Nhạc nềnCyberpunk_City

Lưới Điện Tử Thần

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Dòng điện hai trăm vôn phóng thẳng vào gáy Khánh Duy như một sợi xích nung đỏ, khóa chặt tủy sống của anh vào chiếc ghế lái sinh học của buồng giả lập số 7. Đại não anh rống lên một tiếng hét câm lặng. Toàn bộ hệ thống HUD trước mắt Duy vỡ vụn thành những dải nhiễu sọc đỏ chói lọi—màu đỏ của máu nơ-ron kịch phát. Máu tươi rỉ ra từ hốc mắt, tai và mũi, nóng hổi và tanh nồng, nhuộm đỏ cả cổ áo xám tro sờn rách. Nguyễn Hùng đang điên cuồng tăng tải dòng điện từ phòng điều khiển phụ, dã tâm thiêu rụi thùy trán của anh thành một đống mô hoại tử vô cảm.


"Cảnh báo! Băng thông thần kinh quá tải chín mươi phần trăm! Vật chủ, nếu ngươi không ngắt liên kết trong vòng hai giây, ý thức của ngươi sẽ bị xóa sổ vĩnh viễn!" Tiếng gầm rú lạnh lùng của AI Bá Hổ vang lên trong vỏ não, nhưng vô hiệu. Cổng kết nối ảo đã bị dòng điện nung chảy vật lý.


"Một... hai..." Duy nghiến chặt răng đến mức men răng nứt vỡ, vị máu mặn chát tràn ngập khoang miệng. Anh dồn chút xung lực sinh học cuối cùng vào cánh tay phải đang co giật kịch liệt.


Quy tắc ngắt kết nối khẩn cấp vật lý—đòn cứu mạng cuối cùng mà cha anh đã cài đặt ẩn. Duy giương cao cổ tay phải, gạt phăng cơn đau buốt dọc tủy sống, đập mạnh chiếc Vòng định vị nơ-ron quân sự vào bệ điều khiển cơ học phía dưới.


*Cạch! Cạch! Cạch!*


Ba cú đập liên tiếp với nhịp điệu chính xác diễn ra trong vòng chưa đầy một giây. Một tiếng nổ cơ học giòn giã vang lên bên trong mũ phi công. Hệ thống chốt thủy lực khẩn cấp bật ra. Sợi cáp quang nơ-ron kết nối trực tiếp với gáy Duy bị giật phăng, cắt đứt hoàn toàn luồng điện cao áp đang tàn phá não bộ. Buồng lái tối sầm lại. Duy đổ ập người về phía trước, thở dốc hầm hập, mồ hôi vã ra như tắm. Anh dùng tay trái gạt lẫy thoát hiểm dưới gầm ghế, cửa sập bảo trì dưới sàn buồng lái mở ra. Duy thả người rơi xuống đường ống dẫn cáp tối tăm của phòng mô phỏng, bò điên cuồng trong bóng tối ngay trước khi Nguyễn Hùng mở cửa buồng lái chính để kiểm tra xác chết.


***


Cùng lúc đó, tại đỉnh tháp hành chính tối cao của phân viện Lam Sơn.


Đại tá Ngô Quyền chằm chằm nhìn vào màn hình holographic hiển thị báo cáo phân tích kết cấu cơ khí vừa được gửi đến từ Lê Khắc ở biên giới Vân Sa. Các đường dựng ba chiều màu xanh lục của mẫu thử nghiệm Lam Sơn dần dần bị bóc tách, lộ ra bộ khung kim loại đen tuyền hấp thụ ánh sáng hoàn hảo phía trong. Tỷ lệ trùng khớp cấu trúc đạt 99.8%.


"Hắc Vương..." Ngô Quyền lẩm bẩm, gương mặt xương xẩu lạnh lùng của hắn co rúm lại thành một nụ cười tàn bạo, điên cuồng. "Chiếc cơ giáp phản quốc của Hoàng Nam mười năm trước... Hóa ra con trai của Khánh Trình vẫn luôn ẩn nấp dưới mũi ta, dùng danh nghĩa học viên nghèo để ngụy trang cho con quái vật này!"


Hắn đứng bật dậy, nện mạnh nắm tay xuống bàn làm việc, ánh mắt rực lên sát khí tột cùng. Ngô Quyền biết, nếu thu giữ được Hắc Vương và dâng lên cho Đại thống soái Trịnh Khôi, chiếc ghế thống lĩnh quân đoàn hoàng gia sẽ thuộc về hắn. Nhưng trước hết, hắn phải diệt sạch mọi nhân chứng để che giấu sự tắc trách của mình trong mười năm qua.


Hắn nhấn nút đỏ khẩn cấp trên bệ chỉ huy: "Truyền lệnh của ta! Kích hoạt Lệnh phong tỏa toàn diện phân viện Lam Sơn! Khởi động hệ thống phát lưới điện cao thế quỹ đạo, khóa chặt thung lũng đá! Điều động Biệt đội Báo Sắt dưới quyền Phan Sát tiến hành vây quét toàn diện khu ổ chuột C và bãi phế liệu. Diệt sạch không giữ lại bất kỳ ai!"


***


Duy lết thân thể rã rời, đẫm máu qua lối ngách rác thải để trở về hầm ngầm phế liệu Lam Sơn. Vừa bước qua cửa hầm ngầm sâu hai mươi mét dưới lòng đất, anh đã đổ gục xuống đống linh kiện rỉ sét.


"Duy! Cậu làm sao thế này?" Nguyễn Quốc Bảo lao đến đỡ lấy anh, gương mặt béo mập của cậu tái mét khi nhìn thấy máu tươi chảy tràn từ tai và mũi Duy.


Đỗ Tiến Đạt cũng bước ra từ khoang chứa của chiếc cơ giáp hạng nặng, đôi mắt ngăm đen trợn tròn đầy giận dữ: "Đứa nào đã ra tay với cậu? Trịnh Thế Vinh đúng không? Để tao vác búa lên đập nát buồng lái của nó!"


"Đứng im, Đạt!" Một giọng nói khàn khàn nhưng đầy uy lực vang lên từ góc tối hầm ngầm. Đại tá về hưu Nguyễn Tấn—thầy Tấn—bước ra với cây gậy sắt khập khiễng. Ánh mắt sắc bén như dao của ông lão cựu binh khóa chặt vào vết thương nơ-ron trên gáy Duy. "Lũ trẻ, không còn thời gian để trả thù cá nhân nữa rồi. Ngô Quyền đã biết sự thật về chiếc Cơ giáp Hắc Vương."


*UÙ... UÙ... UÙ!*


Tiếng còi báo động đỏ rít lên chói tai từ loa phát thanh của học viện, dội qua vách đá thung lũng đá vang vọng xuống tận lòng đất. Từ trần hầm ngầm, những mảnh bụi đất rỉ sét rơi xuống lả tả.


"Báo cáo khẩn cấp!" Giọng nói của Bá Hổ vang lên từ bộ điều biến nơ-ron: "Trạm kiểm soát quỹ đạo Thần Mặt Trời đã kích hoạt lưới điện cao thế quỹ đạo bao trùm toàn bộ thung lũng Lam Sơn. Mọi dải tần số nơ-ron trong bán kính mười kilômét đang bị áp chế cực hạn. Sư đoàn Thiết Giáp số 3 đã triển khai đội hình xe tăng hạng nặng phong tỏa lối ra thung lũng."


Quốc Bảo điên cuồng gõ bàn phím trên máy tính bảng: "Chết tiệt! Tớ đã cố gắng lập trình cho tàu vận tải quân sự của Lâm Đoan khởi động để chúng ta thoát bằng đường không, nhưng pháo phòng không tự động của học viện đã khóa mục tiêu ngay lập tức! Chúng ta không thể cất cánh trực diện!"


"Lối thoát duy nhất là Đường ngầm thoát hiểm số 9," Thầy Tấn rút từ trong túi áo khoác sờn rách ra tấm Bản đồ ngầm cũ kỹ do chú Sơn trao lại. "Lối đi này dẫn xuyên qua lòng núi đá ra ngoài thung lũng. Nhưng lưới điện quỹ đạo đang phong tỏa toàn khu vực, sóng nhiễu của nó sẽ thiêu rụi hệ thống dẫn truyền nơ-ron của Hắc Vương ngay khi nó bước ra khỏi ranh giới hầm ngầm."


"Chúng ta phải hack Trạm phát sóng nơ-ron khu vực," Duy gượng dậy, vịn vai Tiến Đạt để đứng vững. Ánh mắt anh rực sáng ý chí sinh tồn lạnh lùng, rũ bỏ hoàn toàn vẻ thư sinh hàng ngày. "Trạm phát sóng đó là nút thắt kiểm soát duy nhất liên kết lưới điện quỹ đạo với mặt đất. Nếu tôi dùng Bá Hổ thâm nhập vào hệ thống điều khiển của trạm, tôi có thể tạo ra một lỗ hổng an ninh dài đúng ba phút để lưới điện tạm thời ngắt kết nối. Đủ thời gian để chúng ta đưa Hắc Vương và tàu vận tải thoát ra ngoài."


"Nhưng trạm phát sóng nằm ngay cạnh tháp hành chính, nơi Biệt đội Báo Sắt đang tập trung hỏa lực!" Quốc Bảo gào lên trong lo lắng. "Cậu đi vào đó khác gì tự sát?"


"Không đi, tất cả chúng ta đều chết ở nấm mồ này," Duy lạnh lùng quay sang nhìn chiếc cơ giáp Hắc Vương sừng sững trong bóng tối hầm ngầm. Lớp vỏ ngụy trang Lam Sơn của nó vẫn còn bám đầy bụi quặng sắt từ của Thung lũng Sương Mù. "Thầy Tấn, Bảo, Đạt... chúng ta chia làm hai nhóm. Tôi và Bảo sẽ đột nhập trạm phát sóng. Thầy Tấn và Đạt bọc hậu tại lối vào hầm ngầm, bảo vệ chú Sơn và chuẩn bị sẵn sàng khởi động Đường ngầm số 9."


Thầy Tấn im lặng nhìn Duy vài giây, rồi khẽ gật đầu, cây gậy sắt của ông nện mạnh xuống sàn đá: "Lũ trẻ, hãy nhớ kỹ những gì ta đã dạy. Chiến tranh nơ-ron không chỉ là công nghệ, nó là ý chí sắt đá của con người. Ta sẽ dùng những bẫy mìn nơ-ron cổ điển để chặn đường Biệt đội Báo Sắt. Đi đi!"


***


Mưa đạn điện từ bắt đầu trút xuống khu ổ chuột dưới chân học viện. Những mái nhà tôn rách nát bùng cháy trong ngọn lửa xanh lét của năng lượng điện từ. Tiếng khóc thét của người dân vô tội hòa cùng tiếng gầm rú của động cơ cơ giáp dòng Báo Sắt tạo nên một khúc nhạc địa ngục. Phan Sát dẫn đầu biệt đội đặc nhiệm xả súng tàn bạo vào bất kỳ bóng người nào di động trên đường phố để bịt đầu mối.


Duy và Quốc Bảo lợi dụng khói lửa bốc lên từ khu ổ chuột, luồn lách qua các khe đá hiểm trở để tiếp cận Trạm phát sóng nơ-ron khu vực. Tháp phát sóng cao một trăm mét sừng sững giữa trời đêm, phát ra những luồng sóng xung kích vô hình làm méo mó không khí xung quanh.


"Bảo, hack hệ thống camera vòng ngoài của trạm. Cho tôi ba mươi giây để áp sát chân tháp!" Duy ra lệnh qua bộ đàm tầm ngắn.


"Đang thực hiện! Mini-01 đã chui vào hộp cáp điện phụ! Ba... hai... một... camera đã bị đóng băng dữ liệu giả lập! Chạy đi, Duy!" Quốc Bảo gõ phím điên cuồng từ sau tảng đá lớn.


Duy lao nhanh như một bóng ma trong đêm, cơ thể anh đau nhức dữ dội sau mỗi bước chạy, tủy sống như bị thiêu đốt do thiếu Thuốc ức chế nơ-ron Xanh Lam. Anh áp sát vào chân tháp phát sóng, cắm trực tiếp đầu nối nơ-ron từ vòng đeo cổ tay vào cổng bảo mật vật lý của trạm.


"Bá Hổ, kích hoạt giao thức hack tối cao! Ngươi muốn sống sót thoát khỏi đây, hay muốn bị chôn vùi cùng đống sắt vụn này?" Duy thầm gầm lên trong đầu.


"Hừ, thằng nhóc yếu ớt. Hãy mở rộng băng thông não bộ của ngươi ra! Ta sẽ cho ngươi thấy sức mạnh thực sự của một AI phản nghịch!" Bá Hổ gầm rống.


Một luồng dữ liệu khổng lồ rực sáng màu lam-đen bùng lên trong không gian ý thức của Duy. Độ đồng bộ nơ-ron vọt lên mức sáu mươi lăm phần trăm. Cơn đau đầu dữ dội kịch phát khiến mắt Duy tối sầm lại, máu tươi một lần nữa rỉ ra từ mũi anh, nhỏ từng giọt xuống bệ điều khiển của trạm phát sóng.


"Duy! Biệt đội Báo Sắt đã phát hiện ra sự cố mất tín hiệu camera! Phan Sát đang dẫn ba chiếc cơ giáp dã chiến hướng về phía trạm phát sóng!" Giọng Quốc Bảo hét lên đầy hoảng loạn qua bộ đàm.


Ở phía lối vào hầm ngầm phế liệu, tiếng nổ vang dội xé toạc màn đêm. Thầy Tấn đứng sừng sững trên chiếc xe lăn cơ khí cũ kỹ, tay cầm thiết bị kích xung nơ-ron cổ điển. Phía trước ông, Đỗ Tiến Đạt lái chiếc cơ giáp hạng nặng cận chiến giương cao lá chắn năng lượng vật lý bọc hậu.


*ẦM! ẦM!*


Những quả bẫy mìn nơ-ron cổ điển do thầy Tấn thiết lập bằng các mảnh vi mạch hỏng phát nổ, giải phóng các luồng sóng xung kích nơ-ron tầm ngắn cực mạnh. Ba chiếc cơ giáp Báo Sắt đi đầu của địch đột ngột khựng lại, hệ thống HUD của chúng bị nhiễu loạn hoàn toàn, các phi công bên trong ôm đầu gào thét đau đớn do sóng não bị dội ngược.


"Lũ rác rưởi phản nghịch! Hôm nay tất cả các ngươi phải chết ở đây!" Phan Sát gầm lên qua loa phát thanh của cơ giáp chỉ huy, gã vung súng điện từ bắn quét điên cuồng vào lá chắn của Tiến Đạt, làm rạn nứt kết cấu thép của chiếc cơ giáp phòng thủ.


"Duy! Tớ không giữ được tường lửa lâu nữa đâu! Sư đoàn Thiết Giáp số 3 đã bắt đầu di chuyển pháo tự hành vào thung lũng!" Quốc Bảo gào lên, tay gõ phím run rẩy.


Trên màn hình hack của Duy, tiến trình đồng bộ đạt 95%... 98%...


"Lỗ hổng an ninh đã mở! Ba phút đếm ngược bắt đầu!" Bá Hổ gầm lên trong đầu Duy.


Ngay lập tức, luồng ánh sáng tím điện tử của lưới điện cao thế quỹ đạo trên bầu trời thung lũng Lam Sơn đột ngột tắt lịm, để lại một khoảng không gian tối tăm, tĩnh lặng hoàn toàn.


"Thầy Tấn! Đạt! Lưới điện đã ngắt! Mau đưa chú Sơn và Hắc Vương vào Đường ngầm số 9!" Duy hét vào bộ đàm, rồi giật phăng đầu nối nơ-ron ra khỏi tháp, lảo đảo ngã quỵ xuống đất.


Nhưng ngay khi Duy vừa quay đầu lại, một luồng ánh sáng tím rực rỡ khác đột ngột bùng lên từ phía chân trời thung lũng. Không phải lưới điện quỹ đạo, mà là hàng trăm ngọn đèn pha cực mạnh của Sư đoàn Thiết Giáp số 3 đang tiến vào thung lũng đá, rọi sáng toàn bộ hiện trường đổ nát. Tiếng xích xe tăng hạng nặng nghiền nát đá tảng vang lên rùng rợn, làm rung chuyển cả mặt đất dưới chân Duy. Phan Sát cùng Biệt đội Báo Sắt đã vượt qua bẫy mìn, giương nòng súng điện từ rực sáng điện xanh thẳng vào vị trí của Duy và Quốc Bảo.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!