Mặt Nạ Bằng Thép
Không khí trong căn phòng ký túc xá khu C như đông cứng lại dưới cái nhìn lạnh buốt của Thiếu tá Thanh Hằng. Thấu kính đỏ huyết của chiếc máy quét nơ-ron di động Quỷ Nhãn nhấp nháy liên hồi, phát ra tiếng bíp bíp dồn dập như tiếng tim đập của một kẻ sắp bước lên đoạn đầu đài. Trên màn hình tinh thể lỏng, dải tần số nơ-ron của Khánh Duy đang dao động dữ dội, tạo thành những đỉnh nhọn đỏ rực, xé rách lớp mặt nạ giả lập mười lăm phần trăm mà AI Bá Hổ cố công duy trì.
Sát khí từ hai binh sĩ cảnh vệ đứng sau lưng Thanh Hằng đậm đặc đến mức Duy có thể ngửi thấy mùi thuốc súng và kim loại lạnh lẽo từ họng súng trường điện từ đang chĩa thẳng vào ngực mình. Gáy anh bỏng rát. Miếng dán silicon điều biến tần số sóng não tự chế sau gáy đang chảy ra dưới nhiệt độ cực hạn của dòng điện nơ-ron rò rỉ.
"Cái này... là cái gì?" Thanh Hằng rít lên qua kẽ răng. Ngón tay đeo găng da của cô đặt hờ lên báng súng roi điện từ bên hông. Chỉ cần một cử động nhỏ, luồng điện áp chế thần kinh sẽ thiêu rụi đại não của Duy trong tích tắc.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, đại não của Duy vận hành với tốc độ kinh hoàng. Anh không thể lùi bước, cũng không thể giải thích bằng những lời nói dối ngây thơ trước một sĩ quan an ninh sừng sỏ như Thanh Hằng. Cánh tay phải của anh vẫn đang tê liệt hoàn toàn, buông thõng vô lực bên hông – hậu quả của cú sốc nơ-ron từ Hắc Vương dưới hầm ngầm.
Duy nghiến chặt răng, quyết định đánh cược mạng sống vào một đòn phản công tâm lý.
Bằng một động tác dứt khoát, Duy dùng bàn tay trái còn cử động được, chộp lấy cổ tay phải của mình. Anh không hề né tránh thấu kính của Quỷ Nhãn, ngược lại còn chủ động bước tới, ép sát lồng ngực vào họng súng của binh sĩ cảnh vệ. Ngón tay trái của anh bấu chặt vào chiếc Vòng định vị nơ-ron quân sự bằng thép không gỉ đang khóa chặt trên cổ tay phải, dồn lực bẻ mạnh.
*Xẹt!*
Một tia lửa điện nhỏ màu xanh lam bùng lên từ các chốt tiếp xúc của vòng định vị, găm thẳng vào da thịt Duy. Cơn đau nhói như kim châm chạy dọc cánh tay tê liệt, nhưng đồng thời, xung điện từ ngắn từ chiếc vòng bị bẻ cong đã can thiệp trực tiếp vào thấu kính quét của Quỷ Nhãn. Màn hình hiển thị của máy quét lập tức chập chờn, dải tần số đỏ rực bị nhiễu loạn thành những đường răng cưa vô nghĩa.
"Thiếu tá!" Duy thở dốc, gương mặt anh co rúm lại vì đau đớn, nhưng ánh mắt anh lại rực lên sự uất ức tột cùng. "Chiếc vòng định vị nơ-ron quân sự hoàng gia của các người... nó đang rò rỉ dòng điện ngược! Chiều nay tôi bị chấn thương khớp vai trong xưởng thực hành cơ khí, hệ thần kinh vốn đã nhạy cảm. Chiếc vòng này lại liên tục xung kích vào mạch máu của tôi suốt ba giờ qua!"
Duy giơ cổ tay phải ra trước mặt Thanh Hằng. Dưới ánh đèn pin của cảnh vệ, vùng da xung quanh chiếc vòng định vị đã sưng đỏ, hằn lên những vết bỏng điện nhỏ do cú bẻ cố ý của anh tạo ra.
"Nếu Cục An ninh muốn dùng một thiết bị lỗi để khép tội chết não cho một học viên bình dân như tôi, xin cứ việc bóp cò!" Duy gầm lên, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Thanh Hằng khựng lại. Đôi mắt phượng của cô nheo lại, nhìn chằm chằm vào vết bỏng điện trên cổ tay Duy, rồi nhìn xuống chiếc Quỷ Nhãn đang hiển thị thông báo lỗi kết nối do nhiễu tần số xung từ chiếc vòng. Trực giác của cô vẫn nghi ngờ, nhưng bằng chứng vật lý trước mắt lại hoàn toàn logic. Chiếc vòng định vị thế hệ cũ thường xuyên xảy ra sự cố rò rỉ điện thế khi tiếp xúc với mồ hôi muối và các vết thương hở của phi công.
"Thiếu tá," một binh sĩ cảnh vệ ghé sát tai Thanh Hằng thì thầm. "Phòng giám sát trung tâm vừa báo cáo có một nguồn nhiễu từ mạnh xuất hiện ở khu vực bãi phế liệu phía Tây. Chúng ta cần di chuyển gấp."
Thanh Hằng từ từ hạ chiếc Quỷ Nhãn xuống. Ánh mắt cô vẫn khóa chặt vào gương mặt đầm đìa mồ hôi của Duy như muốn nhìn thấu vào tận sâu trong linh hồn anh. Cô im lặng trong vài giây dài dằng dặc, sự im lặng khiến Duy cảm giác như tủy sống mình đang bị đông cứng.
"Ngươi may mắn đấy, Khánh Duy," Thanh Hằng lạnh lùng cất giọng, tiếng bốt da của cô quay gót về phía cửa phòng. "Nhưng chiếc vòng định vị này không bao giờ tự lỗi nếu vật chủ không có những dao động sóng não bất thường. Ngày mai, ta sẽ cho người thay cho ngươi một chiếc vòng thế hệ mới của Cục An ninh. Đừng để ta bắt quả tang ngươi làm điều gì khuất tất dưới bãi phế liệu."
Cánh cửa thép ký túc xá đóng sập lại với một tiếng động khô khốc. Tiếng bước chân rầm rập của đội tuần tra xa dần ngoài hành lang.
Duy ngã quỵ xuống giường sắt, hai vai run rẩy. Anh nhanh tay giật phăng miếng dán silicon đã chảy nhão sau gáy ra ném vào bồn nước thải. Vết bỏng hình mạng nhện sau gáy rát buốt, nhưng nỗi sợ hãi trong lòng anh còn lớn hơn gấp bội.
"Mức độ nghi ngờ của Thanh Hằng: chín mươi phần trăm," giọng nói vô cảm của AI Bá Hổ vang lên trong đầu Duy thông qua liên kết sóng ngắn của vòng định vị. "Bộ điều biến rác rưởi của ngươi đã hỏng hoàn toàn. Nếu trong vòng bảy ngày tới ngươi không hoàn thành lớp ngụy trang cho Hắc Vương, ta sẽ tự động kích hoạt giao thức tự hủy để tránh bị Quỷ Nhãn vạch trần."
"Bảy ngày..." Duy lẩm bẩm, bàn tay trái nắm chặt thành nắm đấm. Anh biết mình không còn đường lui. Thanh Hằng sẽ quay lại với một chiếc vòng định vị mới tinh vi hơn, và Hắc Vương dưới hầm ngầm phế liệu sẽ bị phát hiện nếu không có một lớp vỏ bọc hợp pháp. Anh bắt buộc phải ngụy trang chiếc cơ giáp phản quốc huyền thoại thành mẫu thử nghiệm Lam Sơn của tập đoàn Lê Gia – mẫu cơ giáp duy nhất được phép di chuyển công khai trong khuôn viên học viện mà không bị radar quét ID.
Nhưng để làm được điều đó, anh cần một lượng lớn Hợp kim Titan-Beta phế liệu để đúc lại lớp vỏ ngoài. Và anh không thể làm việc đó một mình với cánh tay phải đang bị tê liệt.
Sáng hôm sau, Duy tìm gặp Nguyễn Quốc Bảo tại một góc khuất phía sau xưởng thực hành số 4.
Quốc Bảo là một học viên béo mập, mặc bộ quân phục xộc xệch luôn mở phanh cúc cổ, gương mặt tròn trịa lúc nào cũng lấm lét nhìn quanh nhưng đôi mắt hí lại lấp lánh sự lanh lợi của một kẻ chuyên thâu tóm tin tức chợ đen. Nhìn thấy Duy bước đi khập khiễng, cánh tay phải giắt chặt vào túi áo, Bảo vội vàng kéo bạn mình vào sau một đống lốp xe cơ giáp cũ.
"Duy! Đêm qua đội an ninh của Thanh Hằng càn quét khu C dữ dội lắm đúng không? Tao nghe nói cô ta suýt nữa đã xách cổ mày đi rồi! Mày có sao không?" Bảo lo lắng hỏi, giọng nói hạ thấp hết mức.
"Tao ổn," Duy lắc đầu, ánh mắt nghiêm nghị nhìn thẳng vào bạn thân. "Bảo, tao cần mày giúp một việc. Việc này rất nguy hiểm. Nếu bị bắt, mày sẽ bị tước quân tịch và tống vào ngục kỷ luật của lão Đỗ Tàn."
Quốc Bảo nuốt nước bọt, gương mặt mập mạp khẽ run lên. Gã vốn là kẻ sợ chết, luôn tìm cách lách luật để kiếm chút Thẻ tín dụng quân sự Sao Khuê tiêu vặt chứ chưa bao giờ dám đối đầu trực diện với quân luật. Nhưng nhìn vào ánh mắt kiên định và cánh tay phải tàn tật của Duy, Bảo khẽ thở dài, vỗ mạnh vào cái bụng mỡ của mình.
"Mẹ kiếp... ai bảo tao là bạn thân duy nhất của mày ở cái nơi quỷ quái này chứ. Nói đi, mày cần tao làm gì? Nhưng tao nói trước, tao chỉ hỗ trợ hậu cần thôi đấy!"
"Tao đang thực hiện một dự án cải tiến cá nhân trên một mẫu khung xương cũ dưới hầm để chuẩn bị cho kỳ thi dã ngoại sắp tới," Duy nói dối một cách tinh vi, giữ kín bí mật về Hắc Vương để bảo vệ tính mạng cho Bảo. "Tao cần ít nhất năm mươi cân Hợp kim Titan-Beta phế liệu từ bãi rác học viện để đúc lại lớp vỏ bảo vệ. Mẫu vỏ giáp thử nghiệm Lam Sơn của tập đoàn Lê Gia vừa bị thải loại chiều qua sau trận đấu tập của đám quý tộc. Chúng ta phải lén lấy chúng trong đêm nay."
"Hợp kim Titan-Beta của mẫu Lam Sơn?" Bảo trợn tròn mắt. "Mày điên rồi! Đó là vật tư hạn chế cấp hai! Lính gác kho phế liệu đêm nay là Trần Văn Sáng, thằng cha binh nhì nghiện cờ bạc khét tiếng. Hắn tuần tra gắt gao lắm, chỉ cần một con chuột chạy qua hắn cũng nổ súng điện từ đấy!"
"Chúng ta sẽ đi vào giờ đổi gác lúc hai giờ sáng," Duy lạnh lùng nói. "Tao đã có cách đối phó với Trần Văn Sáng. Mày chỉ cần chuẩn bị cho tao một chiếc xe đẩy cơ khí có đệm cao su giảm chấn để không phát ra tiếng động."
Đúng hai giờ sáng, thung lũng đá Lam Sơn chìm trong sương mù lạnh giá. Ánh đèn pha từ các tháp canh quỹ đạo quét qua quét lại trên những vách đá dựng đứng, tạo thành những vệt sáng ma mị trong đêm.
Duy và Quốc Bảo lặng lẽ lách qua hàng rào kẽm gai rách nát phía sau ký túc xá khu C, kéo theo chiếc xe đẩy cơ khí đã được bọc lốp cao su mềm. Cánh tay phải của Duy vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, từng cơn đau âm ỉ từ gáy truyền xuống khiến anh phải liên tục cắn môi để giữ tỉnh táo.
Bãi phế liệu học viện hiện ra trước mắt họ như một nghĩa địa khổng lồ của những gã khổng lồ bằng thép. Hàng ngàn mảnh vỡ cơ giáp rỉ sét, những bộ khung xương méo mó và xích sắt bám đầy bụi than chất cao như những ngọn núi nhỏ. Mùi dầu mỡ cháy và kim loại ô-xy hóa nồng nặc trong không khí ẩm ướt.
Khi họ vừa tiếp cận cổng phụ của bãi phế liệu, Duy ra hiệu cho Bảo dừng lại sau một xác xe bọc thép cũ. Phía trước, dưới ánh đèn neon mờ ảo của bốt gác, một binh nhì gác cổng dáng người gầy nhom, mặc quân phục xộc xệch đang đi qua đi lại.
Trần Văn Sáng. Đôi mắt hắn thâm quầng, ngáp ngắn ngáp dài, tay cầm chiếc thẻ từ mở cổng xoay tròn liên tục. Hắn vừa đi vừa lẩm bẩm chửi rủa về một ván bài đen đủi ở khu ổ chuột tối qua.
"Khóa cổng phụ đã bị thay đổi mã cơ học," Duy thì thầm sau khi quan sát bảng điều khiển điện tử của cổng. "Robot Mini-01 của tao không thể hack được từ xa nếu không có thẻ từ của hắn."
"Vậy làm sao vào?" Bảo run rẩy hỏi, hai hàm răng đánh vào nhau lập cập vì lạnh và sợ.
Đột nhiên, một bóng người gầy gò, lưng hơi còng bước ra từ trong bóng tối của kho phế liệu. Ông già mặc bộ quần áo bảo hộ rách rưới bám đầy bụi than, tay cầm một chai rượu đế rẻ tiền, bước đi khập khiễng và lầm bầm hát một khúc quân ca lỗi thời.
Trưởng kho phế liệu Ông Tư.
"Này! Thằng nhóc binh nhì kia!" Ông Tư lè nhè gọi Trần Văn Sáng, giơ chai rượu lên. "Đêm hôm lạnh thế này, gác cái nỗi gì? Lại đây làm một hớp với ta. Ta vừa nhặt được mấy đồng xu Sao Khuê của đám học viên quý tộc đánh rơi ở xưởng số 4 này."
Nghe thấy từ "đồng xu", mắt Trần Văn Sáng sáng lên như chó ngửi thấy mùi xương. Hắn vội vàng chạy lại gần Ông Tư, bỏ quên cả ca trực tuần tra cổng phụ.
"Ông Tư! Ông thật sự có xu Sao Khuê à? Đâu, cho cháu xem thử!" Sáng hăm hở nói.
Ông Tư giả vờ say rượu, khoác vai Trần Văn Sáng kéo đi về hướng bốt gác chính phía Đông, miệng lầm bầm: "Đi... đi vào trong bốt gác, ngoài này gió cát quá... Ta chỉ cho ngươi xem nếu ngươi chịu chia cho ta nửa bao thuốc lá quân dụng..."
Khi bóng của hai người khuất sau góc tường tháp canh, Duy khẽ mỉm cười. Anh biết Ông Tư không hề say. Ông già lập dị này từng là cựu thợ máy phục vụ dự án Hắc Vương ngày xưa, người nợ cha anh, kỹ sư trưởng Khánh Trình, một ân tình mạng sống. Sự xuất hiện và màn kịch say rượu của ông chính là sự lờ đi đầy chủ ý để mở đường cho Duy.
"Đi thôi! Ông Tư đã dọn đường cho chúng ta rồi," Duy ra hiệu cho Bảo.
Họ nhanh chóng vượt qua cổng phụ không có người gác, lẻn sâu vào khu vực phía Tây của bãi phế liệu – nơi chứa các linh kiện thải loại của dự án thử nghiệm Lam Sơn.
Dưới một tấm bạt chống thấm bám đầy bụi đất, Duy kéo tấm bạt ra, để lộ ba tấm giáp ngực và hai tấm giáp vai của mẫu vỏ giáp thử nghiệm Lam Sơn. Chúng được chế tạo từ Hợp kim Titan-Beta phế liệu, phủ một lớp sơn ngụy trang màu xám tro đặc trưng của tập đoàn Lê Gia. Dù đã bị nứt vỡ một vài chỗ sau các trận đấu tập của giới quý tộc, nhưng đối với Duy, đây là nguồn tài nguyên vô giá.
"Đúng là hợp kim Titan-Beta nguyên chất!" Minh Triết không có ở đây, nhưng Duy với kiến thức cơ khí thiên tài của mình chỉ cần gõ nhẹ vào bề mặt kim loại đã nhận ra tiếng vang thanh thúy đặc trưng. "Lớp giáp này có chữ ký vật lý trùng khớp hoàn toàn với mẫu Lam Sơn thật. Chỉ cần đúc lại và gá lên bộ khung của Hắc Vương, hệ thống radar của Thanh Hằng sẽ bị đánh lừa hoàn toàn."
"Nặng quá, Duy ơi! Một tấm này phải nặng đến hai mươi cân mất!" Quốc Bảo rên rỉ khi gã cố sức nhấc một tấm giáp ngực lên.
Cánh tay phải của Duy vẫn còn rất yếu, anh không thể dùng lực mạnh. Duy phải dùng tay trái phối hợp với bả vai để đỡ lấy một đầu tấm giáp, cùng Bảo khênh nó đặt lên chiếc xe đẩy cơ khí.
*Một tấm... hai tấm... ba tấm...*
Chiếc xe đẩy cơ khí khẽ lún xuống dưới sức nặng của hợp kim Titan-Beta. Mồ hôi của cả hai hòa cùng sương đêm lạnh giá, chảy ròng ròng trên trán.
"Tấm cuối cùng này, Duy! Cố lên, sắp xong rồi!" Bảo thì thầm, hai tay gã run rẩy khi nhấc tấm giáp vai lớn nhất lên.
Duy dùng cánh tay trái đỡ lấy cạnh dưới của tấm giáp. Nhưng đúng lúc đó, một cơn co thắt nơ-ron đột ngột từ vết bỏng sau gáy truyền thẳng xuống tủy sống của anh. Cơn đau nhói như một luồng điện cao áp khiến toàn thân Duy tê dại trong một tích tắc. Cánh tay trái của anh mất đi lực đỡ.
"Bảo! Cẩn thận!" Duy hét lên một tiếng rít nhỏ.
Nhưng đã quá muộn. Quốc Bảo không chịu nổi sức nặng đột ngột dồn về phía mình. Tấm giáp vai Titan-Beta tuột khỏi tay gã, rơi tự do xuống đất.
*BOONG!!!*
Một tiếng động kim loại va chạm khổng lồ, vang dội và chói tai, xé toạc sự tĩnh lặng của đêm đen thung lũng Lam Sơn. Tiếng vang cộng hưởng của hợp kim Titan-Beta truyền đi rất xa, dội vào các vách đá xung quanh tạo thành những tiếng vang o o không dứt.
Quốc Bảo mặt cắt không còn một giọt máu, ngã phịch xuống đất. Duy ôm lấy gáy, hơi thở dồn dập.
Chưa đầy ba giây sau, từ phía bốt gác chính, ánh đèn pin cực mạnh quét thẳng về phía góc khuất phía Tây. Tiếng bước chân rầm rập và tiếng lên đạn của súng trường điện từ vang lên dồn dập.
"Ai đó? Kẻ nào ở khu vực kho thử nghiệm? Đứng im không tôi nổ súng!"
Giọng nói cộc cằn của binh nhì Trần Văn Sáng vang lên đầy giận dữ. Ánh đèn pin của hắn đang quét sát sạt vách đá, chỉ còn cách vị trí ẩn nấp của Duy và Bảo chưa đầy mười mét. Tiếng bốt quân sự của hắn nện trên nền đất đá mỗi lúc một gần, dứt khoát và đầy cảnh giác.
Duy khẽ liếc nhìn chiếc xe đẩy chứa đầy các tấm giáp phế liệu mang ký hiệu Lam Sơn. Nếu bị bắt quả tang tại đây với đống vật tư hạn chế này, vỏ bọc học viên nghèo của anh sẽ sụp đổ, và Thanh Hằng sẽ có lý do chính thức để tống anh vào ngục tối.
Trong bóng tối của đống phế liệu rỉ sét, Duy âm thầm thọc tay trái vào túi áo quân phục, ngón tay anh chạm vào chiếc thẻ chứa Thẻ tín dụng quân sự Sao Khuê – toàn bộ số tiền anh tích lũy được từ việc sửa máy thuê suốt một năm qua. Anh chuẩn bị cho một quyết định điên rồ và tuyệt vọng nhất để bịt miệng gã lính gác nghiện cờ bạc đang tiến lại gần.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!