Quyết Định Sinh Tử
Làn khói axit màu lục nhạt rực sáng nuốt trọn thân hình khổng lồ của Hắc Vương vào lòng lò phản ứng đang sôi sùng sục.
Bên trong buồng lái, Khánh Duy cảm giác như mình vừa lao thẳng vào một hỏa ngục vô hình. Không khí đậm đặc quặng sắt từ và hơi axit rít lên qua hệ thống lọc khí của cơ giáp, tạo ra những âm thanh ken két rợn người. Lớp vỏ ngụy trang Lam Sơn bằng hợp kim Titan-Beta phế liệu bắt đầu có dấu hiệu bị ăn mòn, những mảng sơn xám xịt bong tróc ra, để lộ cấu trúc kim loại loang lổ dưới ánh sáng xanh lục quái dị của dòng năng lượng nơ-ron đang rò rỉ.
"Cảnh báo! Nhiệt độ vỏ ngoài cơ giáp đã vượt ngưỡng tám trăm độ C và đang tiếp tục tăng. Hệ thống tản nhiệt thụ động đã quá tải." Giọng nói của AI Bá Hổ vang lên trong đầu Duy, không còn vẻ mỉa mai thường ngày mà thay vào đó là một sự lạnh lùng đến đáng sợ của một cỗ máy đang tính toán ranh giới sinh tử. "Áp suất nơ-ron thô trong khu vực trung tâm đang ở mức báo động đỏ. Nếu ngươi không ngắt kết nối ngay lập tức, bộ não sinh học của ngươi sẽ bị nướng chín trước khi kịp chạm vào van xả."
"Im lặng, Bá Hổ!" Duy gầm lên, hai tay anh ghì chặt lấy cần điều khiển cơ học.
Máu tươi từ mũi Duy lại bắt đầu rỉ ra, nhỏ ròng ròng xuống tấm chiến phục học viên xám tro đã đẫm mồ hôi. Chiếc Vòng định vị nơ-ron quân sự trên cổ tay phải của anh liên tục phát ra những luồng điện nhẹ cảnh báo nhịp tim đã vọt lên mức một trăm ba mươi nhịp mỗi phút. Cơn đau buốt dọc tủy sống dội ngược lên vỏ não khiến Duy nhìn mọi thứ qua một màn sương đỏ chói của máu và sự quá tải thần kinh.
*Rè... rè...*
"Duy! Cậu điên rồi! Mau quay lại!" Giọng nói của Kỹ sư trưởng Ngô Minh vang lên qua tần số liên lạc khẩn cấp chập chờn. Trên màn hình truyền phát phụ, gương mặt Ngô Minh đầy hoảng hốt khi nhìn thấy chiếc cơ giáp ngụy trang của Duy đang dấn sâu vào tâm lò phản ứng thông qua camera giám sát của phòng điều khiển phụ. "Nhiệt độ ở khu vực đó đã vượt quá giới hạn chịu đựng của mẫu thử nghiệm Lam Sơn! Cậu sẽ bị nóng chảy cùng với đống sắt vụn đó mất!"
"Anh Minh, hướng dẫn tôi thao tác kỹ thuật!" Duy khàn giọng hét lên qua bộ đàm, cố gắng át đi tiếng gầm rú của lò phản ứng hạt nhân nơ-ron đang tự hủy phía trước. "Tôi đã vào đến đây rồi, không có đường lui nữa! Làm sao để mở van xả khẩn cấp?"
Gương mặt Ngô Minh tái mét, nhưng sự chuyên nghiệp của một kỹ sư trưởng buộc anh phải lấy lại bình tĩnh trong tích tắc. Anh nhanh chóng gõ phím trên bàn điều khiển phụ, gửi sơ đồ mạch kỹ thuật của hầm lò trực tiếp lên màn hình HUD của Duy.
"Nghe đây, Duy!" Ngô Minh hét lên. "Hệ thống van xả tự động đã bị Ngô Quyền khóa bằng mã hóa hoàng gia. Cách duy nhất là cậu phải tiếp cận khu vực bệ đỡ số ba dưới đáy lò. Ở đó có van xả khẩn cấp số 3 hoạt động bằng cơ chế thủy lực thuần túy. Cậu phải bẻ gãy chốt bảo vệ bằng tay cơ giáp để giải phóng áp suất thô. Nhưng tôi phải cảnh báo cậu, các thanh nhiên liệu nơ-ron phía trên đang sụp đổ, và bụi kim loại trong không khí cực kỳ đậm đặc!"
Duy nhìn vào sơ đồ. Điểm đánh dấu đỏ của van xả số 3 nằm sâu dưới một khe hẹp giữa hai bức tường chịu lực của lò phản ứng.
"Tôi có thể dùng súng trường năng lượng để bắn nát van xả từ xa không?" Duy hỏi nhanh, tay trái sờ vào báng súng trường năng lượng Xung Kích-4 gá bên hông cơ giáp.
"Không được! Tuyệt đối không được!" Ngô Minh gào lên trong máy liên lạc. "Bụi kim loại và khí nơ-ron ở khu vực đó đã đạt đến mật độ giới hạn nổ. Nếu cậu nổ súng, tia laser năng lượng cao sẽ kích nổ bụi khí tức thì, thổi bay cả cậu và toàn bộ phân viện Lam Sơn ngay lập tức! Cậu bắt buộc phải áp sát và dùng lực cơ học!"
"Đã rõ." Duy buông tay khỏi báng súng. Đúng như anh dự đoán, Ngô Quyền đã gài một cái bẫy hoàn hảo. Mọi nỗ lực can thiệp bằng vũ khí tầm xa từ bên ngoài đều sẽ dẫn đến thảm họa nổ bụi kim loại, giúp lão xóa sạch dấu vết mà không cần tự tay ra đòn.
"Vật chủ, nếu ngươi muốn dùng lực cơ học để bẻ gãy một van thủy lực bọc thép titan dày mười lăm centimet trong môi trường nhiệt độ này, độ đồng bộ nơ-ron hiện tại của ngươi là không đủ." Giọng AI Bá Hổ lại vang lên, lạnh lùng phân tích. "Ngươi bắt buộc phải giải phóng thêm băng thông thần kinh. Khuyến nghị: đẩy độ đồng bộ lên ngưỡng bốn mươi mốt đến năm mươi phần trăm. Nhưng cái giá phải trả sẽ là sự tăng tải nhiệt sinh học cực hạn lên não bộ của ngươi."
"Đồng bộ năm mươi phần trăm..." Duy lẩm bẩm. Đó là ngưỡng Đồng Bộ Thực Chiến. Ở mức này, phản xạ của cơ giáp Hắc Vương sẽ trùng khớp hoàn toàn với phản xạ tự nhiên của cơ thể anh, nhưng tủy sống của anh sẽ phải gánh chịu dòng điện sinh học cực đại.
"Kích hoạt đi, Bá Hổ! Đẩy độ đồng bộ lên bốn mươi lăm phần trăm!" Duy ra lệnh.
"Yêu cầu được xác nhận. Bắt đầu ép xung thần kinh. Giải phóng năm mươi phần trăm băng thông nơ-ron."
*Oong!*
Một tiếng rít trầm ấm vang lên bên tai Duy, kéo theo một luồng điện xanh lam chạy dọc từ mũ phi công thẳng xuống tủy sống của anh. Duy trợn mắt, hai tay nắm chặt cần điều khiển đến mức các khớp xương trắng bệch. Cảm giác như có một dòng kim loại nóng chảy đang được bơm trực tiếp vào hệ thần kinh của mình. Nhiệt độ buồng lái vọt lên bốn mươi lăm độ C chỉ trong vài giây. Mồ hôi vã ra như tắm, làm ướt sũng mái tóc và chiến phục của anh. Nhịp tim hiển thị trên vòng đeo tay vọt lên một trăm mười nhịp mỗi phút.
Nhưng bù lại, thế giới xung quanh Duy đột ngột chậm lại.
Sự ngăn cách giữa người và máy hoàn toàn biến mất. Chiếc cơ giáp Hắc Vương khổng lồ nặng bốn mươi lăm tấn giờ đây giống như một phần xương thịt của chính Duy. Anh có thể cảm nhận được từng rung động nhỏ nhất của các khớp thủy lực, từng luồng nhiệt lượng đang thiêu đốt lớp giáp ngoài.
*Rắc... rắc...*
Một tiếng động lớn vang lên từ phía trên. Duy ngẩng đầu nhìn qua kính buồng lái. Một thanh nhiên liệu nơ-ron khổng lồ dài mười mét, rực sáng ánh lửa đỏ sẫm của sự phân rã lượng tử, đang gãy đôi và rơi thẳng xuống đầu anh từ trần lò phản ứng.
"Né ngay!" Ngô Minh hét lên qua bộ đàm.
Nhờ độ đồng bộ bốn mươi lăm phần trăm, Duy phản xạ trong tích micro giây. Anh không lùi lại, vì khoảng không phía sau quá hẹp. Duy dạt mạnh cần điều khiển bên trái, đồng thời dậm mạnh chân ga phản lực phụ dưới gầm chân cơ giáp.
*Vút!*
Hắc Vương ngụy trang thi triển **Né tránh phản xạ nơ-ron cực hạn**. Thân hình khổng lồ thực hiện một pha nghiêng vai và cúi gập người sát đất với tốc độ kinh hoàng. Thanh nhiên liệu nơ-ron rực lửa lướt qua sát sạt bả vai phải của cơ giáp, nhiệt lượng cực hạn của nó làm nóng chảy hoàn toàn lớp hợp kim Titan-Beta ngụy trang bên vai phải, để lộ bộ khung kim loại đen tuyền nguyên bản đang rực sáng các đường chỉ dẫn nơ-ron màu đỏ sẫm bên dưới.
*Ầm!*
Thanh nhiên liệu nện xuống nền đá ngay bên cạnh, tạo ra một làn sóng xung kích điện từ mạnh mẽ làm rung chuyển toàn bộ hầm lò. Duy bị chấn động mạnh, ngực đập vào bệ điều khiển khiến anh hộc ra một ngụm máu nhỏ, nhưng anh vẫn giữ chặt cần lái, không để cơ giáp mất đà.
"Tuyệt vời! Cú né tránh không tưởng!" Ngô Minh thốt lên đầy kinh ngạc từ phòng điều khiển phụ. "Duy, van xả khẩn cấp số 3 ngay trước mặt cậu! Dưới khe đá bên trái!"
Duy điều khiển Hắc Vương bước qua những mảnh vỡ nóng chảy, áp sát vào khe đá hẹp. Dưới ánh sáng xanh lục lập lòe của khói axit, anh nhìn thấy một chiếc van thủy lực khổng lồ màu đỏ bọc trong một khung thép bảo vệ kiên cố.
"Bá Hổ, tập trung toàn bộ lực thủy lực vào hai tay cơ giáp!" Duy hét lên, đại não anh đang bắt đầu xuất hiện những ảo giác mờ ảo do sóng nơ-ron quá tải. Anh nhìn thấy những hình ảnh chập chờn về vụ thanh trừng mười năm trước, tiếng gào thét của cha mình giữa làn lửa đỏ, nhưng anh nghiến răng gạt phăng những ảo ảnh đó ra khỏi đầu.
Hắc Vương vươn hai cánh tay thép khổng lồ ra, bám chặt lấy chốt bảo vệ của van xả thủy lực.
*Két... két...*
Tiếng kim loại ma sát chói tai vang lên. Sức mạnh cơ học của Hắc Vương được đẩy lên mức cực hạn dưới độ đồng bộ bốn mươi lăm phần trăm. Duy cảm nhận được lực cản khổng lồ dội ngược về cánh tay thật của mình qua liên kết nơ-ron, khiến các cơ bắp của anh căng cứng và đau đớn như muốn đứt ra.
"Mở ra cho ta!" Duy gầm lên đầy giận dữ.
*Rắc! Đoàng!*
Chốt bảo vệ bằng thép titan bị bẻ gãy đôi dưới lực bóp tàn nhẫn của Hắc Vương. Chiếc van thủy lực khổng lồ xoay mạnh một vòng rồi bật tung ra.
Ngay lập tức, một luồng áp suất hơi nước tản nhiệt rít lên chói tai, phun ra xối xả từ họng van bị vỡ. Nhưng luồng hơi nước đó không chỉ có nhiệt lượng, mà còn chứa đầy bức xạ nơ-ron thô rực sáng màu lục đậm.
"Bá Hổ! Kích hoạt hệ thống hấp thụ năng lượng thô! Ngay lập tức!" Duy ra lệnh.
"Giao thức hấp thụ được kích hoạt. Mở van nạp năng lượng của lò phản ứng sinh học."
Từ lòng ngực của Hắc Vương, dưới lớp vỏ ngụy trang Lam Sơn đã bị nứt vỡ, một cổng nạp năng lượng hình tròn màu đen tuyền từ từ mở ra. Luồng bức xạ nơ-ron thô rực sáng màu lục đậm đang phun ra từ van xả lập tức bị hút ngược vào bên trong cơ thể của Hắc Vương giống như một cơn lốc xoáy năng lượng khổng lồ.
Dòng năng lượng thô cực mạnh truyền qua các sợi cáp quang nơ-ron bọc bạc chạy dọc khắp thân cơ giáp, đổ dồn vào lò phản ứng sinh học của Hắc Vương. Trên màn hình điều khiển của Duy, thanh năng lượng vốn đã cạn kiệt của cơ giáp bắt đầu nhảy số liên tục, rực sáng ánh xanh lam-đen huyền ảo.
Nhưng cái giá phải trả là quá đắt.
"Cảnh báo! Dòng năng lượng thô vượt quá giới hạn lọc của hệ thống dẫn truyền. Nhiệt độ tủy sống của vật chủ đã đạt mức bốn mươi mốt độ C. Nguy cơ tổn thương não bộ vĩnh viễn tăng lên sáu mươi phần trăm." Giọng Bá Hổ vang lên dồn dập trong đầu Duy.
Duy cắn chặt môi đến bật máu để duy trì sự tỉnh táo. Anh cảm giác như toàn bộ cơ thể mình đang bị thiêu rụi từ bên trong. Máu tươi chảy ra từ tai và mũi, làm nhòe đi tầm nhìn của anh, nhưng anh vẫn kiên quyết không buông cần điều khiển.
Dưới sự hấp thụ điên cuồng của Hắc Vương, quầng sáng năng lượng đỏ chói của lò phản ứng trung tâm bắt đầu co rút lại. Tiếng rít gầm rú của sự tự hủy dần dần giảm tông, chuyển thành những tiếng rầm rì ổn định. Áp suất nơ-ron trong hầm lò giảm mạnh từ mức hai trăm phần trăm xuống dưới ngưỡng nguy hiểm.
"Lò phản ứng... lò phản ứng đã ổn định rồi!" Giọng Ngô Minh vang lên đầy nghẹn ngào và kinh ngạc qua máy liên lạc. "Duy! Cậu đã làm được! Cậu đã cứu sống toàn bộ học viện..."
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang.
*Ầm! Ầm! Ầm!*
Một vụ nổ thứ cấp cực lớn, do áp suất dư thừa tích tụ trong các đường ống tản nhiệt phía trên, đột ngột bùng nổ ngay phía sau lưng Duy. Cú nổ kinh hoàng làm sập hoàn toàn bức tường chịu lực bằng bê tông cốt thép khổng lồ nặng hàng chục tấn bên cạnh khe đá.
"Duy! Tránh ra!" Tiếng hét thất thanh của Ngô Minh bị dập tắt bởi tiếng đổ nát rầm trời.
Duy chưa kịp phản ứng thì hàng ngàn tấn đất đá và bê tông nóng chảy đã đổ ập xuống từ phía trên. Một khối bê tông chịu lực khổng lồ đè nặng xuống bả vai phải của Hắc Vương, chôn vùi hoàn toàn cánh tay phải của cơ giáp dưới đống đổ nát nóng chảy.
*Két... rắc...*
Hệ thống thủy lực của cánh tay phải Hắc Vương phát ra những tiếng kêu cứu cơ học thảm thiết rồi kẹt cứng hoàn toàn dưới sức nặng nghìn tấn. Toàn bộ cơ giáp bị ghim chặt vào vách đá lò phản ứng, không thể di chuyển.
Cùng lúc đó, qua loa phát thanh tần số ngắn kết nối với phòng điều khiển phụ của Ngô Minh, Duy đột ngột nghe thấy tiếng cửa thép bị phá hủy bằng mìn nổ.
*Đoàng!*
"Tất cả đứng im! Ai cho phép các người vận hành hệ thống này?" Giọng nói tàn bạo, độc đoán của Đại tá Ngô Quyền vang lên đầy sát khí qua máy liên lạc, kèm theo tiếng bước chân rầm rập của Biệt đội đặc nhiệm Báo Sắt đang tràn vào phòng điều khiển phụ. "Ngô Minh! Ngươi dám phản bội ta để giúp đỡ kẻ phản quốc sao?"
"Ngô Quyền... ông mới là kẻ phản quốc..." Tiếng Ngô Minh hét lên đầy đau đớn, kéo theo tiếng va đập vật lý dữ dội và tiếng súng điện từ nổ giòn.
Bên trong buồng lái tối tăm của chiếc cơ giáp đang bị chôn vùi một nửa, Khánh Duy trợn mắt nhìn màn hình HUD đang nhấp nháy báo động đỏ của Hắc Vương. Cánh tay phải bị kẹt cứng dưới đống đổ nát nóng chảy, lò phản ứng của Hắc Vương đang rực sáng năng lượng thô vừa hấp thụ, trong khi tiếng gào thét của Ngô Minh và họng súng của Ngô Quyền đang áp sát ngay phía trên đầu anh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!