Đột Phá Không Trung
Tiếng gầm rú của tháp hành chính phân viện Lam Sơn khi đổ sụp xuống hầm lò năng lượng giống như tiếng sấm rền của ngày tận thế. Bụi đá basalt đen kịt trộn lẫn với làn khói axit màu lục nhạt bốc lên nghi ngút, che mờ cả những tia lửa điện cuối cùng đang bắn ra từ tâm lò phản ứng. Trong đống đổ nát rực lửa ấy, hai bóng người lảo đảo lao vào.
"Duy! Duy ơi! Cậu có nghe thấy tôi nói không?"
Nguyễn Quốc Bảo, gã học viên béo mập chuyên ngành hậu cần, hét lên đến khản cả giọng. Gương mặt tròn trịa của cậu giờ đây lem luốc muội than và dầu máy, đôi mắt hí lanh lợi ngập tràn sự hoảng loạn. Bên cạnh cậu, Đỗ Tiến Đạt – gã hộ pháp lớp cận chiến – đang dùng đôi vai vạm vỡ gồng mình đẩy một khối bê tông cốt thép đang chắn ngang lối vào buồng lái của Hắc Vương.
"Bảo béo! Đừng gọi nữa, mau giúp tôi một tay!" Đạt gầm lên, các khối cơ bắp dưới lớp quân phục học viên màu xám tro rách nát căng phồng lên như muốn nứt ra. "Cỗ máy của Ngô Quyền nổ tung đã làm sạt lở toàn bộ trần hầm. Chúng ta không có nhiều thời gian đâu!"
Khi cánh cửa sập buồng lái của Hắc Vương bị cậy mở bằng một thanh sắt rỉ sét, cả hai gã học viên đều khựng lại trong tích tắc. Trước mắt họ, chiếc cơ giáp huyền thoại đã hoàn toàn rũ bỏ lớp vỏ ngụy trang Lam Sơn chắp vá. Bộ khung đen tuyền nguyên bản của nó lộ ra dưới ánh lửa, hấp thụ hoàn toàn ánh sáng xung quanh như một hố đen vô tận, chỉ có những đường chỉ dẫn nơ-ron màu đỏ sẫm chạy dọc thân máy là đang nhấp nháy yếu ớt.
Nhưng điều khiến họ kinh hoàng hơn cả là trạng thái của Khánh Duy.
Anh nằm gục trên ghế lái sinh học, hai tay buông thõng vô lực. Máu tươi từ tai, mũi và khóe miệng đã khô bệt lại thành những vệt đỏ thẫm đáng sợ trên gương mặt nhợt nhạt. Đôi mắt anh nhắm nghiền, hai hàng mi bết máu. Chiếc Vòng định vị nơ-ron quân sự trên cổ tay phải của anh vẫn đang nhấp nháy đèn đỏ chớp tắt liên tục, phát ra những tiếng bíp bíp dồn dập kèm theo dòng điện kích tim nhẹ để duy trì sự sống tối thiểu cho phi công.
"Trời đất ơi... độ đồng bộ nơ-ron của cậu ấy đã bị kéo sụt xuống mười phần trăm đột ngột," Quốc Bảo run rẩy nhìn vào bảng chỉ số sinh học đang hiển thị trên màn hình phụ của buồng lái. "Cú sốc ngắt kết nối này... cậu ấy bị xuất huyết não nặng rồi!"
"Kệ mẹ cái chỉ số đó đi! Cõng cậu ấy lên!" Đạt hét lớn, vươn cánh tay hộ pháp nhấc bổng thân thể lạnh ngắt của Duy ra khỏi ghế lái.
Họ dìu Duy, lảo đảo bước qua những mảnh vỡ nóng chảy của mecha Thiết Vương và đống đổ nát của tháp hành chính. Phía sau lưng họ, tiếng gầm rú của Biệt đội Báo Sắt bọc hậu vẫn vang vọng từ phía lối vào thung lũng đá. Ngô Quyền đã chết, nhưng mệnh lệnh tàn sát bịt đầu mối của lão vẫn đang được thực thi bởi những cỗ máy vô cảm ngoài kia.
Nhờ vào tấm bản đồ da cũ kỹ dẫn đến Đường ngầm thoát hiểm số 9 mà thầy Tấn đã trao lại, Bảo và Đạt đã đưa được Duy thoát ra ngoài thung lũng đá Lam Sơn. Đêm tối lạnh lẽo bao trùm lấy vùng ngoại vi học viện. Cơn mưa bụi sa mạc bắt đầu rơi, hòa lẫn với cát bụi bám trên người họ thành một lớp bùn xám xịt.
"Đoan! Anh Đoan ơi! Chúng tôi đến rồi!"
Quốc Bảo thầm thì qua bộ đàm liên lạc tầm ngắn, giọng nói run rẩy vì kiệt sức. Họ đang đứng trước cổng ngách của Cảng hàng không Lam Sơn – cảng vận tải quân sự hạng nặng được canh phòng nghiêm ngặt bởi hệ thống pháo phòng không tự động và đèn pha quét tầm cao rực sáng cả bầu trời đêm.
Một bóng người mặc bộ đồ bảo dưỡng màu cam sáng lách ra khỏi cánh cửa thép rỉ sét. Đó là Lâm Đoan, anh họ của Duy, một kỹ thuật viên bảo dưỡng cấp hai tại cảng hàng không. Trên môi Đoan vẫn ngậm chiếc tẩu thuốc tắt lửa, mái tóc nhuộm vàng nổi loạn bết lại vì nước mưa.
"Mẹ kiếp, các cậu làm cái quái gì mà người ngợm như vừa bò ra từ hố chôn tập thể thế này?" Đoan kinh hãi khi nhìn thấy Duy đang bất tỉnh trên lưng Đạt. Nhưng gã nhanh chóng lấy lại sự lanh lợi thường ngày, vẫy tay ra hiệu. "Mau vào đây! Tôi đã làm giả giấy phép vận chuyển quân sự trên máy chủ trung tâm rồi. Nhưng nếu bọn cảnh vệ phát hiện ra hệ thống không lưu bị sửa đổi, tất cả chúng ta sẽ bị ném vào phòng biệt giam của Cục An ninh!"
Đoan dùng bộ chìa khóa vạn năng bẻ khóa cổng ngách, đưa nhóm học viên lẻn vào nhà ga bảo dưỡng số 4. Bên trong nhà ga rộng lớn và lạnh lẽo, một chiếc tàu vận tải quân sự hạng nặng dòng 'Phi Thuyền' đang nằm im lìm trên bệ nâng thủy lực. Ánh đèn neon mờ ảo hắt xuống lớp vỏ hợp kim màu xám tro của con tàu, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt và đầy tính mạo hiểm.
"Tôi đã nạp đầy nhiên liệu và chuẩn bị sẵn lộ trình bay hướng về vành đai biên giới Vân Sa," Đoan vừa nói vừa nhanh tay gõ phím trên bảng điều khiển buồng lái tàu vận tải. "Nhưng các cậu phải biết, giúp đỡ tội phạm trốn chạy thế này nghĩa là tôi đang đánh cược cả sự nghiệp và mạng sống của mình đấy."
"Anh Đoan, ơn này gia tộc Khánh và chúng tôi sẽ không bao giờ quên," Quốc Bảo nói, mắt rơm rớm nước mắt khi giúp Đạt đặt Duy nằm xuống sàn khoang chứa của tàu vận tải.
Duy khẽ rên rỉ một tiếng đau đớn. Ý thức của anh từ từ tỉnh dậy từ bóng tối vô tận, nhưng tất cả những gì anh cảm nhận được chỉ là một cơn đau búa bổ dọc theo tủy sống dội thẳng lên vỏ não. Anh cố gắng mở mắt, nhưng trước mắt anh là một màn đêm tuyệt đối. Chứng mù tạm thời – hậu quả tàn khốc của việc ép xung đồng bộ lên ngưỡng cận tử tám mươi chín phần trăm – vẫn đang bóp nghẹt thị giác của anh.
"Bảo... Đạt..." Duy thều thào, giọng nói khàn đặc và yếu ớt đến mức gần như không nghe thấy. "Chúng ta... đang ở đâu?"
"Duy! Cậu tỉnh rồi à!" Bảo béo nhào tới nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của anh. "Chúng ta đang ở cảng hàng không. Anh Đoan đang chuẩn bị cho tàu cất cánh. Cậu an toàn rồi!"
"Không... chưa an toàn đâu..." Duy khàn giọng, cố gắng sử dụng tư duy đa luồng để phân tích tình hình dù đại não đang đau nhức dữ dội. "Thanh Hằng... cô ta..."
*UỲNH... UỲNH...*
Đột ngột, toàn bộ hệ thống đèn chiếu sáng của nhà ga số 4 phụt tắt, thay vào đó là ánh sáng đỏ rực của đèn báo động khẩn cấp. Tiếng còi báo động rú vang từng hồi dài chói tai. Cánh cửa thép khổng lồ của nhà ga bị đẩy mở từ bên ngoài, luồng gió lạnh của đêm sa mạc ùa vào kéo theo tiếng giày đinh rầm rập của lính đặc nhiệm.
"Tất cả đứng im! Cục An ninh Quân sự đây! Bất kỳ ai cử động sẽ bị bắn hạ ngay lập tức!"
Giọng nói lạnh lùng, sắc bén như dao của Thiếu tá Thanh Hằng vang lên, dội qua vách tường thép của nhà ga.
Trong ánh sáng đỏ chớp tắt của đèn báo động, bóng dáng cao ráo, mảnh khảnh của Thanh Hằng hiện ra ở lối vào. Cô mặc bộ quân phục an ninh màu đen bó sát quyến rũ, mái tóc đen dài buộc đuôi ngựa khẽ đung đưa theo từng bước đi uyển chuyển nhưng đầy sát khí. Trên tay phải của cô, chiếc roi điện từ đang nổ lách tách những tia lửa điện màu xanh lam rực rỡ, còn tay trái đang nâng cao chiếc máy quét nơ-ron di động Quỷ Nhãn.
Phía sau cô, mười binh sĩ thuộc Biệt đội Báo Sắt trang bị súng trường điện từ hạng nặng lập tức tản ra, khóa chặt mọi lối thoát của tàu vận tải.
"Mẹ kiếp! Chúng ta bị bao vây rồi!" Tiến Đạt nghiến răng gầm lên. Gã hộ pháp lập tức lao về phía chiếc cơ giáp tuần tra hạng trung đang đậu gần bệ nâng, định nhảy vào buồng lái để mở đường máu. "Tôi sẽ cản bọn chúng lại! Các cậu mau lái tàu cất cánh!"
"Đạt! Đứng im... không được nổ súng!"
Duy hét lên bằng chút tàn lực cuối cùng, giọng nói tuy yếu ớt nhưng chứa đựng một sự uy nghiêm đáng sợ khiến Đạt khựng lại ngay trên bệ nâng của cơ giáp. Duy dùng tay trái bám chặt vào thành khoang tàu, gượng dậy dựa lưng vào vách thép. Dù đôi mắt không nhìn thấy gì, anh vẫn hướng gương mặt nhợt nhạt, dính đầy máu khô về phía luồng sáng đèn pha đang rọi thẳng vào khoang tàu.
"Duy! Cậu điên rồi sao? Bọn chúng sẽ giết tất cả chúng ta!" Quốc Bảo hoảng sợ kêu lên.
"Nếu cậu nổ súng... hỏa lực phòng không tự động của cảng hàng không... sẽ bắn nát tàu vận tải ngay khi chúng ta vừa cất cánh," Duy thầm thì, hơi thở dốc hầm hập. "Thanh Hằng... không phải đến đây để giết chúng ta... Cô ta đến để tìm... chân tướng."
Thanh Hằng bước từng bước chậm rãi đến gần tàu vận tải, gót giày da của cô nện xuống sàn nhà ga tạo nên những tiếng 'cạch, cạch' đều đặn, lạnh lẽo. Ánh mắt sắc sảo của cô quét qua Lâm Đoan đang run rẩy bên bảng điều khiển, qua Quốc Bảo béo mập đang dang tay che chở trước mặt Duy, và dừng lại trên thân thể đẫm máu của Khánh Duy.
"Khánh Duy," Thanh Hằng lạnh lùng lên tiếng, ngón tay cô khẽ siết nhẹ chuôi roi điện từ. "Tôi đã nghi ngờ cậu từ lâu, nhưng tôi không ngờ cậu lại gan dạ đến mức dám cướp tàu vận tải quân sự để đào tẩu. Cậu có biết tội danh này đủ để tôi hành quyết cậu ngay tại chỗ không?"
"Thiếu tá Thanh Hằng," Quốc Bảo bước lên một bước, lồng ngực béo mập phập phồng vì giận dữ và sợ hãi. Cậu giơ cao chiếc máy chiếu ba chiều cầm tay đang cầm trên tay trái. "Trước khi cô ra lệnh nổ súng, hãy nhìn cái này đi!"
*Xoạt...*
Quốc Bảo kích hoạt máy chiếu. Một luồng ánh sáng xanh lam bùng lên, hiển thị một tệp tài liệu mật lơ lửng giữa không gian nhà ga. Đó chính là hồ sơ **Dự án Phi công hoàn hảo của đế quốc** mà Duy đã mạo hiểm tính mạng tải xuống từ khu bảo mật cấp 5 của Ngô Quyền trước đó.
Những hình ảnh ba chiều chân thực đến mức tàn nhẫn hiện ra trước mắt mọi người: Quy trình phẫu thuật cắt bỏ thùy trán của các học viên xuất sắc, những ống nghiệm chứa huyết thanh biến đổi nơ-ron cưỡng chế, và danh sách hàng trăm học viên bình dân của phân viện Lam Sơn đã bị Ngô Quyền bí mật đưa vào phòng thí nghiệm ngầm để biến thành những bộ não sinh học không có ý chí điều khiển hạm đội vô cảm.
Sắc mặt của các binh sĩ Biệt đội Báo Sắt phía sau Thanh Hằng lập tức biến đổi. Họ nhìn nhau, những họng súng trường điện từ lăm lăm trong tay khẽ run rẩy. Nhiều người trong số họ cũng xuất thân từ những gia đình bình dân, và họ nhận ra tên của những người quen, những hậu bối của mình trong danh sách vật thí nghiệm tàn bạo kia.
Thanh Hằng khựng lại. Đôi mắt sắc sảo của cô co rút lại khi nhìn thấy chữ ký số hoàng gia bọc bằng sóng nơ-ron của Đại thống soái Trịnh Khôi đóng dấu phê duyệt ở góc tài liệu. Trực giác nhạy bén và công lý sâu kín trong lòng cô bị chấn động dữ dội. Cô đã luôn trung thành với bổn phận an ninh hoàng gia, luôn tin rằng mình đang chiến đấu để bảo vệ trật tự của đế chế. Nhưng sự thật nghiệt ngã đang hiển thị trước mắt cô chứng minh rằng, đế chế mà cô bảo vệ thực chất là một bộ máy tàn bạo sẵn sàng nghiền nát chính đồng bào của mình.
"Cái này... từ đâu cậu có được?" Giọng nói của Thanh Hằng khẽ run lên, dù cô đã cố gắng duy trì sự lạnh lùng thường ngày.
"Từ khu bảo mật cấp năm dưới tháp hành chính của Ngô Quyền," Duy yếu ớt lên tiếng, giọng nói của anh vang lên giữa không gian tĩnh lặng của nhà ga. Anh hướng đôi mắt mù mịt về phía cô. "Thiếu tá... cô có biết tại sao cha mẹ tôi, kỹ sư Khánh Trình và nhà sinh học thần kinh Lâm Mỹ Chi, lại bị thanh trừng mười năm trước không? Không phải vì họ phản quốc. Mà vì họ đã phát hiện ra dự án vô nhân đạo này và cố gắng chế tạo Hắc Vương để làm lá chắn bảo vệ học viên khỏi sự kiểm soát nơ-ron của siêu máy chủ."
Duy lảo đảo bước lên một bước, dựa vào vai Bảo để giữ thăng bằng. Máu tươi lại rỉ ra từ khóe mắt anh, nhỏ xuống sàn tàu.
"Ngô Quyền đã kích hoạt giao thức tự hủy lò phản ứng để xóa sạch toàn bộ bằng chứng và tàn sát toàn bộ học viên bình dân khu C để bịt đầu mối," Duy tiếp tục, từng lời nói của anh như một nhát dao đâm vào lương tri của Thanh Hằng. "Tôi đã phải dùng đến liên kết nơ-ron cực hạn, chấp nhận thiêu rụi hệ thần kinh của chính mình để hấp thụ dòng năng lượng quá tải, cứu mạng hàng ngàn con người ngoài kia... trong đó có cả cô và đội đặc nhiệm của cô. Bây giờ, cô muốn dùng bổn phận hoàng gia để kết tội chúng tôi sao?"
Thanh Hằng nhìn chằm chằm vào Duy. Cô nâng chiếc máy quét Quỷ Nhãn lên, hướng thấu kính quét ba chiều rực sáng màu đỏ huyết về phía anh.
*Bíp... bíp... bíp...*
Màn hình hiển thị của Quỷ Nhãn quét qua cơ thể Duy, hiển thị sơ đồ mạch nơ-ron của anh lên không trung. Những đường gân nơ-ron chạy dọc tủy sống của Duy đang bị xơ hóa nghiêm trọng, các cầu nối thần kinh sau gáy bị đốt cháy sém, đại não xuất hiện những quầng đỏ chói của chấn thương xuất huyết não cận tử.
Chỉ số tương thích nơ-ron thực tế của anh hiển thị ở mức cực hạn, nhưng hệ thần kinh đang ở trạng thái sụp đổ hoàn toàn. Đây chính là cái giá tàn khốc mà Duy phải trả khi đạt đến độ Đồng bộ 89% để tiêu diệt Ngô Quyền và bảo vệ lò phản ứng.
Trực giác nhạy bén của Thanh Hằng lập tức kết nối mọi manh mối: mảnh vỡ đen tuyền nhặt được ở Vực đá Đen, vết rò rỉ dung dịch làm mát ở hầm lò, và tình trạng cận tử của Duy lúc này. Cô nhận ra, Khánh Duy chính là phi công của chiếc cơ giáp phản quốc huyền thoại kia. Nhưng anh không phải là một kẻ phản nghịch tàn bạo; anh là người đã hy sinh cả tương lai và thể xác của mình để cứu rỗi cả phân viện.
Sự giằng xé nội tâm của Thanh Hằng lên đến đỉnh điểm. Một bên là bổn phận nghiêm ngặt của một sĩ quan an ninh hoàng gia, là lời thề trung thành với Đại thống soái Trịnh Khôi; một bên là công lý, lương tri và món nợ mạng sống mà cô vừa nợ Duy.
Bàn tay giữ roi điện từ của Thanh Hằng run rẩy. Cô nhìn vào đôi mắt nhắm nghiền bết máu của Duy – một chàng trai mười tám tuổi nhưng mang ánh mắt lạnh lùng và kiên định vượt qua mọi nỗi đau thể xác.
"Thiếu tá!" Người đội trưởng đặc nhiệm Báo Sắt bọc hậu bước lên một bước, giọng nói trầm xuống đầy do dự. "Hồ sơ này... nếu là thật..."
Thanh Hằng nhắm mắt lại hít một hơi thật sâu. Khi cô mở mắt ra, ánh mắt sắc sảo của cô đã lấy lại sự quyết đoán thường ngày, nhưng không còn sát khí nữa.
*Xoạt...*
Thanh Hằng hạ roi điện từ xuống, dập tắt những tia lửa điện màu xanh lam. Cô quay đầu lại, ra lệnh cho đặc nhiệm Báo Sắt bằng tông giọng lạnh lùng:
"Tất cả hạ vũ khí xuống. Radar của tôi vừa bị nhiễu sóng nặng do dư chấn của vụ nổ lò phản ứng. Tôi không phát hiện bất kỳ dấu vết nào của nghi phạm tại nhà ga số 4."
Các binh sĩ đặc nhiệm thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng hạ súng trường xuống và lùi lại phía sau.
Thanh Hằng nhìn thẳng vào Duy, ánh mắt cô phức tạp đến cực hạn. Cô thầm thì bằng một giọng chỉ đủ hai người nghe:
"Khánh Duy, món nợ mạng sống của phân viện Lam Sơn, hôm nay tôi trả lại cho cậu. Nhưng hãy nhớ, chiếc Vòng định vị nơ-ron trên cổ tay cậu vẫn đang kết nối với máy chủ an ninh ở thủ đô. Khi các cậu rời khỏi thung lũng đá này, tôi sẽ không thể bảo vệ các cậu được nữa. Mau đi đi."
Lâm Đoan không đợi đến câu thứ hai. Gã lập tức gạt mạnh cần gạt khởi động. Động cơ đẩy của tàu vận tải quân sự hạng nặng gầm rú lên, phun ra những luồng lửa xanh rực rỡ, nâng con tàu khổng lồ rời khỏi bệ nâng thủy lực. Cánh cửa trần của nhà ga số 4 từ từ mở ra, để lộ bầu trời đêm đen kịt đầy mưa bụi.
"Cảm ơn cô... Thanh Hằng..." Duy thầm thì trước khi khoang tàu đóng kín hoàn toàn.
Tàu vận tải lao vút lên không trung, xé rách màn đêm sa mạc, hướng thẳng về phía quỹ đạo để thoát khỏi hành tinh Thái Dương.
Nhưng niềm vui thoát hiểm chưa kịp nhen nhóm thì còi báo động đỏ trên bảng điều khiển của tàu vận tải đột ngột rú vang điên cuồng. Màn hình radar không lưu hiển thị một biểu tượng con mắt rực sáng màu vàng kim đang khóa chặt vào tọa độ của con tàu.
"Chết tiệt!" Lâm Đoan gào lên, gương mặt nhuộm vàng của gã tái mét đi trong tích tắc. "Vệ tinh quét quỹ đạo của Thần Mặt Trời đã kích hoạt! Chúng ta đã bị khóa mục tiêu!" Phía trên không gian sâu, họng pháo laser quỹ đạo tối tân của đế quốc đã bắt đầu tích tụ năng lượng, chuẩn bị bắn nát con tàu vận tải đào tẩu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!