Nhạc nềnCyberpunk_City

Bắn Phá Hội Tụ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng áp lực vô hình từ chiếc cơ giáp đen tuyền lan tỏa khắp không gian, khiến những hạt bụi quặng sắt từ lơ lửng trong không khí đột ngột bị hút chặt vào bộ khung kim loại của Hắc Vương. Đôi mắt mecha rực sáng màu đỏ ngầu đầy sát khí, chiếu thẳng qua làn khói axit màu lục nhạt đang bốc lên nghi ngút từ tâm lò phản ứng.


Ngô Quyền đứng trên bệ điều khiển của Thiết Vương, hai tay run rẩy bám chặt lấy cần gạt cơ học. Lão nhìn chằm chằm vào bộ khung đen tuyền nguyên bản vừa lộ diện sau khi lớp vỏ ngụy trang Lam Sơn bị lột bỏ hoàn toàn. Bộ khung ấy không hề phản chiếu ánh sáng, nó như một hố đen nuốt chửng mọi tia lửa rực đỏ của lò phản ứng xung quanh, chỉ có những đường chỉ dẫn nơ-ron màu đỏ sẫm chạy dọc thân máy là đang nhấp nháy theo nhịp thở dốc của Duy.


"Hắc... Hắc Vương..." Giọng Ngô Quyền méo mó qua loa truyền thanh, chứa đựng nỗi kinh hoàng tột độ xen lẫn sự điên cuồng của một kẻ bị dồn vào đường cùng. "Ngươi đúng là nghịch tử của Khánh Trình! Con quái vật phản quốc mười năm trước... các ngươi vẫn âm thầm nuôi dưỡng nó dưới lòng đất này!"


Bên trong buồng lái Hắc Vương, Khánh Duy không còn nghe rõ tiếng gầm rú của Ngô Quyền nữa. Tai anh chỉ còn lại tiếng rít chói tai của dòng điện sinh học và tiếng cảnh báo đỏ liên tục từ hệ thống. Chiếc Vòng định vị nơ-ron quân sự trên cổ tay phải rít lên từng hồi bíp bíp dồn dập, những luồng điện kích tim khẩn cấp liên tục phóng vào mạch máu để giữ cho nhịp tim của anh không bị tụt dốc dưới áp lực của độ Đồng bộ 83%.


"Vật chủ, cánh tay phải của chúng ta vẫn bị kẹt chín mươi phần trăm dưới khối bê tông nóng chảy." Giọng nói của AI Bá Hổ vang lên trong vỏ não Duy, lạnh lùng và đầy tính cưỡng ép. "Nếu ngươi không dốc toàn bộ công suất thô để giải phóng cánh tay phải, lá chắn bảo vệ tối cao sẽ cạn kiệt năng lượng trong vòng mười lăm giây nữa. Khi đó, gã hoàng gia kia sẽ nghiền nát chúng ta thành tro bụi."


"Ta... biết..." Duy khàn giọng thầm thì, máu tươi từ mũi và khóe miệng tràn ra, nhuộm đỏ cả cổ áo quân phục học viên màu xám tro.


Anh dồn toàn bộ ý chí vào luồng ý thức thứ hai của Phương pháp đồng bộ đa luồng. Một mặt, anh giữ vững sự tỉnh táo để không bị sát ý tàn bạo của Bá Hổ nuốt chửng bản ngã; mặt khác, anh tập trung kích hoạt các bó cơ sợi carbon ở bả vai phải của Hắc Vương.


*Rắc... rắc... uỳnh!*


Bộ khung đen tuyền của Hắc Vương đột ngột co rút lại, các khớp nối cơ khí phát ra tiếng rít thủy lực chói tai. Duy sử dụng chiêu thức Thiết Trảo cận chiến tàn nhẫn, điều khiển cánh tay phải đang bị chôn vùi bóp nát khối bê tông cốt thép nóng chảy xung quanh. Sức mạnh cơ bắp thô của cỗ máy chiến tranh cấp S bộc phát, hất văng hàng tấn đất đá rực lửa sang hai bên, giải phóng hoàn toàn cánh tay phải tự do.


"Nghịch tặc! Chết đi!"


Ngô Quyền gào lên điên cuồng. Sự hoảng sợ đã hoàn toàn biến lão thành một con dã thú khát máu. Lão điều khiển chiếc Thiết Vương vung cây búa xung kích khổng lồ lên cao, dòng điện từ màu xanh lam rực sáng bọc quanh đầu búa nặng nề, giáng mạnh xuống thẳng đỉnh đầu của Hắc Vương. Cú đánh mang theo toàn bộ trọng lượng sáu mươi tấn của mecha chỉ huy, xé rách màn khói axit màu lục nhạt.


*Ầm!*


Một tiếng nổ cơ học chấn động cả thung lũng đá Lam Sơn. Lá chắn năng lượng màu xanh lam-đen của Giao thức Hoàng Nam bùng lên, chặn đứng đầu búa xung kích ngay trước kính buồng lái của Duy chỉ vài centimet. Những tia lửa điện từ bắn ra tung tóe, đốt cháy sém những mảng tường đá xung quanh hầm lò.


Nhưng lá chắn cũng bắt đầu xuất hiện những vết nứt chằng chịt. Năng lượng dự phòng thô hấp thụ từ lò phản ứng đang tiêu hao với tốc độ chóng mặt.


"Cảnh báo! Lá chắn bảo vệ tối cao đã quá tải. Năng lượng dự phòng còn mười hai phần trăm." Bá Hổ gầm rống trong đầu Duy. "Vật chủ, hãy đốt cháy các cầu nối nơ-ron dự phòng! Đạt đến độ đồng bộ cận tử để mở khóa vũ khí ẩn, nếu không chúng ta sẽ chết!"


"Đốt cháy... cầu nối dự phòng?" Duy khẽ rùng mình. Anh biết rõ luật thể loại của công nghệ nơ-ron cũ: vượt quá ngưỡng tám mươi lăm phần trăm đồng bộ nghĩa là anh đang đánh cược mạng sống của chính mình. Tế bào não sẽ bị thiêu rụi, tủy sống sẽ bị xơ hóa vĩnh viễn, biến anh thành một kẻ tàn phế hoặc một bộ não sinh học không có ý thức.


Nhưng ngoài kia, Thiết Vương của Ngô Quyền lại đang tiếp tục tích tụ dòng điện cho cú nện búa thứ hai. Phía sau lão, tháp hành chính của phân viện Lam Sơn đang rung chuyển dữ dội, tiếng còi báo động tự hủy toàn khu vực rú vang từng hồi dài. Đất đá trên trần hầm lò bắt đầu sụp đổ, đè nặng lên vai hai cỗ máy chiến tranh.


"Duy! Mau rút lui! Tháp hành chính sắp sụp đổ rồi!" Giọng nói yếu ớt của Kỹ sư trưởng Ngô Minh vang lên chập chờn qua bộ đàm liên lạc phụ. Anh đang bị giam lỏng ở phòng điều khiển phía trên, vô vọng nhìn trần nhà nứt toác.


Nhìn thấy Ngô Minh vẫn đang bị đe dọa tính mạng, nhìn thấy những học viên bình dân ở khu C đang tháo chạy trong vô vọng ngoài thung lũng, Duy biết mình không còn đường lui. Nếu anh gục ngã ở đây, tất cả mọi người—bao gồm cả chú Sơn và kế hoạch tìm kiếm chị gái Khánh Vân—đều sẽ bị chôn vùi dưới đống đổ nát này.


"Bá Hổ... mở khóa... Đồng bộ cận tử!" Duy gầm lên, giọng nói khàn đặc đầy máu.


"Chấp nhận yêu cầu. Kích hoạt trạng thái ép xung thần kinh tối cao. Đốt cháy cầu nối nơ-ron dự phòng sau gáy."


*Rắc!*


Một tiếng nổ nhỏ vang lên ngay sau gáy Duy, đau đớn tột cùng như có một thanh sắt nung đỏ đâm thẳng vào tủy sống của anh. Toàn bộ hệ thần kinh trung ương của Duy rùng mình dữ dội. Mắt anh đột ngột tối sầm lại, các mạch máu trong mắt bị vỡ dưới áp lực dòng điện nơ-ron cực đại, máu tươi chảy tràn qua khóe mắt khiến tầm nhìn của anh nhòe đi, chỉ còn lại những tàn ảnh mờ ảo màu đỏ huyết. Tai anh mất hoàn toàn thính giác, chỉ còn lại tiếng rít vô tận của tĩnh điện.


Trên màn hình HUD, con số đồng bộ vọt lên điên cuồng: tám mươi sáu phần trăm... tám mươi tám phần trăm... và khựng lại ở **Đồng bộ 89% (Cận Tử - Tổn Thương Não)**.


Ở ngưỡng năng lực đáng sợ này, Hắc Vương và Duy đã hoàn toàn hòa làm một. Anh không còn cảm thấy sự ngăn cách giữa da thịt và kim loại nữa. Cánh tay thép của mecha chính là cánh tay của anh, lò phản ứng sinh học đang gầm rú chính là nhịp tim đang đập điên cuồng trong lồng ngực anh.


"Mở khóa vũ khí ẩn: **Pháo năng lượng Hắc Long Kích ngụy trang** trên cánh tay phải." Giọng nói của Bá Hổ giờ đây vang lên trầm hùng, mang theo uy nghiêm của Đại tướng Hoàng Nam quá cố.


*Xoạt... rắc...*


Lớp vỏ hợp kim ngụy trang còn sót lại trên cánh tay phải của Hắc Vương đột ngột tách đôi, trượt lùi về phía sau bả vai. Từ bên dưới lớp vỏ bọc, một nòng pháo kim loại đen tuyền dài ba mét, được chạm khắc những đường vân hình rồng uốn lượn rực sáng chỉ đỏ, từ từ nhô ra. Đây chính là khẩu pháo nơ-ron tối tân nhất dòng Hắc Long Kích, thứ vũ khí hủy diệt bị đế quốc liệt vào danh sách cấm kỵ tối cao.


Luồng năng lượng đen rực lửa bắt đầu tích tụ trước họng pháo. Không khí xung quanh cánh tay phải của Hắc Vương bị nung nóng đến mức biến dạng, tạo ra những tàn ảnh tàn khốc làm méo mó không gian.


"Cái... cái gì thế kia?" Ngô Quyền nhìn thấy khẩu pháo đen tuyền xuất hiện trên tay Hắc Vương, lão hoảng sợ đến mức mất đi giọng nói bình thường. Trực giác của một cựu phi công nơ-ron cấp cao cảnh báo lão rằng luồng năng lượng đang tích tụ kia đủ sức thổi bay toàn bộ cỗ máy Thiết Vương bọc giáp titan của lão trong tích tắc.


"Kích hoạt toàn bộ lá chắn! Lưới phòng thủ hoàng gia! Tăng công suất lên tối đa!" Ngô Quyền điên cuồng gào thét vào bảng điều khiển.


Từ các cổng phát sóng trên vai Thiết Vương, ba tầng lá chắn năng lượng màu vàng kim rực rỡ bùng lên, chồng chéo lên nhau tạo thành một bức tường ánh sáng dày đặc trước mặt lão. Đây là lưới phòng thủ tối tân nhất của quân đội hoàng gia, được thiết kế để chặn đứng ngay cả đòn tấn công từ pháo hạm đội quỹ đạo.


Nhưng Duy không hề dao động. Tầm nhìn của anh đã gần như hoàn toàn mù mịt, chỉ còn một chấm đỏ rực sáng hiển thị vị trí buồng lái của Ngô Quyền trong tầm nhắm thẳng.


"Bắn phá hội tụ... **Hắc Long Phá**!" Duy hét lên bằng chút tàn lực cuối cùng, dồn toàn bộ ý chí nơ-ron vào cánh tay phải.


*Oong... ĐOÀNG!*


Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, lấn át toàn bộ tiếng còi báo động tự hủy của học viện. Từ họng pháo Hắc Long Kích, một cột sáng năng lượng đen tuyền rực lửa đỏ sẫm bắn ra, xé toạc không khí thung lũng Lam Sơn. Luồng ánh sáng đen ấy mang theo sức nóng cực hạn và bức xạ nơ-ron đậm đặc, tạo thành một con rồng đen khổng lồ lao vút về phía trước.


*Ầm! Ầm! Ầm!*


Ba tầng lá chắn năng lượng hoàng gia màu vàng kim của Thiết Vương chỉ trụ được chưa đầy một phần mười giây trước khi bị cột sáng đen tuyền nghiền nát thành những mảnh vụn ánh sáng. Luồng năng lượng Hắc Long Phá không hề giảm tốc độ, xuyên thủng qua lớp giáp titan dày nửa mét trước ngực Thiết Vương, bắn thẳng vào buồng chỉ huy tối cao.


Trong tích tắc, toàn bộ thân xe và buồng lái của Ngô Quyền bị luồng năng lượng đen tuyền nuốt chửng, bốc hơi hoàn toàn không để lại một mảnh vụn. Kẻ thù lớn nhất tại học viện, gã phân viện trưởng tàn bạo đã nợ máu gia tộc Khánh mười năm trước, đã đền tội trong một tiếng nổ hủy diệt.


Cột sáng đen tuyền tiếp tục lao thẳng về phía sau, bắn trúng tháp hành chính trung tâm của phân viện Lam Sơn. Sức công phá khủng khổng của phát bắn kích hoạt hàng loạt lò phản ứng phụ trợ bên trong tháp, tạo ra một chuỗi nổ liên hoàn rực lửa.


*Rắc... rắc... uỳnh...*


Toàn bộ tháp hành chính cao hai trăm mét, biểu tượng thống trị tàn bạo của đế quốc tại thung lũng Lam Sơn, bắt đầu nứt toác và đổ sụp xuống như một lâu đài cát dưới sức nóng của ngọn lửa nơ-ron.


Bên trong buồng lái Hắc Vương, Duy cảm thấy hệ thần kinh của mình hoàn toàn trống rỗng. Độ đồng bộ nơ-ron tụt dốc không phanh từ tám mươi chín phần trăm xuống thẳng mười phần trăm. Cú sốc ngắt kết nối đột ngột kèm theo chấn thương não bộ nghiêm trọng khiến anh bị xuất huyết não nặng.


Mắt anh hoàn toàn tối đen, mù tạm thời cả hai mắt. Cơn đau đầu dữ dội như búa bổ khiến anh không thể thở nổi. Duy lảo đảo gục đầu về phía trước, hai tay buông thõng khỏi bệ điều khiển, ngất xỉu ngay trên ghế lái sinh học dính đầy máu, trong khi xung quanh anh, tháp hành chính đang đổ sụp hoàn toàn trong tiếng gầm rú của đống đổ nát rực lửa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!