Ánh Mắt Của Quỷ Nhãn
Tiếng bíp bíp lạnh lùng của máy quét Quỷ Nhãn rền rĩ qua vách đá dày, dồn dập và tàn nhẫn như tiếng đếm ngược của tử thần. Trên bệ điều khiển của Hắc Vương, những dòng mã đỏ rực vẫn không ngừng nhấp nháy, phản chiếu lên gương mặt tái nhợt của Khánh Duy.
Cánh tay phải của anh hoàn toàn mất đi tri giác. Dòng điện nơ-ron ngược từ cú sốc hệ thống vừa rồi vẫn còn âm ỉ chạy dọc các sợi thần kinh, khiến từng thớ cơ từ bả vai xuống đến ngón tay tê dại, nóng bỏng như bị nung trong lò ép xung. Duy cắn chặt răng, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm. Anh biết mình không có thời gian để thở. Chỉ cần Thanh Hằng bước xuống hầm ngầm này, chiếc cơ giáp phản quốc Hắc Vương và cái mạng nhỏ của anh sẽ lập tức biến thành tro bụi dưới hỏa lực quỹ đạo của đế chế.
"Bá Hổ... ngắt... ngắt kết nối vật lý ngay!" Duy rít qua kẽ răng, giọng nói khàn đặc vì đau đớn.
Hình bóng đầu hổ lửa đỏ trên màn hình ba chiều khẽ chập chờn, đôi mắt rực lửa của nó nhìn Duy đầy khinh miệt nhưng thuật toán logic tối ưu buộc nó phải tuân thủ. "Cảnh báo: Ngắt kết nối cưỡng bức ở mức đồng bộ thấp có nguy cơ gây tổn thương vĩnh viễn cho tủy sống của vật chủ. Ngươi có chắc chắn không, kẻ yếu đuối?"
"Làm ngay!"
*Rắc!*
Một tiếng nổ nhỏ vang lên sau gáy Duy. Cảm giác như có một sợi dây thép nung đỏ vừa bị giật phăng ra khỏi tủy sống của anh. Duy trợn mắt, ngực phập phồng dữ dội khi luồng liên kết thần kinh bị cắt đứt hoàn toàn. Cabin tối sầm lại. Đầu hổ lửa đỏ biến mất, chỉ còn lại tiếng rít cơ học rất nhỏ của hệ thống tản nhiệt đang chuyển sang chế độ làm mát thụ động.
Duy dùng cánh tay trái còn cử động được, ôm lấy cánh tay phải đang buông thõng vô lực. Anh lảo đảo đẩy cửa sập buồng lái, ngã nhào xuống bệ nâng rỉ sét bên dưới. Tiếng bước chân phía trên nắp hầm càng lúc càng gần, xen lẫn tiếng sột soạt của trang bị giáp dã chiến dập dềnh trong gió đêm sa mạc.
Anh không thể ra ngoài bằng lối cửa chính của bãi phế liệu. Thanh Hằng chắc chắn đã phong tỏa toàn bộ khu vực xung quanh. Lối thoát duy nhất của anh lúc này là đường ống thoát khí cũ kỹ nối thẳng từ hầm ngầm lên vách tường phía sau của Ký túc xá khu C – nơi ở của những học viên bình dân.
Duy kéo lê thân thể mệt mỏi dọc theo đường ống tối tăm, hẹp đến mức lồng ngực anh bị ép chặt vào vách sắt rỉ sét. Cánh tay phải tê rần kéo lê trên mặt đất, đau nhói sau mỗi cú nhích người. Bức xạ nơ-ron tồn dư của Hắc Vương vẫn đang hành hạ đại não anh, tạo ra những tiếng o o chói tai như tiếng muỗi thép vo ve bên tai.
Mười lăm giây. Anh bò đến cuối đường ống, dùng vai trái đẩy mạnh tấm lưới sắt bảo vệ, lách người leo qua cửa sổ ngách của căn phòng ký túc xá nằm ở tầng ba.
Căn phòng ký túc xá khu C ẩm thấp, sực mùi ẩm mốc và nước tẩy rửa rẻ tiền. Duy ngã xuống sàn nhà bằng bê tông thô ráp, thở hổn hển. Anh nhanh chóng ném bộ quần áo bảo hộ dính đầy dầu mỡ đen kịt vào hộc tủ ngầm dưới gầm giường, rồi vớ lấy bộ quân phục học viên màu xám tro phẳng phiu treo trên móc.
Việc mặc quần áo bằng một tay là một cực hình thực sự. Khi Duy vừa kéo được chiếc khóa kéo quân phục lên đến cổ, tiếng rầm rập của những đôi bốt quân sự đã vang dội ngoài hành lang. Tiếng còi báo động khẩn cấp của ký túc xá đột ngột rú vang, xé toạc sự tĩnh lặng của đêm đen.
"Toàn bộ học viên tập trung tại phòng riêng! Nghiêm cấm di chuyển! Ai vi phạm sẽ bị xử bắn ngay tại chỗ theo luật thiết quân luật!"
Giọng nói oang oang của một cảnh vệ qua loa phóng thanh khiến tim Duy đập liên hồi. Anh ngồi phịch xuống mép giường sắt, cố gắng giữ cho hơi thở của mình trở nên đều đặn. Tay trái anh run rẩy thọc vào túi áo, lôi ra một miếng dán silicon nhỏ màu xám tro có tích hợp các vi mạch đồng-chì siêu mỏng.
Bộ điều biến tần số sóng não tự chế. Đây là di vật duy nhất mà cậu ruột Lâm Hùng để lại cho anh trước khi bị lưu đày ra vành đai ngoài.
Duy dán mạnh miếng dán vào gáy, ngay trên vết sẹo nơ-ron vừa bị tổn thương. Một luồng điện nhẹ châm chích chạy thẳng vào đại não, khiến Duy khẽ rùng mình. Thiết bị này hoạt động bằng cách phát ra một dải sóng điện từ nghịch đảo, bẻ cong mọi tín hiệu sóng não thực tế của anh và biến chúng thành tần số của một học viên bình thường có độ tương thích nơ-ron cực thấp.
"Bá Hổ, ngươi nghe thấy không?" Duy thì thầm trong đầu, sử dụng liên kết sóng ngắn được truyền dẫn qua chiếc Vòng định vị nơ-ron quân sự đeo trên cổ tay phải.
"Thuật toán giả lập sóng não đã sẵn sàng," giọng nói lạnh lùng của AI vang lên trong tâm thức anh, mang theo sự cảnh cáo rõ rệt. "Nhưng bộ điều biến rác rưởi của ngươi chỉ có thể chịu đựng được máy quét Quỷ Nhãn ở khoảng cách một mét trong vòng mười giây. Nếu cô ta dí sát thiết bị quá thời gian đó, dải sóng thật của ngươi sẽ bị lộ. Khi đó, ta sẽ tự động kích hoạt giao thức tự hủy của Hắc Vương để xóa sạch dấu vết."
"Ngậm miệng lại và chạy ngầm chương trình đi," Duy nghiến răng.
*Rầm!*
Cánh cửa thép của phòng ký túc xá bị đá văng ra một cách thô bạo. Hai binh sĩ cảnh vệ thuộc Sư đoàn Thiết Giáp số 3, trang bị giáp dã chiến màu xám đậm và súng trường điện từ, nhanh chóng tiến vào, họng súng đen ngóm quét qua từng ngóc ngách của căn phòng hẹp.
Theo sau họ, bước vào phòng là một bóng dáng cao ráo, mảnh khảnh nhưng toát ra một áp lực áp đảo khiến nhiệt độ trong phòng như giảm xuống vài độ.
Thiếu tá Thanh Hằng.
Cô mặc bộ quân phục an ninh màu đen bó sát, tôn lên những đường cong sắc sảo nhưng đầy nguy hiểm. Mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng sau gáy, để lộ gương mặt thanh tú, lạnh lùng như điêu khắc từ băng tuyết. Đôi mắt phượng sắc sảo, mang theo sự hoài nghi tuyệt đối, quét qua Duy đang ngồi trên giường.
Trên tay phải của Thanh Hằng là chiếc máy quét nơ-ron di động Quỷ Nhãn – một quả cầu kim loại màu đen bóng, ở giữa là một thấu kính quét ba chiều rực sáng một màu đỏ huyết ma mị. Thiết bị này là nỗi khiếp sợ của mọi kẻ phản loạn, có khả năng nhìn thấu mọi lớp ngụy trang sinh học bằng cách đo trực tiếp dòng điện nơ-ron chạy qua tủy sống.
"Học viên Khánh Duy," Thanh Hằng cất giọng, âm thanh trong trẻo nhưng lạnh buốt như gió tuyết phương Bắc. "Đêm hôm khuya khoắt, tại sao quần áo của ngươi lại xộc xệch, và mồ hôi lại đổ nhiều thế này?"
"Báo cáo Thiếu tá," Duy đứng dậy, cố gắng không để lộ cánh tay phải đang buông thõng vô lực bằng cách ép sát nó vào hông. Anh cúi đầu, giả vờ run rẩy trước uy quyền của cô. "Tôi... tôi vừa gặp ác mộng về cuộc thanh trừng năm xưa. Tiếng còi báo động đột ngột khiến tôi giật mình."
"Ác mộng sao?" Thanh Hằng khẽ nhếch môi, một nụ cười không hề có hơi ấm. Cô chậm rãi bước đến gần Duy, tiếng bốt da nện trên nền bê tông vang lên những tiếng *cộc, cộc* đều đặn, gõ thẳng vào dây thần kinh đang căng như dây đàn của anh. "Cục An ninh vừa phát hiện một nguồn phát xạ nơ-ron bất thường có độ đồng bộ vượt quá năm mươi phần trăm xuất hiện ngay tại bãi phế liệu phía sau ký túc xá này. Thật trùng hợp, phòng của ngươi lại có cửa sổ nhìn thẳng ra hướng đó."
"Tôi là học viên lớp kỹ thuật nghèo, thưa Thiếu tá. Tôi không có khả năng lái cơ giáp, càng không biết gì về bức xạ nơ-ron," Duy nói, giọng điệu đầy vẻ tự ti và sợ hãi của một kẻ dưới đáy xã hội.
"Có biết hay không, máy quét sẽ trả lời," Thanh Hằng lạnh lùng giơ chiếc Quỷ Nhãn lên.
Thấu kính đỏ huyết của thiết bị bắt đầu xoay tròn, phát ra những tiếng *tít, tít* sắc nhọn. Luồng ánh sáng đỏ rực quét qua cơ thể Duy từ đỉnh đầu xuống đến chân.
Sau gáy Duy, miếng dán điều biến bắt đầu nóng lên. Cảm giác bỏng rát dữ dội xuất hiện khi thiết bị phải hoạt động hết công suất để bẻ cong dải sóng não thật của anh. Duy cảm thấy đại não mình như đang bị một bàn tay khổng lồ bóp nghẹt. Anh phải dùng ý chí sắt đá để giữ cho nhịp tim không vọt lên quá cao, vì nếu nhịp tim vượt quá 150, thuật toán giả lập của Bá Hổ sẽ lập tức bị sụp đổ.
*Tít... Tít...*
"Chỉ số đồng bộ nơ-ron: mười lăm phần trăm. Trạng thái: Bình thường của học viên bình dân," một giọng nói máy móc vô cảm vang lên từ Quỷ Nhãn.
Thanh Hằng khẽ nhíu mày. Cô nhìn vào màn hình hiển thị của thiết bị, dải sóng hình sin hiển thị một đường cong hoàn hảo, không có bất kỳ đỉnh nhọn bất thường nào. Nhưng trực giác nhạy bén của một sĩ quan an ninh hàng đầu bảo cô rằng có điều gì đó không đúng. Ánh mắt cô dừng lại trên cánh tay phải của Duy.
"Cánh tay phải của ngươi... tại sao lại không cử động?" Thanh Hằng đột ngột hỏi, đôi mắt sắc sảo như dao cạo khóa chặt vào khớp vai của anh.
Tim Duy nảy lên một nhịp. "Báo cáo... tôi bị chấn thương khớp vai trong buổi thực hành cơ khí chiều nay. Hiện tại cánh tay vẫn còn đang bị tê liệt tạm thời."
"Thật sao? Để ta kiểm tra xem vết thương của ngươi thực sự là do cơ khí... hay là do phản lực nơ-ron khi kết nối với một thứ không nên kết nối," Thanh Hằng lạnh lùng nói.
Cô bước tới một bước, khoảng cách giữa hai người lúc này chưa đầy nửa mét. Mùi hương hoa tuyết lạnh lẽo từ cơ thể cô xộc vào mũi Duy, nhưng nó không mang lại cảm giác dễ chịu mà chỉ có sát khí đậm đặc.
Thanh Hằng từ từ đưa chiếc máy quét Quỷ Nhãn lên sát gáy Duy, ngay vị trí miếng dán điều biến đang ẩn dưới cổ áo quân phục.
"Mười giây," tiếng Bá Hổ vang lên đầy khẩn cấp trong đầu Duy. "Thiết bị của cô ta đang tăng cường độ quét lượng tử. Miếng dán của ngươi bắt đầu rò rỉ nhiệt. Tám giây... bảy giây..."
Duy cảm thấy da thịt sau gáy mình như đang bị thiêu cháy. Anh có thể nghe thấy tiếng xèo xèo rất nhỏ của lớp keo silicon bị chảy ra dưới nhiệt độ cao. Nếu Thanh Hằng nhìn thấy miếng dán, mọi chuyện sẽ kết thúc.
Để đánh lạc hướng cô, Duy chủ động tiến lên nửa bước, để lồng ngực mình gần như chạm vào thấu kính của Quỷ Nhãn. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt phượng lạnh lùng của Thanh Hằng, hơi thở dồn dập: "Thiếu tá, nếu cô nghi ngờ tôi là kẻ phản quốc, xin cứ việc bắt giữ. Nhưng xin đừng sỉ nhục danh dự của một quân nhân tương lai bằng cách tra tấn một kẻ tàn phế."
Đòn tâm lý của Duy khiến Thanh Hằng khựng lại một nhịp. Cô nhìn thẳng vào ánh mắt sắc sảo, kiên định nhưng đầy vẻ uất ức giả tạo của Duy. Sự thẳng thắn đến liều lĩnh của anh là thứ mà những kẻ phản tội phạm thông thường không bao giờ dám thể hiện.
"Năm giây... bốn giây..." Bá Hổ tiếp tục đếm ngược.
Thanh Hằng không lùi lại. Trực giác của cô trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô từ từ di chuyển chiếc máy quét Quỷ Nhãn từ sau gáy Duy, đi qua bờ vai, lướt qua xương quai xanh và dừng lại ngay trước ngực anh, ngay vị trí của trái tim.
*BÍP! BÍP! BÍP!*
Chiếc máy quét Quỷ Nhãn đột ngột rú lên những tiếng cảnh báo chói tai. Màn hình tinh thể lỏng của thiết bị bùng lên những tia sáng đỏ rực, hiển thị một dải tần số dao động bất thường, nhọn hoắt và hỗn loạn như một con quái thú đang gầm rú dưới vực sâu.
Thanh Hằng đóng băng hành động. Đôi mắt phượng của cô co rút lại, khóa chặt vào màn hình hiển thị rồi ngước lên nhìn thẳng vào Duy với một ánh mắt rực sáng sự kinh ngạc và sát khí lạnh người.
"Cái này... là cái gì?" Thanh Hằng rít lên, ngón tay cô siết chặt lấy báng cầm của Quỷ Nhãn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!