Nhạc nềnCyberpunk_City

Xung Kích Bức Xạ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Móng vuốt thép của con quái thú khổng lồ rít lên trong không khí, mang theo luồng điện áp cao màu huyết dụ giáng thẳng xuống buồng lái của Hắc Vương. Trong tích tắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, ánh đỏ từ lò phản ứng nơ-ron rò rỉ phản chiếu lên thấu kính mắt của chiếc cơ giáp đen tuyền, tạo nên một cảnh tượng đầy sát khí dã man.


"Cảnh báo: Lớp vỏ ngụy trang Lam Sơn tại ngực và vai phải đã hoàn toàn vỡ nát. Lộ cấu trúc khung xương đen tuyền nguyên bản. Nguy cơ bại lộ danh tính phản quốc đạt mức chín mươi chín phần trăm!" Giọng nói lạnh lùng, vô cảm của AI Bá Hổ vang lên dồn dập trong vỏ não Khánh Duy, kéo theo một luồng điện kích thích mạnh khiến da đầu anh tê dại.


"Im lặng, Bá Hổ! Tập trung toàn bộ công suất vào cánh tay trái!" Duy gầm lên, hai hàm răng nghiến chặt đến mức bật máu.


Dưới đáy Hố rác xử lý vi mạch ngập tràn bức xạ nhiễu loạn, Duy không thể bộc lộ khẩu pháo ẩn Hắc Long Kích khi chưa mở khóa Giao thức Hắc Long. Anh bắt buộc phải dùng cận chiến thô bạo để giải quyết trận chiến này. Ở độ đồng bộ nơ-ron năm mươi lăm phần trăm – ngưỡng Cộng Hưởng Vũ Khí – tủy sống của Duy đau nhói như bị hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm vào, máu mũi ròng ròng chảy xuống cằm, nhưng sức mạnh cơ bắp của Hắc Vương đã được đẩy lên mức cực hạn.


*Uỳnh!*


Cánh tay trái đen tuyền của Hắc Vương vươn ra với tốc độ tàn nhẫn, thi triển chiêu thức Thiết Trảo bóp chặt lấy cổ chân thép của con quái thú khổng lồ ngay trước khi móng vuốt của nó chạm vào kính buồng lái. Tiếng kim loại biến dạng rít lên chói tai. Duy gạt mạnh cần điều khiển, xoay người cơ giáp quật mạnh con quái vật nặng mười lăm tấn vào vách đá basalt của hố rác.


*Ầm!*


Cú va đập cực mạnh khiến tháp phát sóng mini trên lưng con thú vỡ vụn. Không dừng lại ở đó, Duy điều khiển Hắc Vương lao tới, dùng gối cơ giáp đè nghiến lên ngực đối phương, bàn tay thép cắm phập vào hộp sọ sinh học của nó, giật phăng lõi nơ-ron điều khiển ra ngoài. Con thú khổng lồ giãy giụa vài giây rồi tắt lịm, đôi mắt đỏ ngầu của nó tối dần.


Trên bục cao, Ngô Thừa nhìn thấy cảnh tượng hãi hùng đó qua màn sương mù hóa chất, gương mặt gã nhà khoa học điên co rúm lại vì kinh hoàng. Gã lắp bắp: "Cỗ máy đó... bộ khung đen tuyền đó... không thể nào! Đó là di sản của Hoàng Nam! Ngươi—"


Chưa kịp để Ngô Thừa hét lên câu tiếp theo, Duy đã điều khiển Hắc Vương nhặt một khối phế liệu sắt lớn, ném thẳng về phía bục quan sát. Khối sắt xé gió lao đi, đập nát bàn điều khiển phát sóng và hất văng Ngô Thừa ngã xuống khe đá tối tăm. Thiết bị ghi hình của gã nổ tung thành những tia lửa điện xanh lè.


"Vật chủ, thời gian duy trì độ đồng bộ năm mươi lăm phần trăm chỉ còn lại ba mươi giây. Tủy sống của ngươi đang bắt đầu xơ hóa nhẹ!" Bá Hổ cảnh báo.


"Ngắt kết nối khẩn cấp! Rút lui!"


Duy dùng chút sức lực cuối cùng điều khiển Hắc Vương khập khiễng lao vào lối thoát hiểm ngầm dẫn về hầm phế liệu dưới lòng phân viện Lam Sơn. Ngay khi buồng sập đóng lại, Duy đập mạnh cổ tay kích hoạt hệ thống ngắt nơ-ron vật lý. Mũ phi công tự động bật ra, Duy đổ ập người về phía trước bệ điều khiển, hơi thở dồn dập, máu tươi nhuộm đỏ cả áo bảo hộ xám tro.


***


Sáng hôm sau, Ký túc xá khu C đón chào một ngày mới bằng bầu không khí ngột ngạt quen thuộc. Nằm ở cuối thung lũng đá hiểm trở của hành tinh Thái Dương, khu nhà ở dành cho học viên bình dân này từ lâu đã bị bỏ bê. Những đường ống dẫn nước rỉ sét bám đầy rêu xanh, hệ thống lưới điện chập chờn liên tục phát ra những tiếng xì xì khó chịu, và những bức tường bê tông mỏng dính không có khả năng chống bức xạ nơ-ron công nghiệp từ các khu thí nghiệm cao tầng của giới quý tộc.


Duy ngồi bên mép giường sắt rỉ sét, dùng một chiếc khăn ướt lau đi vệt máu khô bên cánh mũi. Cơn đau buốt dọc sống lưng từ trận chiến đêm qua vẫn chưa hoàn toàn biến mất, mỗi lần cử động nhẹ, tủy sống của anh lại co thắt dữ dội.


"Nhịp tim của ngươi đang dao động ở biên độ bất thường. Con ả Thanh Hằng kia chắc chắn sẽ nhận ra nếu ngươi bước ra ngoài," giọng nói trầm ấm nhưng đầy mỉa mai của Bá Hổ vang lên trong đầu Duy.


"Ta vẫn còn một tuýp Thuốc ức chế nơ-ron Xanh Lam tự chế," Duy thầm nghĩ, ngón tay anh lướt qua ngăn bí mật dưới tấm ván sàn, nơi giấu chiếc Hộp bảo mật gia tộc Khánh và cuốn nhật ký của mẹ. Anh lấy ra một ống tiêm nhỏ chứa dung dịch màu xanh lam nhạt, không ngần ngại cắm thẳng vào gáy.


Một luồng cảm giác mát lạnh chạy dọc sống lưng, làm dịu đi cơn sốt thần kinh kịch phát. Duy thở hắt ra, gượng đứng dậy. Anh phải duy trì vỏ bọc một học viên bình thường, không được để lộ bất kỳ dấu hiệu chấn thương nào trước mắt Bùi Thảo Vy hay Trịnh Thế Vinh.


Đột nhiên, một tiếng còi báo động chói tai vang lên từ phía đỉnh tháp hành chính, xé toạc sự tĩnh lặng của thung lũng đá. Tiếng còi không phải là báo động tập hợp thông thường, mà là tiếng rú liên tục, dồn dập đầy kinh hoàng.


"Cảnh báo nguy hiểm cấp độ Cam! Rò rỉ bức xạ nơ-ron từ lò phản ứng thử nghiệm của phân viện! Tất cả học viên lập tức di tản đến khu vực an toàn!"


Giọng nói của hệ thống loa phát thanh học viện bị nhiễu loạn bởi những tiếng rít điện từ mạnh mẽ. Duy lao ra ban công hành lang tầng ba. Đập vào mắt anh là một cảnh tượng hãi hùng. Từ phía khu thí nghiệm trung tâm của giới quý tộc, một cột khói màu lục nhạt rực sáng ánh điện từ đang cuồn cuộn bốc lên, lan nhanh trong không khí như một con ác quỷ khổng lồ.


Luồng bức xạ nơ-ron cực độc đang quét thẳng về phía Ký túc xá khu C theo hướng gió thung lũng.


Trái ngược với khu ký túc xá sang trọng của giới quý tộc được bảo vệ bởi những lá chắn năng lượng nơ-ron dày đặc, khu C hoàn toàn trần trụi. Những học viên nghèo, những phu mỏ từ khu ổ chuột dưới chân thung lũng đang la hét thất thanh, hoảng loạn chạy trốn trong vô vọng. Bức xạ nơ-ron quét qua đến đâu, con người ngã gục đến đó. Nhiều học viên lớp dưới ngã quỵ xuống mặt đất bùn lầy, cơ thể co giật dữ dội, máu tươi trào ra từ mắt và tai do hệ thống thần kinh bị thiêu rụi bởi dòng điện bức xạ.


"Lũ quý tộc thối nát... Chúng đã ngắt dòng năng lượng bảo vệ của khu C để dồn toàn bộ lá chắn cho khu biệt thự của chúng!" Quốc Bảo từ phòng bên cạnh lao ra, gương mặt mập mạp tái mét, đôi mắt hí rực lửa giận dữ.


"Bảo! Đưa toàn bộ học viên còn tỉnh táo chạy về phía hang đá nhiễu từ của Thung lũng Sương Mù! Ở đó quặng sắt từ sẽ cản bớt bức xạ!" Duy ra lệnh nhanh chóng, phong thái chỉ huy bình tĩnh của anh lập tức trấn an người bạn thân.


"Còn cậu thì sao, Duy?" Quốc Bảo lo lắng hỏi.


"Tôi phải quay lại xưởng cơ khí số 4 để lấy thiết bị bảo an! Đi mau!" Duy hét lên, đẩy Quốc Bảo đi.


Nhìn bóng dáng Quốc Bảo dẫn đầu nhóm học viên nghèo chạy trốn, Duy nghiến chặt răng. Lương tri của một quân nhân, dòng máu của người cha Khánh Trình không cho phép anh bỏ mặc hàng trăm mạng người vô tội chết đau đớn trước mắt. Lò phản ứng của học viện rò rỉ là do sự bòn rút, xuống cấp của cơ sở hạ tầng mà giới quý tộc quân phiệt đã bỏ bê suốt mười năm qua.


"Ngươi muốn cứu họ?" Bá Hổ lên tiếng, giọng nói đầy vẻ chế giễu. "Lò phản ứng sinh học của Hắc Vương có hệ thống tuần hoàn năng lượng cực mạnh, đủ để hấp thụ luồng bức xạ thô này. Nhưng nếu ngươi khởi động nó sát ký túc xá, thiết bị quét tầm xa của Đại úy Trần Lôi đang tuần tra ngoài kia sẽ ngay lập tức định vị được ngươi. Ngươi sẽ chọn mạng sống của mình hay mạng sống của lũ kiến hôi đó?"


"Ta chọn cả hai," Duy lạnh lùng đáp. "Ta sẽ dùng Phương pháp lọc bức xạ nơ-ron để nén năng lượng hấp thụ vào các khối pin phế liệu bọc chì dưới gầm cơ giáp. Trần Lôi chỉ tìm kiếm nguồn phát xạ tự do ngoài môi trường, hắn sẽ không ngờ có kẻ dám dùng cơ giáp để nuốt chửng bức xạ."


"Điên rồ. Nhưng ta thích sự liều mạng của ngươi," Bá Hổ cười gằn.


Duy lao nhanh xuống bãi phế liệu, lách qua cổng ngách để thâm nhập vào hầm ngầm bí mật sâu hai mươi mét dưới lòng đất. Chiếc cơ giáp Hắc Vương sừng sững đứng đó trong bóng tối, bả vai phải vẫn còn loang lổ vết xước từ trận chiến đêm qua. Duy nhảy vào buồng lái, nhanh chóng đội mũ phi công và kết nối nơ-ron.


"Đồng bộ hóa nơ-ron: bốn mươi lăm phần trăm! Kích hoạt trạng thái Đồng Bộ Thực Chiến!"


*Rừ... rừ... rừ...*


Lò phản ứng của Hắc Vương rùng mình khởi động, tiếng rít trầm ấm vang lên trong hầm ngầm. Nhiệt độ cơ thể Duy lập tức tăng lên ba mươi tám độ rưỡi, mồ hôi vã ra như tắm dưới áp lực truyền dẫn. Anh điều khiển Hắc Vương di chuyển theo đường ngầm thoát hiểm số chín, áp sát vào chân vách đá ngay sát tường phía sau của Ký túc xá khu C.


Từ vị trí này, qua hệ thống cảm biến quang phổ cải tiến, Duy nhìn thấy luồng bức xạ màu lục nhạt đang bao trùm lấy tòa nhà khu C. Nồng độ bức xạ đã đạt mức báo động cam, chỉ cần năm phút nữa, toàn bộ những ai kẹt lại sẽ chết não hoàn toàn.


"Bá Hổ! Mở van nạp năng lượng sinh học ở ngực cơ giáp! Bắt đầu quá trình hấp thụ khẩn cấp!"


*Hưu... hưu... hưu...*


Hai tấm giáp ngực ngụy trang Lam Sơn của Hắc Vương từ từ hé mở, lộ ra lõi năng lượng sinh học đen tuyền rực sáng ánh đỏ sẫm. Một lực hút từ trường nơ-ron khổng lồ bùng phát, tạo nên một cơn lốc vô hình hút ngược toàn bộ luồng bức xạ màu lục nhạt trong không khí vào bên trong cơ giáp.


Cùng lúc đó, trên con đường chính dẫn vào phân viện Lam Sơn, chiếc xe chỉ huy bọc thép hạng nặng của Đại úy Trần Lôi đang gầm rú lao đi. Trần Lôi mặc giáp chiến đấu màu xám sẫm, gương mặt lạnh lùng không cảm xúc nhìn chằm chằm vào màn hình radar quét nơ-ron tầm xa tích hợp trên xe.


"Báo cáo Đại úy! Luồng bức xạ rò rỉ từ khu thí nghiệm đang lan nhanh về phía khu C. Nhưng... có điều gì đó bất thường!" Sĩ quan vận hành radar hét lên.


"Bất thường thế nào?" Trần Lôi trầm giọng hỏi.


"Nồng độ bức xạ tại khu C đang sụt giảm đột ngột một cách phi lý! Có một cột năng lượng nơ-ron khổng lồ đang bị hút ngược xuống lòng đất ngay sát chân tường ký túc xá!"


Đôi mắt sắc lạnh của Trần Lôi co rút lại. "Hút ngược xuống đất? Không có hệ thống lọc nào của học viện đặt ở đó cả. Lập tức chuyển hướng xe chỉ huy! Áp sát Ký túc xá khu C! Kích hoạt máy quét tầm xa công suất tối đa!"


Trong buồng lái của Hắc Vương, Duy đang phải chịu đựng một sự tàn phá thể xác khủng khiếp. Luồng bức xạ thô cực độc bị hút vào lò phản ứng sinh học của cơ giáp tạo nên một áp lực quá tải nhiệt lượng cực đại.


"Cảnh báo: Lò phản ứng quá nhiệt vượt ngưỡng an toàn! Hệ thần kinh trung ương của vật chủ nguy cơ bị thiêu rụi!" Bá Hổ gào thét.


Duy nghiến răng, tay trái run rẩy rút hai tuýp Dung dịch làm mát nơ-ron cuối cùng, cắm thẳng vào cổng xả nhiệt của bệ điều khiển. Chất lỏng màu lục nhạt mát lạnh lập tức được bơm vào hệ tuần hoàn của cơ giáp, tạo nên những tiếng xì xì lớn của hơi nước tản nhiệt bốc lên nghi ngút từ các khe giáp.


Đồng thời, Duy vận dụng **Phương pháp lọc bức xạ nơ-ron** mà cha anh đã truyền dạy. Anh dùng ý chí độc lập điều phối dòng năng lượng dư thừa, không cho nó phát tán ra môi trường xung quanh, mà nén chặt toàn bộ vào các khối pin phế liệu bọc chì gá sẵn dưới gầm cơ giáp. Mồ hôi trộn lẫn máu tươi chảy dài trên gương mặt Duy, nhưng ánh mắt anh vẫn rực sáng ý chí kiên định.


Cột bức xạ độc hại bao quanh khu C dần bị hút sạch, cứu mạng hàng trăm học viên đang nằm co giật trên sân trường. Nhưng chiếc xe bọc thép của Trần Lôi đã lao đến cổng phụ của khu ký túc xá.


*Két... két...*


Chiếc xe chỉ huy phanh gấp ngay ngoài cổng Ký túc xá khu C, cát bụi sa mạc bay mù mịt. Trần Lôi bước xuống xe, cầm theo thiết bị quét cầm xa rọi thẳng vào vách đá phía sau tòa nhà.


Màn hình radar trên tay hắn rít lên những tiếng bíp bíp dồn dập, hiển thị một cột năng lượng nơ-ron khổng lồ màu đỏ chói đang bị hút ngược vào lòng đất ngay sát chân tường ký túc xá, chỉ cách vị trí của Hắc Vương vài mét qua vách đá mỏng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!