Trận Chiến Trong Buồng Ảo
Ba mươi giây.
Con số đếm ngược màu đỏ huyết nhấp nháy điên cuồng trên màn hình trung tâm của Khu bảo mật cấp 5. Tiếng còi báo động rít lên từng hồi chói tai, dội vào màng nhĩ đang rỉ máu của Khánh Duy như những nhát búa tạ. Lồng ngực anh phập phồng dữ dội, hơi thở dốc hầm hập mang theo vị tanh nồng của máu nơ-ron dâng lên tận cổ họng. Dưới chân anh, cánh cửa sập bằng thép titan dày nửa mét đang từ từ hạ xuống với một tiếng rít cơ khí nặng nề, đe dọa sẽ giam cầm anh vĩnh viễn trong nấm mồ công nghệ lạnh giá này.
"Vật chủ! Hệ thống súng phòng vệ tự động đã khóa mục tiêu nơ-ron của ngươi. Nếu không rút lui trong vòng mười lăm giây, hai luồng laser hội tụ sẽ thiêu rụi thùy trán của ngươi thành tro bụi!" Giọng nói trầm ấm nhưng tàn nhẫn của AI Bá Hổ vang dội trong vỏ não Duy, không hề có một chút độ ấm của sự quan tâm, chỉ có sự tính toán lạnh lùng của một thực thể máy móc.
"Câm miệng, Bá Hổ! Ta tự biết phải làm gì!" Duy thầm gầm lên trong ý nghĩ.
Duy kích hoạt năng lực đặc thù Tư duy đa luồng, ép bộ não đang quá tải của mình hoạt động vượt ngưỡng chịu đựng. Một luồng ý thức của anh lập tức khóa chặt vào chú robot quét rác cải tiến Mini-01 đang nằm lật nhào trên sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo, bánh xe bên trái của nó vẫn còn bốc khói nghi ngút sau phát bắn sém của súng laser phòng thủ.
"Mini-01! Kích hoạt động cơ đẩy phụ dưới gầm! Phun toàn bộ lượng khí nitơ lỏng còn lại về phía thấu kính quét hồng ngoại của hai khẩu súng tự động!"
Nhận lệnh mã hóa tầm ngắn từ vòng đeo cổ tay của Duy, chú robot tròn nhỏ rít lên một tiếng cơ học yếu ớt. Luồng lửa xanh từ ống xả phụ bùng lên, đẩy cơ thể rỉ sét của nó trượt dài trên sàn. Một làn sương mù màu trắng đục của nitơ lỏng cực lạnh phun ra xối xả, bao phủ lấy hai họng súng laser đang xoay nòng trên trần nhà. Nhiệt độ phòng sụt giảm đột ngột xuống mức âm năm mươi độ C. Thấu kính quét nhiệt của súng phòng vệ lập tức bị bão hòa bởi dải nhiệt độ cực hạn, hai tia laser đỏ rực bắn quét loạn xạ vào các bức tường titan xung quanh, tạo ra những vết cắt nóng chảy rực lửa nhưng hoàn toàn chệch khỏi vị trí của Duy.
Chỉ chờ có thế, Duy dùng chút sức lực cuối cùng, tay trái ôm chặt lấy Mini-01, tay phải siết chặt thiết bị cầm tay chứa Hồ sơ thanh trừng Hoàng Nam bị xóa một phần. Anh lao mình về phía trước, thực hiện một cú lăn dài trên nền đất cứng, lách qua khe hở chỉ còn chưa đầy ba mươi centimet của cánh cửa sập đang đóng sầm xuống.
*RẦM!*
Cánh cửa thép khổng lồ đóng chặt ngay sát gót chân Duy, bụi đá và luồng khí nén phả ra từ khe cửa suýt chút nữa đã hất văng anh xuống sàn hành lang tối tăm của tháp hành chính. Duy nằm vật ra đất, ngực phập phồng, máu mũi ròng ròng chảy xuống cằm, nhuộm đỏ cả cổ áo xám tro sờn rách. Anh đã thoát. Nhưng cái giá phải trả là hệ thần kinh trung ương của anh đang run rẩy dữ dội do cạn kiệt Thuốc ức chế nơ-ron Xanh Lam.
***
Sáng ngày thứ chín.
Ánh mặt trời nhợt nhạt của hành tinh Thái Dương khó khăn lắm mới xuyên qua được màn sương mù dày đặc chứa đầy quặng sắt từ của thung lũng Lam Sơn, hắt những vệt sáng yếu ớt vào hành lang cũ kỹ của Ký túc xá khu C. Duy ngồi trên chiếc giường sắt rỉ sét, dùng chiếc khăn ướt lau sạch vết máu khô bám quanh mũi và tai. Đầu anh đau như búa bổ, từng thớ cơ trên bả vai phải co thắt kịch liệt—hậu quả của việc ép xung Đồng bộ hóa đa luồng dữ liệu đêm qua mà không có thuốc ức chế thần kinh để làm dịu các cầu nối nơ-ron.
Anh lướt ngón tay qua chiếc Vòng định vị nơ-ron quân sự trên cổ tay phải. Đèn LED của vòng vẫn nhấp nháy màu xanh lục đều đặn nhờ thuật toán giả lập sóng não mà Bá Hổ đang chạy ngầm. Nhưng Duy biết, đây chỉ là sự bình yên giả tạo trước cơn bão.
Bỗng nhiên, từ phía hành lang ngoài cửa phòng, tiếng quát tháo thô bạo và tiếng đổ vỡ cơ học vang lên xé toạc sự tĩnh lặng của khu ký túc xá bình dân.
"Nói! Thằng rác rưởi kia! Thiết bị ghi hình ba chiều của mày giấu ở đâu? Đừng tưởng có thằng Duy bọc hậu là mày có quyền chống đối bọn tao!"
Đó là giọng của Phan Đình Vũ, tay sai đắc lực của Trịnh Thế Vinh.
Duy nhíu mày, đứng dậy bước nhanh ra cửa. Qua khe cửa hé mở, anh nhìn thấy Phan Văn Tài đang bị Vũ và ba học viên quý tộc khác dồn vào góc tường hành lang. Bộ đồng phục học viên hậu cần của Tài đã bị xé rách một bên vai, gương mặt cậu nhợt nhạt, khóe môi rỉ máu, nhưng đôi mắt vẫn kiên quyết ôm chặt lấy chiếc túi chứa dữ liệu cá nhân.
"Tôi không biết các anh đang nói gì... Tôi không có thiết bị ghi hình nào cả!" Tài gào lên, giọng run rẩy nhưng đầy kiên định.
"Còn ngoan cố?" Phan Đình Vũ cười gằn, gã giơ cao chiếc găng tay cường lực dòng 'Sắt' rực sáng tia điện nơ-ron tầm ngắn, chuẩn việc nện thẳng vào ngực Tài. "Để tao phế bỏ tủy sống của mày, xem mày còn giữ bí mật được cho thằng danh con khu ổ chuột kia không!"
"Dừng tay."
Một giọng nói lạnh lùng, điềm tĩnh đến đáng sợ vang lên từ cuối hành lang. Phan Đình Vũ khựng lại, gã quay đầu nhìn và thấy Khánh Duy đang chậm rãi bước ra khỏi phòng 302. Gương mặt Duy nhợt nhạt, mái tóc đen hơi rối, nhưng ánh mắt sắc sảo như hai lưỡi kiếm quang học rọi thẳng vào mặt Vũ khiến gã bất giác lùi lại một bước.
"Khánh Duy... mày cuối cùng cũng chịu thò đầu ra," Vũ cố lấy lại vẻ hách dịch, nhưng giọng nói đã mất đi vài phần tự tin. "Thằng ranh con lớp hậu cần này lén lút quay hình bất hợp pháp vụ đấu tập của đại ca Vinh. Bọn tao chỉ đang thực thi nội quy học viện."
"Nội quy học viện nào cho phép học viên quý tộc tự ý tra tấn học viên bình dân ở khu C?" Duy bước đến đứng chắn trước mặt Tài, chiếc Vòng định vị trên cổ tay anh khẽ nhấp nháy răn đe. "Vũ, ngươi nên nhớ, đoạn video quay cảnh Trịnh Thế Vinh dùng vũ khí nơ-ron cấm gài bẫy ta tại hố rác đã được ta tải lên máy chủ lưu trữ đám mây độc lập của Tập đoàn Lê Gia. Chỉ cần ta gặp bất kỳ mệnh hệ nào, hoặc nếu Tài bị mất một sợi tóc, tệp tin đó sẽ tự động gửi thẳng đến Ban thanh tra của Bộ Quốc phòng."
"Mày... mày dám đe dọa gia tộc Trịnh?" Vũ lắp bắp, gương mặt thô kệch đỏ bừng vì giận dữ và sợ hãi.
"Ta không đe dọa. Ta chỉ đang nêu ra một sự thật kỹ thuật," Duy nghiêng đầu, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng đầy ẩn ý. "Hãy bảo Trịnh Thế Vinh rằng, nếu muốn lấy lại danh dự, hãy tự mình đến gặp ta. Đừng dùng lũ chó săn rẻ tiền này để làm bẩn hành lang của khu C."
"Khánh Duy! Mày sẽ phải hối hận!"
Một giọng nói kiêu ngạo, trầm thấp vang lên từ phía cầu thang. Trịnh Thế Vinh bước ra từ bóng tối hành lang, mặc bộ quân phục học viên quý tộc viền đỏ phẳng phiu không một nếp nhăn. Đôi mắt Vinh rực lửa căm hận khi nhìn thấy Duy vẫn bình an vô sự sau đợt vây quét đêm qua của Trần Lôi.
"Vinh," Duy thản nhiên gật đầu. "Ngươi đến đúng lúc lắm. Hãy dẫn lũ tay sai này cút khỏi đây trước khi ta mất kiên nhẫn."
Trịnh Thế Vinh khẽ siết chặt nắm tay, đốt ngón tay kêu răng rắc. Hắn bước lại gần Duy, khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa đầy nửa mét. Duy có thể ngửi thấy mùi nước hoa đắt tiền của giới thượng lưu lẫn trong mùi rỉ sét ẩm mốc của khu C.
"Khánh Duy, mày nghĩ mày lập được chút chiến công vặt vãnh thì đã là anh hùng thật sự sao?" Vinh cười khẩy, giọng nói tràn đầy sự khinh miệt sâu sắc. "Mày chỉ là một con chuột khu ổ chuột may mắn nhặt được một bộ vỏ giáp tốt. Hôm nay là buổi huấn luyện giả lập bắt buộc tại Phòng mô phỏng chiến đấu thần kinh. Tao đã đăng ký cho mày vào buồng lái số 7. Ở đó, không có rào chắn năng lượng của đấu trường bảo vệ mày đâu. Tao sẽ cho mày biết thế nào là sự tàn nạt của sức mạnh nơ-ron thực sự."
"Ta sẽ đợi," Duy đáp lại bằng một tông giọng không hề dao động, ánh mắt anh nhìn thẳng vào Vinh, nhìn thấy sự tức tối tột cùng đang bị che giấu dưới lớp mặt nạ kiêu ngạo của gã quý tộc.
Khi Vinh dẫn tay sai bỏ đi, Phan Văn Tài lảo đảo bám vào vai Duy, giọng nghẹn ngào: "Anh Duy... em xin lỗi... tại em mà anh bị hắn nhắm vào..."
"Không phải tại cậu," Duy đỡ Tài đứng thẳng dậy, ánh mắt anh hướng về phía bóng lưng của Vinh. "Sự chú ý của Vinh dành cho cậu chỉ là cái cớ để hắn tiếp cận ta. Tài, cậu hãy cầm lấy chiếc máy tính bảng này, đến xưởng thực hành số 4 gặp thợ máy Quân. Bảo ông ấy giấu cậu trong hầm ngầm phế liệu vài ngày. Đừng trở lại ký túc xá cho đến khi ta giải quyết xong chuyện này."
***
Phòng mô phỏng chiến đấu thần kinh học viện Lam Sơn.
Căn phòng rộng lớn sừng sững những cột thép titan xám xịt, bao phủ bởi một bầu không khí clinical lạnh lẽo và mùi ozone đặc trưng của các thiết bị điện tử cao áp. Mười hai buồng lái giả lập hình cầu màu trắng bạc xếp thành một vòng tròn hoàn hảo, kết nối trực tiếp với siêu máy chủ trung tâm của học viện thông qua những bó cáp nơ-ron khổng lồ treo lơ lửng trên trần nhà như những xúc tu của một con quái vật cơ khí.
Duy bước vào phòng, quân phục học viên xám tro dính vài vệt dầu mỡ của anh tương phản hoàn toàn với bộ giáp phi công Bạch Long rực rỡ của Trịnh Thế Vinh đang đứng cạnh buồng lái số 1. Ban giám thị và các học viên khác đã tập trung đông đủ ở khu vực quan sát phía sau lớp kính cường lực.
Trung tá Phạm Văn Đông, người phụ trách phòng mô phỏng, đang cầm chiếc cốc giữ nhiệt chứa trà nóng, uể oải gật đầu với Duy: "Khánh Duy, cậu vào buồng số 7. Bài tập hôm nay là giả lập tác chiến dã ngoại dã ngoại cấp độ 3. Hãy chú ý giữ ổn định sóng não, đừng để quá tải hệ thống."
"Rõ, thưa Trung tá," Duy chào theo đúng quân lễ, rồi bước về phía buồng lái số 7.
Khi đi ngang qua Vinh, gã quý tộc khẽ thì thầm bằng một giọng nói đầy sát khí: "Chuẩn bị đón nhận món quà của tao đi, thằng chuột cống."
Duy không đáp lại, anh bước lên bệ nâng, mở cửa sập và chui vào trong buồng lái giả lập số 7. Cánh cửa thép titan dày nặng đóng sầm lại với một tiếng *xoạch* cơ học khô khốc, cách biệt hoàn toàn anh với thế giới ồn ào bên ngoài.
Không gian bên trong buồng lái tối tăm, chỉ có ánh sáng nhạt từ các màn hình điều khiển ảo đang khởi động. Duy ngồi vào ghế lái sinh học, kéo chiếc mũ phi công nơ-ron tiêu chuẩn xuống bọc kín đầu. Những cổng kết nối nơ-ron bằng hợp kim lạnh lẽo áp sát vào gáy anh, tìm kiếm tần số sóng não để thiết lập liên kết.
"Kích hoạt hệ thống liên kết nơ-ron. Độ đồng bộ ban đầu: mười lăm phần trăm," giọng nói máy móc của AI Lam Sơn ngụy trang vang lên đều đều.
"Bá Hổ, chạy thuật toán giả lập sóng não ở mức hai mươi tám phần trăm. Giữ cho nhịp tim của ta hiển thị ổn định trên bảng giám sát của Đông," Duy ra lệnh thầm.
"Thuật toán đã kích hoạt. Vật chủ, ta phát hiện có một luồng dữ liệu lạ đang thâm nhập vào cổng giao thức phụ của buồng lái số 7 từ một máy chủ ngoài. Đây không phải là chương trình giả lập của học viện," Bá Hổ đột ngột cảnh báo, giọng nói của nó chuyển sang tông màu đỏ báo động trong không gian ý thức của Duy.
Trước khi Duy kịp đưa ra phản ứng, toàn bộ hệ thống màn hình hiển thị của buồng lái số 7 đột ngột vụt tắt, rồi bùng lên một màu đỏ chói lọi của máu nơ-ron.
*Cạch! Cạch!*
Tiếng khóa cơ học bên ngoài buồng lái vang lên khô khốc. Hệ thống khóa khẩn cấp đã bị kích hoạt cưỡng bức từ bên ngoài, giam chặt Duy bên trong khối cầu thép không lối thoát.
"Cảnh báo! Buồng lái giả lập số 7 đã bị ngắt kết nối với máy chủ trung tâm. Chế độ điều khiển thủ công bị phong tỏa vĩnh viễn!" giọng nói của AI Lam Sơn bị bóp méo rồi biến mất hoàn toàn, thay thế bằng một tràng cười khàn khàn, lạnh lùng phát ra từ loa liên lạc nội bộ.
"Khánh Duy... mày có nghe thấy tao nói không?"
Đó không phải là giọng của Trịnh Thế Vinh. Đó là giọng của một người đàn ông xa lạ, trầm ấm nhưng mang theo sát khí lạnh lẽo của một kẻ giết người chuyên nghiệp.
"Nguyễn Hùng," Duy trầm giọng, ánh mắt anh co rút lại trong bóng tối buồng lái. Anh nhớ lại hồ sơ sát thủ ngầm mà anh đã đọc được từ tệp tin mật của Ngô Quyền. Sát thủ cơ giáp chuyên nghiệp, kẻ chuyên dùng phương pháp quá tải nơ-ron để tạo ra những vụ chết não hoàn hảo không dấu vết dưới danh nghĩa tai nạn giả lập.
"Mày biết tên tao sao? Khá lắm," Nguyễn Hùng đứng ở phòng điều khiển phụ khuất phía sau tháp máy chủ, ngón tay gã lướt trên bảng điều khiển phụ đã bị hack hoàn toàn. "Trịnh Thế Vinh đã trả một cái giá rất hời để mua bộ não thiên tài của mày. Đừng trách tao, tao chỉ là một kẻ thực hiện hợp đồng."
Nguyễn Hùng gạt mạnh cần gạt năng lượng phụ trợ trên máy chủ phụ.
*UỲNH!*
Một dòng điện nơ-ron cao thế cực mạnh, lên tới hai trăm vôn, đột ngột phóng ra từ các cổng kết nối của mũ phi công, truyền trực tiếp vào tủy sống và đại não của Khánh Duy.
"A... A... A!"
Một tiếng thét đau đớn tột cùng xé toạc cổ họng Duy. Cảm giác như có hàng vạn mũi kim nung đỏ rực được cắm thẳng vào dọc sống lưng anh, bơm vào đó dòng nham thạch nóng chảy thiêu rụi từng tế bào thần kinh. Toàn thân Duy co giật dữ dội trên ghế lái sinh học, hai tay anh co quắp lại, các khớp ngón tay trắng bệch, gõ liên tục vào bệ điều khiển trong vô vọng.
"Cảnh báo! Bức xạ nơ-ron kịch phát vượt ngưỡng an toàn! Độ đồng bộ nơ-ron vọt lên sáu mươi mốt phần trăm... sáu mươi lăm phần trăm... sáu mươi tám phần trăm! Hệ thần kinh của vật chủ đang bị phá hủy vĩnh viễn!" AI Bá Hổ gầm rú điên cuồng trong đầu Duy, cố gắng thiết lập tường lửa để chặn dòng điện cao thế nhưng vô hiệu. Dòng điện quá mạnh đã làm chập mạch toàn bộ cổng kết nối ảo của hệ thống phần mềm.
"Bá Hổ... bẻ khóa... hệ thống điện..." Duy cố gắng rặn ra từng chữ trong ý nghĩ, nhưng đại não anh đang bị tàn phá bởi những cơn bão điện từ cực mạnh, khiến ý thức của anh bắt đầu rơi vào trạng thái mông muội, tối tăm.
"Vô ích! Cổng kết nối ảo đã bị dòng điện nung chảy vật lý! Ta không thể can thiệp bằng thuật toán từ xa! Ngươi phải tự ngắt kết nối bằng tay, vật chủ!" Bá Hổ gầm lên.
Qua lớp kính cường lực của phòng mô phỏng, Trung tá Đông nhìn thấy bảng chỉ số của buồng số 7 nhấp nháy đỏ chói lọi, dải sóng nơ-ron của Duy hiển thị một đỉnh nhọn kịch phát vượt quá mức bảy mươi phần trăm. Đông biến sắc, vứt phăng chiếc cốc giữ nhiệt xuống sàn, nước trà nóng bắn tung tóe.
"Chuyện gì thế này? Hệ thống buồng số 7 bị quá tải dòng điện! Mau ngắt nguồn khẩn cấp!" Đông hét lên với các kỹ thuật viên.
"Báo cáo Trung tá! Hệ thống điều khiển trung tâm đã bị khóa mã hóa cấp cao! Chúng em không thể can thiệp vào buồng số 7 từ máy chủ chính!" Một kỹ thuật viên hoảng loạn gõ bàn phím.
Trịnh Thế Vinh đứng cạnh buồng số 1, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười thỏa mãn tột cùng. Hắn nhìn bóng dáng Duy đang co giật dữ dội sau lớp kính mờ của buồng số 7 như nhìn một con vật thí nghiệm đang chờ chết.
Bên trong buồng lái, máu tươi bắt đầu trào ra từ hai bên lỗ tai và mũi của Duy, chảy dọc xuống cổ áo xám tro dính đầy bụi bẩn. Đôi mắt anh rực sáng các tia máu đỏ ngầu, tầm nhìn bị nhòe đi hoàn toàn, chỉ còn lại một màu đỏ chói lọi của máu nơ-ron bao phủ lấy toàn bộ màn hình giả lập. Cơn đau buốt dọc sống tủy dội lên gáy khiến đại não anh nổ tung những ảo ảnh thính giác—tiếng gầm rống tàn nhẫn của Bá Hổ, tiếng khóc của mẹ Lâm Mỹ Chi trong cuộc thanh trừng năm xưa, và chữ ký số hoàng gia rực sáng đầy nhạo báng của Trịnh Khôi.
"Mình không thể chết ở đây..." Duy nghiến chặt răng đến mức nứt vỡ cả men răng, vị máu tanh nồng tràn ngập khoang miệng. "Mình chưa tìm ra chân tướng... chưa cứu được chị Vân... chưa lật đổ được Trịnh Khôi..."
Ý chí sinh tồn mãnh liệt bùng lên từ sâu trong huyết quản của dòng họ Khánh, giúp Duy giành lại một tia tỉnh táo cuối cùng giữa ranh giới của cái chết não vĩnh viễn. Anh nhớ lại lời dạy nghiêm khắc của người cha quá cố Khánh Trình dưới hầm ngầm mười năm trước: *"Duy, hãy nhớ kỹ, mọi cỗ máy nơ-ron dù tinh vi đến đâu cũng đều được chế tạo bởi con người. Và con người luôn để lại một cầu chì vật lý độc lập không thể bị hack bởi bất kỳ AI nào."*
Cầu chì vật lý vật lý độc lập.
Chính là **Bộ ngắt nơ-ron khẩn cấp** gá ẩn trên chiếc vòng đeo cổ tay phải của anh.
Duy cố gắng nhấc cánh tay phải đang bị co giật mạnh mẽ lên. Từng centimet di chuyển của cánh tay như phải chống lại trọng lực của cả một hành tinh. Các thớ cơ bắp ở bả vai co thắt dữ dội, đau đớn như bị xé rách ra từng mảnh. Anh phải thực hiện **Quy tắc ngắt kết nối khẩn cấp**—đập mạnh cổ tay vào bệ điều khiển theo nhịp 3 lần liên tiếp trong vòng đúng một giây để kích hoạt công tắc cơ học.
"Một..." Duy gầm lên trong lòng, cánh tay phải mệt mỏi giương cao.
Nguyễn Hùng qua màn hình giám sát nhìn thấy chuyển động của Duy, gã lạnh lùng nhấn nút tăng công suất dòng điện lên mức tối đa hai trăm năm mươi vôn. "Chết đi, thằng ranh con khu ổ chuột."
Dòng điện 200V chạy thẳng vào tủy sống của Duy, toàn bộ màn hình giả lập biến thành một màu đỏ chói lọi của máu nơ-ron.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!