Nhạc nềnCyberpunk_City

Đỉnh Cao Quyết Chiến

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng xích sắt và tiếng giày đinh rầm rập của lính đặc nhiệm bắt đầu vang vọng xuống hẻm đá dẫn vào đáy lò phản ứng.


Bên trong buồng lái rực đỏ sát khí của Hắc Vương, Khánh Duy nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch như búa gõ vào lồng ngực. Máu từ mũi và khóe tai anh đã khô lại thành những vệt đỏ sẫm bám trên da, nhưng cơn đau buốt dọc tủy sống thì vẫn cuộn lên từng hồi tàn nhẫn. Sự cạn kiệt hoàn toàn của Thuốc ức chế nơ-ron Xanh Lam đang đẩy hệ thần kinh của anh vào trạng thái quá tải cực hạn.


"Vật chủ, hệ thống phát hiện nguồn dao động nơ-ron hoàng gia đang tiếp cận ở khoảng cách ba mươi mét." Giọng nói của AI Bá Hổ vang lên trong vỏ não Duy, lạnh lùng và tàn nhẫn như thường lệ. "Cơ giáp chỉ huy Thiết Vương của Ngô Quyền đã đi vào phạm vi quét nhiệt. Cánh tay phải của chúng ta vẫn bị kẹt cứng chín mươi phần trăm dưới khối bê tông nóng chảy. Khuyên nghị: kích hoạt tự hủy lò phản ứng để đồng quy vu tận."


"Câm miệng, Bá Hổ!" Duy khàn giọng thầm thì, ánh mắt anh lóe lên tia nhìn lạnh lẽo qua màn hình HUD đang nhấp nháy đỏ chói. "Ta chưa tìm thấy chị Vân, ta không thể chết ở đây."


Từ phía trên cao, qua camera quan sát tầm xa của Hắc Vương, Duy nhìn thấy bóng dáng khổng lồ của chiếc cơ giáp chỉ huy Thiết Vương màu xám tro đang từ từ đáp xuống. Đó là một cỗ máy chiến tranh hạng nặng cao mười sáu mét, bọc giáp titan dày cộp và được trang bị một cây búa xung kích khổng lồ rực sáng điện từ. Phía sau nó, hai chiếc cơ giáp Báo Sắt của Biệt đội Báo Sắt đang khống chế Kỹ sư trưởng Ngô Minh. Gương mặt Ngô Minh đầy máu, chiến phục rách nát, nhưng anh vẫn gào lên qua loa truyền thanh liên lạc:


"Duy! Mau chạy đi! Ngô Quyền đã biết... hự!"


Một cú thúc báng súng tàn nhẫn từ lính đặc nhiệm khiến Ngô Minh gục xuống. Ngô Quyền đứng trên bệ điều khiển của Thiết Vương, giọng nói của lão vang lên qua loa phát thanh tần số ngắn, trầm đục và đầy sự điên cuồng:


"Chạy? Hắn có thể chạy đi đâu dưới hầm lò đang sụp đổ này? Ngô Minh, ngươi đã đánh giá quá cao thằng nhóc bình dân này rồi. Hôm nay, cả hai ngươi đều phải làm lễ tế cho sự thăng tiến của ta!"


Thấu kính quang học của Thiết Vương quét qua đống đổ nát, khóa chặt vào chiếc cơ giáp đang bị ghim chặt dưới vách đá. Nhưng ngay khi ánh đèn pha cực mạnh của Thiết Vương rọi vào bả vai phải của Hắc Vương, nụ cười tàn độc của Ngô Quyền đột ngột khựng lại.


Lớp vỏ ngụy trang Lam Sơn bằng hợp kim Titan-Beta phế liệu ở bả vai phải của Hắc Vương đã bị nóng chảy hoàn toàn do thanh nhiên liệu nơ-ron rơi trúng trước đó. Dưới ánh sáng rực rỡ của lò phản ứng, bộ khung kim loại đen tuyền nguyên bản, hấp thụ hoàn toàn ánh sáng và rực sáng các đường chỉ dẫn nơ-ron màu đỏ sẫm của Hắc Vương, lộ ra một cách rõ ràng và đầy sát khí.


"Màu đen này... cấu trúc dẫn truyền nơ-ron đồng thể..." Giọng Ngô Quyền run lên qua bộ đàm, từ kinh ngạc chuyển sang một sự phấn khích điên cuồng tột độ. "Không thể sai được! Hắc Vương! Chiếc cơ giáp phản quốc của Hoàng Nam! Ha ha ha! Khánh Trình... thằng khốn Khánh Trình hóa ra đã giấu nó ở đây! Và ngươi... Khánh Duy, ngươi chính là dòng máu bẩn thỉu còn sót lại của nhà họ Khánh!"


Duy nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi trong khoang miệng. Bí mật lớn nhất của anh, mối thù gia tộc mười năm trước, tất cả đã bị phơi bày trong khoảnh khắc này.


"Bá Hổ, chuẩn bị chiến đấu cận chiến!" Duy gạt mạnh cần điều khiển bên trái. Cánh tay trái của Hắc Vương—cánh tay duy nhất còn tự do—từ từ vươn ra, ngón tay thép co duỗi đầy uy lực.


"Xác nhận yêu cầu. Duy trì độ đồng bộ bốn mươi lăm phần trăm. Cảnh báo: cánh tay phải bị kẹt sẽ làm giảm năm mươi phần trăm hiệu suất phòng thủ."


Duy dùng tay trái gạt lẫy gá bên hông cơ giáp, cố gắng rút khẩu súng trường năng lượng Xung Kích-4 để bắn vào cảm biến quang học của Ngô Quyền nhằm làm mù đối phương. Nhưng ngay khi ngón tay cơ giáp chạm vào cò súng và kích hoạt dòng điện, một tiếng *xoẹt* chói tai vang lên. Khẩu súng trường đã bị chập điện hoàn toàn do nhiệt độ cực hạn của hầm lò trước đó. Luồng điện nơ-ron dội ngược khiến báng súng nổ tung thành một cơn mưa tia lửa vô hại.


"Thất bại! Súng trường Xung Kích-4 đã bị hủy hủy." Giọng Bá Hổ thông báo vô cảm.


"Sắt vụn vẫn chỉ là sắt vụn!" Ngô Quyền cười gằn. Thiết Vương bước tới một bước lớn, mặt đất rung chuyển. Lão vung cây búa xung kích khổng lồ rực sáng điện từ, nện thẳng từ trên cao xuống ngực của Hắc Vương hòng đập nát buồng lái của Duy.


Trong khoảnh khắc sinh tử, Duy không thể né tránh vì thân hình bị ghim chặt. Anh chỉ còn một lựa chọn duy nhất. Cánh tay trái của Hắc Vương vút lên, rút ra thanh **Kiếm nhiệt tần số cao Hỏa Long** gá sau lưng.


*Ầm!*


Lưỡi kiếm rực đỏ nhiệt lượng va chạm trực diện với đầu búa xung kích của Ngô Quyền. Một luồng sóng xung kích điện từ bùng nổ, thổi bay những mảnh vỡ bê tông xung quanh thành tro bụi. Tia lửa điện bắn tung tóe như một cơn mưa sao băng trong lòng hầm lò tối tăm. Duy cảm nhận được một lực chấn động khổng lồ truyền qua liên kết nơ-ron thẳng vào hai bả vai của mình, khiến anh suýt chút nữa gục xuống bệ điều khiển.


"Ngươi nghĩ một thanh kiếm tự chế từ phế liệu có thể chặn được hỏa lực hoàng gia sao?" Ngô Quyền gầm lên. Thiết Vương dồn thêm lực, những tia chớp xanh lam từ đầu búa bắt đầu ăn mòn lưỡi kiếm Hỏa Long. Đồng thời, từ cánh tay trái của Thiết Vương, một sợi xích điện từ (xích điện từ) phóng ra như một con rắn độc, quấn chặt lấy cánh tay trái đang cầm kiếm của Hắc Vương.


Luồng điện từ cực mạnh từ sợi xích truyền thẳng vào hệ thống dẫn truyền của Hắc Vương, làm tê liệt các khớp thủy lực của cánh tay trái Duy. Màn hình HUD của anh chập chờn liên tục, hiển thị cảnh báo quá tải dòng điện.


"Cánh tay trái bị khóa. Độ đồng bộ đang tụt giảm." Bá Hổ cảnh báo.


"Chưa kết thúc đâu!" Duy trợn mắt, dồn toàn bộ ý chí vào việc điều khiển vi mô sóng nơ-ron. Anh không cố gắng giật cánh tay ra, vì biết lực kéo cơ học của Thiết Vương lớn hơn. Thay vào đó, anh quyết định áp sát cận chiến.


Duy điều khiển bàn tay trái của Hắc Vương buông chuôi kiếm Hỏa Long, hóa tay thành móng vuốt, thi triển chiêu thức **Cận chiến tàn nhẫn Thiết Trảo**. Bàn tay thép đen tuyền của Hắc Vương bóp chặt lấy khớp nối xích điện từ trên cánh tay của Thiết Vương.


*Két... két... rắc!*


Với độ đồng bộ bốn mươi lăm phần trăm, sức mạnh cơ bắp thô bạo của Hắc Vương được giải phóng tối đa. Tiếng kim loại biến dạng rít lên chói tai. Dưới lực bóp tàn nhẫn của Thiết Trảo, khớp nối xích bằng hợp kim bọc thép của Thiết Vương bị nghiền nát thành những mảnh vụn kim loại vụn vỡ. Sợi xích điện từ mất nguồn cung cấp năng lượng, lập tức rụng xuống sàn đá.


Ngô Quyền kinh hoàng thối lui một bước. Lão không ngờ một chiếc cơ giáp bị kẹt một tay lại có thể bộc phát ra lực cận chiến khủng khiếp đến thế.


"Thằng khốn nhà họ Khánh! Ngươi phải chết!" Ngô Quyền điên cuồng kích hoạt hai khẩu pháo nơ-ron vai trên lưng Thiết Vương. Hai họng pháo rực sáng ánh xanh lam, bắn quét toàn diện khu vực sàn tháp của Phòng chỉ huy tối cao Lam Sơn đang đổ sụp phía trên đầu họ.


*Ầm! Ầm! Ầm!*


Những luồng đạn pháo năng lượng nổ tung xung quanh Duy. Trần nhà của hầm lò sụp xuống từng mảng lớn. Một luồng khí nóng kèm theo đá vụn quét qua, xé toạc lớp vỏ ngụy trang Lam Sơn ở bả vai trái của Hắc Vương, để lộ bộ khung đen tuyền nguyên bản rực lửa đỏ sát khí trước mắt Ngô Quyền.


Duy bị đẩy lùi lại sát mép vực sâu của lò phản ứng đang sôi sùng sục phía sau. Nhiệt độ cực hạn từ dòng năng lượng nóng chảy bốc lên khiến buồng lái của anh như muốn bốc cháy. Đúng lúc đó, Thiết Vương lao tới với tốc độ kinh hoàng, lưỡi kiếm nhiệt rực đỏ của Ngô Quyền vung lên một đường chí mạng, chém đứt đôi thanh kiếm Hỏa Long của Duy, đẩy Hắc Vương lùi sát mép vực lò phản ứng đang sôi sùng sục.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!