳng tám mươi phần trăm chỉ trong một micro giây, rồi lại đột ngột rơi thẳng xuống mười phần trăm như một con tàu lượn mất phanh.


Ngô Quyền bước sát lại gần màn hình giám sát, đôi mắt ti hí híp lại đầy nghi ngờ: "Cái gì thế này? Tại sao dải sóng của nó lại dao động bất thường như vậy? Có dấu hiệu của sự ép xung nơ-ron diện rộng!"


Bùi Thảo Vy nhanh tay gõ phím trên máy tính bảng, phân tích dải sóng răng cưa của Duy: "Phân viện trưởng, chỉ số của Khánh Duy đang xung đột dữ dội với hệ thống máy chủ. Có một nguồn năng lượng nơ-ron cực mạnh đang cố gắng che giấu bản thân dưới lớp sóng nền. Đây không phải là dải sóng của một học viên bình thường!"


"Kích hoạt dòng điện quét tăng cường cấp tối đa cho buồng số 12!" Ngô Quyền ra lệnh tàn nhẫn, gương mặt hắn lộ rõ vẻ phấn khích đầy ác độc. "Ta muốn lột trần bộ não của nó!"


*Xẹt!*


Trong buồng lái số 12, một luồng điện quét cường độ cao 150V truyền thẳng vào mũ phi công của Duy. Cơn đau đầu dữ dội như bị búa gõ khiến Duy hét lên một tiếng đau đớn, hai mắt anh nổi đầy những tia máu đỏ rực.


"Cảnh báo: Độ đồng bộ đạt năm mươi lăm phần trăm! Độc tính của thuốc ức chế bắt đầu phá hủy tế bào não!" Bá Hổ gầm rống trong đầu anh. "Gã yếu đuối, ngươi muốn chết não sao? Để ta chiếm quyền điều khiển!"


"Không... bao... giờ!" Duy cắn chặt môi đến mức rách toạc, máu tươi đầm đìa chảy xuống cằm.


Anh áp dụng phương pháp "Ý chí sắt đá" mà Đại tá Nguyễn Tấn từng âm thầm chỉ dạy: Duy chủ động dùng móng tay bấm sâu vào vết bỏng điện trên cổ tay phải, dùng nỗi đau vật lý cực hạn để cưỡng chế đánh lạc hướng sự tập trung của đại não khỏi sự kích thích nơ-ron của máy quét. Đồng thời, anh ra lệnh cho Bá Hổ chạy ngầm thuật toán giả lập, chuyển hướng toàn bộ luồng dữ liệu phản hồi thực tế của Hắc Vương vào các phân vùng nhớ đệm bị cô lập dưới hầm ngầm, chỉ để lại một luồng sóng nơ-ron giả lập cực yếu gửi ngược về máy chủ học viện.


*Ép xuống! Ép xuống bằng mọi giá!*


Duy gầm lên trong thầm lặng, toàn bộ cơ bắp trên người anh co rút lại, mồ hôi vã ra như tắm hòa cùng máu tươi trên mặt.


Trên màn hình kiểm tra của Ngô Quyền, dải sóng đỏ rực dao động dữ dội giữa mười lăm và tám mươi phần trăm bỗng nhiên khựng lại dưới luồng xung kích cuối cùng của máy quét. Nó bắt đầu suy giảm nhanh chóng, co cụm lại thành một đường hình sin đều đặn, phẳng lặng đến mức hoàn hảo.


*Tít...*


Con số hiển thị trên màn hình đóng băng ở mức: hai mươi tám phần trăm.


"Đồng bộ hóa hoàn tất," tiếng loa báo cáo của hệ thống vang lên đều đều. "Học viên Khánh Duy: Độ đồng bộ hai mươi tám phần trăm. Đạt ngưỡng Liên Kết Cơ Bản. Không phát hiện cấu trúc nơ-ron đặc biệt."


Ngô Quyền nhìn chằm chằm vào con số hai mươi tám phần trăm trên màn hình, gương mặt hắn co rúm lại vì thất vọng và nghi ngờ. Hắn quay sang nhìn Thảo Vy: "Tại sao lại như vậy? Vừa rồi rõ ràng có sự đột biến lên tới tám mươi phần trăm!"


"Thưa phân viện trưởng," Vy đẩy gọng kính, ánh mắt cô vẫn không rời khỏi dải sóng phẳng lặng của Duy trên máy tính bảng. "Có thể... đó chỉ là sự cố rò rỉ điện thế từ chiếc vòng định vị lỗi mà Thiếu tá Thanh Hằng đã báo cáo đêm qua. Hệ thần kinh của Khánh Duy bị tổn thương cơ học từ trước, dẫn đến phản ứng quá mẫn cảm tạm thời khi bị kích thích điện quét cường độ cao."


Ngô Quyền hừ lạnh một tiếng, phất tay đầy chán ghét: "Lại là đống rác rưởi của khu C. Cho nó ra ngoài. Kẻ tiếp theo!"


Cửa sập buồng lái số 12 mở ra.


Duy lảo đảo bước ra khỏi kén tằm, gương mặt nhợt nhạt không còn một giọt máu, khóe mũi và khóe môi vẫn còn dính vệt máu tươi đã khô nhẹ. Anh dùng tay trái vịn chặt vào thành cabin để giữ cho cơ thể không bị ngã quỵ xuống sàn nhà lạnh giá.


Quốc Bảo vội vàng chạy lại đỡ lấy Duy, dìu bạn mình bước nhanh ra khỏi phòng mô phỏng trước cái nhìn đầy hoài nghi của Bùi Thảo Vy.


"Duy, mày làm được rồi... mày đánh lừa được lão Ngô Quyền rồi," Bảo thì thầm, giọng nói run rẩy vì xúc động.


Duy không trả lời, anh chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt rực lên một tia sáng lạnh lùng dưới hàng mi đẫm mồ hôi. Anh đã vượt qua được Ngưỡng Đỏ Sinh Tử của ngày hôm nay, giữ vững được bí mật về Hắc Vương và bảo toàn mạng sống trong gang tấc.


Nhưng khi Duy lướt qua hàng ghế của các học viên lý thuyết, anh bắt gặp ánh mắt của Bùi Thảo Vy đang khóa chặt vào mình. Cô gái thiên tài không hề nhìn anh bằng sự khinh miệt như đám quý tộc, mà là một cái nhìn sâu thẳm, phân tích và đầy hoài nghi. Vy lướt ngón tay trên màn hình máy tính bảng, nơi dải sóng hai mươi tám phần trăm của Duy đang hiển thị một lỗi sai số thuật toán cực nhỏ – một dấu vết giả lập hoàn hảo đến mức phi lý mà chỉ có những bộ não thiên tài lý thuyết mới có thể nhận ra.


Trận chiến ngụy trang của Duy chỉ vừa mới bắt đầu, và áp lực từ những kẻ nghi ngờ xung quanh anh đang ngày một lớn hơn bao trùm lấy thung lũng đá Lam Sơn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!