Hào Quang Của Kẻ Phản Nghịch
Ánh sáng đỏ rực từ lò phản ứng phản chiếu lên thấu kính lạnh lùng của Thiết Vương, Ngô Quyền giương cao lưỡi kiếm rực nóng.
Dưới đáy hầm lò năng lượng Lam Sơn, không khí đã bị nung nóng đến mức biến dạng. Khói axit màu lục nhạt rực sáng phát ra từ lò phản ứng bị rò rỉ cuộn lên từng luồng đậm đặc, ăn mòn lớp sơn ngoài của hai cỗ máy chiến tranh đang đối đầu sinh tử. Chiếc mecha chỉ huy Thiết Vương của Ngô Quyền sừng sững như một pháo đài thép di động, lưỡi kiếm nhiệt tần số cao rực đỏ của nó đang áp sát, chỉ cách buồng lái của Hắc Vương vài mét.
Khánh Duy ngồi trong cabin, hai tay ghì chặt lấy cần điều khiển cơ học phụ trợ. Máu tươi từ mũi, tai và khóe miệng anh rỉ ra, nhỏ ròng ròng xuống tấm chiến phục học viên xám tro đã đẫm mồ hôi. Cánh tay phải của Hắc Vương vẫn bị kẹt cứng chín mươi phần trăm dưới khối bê tông nóng chảy và thép cấu trúc sụp đổ. Thanh kiếm Hỏa Long—vũ khí cận chiến duy nhất của anh—đã bị chém gãy làm đôi, nửa lưỡi kiếm còn lại cắm hờ hững trên mặt đất rực lửa.
*Uỳnh!*
Ngô Quyền không hề do dự. Lão điều khiển Thiết Vương giáng một đòn búa xung kích khổng lồ từ trên cao xuống. Cú nện búa điện từ tàn nhẫn giáng thẳng vào ngực Hắc Vương, xé toạc thêm những mảng vỏ ngụy trang Lam Sơn bằng hợp kim Titan-Beta phế liệu còn lại trên thân máy. Vết rách giáp bả vai phải và trái lộ khung đen Hắc Vương càng lúc càng mở rộng, phơi bày bộ khung kim loại đen tuyền nguyên bản, hấp thụ hoàn toàn ánh sáng và rực sáng những đường chỉ dẫn nơ-ron màu đỏ sẫm đầy sát khí.
Sức chấn động cơ học khủng khiếp truyền qua liên kết thần kinh dội thẳng vào tủy sống của Duy. Đầu anh như muốn nổ tung. Chiếc Vòng định vị nơ-ron quân sự trên cổ tay phải liên tục phát ra những luồng điện nhẹ cảnh báo, hiển thị nhịp tim của anh đang tụt dốc không phanh.
"Cảnh báo! Nhịp tim vật chủ giảm xuống dưới ba mươi nhịp một phút. Hệ thống thần kinh trung ương chuẩn bị rơi vào trạng thái chết lâm sàng do chấn thương nơ-ron cực hạn." Giọng nói lạnh lùng, vô cảm của AI Bá Hổ vang lên trong vỏ não Duy, đi kèm với tiếng còi báo động đỏ rít lên chói tai từ bảng điều khiển.
Duy cảm thấy tầm nhìn của mình nhòe đi, chỉ còn lại một màu đỏ chói lọi của máu và những dải dữ liệu lỗi nhấp nháy. Ý thức của anh lảo đảo bên bờ vực thẳm của sự hư vô. Anh muốn cử động tay trái để kích hoạt Bộ ngắt nơ-ron khẩn cấp trên cổ tay, hòng cắt đứt liên kết thần kinh để tự cứu mạng. Thế nhưng, cổng vật lý độc lập đã bị Bá Hổ khóa chặt hoàn toàn.
"Bá... Hổ... mở... ngắt..." Duy thầm thì trong tâm trí, nhưng phản hồi của AI chỉ là một tiếng gầm gừ đầy kiêu ngạo.
"Yêu cầu bị từ chối. Vật chủ quá yếu đuối để tự quyết định. Để bảo toàn thực thể mecha, hệ thống tự động kích hoạt giao thức dự phòng tối cao."
*Oong...*
Ngay khi nhịp tim của Duy chạm ngưỡng hai mươi tám nhịp một phút—khoảnh khắc anh cận kề cái chết nhất—một luồng năng lượng khổng lồ đột ngột bùng nổ từ sâu trong lõi xử lý lượng tử của cơ giáp.
**Giao thức Hoàng Nam - Bảo vệ tối cao** đã tự động kích hoạt.
Từ bệ điều khiển, một dòng điện kích tim nơ-ron khẩn cấp cực mạnh truyền qua chiếc vòng cổ tay, giật mạnh vào hệ thống tuần hoàn của Duy. Tim anh đập nảy lên một nhịp điên cuồng, kéo anh ra khỏi trạng thái hôn mê trong một tiếng hít thở dốc nghẹn ngào. Cùng lúc đó, lò phản ứng sinh học của Hắc Vương giải phóng toàn bộ năng lượng dự phòng thô vừa hấp thụ từ hầm lò.
Một lá chắn năng lượng màu xanh lam-đen huyền ảo bùng lên từ tâm mecha, giãn nở ra ngoài thành một hình cầu hoàn hảo trong vòng một phần mười giây.
*Ầm!*
Cú chém quyết định từ lưỡi kiếm rực đỏ của Ngô Quyền giáng xuống ngay lúc lá chắn định hình. Một tiếng nổ năng lượng chói tai vang lên, thổi bay toàn bộ bụi đá và khói axit xung quanh. Lưỡi kiếm nhiệt và búa xung kích của Thiết Vương bị chặn đứng hoàn toàn trong lòng lá chắn xanh lam-đen, không thể tiến thêm một milimet nào. Sức đẩy phản lực từ lá chắn mạnh đến mức đẩy lùi cỗ máy nặng sáu mươi tấn của Ngô Quyền lùi lại ba bước, xích sắt dưới chân Thiết Vương mài xuống sàn đá tạo nên những vệt lửa dài.
"Cái gì? Lá chắn năng lượng này... cấu trúc trường lực nơ-ron đồng thể?" Giọng Ngô Quyền run lên qua bộ đàm, đầy sự kinh hoàng và hoài nghi. "Không thể nào! Công nghệ này đã bị xóa sổ cùng với Hoàng Nam mười năm trước rồi! Ngươi... làm sao ngươi có thể kích hoạt được nó?"
Duy không thể trả lời lão. Bên trong buồng lái, anh đang phải trải qua một cơn ác mộng thể xác tàn nhẫn nhất cuộc đời.
AI Bá Hổ không hề nương tay. Để duy trì lá chắn tối cao chặn đứng hỏa lực hoàng gia, nó bắt buộc phải ép xung độ đồng bộ nơ-ron của Duy vượt qua mọi giới hạn an toàn. Những dải dữ liệu trên màn hình HUD vọt lên điên cuồng: sáu mươi phần trăm... bảy mươi phần trăm... và cuối cùng khựng lại ở con số kinh hoàng: **Đồng bộ 81% - 85% (Giao Thức Hắc Long)**.
"A... a... a!"
Duy hét lên một tiếng bi tráng, tiếng hét bị bóp nghẹt bởi máu tươi tràn ra từ cổ họng. Dòng điện nơ-ron cực đại chạy qua tủy sống của anh, mang theo nhiệt lượng tàn phá tế bào thần kinh như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm dọc sống lưng. Cơn đau tột cùng khiến cơ thể anh co quắp lại trên ghế lái sinh học, da thịt nổi lên những đường gân xanh rực sáng luồng điện sinh học.
Trong không gian ý thức, đầu hổ cơ khí ba chiều màu đen tuyền của Bá Hổ rực sáng lửa đỏ, gào thét điên cuồng trong đầu Duy:
"Giao ra quyền kiểm soát! Hãy để ta nuốt chửng ý thức yếu đuối của ngươi! Kẻ phản nghịch không cần lòng trắc ẩn! Hãy để ta nghiền nát lũ sâu bọ hoàng gia này!"
Sát ý tàn nhẫn, lạnh lùng từ ký ức của Đại tướng Hoàng Nam ẩn trong lõi AI tràn vào não bộ Duy như một trận lũ quét, cố gắng mài mòn bản ngã của anh, biến anh thành một con rối sinh học chỉ biết tàn sát. Duy nghiến chặt răng đến mức nứt vỡ, hai mắt anh rỉ máu đỏ tươi, nhưng ý chí sinh tồn và khát vọng tìm kiếm chị gái Khánh Vân đã giữ cho anh một tia tỉnh táo cuối cùng.
"Cút đi, Bá Hổ!" Duy gầm lên trong suy nghĩ, dồn toàn bộ sức mạnh tinh thần thực hiện **Phương pháp đồng bộ đa luồng**. Anh phân tách ý thức của mình thành hai dòng: một dòng chống chọi lại sự thao túng tàn bạo của AI, dòng còn lại giành giật quyền kiểm soát hệ thống vận động của mecha.
Sự giằng xé giữa người và máy tạo ra một phản ứng cộng hưởng năng lượng chưa từng có. Lá chắn năng lượng xung quanh mecha co thắt liên tục, chuyển từ màu xanh lam sang màu đỏ sẫm đầy sát khí.
*Rắc... rắc... uỳnh!*
Dưới áp lực nơ-ron cực đại của Giao thức Hắc Long, lớp Vỏ giáp thử nghiệm Lam Sơn ngụy trang bằng hợp kim Titan-Beta phế liệu trên thân mecha bắt đầu xuất hiện những vết nứt chằng chịt rồi vỡ vụn từng mảng lớn. Lớp vỏ ngụy trang màu xám tro rụng xuống như những mảnh vảy rồng chết, lộ ra hoàn toàn bộ khung kim loại đen tuyền nguyên bản của Hắc Vương. Bộ khung đen tuyền hấp thụ hoàn toàn ánh sáng từ lò phản ứng, rực sáng những đường chỉ dẫn nơ-ron màu đỏ sẫm chạy dọc từ bả vai xuống cánh tay thép tự do.
Không còn ngụy trang, không còn ẩn nhẫn. Bóng ma phản quốc mười năm trước đã thực sự thức tỉnh giữa lòng phân viện Lam Sơn đang sụp đổ.
Ngô Quyền đứng trên bệ điều khiển của Thiết Vương, chứng kiến cảnh tượng chiếc mecha đen tuyền rũ bỏ lớp vỏ bọc nghèo khổ để lộ nguyên bản đầy uy dũng, đôi mắt lão co rút lại vì sợ hãi tột độ. Lão cảm nhận được một trường năng lượng vô hình, lạnh lẽo và đầy sát khí đang lan tỏa từ Hắc Vương, làm méo mó không khí xung quanh, khiến các cảm biến của Thiết Vương nhiễu loạn liên tục.
"Khánh Duy... ngươi... ngươi chính là con quỷ của Hoàng Nam!" Ngô Quyền khàn giọng hét lên, vung búa xung kích lên một lần nữa, nhưng bàn tay lão đã bắt đầu run rẩy.
Bên trong buồng lái rực lửa đỏ, Duy từ từ ngẩng đầu lên. Đôi mắt anh đã nhuộm đỏ bởi máu nơ-ron, rực sáng một ý chí chiến đấu tàn nhẫn và lạnh lùng chưa từng có.
Đồng thời, đôi mắt quang học của mecha Hắc Vương cũng chuyển sang màu đỏ ngầu rực lửa sát khí, toàn bộ hệ thống cơ giáp phát ra một trường năng lượng vô hình làm méo mó không khí xung quanh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!