Đường Ngầm Chết Chóc
Tiếng rít của pháo điện từ tầm ngắn xé toạc màn sương muối của thung lũng đá Lam Sơn, kéo theo một luồng ánh sáng xanh lam chết chóc dội thẳng vào chân tháp phát sóng. Luồng xung kích cực mạnh hất văng những mảng bê tông cốt thép nặng hàng tấn rơi xuống như mưa vỡ.
Khánh Duy không kịp lau vệt máu tươi đang trào ra từ khóe mắt. Hệ thần kinh của anh, vốn đã rạn nứt nghiêm trọng sau cú ép xung nơ-ron lên sáu mươi lăm phần trăm để hack sập trạm phát sóng, giờ đây rung lên bần bật như một sợi dây đàn sắp đứt. Anh gầm lên trong cổ họng, dùng chút sức tàn kéo mạnh Quốc Bảo lao thẳng vào nắp hầm ngầm phế liệu ngay dưới chân tháp—lối vào dẫn đến hầm ngầm chứa chiếc cơ giáp Hắc Vương.
*Ầm!*
Cửa sập thép titan đóng sầm lại ngay khi một loạt đạn xung kích của Biệt đội Báo Sắt cày nát nền đất phía sau. Bóng tối đặc quánh của lòng đất Lam Sơn nuốt chửng hai người, nhưng tiếng gầm rú của động cơ cơ giáp hạng trung dòng Báo Sắt và tiếng xích xe tăng của Sư đoàn Thiết Giáp số 3 vẫn dội qua vách đá dày hai mươi mét, rung chuyển cả xương tủy.
"Duy! Cậu có sao không?" Quốc Bảo thở dốc, gương mặt béo mập đầy mồ hôi và muội than rỉ sét. Cậu run rẩy mở chiếc đèn pin dã chiến, ánh sáng yếu ớt quét qua cơ thể đẫm máu của Duy.
"Đừng lo cho tôi. Khởi động... khởi động Hắc Vương ngay lập tức," Duy thầm thì, giọng nói khàn đặc và lạnh lùng đến đáng sợ. Cơn đau buốt dọc sống lưng—hậu quả của sự xơ hóa nơ-ron kịch phát khi cạn kiệt hoàn toàn Thuốc ức chế nơ-ron Xanh Lam—đang tàn phá cơ thể anh từng giây. Nhưng ánh mắt anh vẫn sắc bén như một con dã thú bị dồn vào đường cùng.
Trong hầm ngầm phế liệu tối tăm, gã khổng lồ đen tuyền cao mười lăm mét đang lặng lẽ đứng đó, được bao phủ bởi lớp Vỏ giáp thử nghiệm Lam Sơn chắp vá màu xám tro. Sợi cáp quang nơ-ron bọc bạc trộm được từ xưởng lắp ráp lấp lánh ánh kim dưới ánh đèn pin, kết nối chặt chẽ khớp vai phải của cơ giáp với lò phản ứng sinh học trung tâm.
*Cạch!*
Duy lết thân thể rã rời vào buồng lái sinh học. Ngay khi nắp buồng lái đóng chặt, hệ thống HUD rực lên ánh đỏ sẫm đầy sát khí.
"Vật chủ yếu đuối, ngươi cuối cùng cũng chịu bò vào đây trong trạng thái cận kề cái chết sao?" Giọng nói trầm ấm nhưng tàn nhẫn của AI Bá Hổ vang lên trực tiếp trong vỏ não Duy, kèm theo một luồng điện nhẹ làm gáy anh tê dại. "Hệ thống phát hiện lực lượng truy quét cấp S đang áp sát lối vào hầm ngầm với tốc độ bốn mươi mét trên giây. Ta khuyến nghị giải phóng toàn bộ năng lượng Hắc Long Kích để san phẳng thung lũng này!"
"Im lặng, Bá Hổ. Chạy Giao thức Ngụy Trang Lam Sơn ở mức tối thiểu. Chúng ta rút lui qua Đường ngầm thoát hiểm số 9!" Duy nghiến răng ra lệnh, dồn dòng điện nơ-ron sinh học từ não bộ vào hệ thống dẫn truyền.
*Hưu... hưu...*
Động cơ đẩy của Hắc Vương rên rỉ gầm nhẹ. Phía bên kia khoang chứa, chiếc cơ giáp hạng nặng của Đỗ Tiến Đạt đã khởi động xong, khoang chứa hàng phía sau lưng nó được gia cố đặc biệt để bảo vệ chú Sơn tàn tật đang ngồi trên chiếc xe lăn cơ khí.
"Duy! Thầy Tấn đã kích hoạt bẫy mìn nơ-ron bọc hậu ở cửa hầm! Nhưng Phan Sát và Biệt đội Báo Sắt đã dùng thiết bị ngắt mạch nơ-ron cưỡng bức để vô hiệu hóa bẫy. Chúng đang phá cửa hầm ngầm!" Giọng Tiến Đạt vang lên qua bộ đàm liên lạc tần số ngắn, đầy sự khẩn trương.
"Đạt, cậu dẫn đường! Bảo bảo vệ chú Sơn ở giữa! Tôi bọc hậu! Vào Đường ngầm số 9 ngay!" Duy hét lên.
Đường ngầm thoát hiểm số 9 hiện ra trước mắt họ như một cái miệng quái thú khổng lồ tối tăm, ngập tràn mùi rác thải cơ khí rỉ sét và một mùi hóa chất nồng nặc, bỏng rát. Đây là đường cống ngầm cũ kỹ được cha Duy—kỹ sư Khánh Trình—âm thầm đào xuyên qua lòng núi đá từ mười năm trước để chuẩn bị cho ngày này.
*Ầm! Ầm!*
Ngay khi Hắc Vương vừa bước chân vào đường hầm, một tiếng nổ kinh hoàng vang lên phía sau. Cửa hầm ngầm phế liệu bị thổi bay thành trăm mảnh thép nóng chảy. Từ màn khói đen đặc, ba chiếc cơ giáp dã chiến dòng Báo Sắt rực sáng thấu kính mắt màu đỏ huyết lao vào. Dẫn đầu là chiếc cơ giáp chỉ huy của Phan Sát, gã Trung úy tàn nhẫn với vết xước nơ-ron rực cháy nhẹ trên tay phải—hậu quả từ vụ nổ hồ quang điện trước đó.
"Khánh Duy! Thằng rác rưởi mang dòng máu phản quốc! Ngô Quyền đã ra lệnh diệt tộc nhà ngươi! Đứng lại chịu chết đi!" Giọng Phan Sát gầm rú qua loa phát thanh tần số ngắn, tàn bạo và điên cuồng.
"Phóng hỏa lực! Bắn nát chân chiếc cơ giáp ngụy trang đó cho tôi!" Phan Sát ra lệnh.
*Pằng! Pằng!*
Hai chiếc Báo Sắt đi đầu lập tức nã pháo điện từ tầm ngắn vào không gian hẹp của đường hầm. Những luồng đạn điện từ xanh lét xé rách không khí, va đập vào vách đá tạo nên những trận mưa đá sạt lở dữ dội.
Duy gạt mạnh cần điều khiển, ép Hắc Vương ngụy trang xoay người bọc hậu. Anh nâng chiếc khiên thép móp méo lên đỡ đòn.
*Đoàng!*
Cú va đập cực mạnh của đạn điện từ truyền thẳng qua hệ thống liên kết nơ-ron vào đại não Duy. Anh hực lên một tiếng, máu tươi từ mũi lại chảy ròng ròng xuống cằm, nhuộm đỏ cả bệ điều khiển. Độ đồng bộ nơ-ron bị ép xung vọt lên năm mươi phần trăm.
"Cảnh báo: Lớp vỏ ngụy trang Lam Sơn bả vai phải đang bị quá tải nhiệt lượng lượng tử! Khớp vai phải có nguy cơ kẹt cứng do rỉ sét hơi nước kết hợp điện áp cao!" Bá Hổ liên tục phát cảnh báo đỏ trên màn hình HUD.
Nhưng hiểm họa thực sự không chỉ đến từ phía sau. Khi họ tiến sâu vào lòng Đường ngầm số 9, những dòng nước màu xanh lục đậm bắt đầu rò rỉ từ các vết nứt trên vách đá trần hầm, nhỏ giọt xối xả xuống thân cơ giáp.
"Axit! Chết tiệt, đây là chất thải hóa học rò rỉ từ Hồ axit Lam Sơn phía trên!" Quốc Bảo hét lên qua bộ đàm. Thiết bị quét radar cầm tay của cậu đang nhấp nháy điên cuồng báo động nồng độ độc tố vượt ngưỡng cho phép mười lần.
Luồng chất thải hóa học ăn mòn cực cao chạm vào lớp vỏ ngụy trang Lam Sơn của Hắc Vương, lập tức phát ra những tiếng xèo xèo ghê rợn và những làn khói trắng độc hại bốc lên nghi ngút. Lớp hợp kim Titan-Beta phế liệu chắp vá bên ngoài bắt đầu bị rã ra, sủi bọt và nóng chảy với tốc độ mắt thường cũng nhìn thấy được.
"Duy! Axit đang ăn mòn lớp giáp ngoài của cậu! Nếu cứ thế này, bộ khung đen tuyền nguyên bản của Hắc Vương sẽ bị lộ hoàn toàn trước ống kính trinh sát của Phan Sát!" Tiến Đạt lo lắng hét lên.
"Đạt, tiếp tục di chuyển! Đừng dừng lại!" Duy gầm lên. Anh cảm nhận được chất axit đang ăn mòn vỏ ngoài của cơ giáp tương đương với việc da thịt mình bị bỏng rát qua phản hồi nơ-ron.
Để tránh các cột đá đang đổ sụp liên tiếp do dư chấn của pháo điện từ và sự ăn mòn của axit, Duy bắt buộc phải kích hoạt kỹ năng di chuyển *Lướt nhanh Ảnh Bộ*.
*Hưu... hưu...*
Các phản lực phụ ở gầm chân Hắc Vương phun ra những luồng khí ngắn, đẩy cỗ máy nặng bốn mươi lăm tấn di chuyển zích-zắc với tốc độ cực cao trong không gian chật hẹp chỉ rộng chưa đầy tám mét. Mỗi pha lướt đi là một lần Duy phải tính toán quỹ đạo sát sạt vách đá, chỉ cần sai lệch một centimet, bả vai cơ giáp sẽ va đập vào đá basalt và gãy nát.
"Vật chủ yếu đuối, ngươi đang lãng phí băng thông thần kinh để bảo vệ những kẻ vô dụng kia!" Bá Hổ gầm rống trong đầu Duy, cố gắng đẩy độ đồng bộ vượt ngưỡng an toàn để chiếm quyền kiểm soát. "Hãy để ta kích hoạt Giao thức Hắc Long! Ta sẽ bóp nát buồng lái của gã Trung úy kia trong vòng ba giây!"
"Câm miệng! Ta là phi công điều khiển cỗ máy này!" Duy dùng ý chí sắt đá áp chế sát ý của AI. Anh biết, nếu bộc lộ hỏa lực nơ-ron của Hắc Long Kích lúc này, sự chấn động sẽ kích nổ toàn bộ lượng quặng sắt từ xung quanh, chôn vùi cả chú Sơn và đồng đội dưới lòng đất.
Phía sau lưng Duy, Phan Sát rượt đuổi không rời. Cơ giáp chỉ huy dòng Báo Sắt của gã được trang bị hệ thống tản nhiệt cao cấp, không sợ chất axit ăn mòn tầm ngắn. Gã điên cuồng nã đạn, quyết tâm lập chiến công tối cao.
"Tiến Đạt! Chặn cửa hầm phụ phía trước! Đưa chú Sơn và Bảo vào nhánh hầm an toàn!" Duy hét lên khi phát hiện một lối rẽ hẹp bọc thép kiên cố trên Bản đồ ngầm.
"Nhưng còn cậu thì sao, Duy?" Tiến Đạt gào lên.
"Tôi sẽ bọc hậu! Làm ngay đi!" Duy ra lệnh.
Tiến Đạt nghiến răng, điều khiển chiếc cơ giáp hạng nặng lùi sâu vào cửa hầm phụ, giương cao lá chắn năng lượng vật lý để che chắn hoàn toàn cho chú Sơn và Quốc Bảo khỏi gạch đá rơi rớt.
Ngay khoảnh khắc nhóm của Bảo vừa lọt vào nhánh hầm phụ an toàn, Phan Sát nở một nụ cười tàn độc bên trong buồng lái chỉ huy. Gã gạt nắp bảo vệ của bệ điều khiển, nhấn mạnh nút kích hoạt mìn nổ nơ-ron hoàng gia gá trên vách đá trần hầm từ trước.
"Khánh Duy! Đi chết đi!"
*UỲNH... uỳnh... uỳnh...*
Một vụ nổ nơ-ron với xung lực cực đại bùng lên ngay giữa vòm đá trung tâm của Đường ngầm số 9. Sóng xung kích khổng lồ xé toạc kết cấu địa hình vốn đã yếu ớt do quặng sắt từ và axit ăn mòn. Hàng vạn tấn đá basalt đen kịt đổ sụp xuống như một thác lũ hủy diệt, san phẳng toàn bộ đoạn hầm ngầm.
*Rắc... rắc... rắc...*
Một bức tường đá khổng lồ dựng đứng bỗng chốc đổ sụp xuống ngay trước mắt Duy, chia cắt hoàn toàn chiếc Hắc Vương với lối vào nhánh hầm phụ của Tiến Đạt, Quốc Bảo và chú Sơn. Bóng tối và bụi đá mù mịt bao phủ lấy tầm nhìn của Duy. Hệ thống liên lạc vô tuyến tần số ngắn hoàn toàn bị ngắt kết nối, chỉ còn lại những tiếng rè rè vô vọng.
Duy bị cô lập hoàn toàn dưới lòng đất.
Trong không gian chật hẹp, ngột ngạt đầy bụi đá và khí độc axit, lượng oxy hiển thị trên bảng điều khiển của Hắc Vương sụt giảm nghiêm trọng xuống mức báo động vàng. Lớp vỏ ngụy trang Lam Sơn bên hông và bả vai phải đã bị axit ăn mòn mười lăm phần trăm, để lộ ra những mảng kim loại đen tuyền nguyên bản lấp lánh ánh đỏ sẫm đầy sát khí của Hắc Vương.
*Ầm... ầm...*
Ngay phía sau bức tường đá đổ nát, tiếng gầm rú tàn bạo của động cơ cơ giáp Báo Sắt vang lên rùng rợn. Phan Sát đã vượt qua làn khói bụi, thấu kính mắt màu đỏ huyết của chiếc cơ giáp chỉ huy cắt qua màn sương axit xanh lục, khóa chặt vào bóng lưng mệt mỏi của Hắc Vương.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!