Hố Rác Tử Thần
Ánh sáng xanh lam từ họng súng điện từ của Phan Sát rọi sáng gương mặt đầy máu của chú Sơn. Gã Trung úy cảnh vệ tàn nhẫn khẽ siết nhẹ cò súng, tiếng rít áp suất cao của luồng năng lượng tích tụ vang lên chói tai giữa không gian tối tăm của quán ăn Bà Năm.
Nép mình sau bức tường đổ nát, lồng ngực Khánh Duy phập phồng dữ dội. Chiếc vòng định vị nơ-ron trên cổ tay phải anh liên tục rung lên, phát ra những xung điện nhẹ cảnh báo nhịp tim đã vọt lên mức báo động đỏ. Anh không thể kích hoạt Hắc Vương ở đây. Bức xạ nơ-ron rò rỉ từ lò phản ứng sinh học cấp S sẽ ngay lập tức đánh động hệ thống quét quỹ đạo của Thần Mặt Trời, kéo theo hạm đội thanh trừng san phẳng khu ổ chuột này. Anh phải chiến đấu bằng tay không, bằng mưu mẹo và công nghệ tự chế.
Duy nén cơn đau buốt dọc sống lưng, tay trái lướt nhanh trên bệ điều khiển của chiếc vòng đeo tay, gửi một dòng lệnh mã hóa tần số ngắn đến robot Mini-01 đang ẩn nấp dưới gầm xe bọc thép ngoài kia. Chú robot quét rác nhỏ bé nhận lệnh, lập tức lăn bánh xích tiếp cận bộ tụ điện dự phòng của quán ăn Bà Năm.
"Kích nổ hồ quang điện. Ngay lập tức!" Duy ra lệnh trong ý nghĩ.
*Đoàng!*
Một vụ nổ hồ quang điện cực mạnh bùng lên từ bốt điện sát vách quán ăn. Luồng ánh sáng trắng lóa mắt kèm theo tiếng sấm sét nhân tạo xé toạc màn đêm, làm mù tạm thời hệ thống HUD định vị trên mũ giáp của Phan Sát và đám cảnh vệ.
"Mắt tôi! Chết tiệt, bắn đi!" Phan Sát gào lên trong hoảng loạn, vung súng điện từ bắn loạn xạ.
Chỉ chờ có thế, Duy lao ra khỏi bóng tối như một bóng ma. Áp dụng kỹ năng cận chiến tàn nhẫn được Thượng úy Lê Minh truyền dạy, anh áp sát Phan Sát trong tích tắc. Cú đá móc bằng chân trái của Duy chuẩn xác nện thẳng vào cổ tay phải của Phan Sát, ép gã phải buông lỏng tay súng. Khẩu súng điện từ văng ra, cướp cò ngay trên không trung. Luồng điện rò rỉ từ họng súng sượt qua mu bàn tay Phan Sát, để lại một vết xước nơ-ron rực cháy nhẹ, khiến gã rú lên đau đớn.
Duy không hề do dự, anh cúi xuống nhấc bổng chú Sơn đặt lên chiếc xe lăn, rồi đẩy mạnh ông về phía lối thoát hiểm ngầm phía sau quán ăn. Đúng lúc đó, Đại tá Nguyễn Tấn cùng nhóm cựu binh già phế tật ập vào, dùng gậy sắt và những tấm khiên tự chế chắn ngang lối đi, tạo thành một bức tường thép sống ngăn cản đám cảnh vệ đang lóng ngóng khôi phục thị lực.
"Đi mau, Duy! Lũ già này sẽ cản hậu!" Nguyễn Tấn hét lớn, gậy sắt trong tay ông quật mạnh vào mũ giáp của một tên lính.
Duy nghiến răng, đẩy chú Sơn lao vào đường cống ngầm tối đen dưới sự che chở của màn đêm khu ổ chuột. Chú Sơn đã an toàn, nhưng cái giá phải trả là sự bình yên của Lam Sơn đã hoàn toàn sụp đổ.
***
Sáng hôm sau, Duy trở lại phân viện quân sự Lam Sơn với cơ thể rã rời. Vết bỏng nơ-ron sau gáy anh lại bắt đầu co thắt dữ dội do thiếu Thuốc ức chế nơ-ron Xanh Lam. Khi anh đang đi dọc hành lang khu C, Phan Văn Tài – học viên chạy việc lớp dưới – lén lút tiếp cận anh, gương mặt cắt không còn giọt máu.
"Anh Duy..." Tài thì thầm, mắt dáo dác nhìn xung quanh. "Trịnh Thế Vinh đang cho người theo dõi em. Hắn nghi ngờ em là kẻ đã quay lén cảnh thuộc hạ của hắn gài bẫy anh hôm trước. Em sợ..."
"Bình tĩnh," Duy lạnh lùng ngắt lời, đặt bàn tay trái lên vai Tài. "Tránh xa khu ký túc xá quý tộc ra. Ban ngày cứ ở cạnh xưởng cơ khí của Ngô Minh. Vinh không dám ra tay công khai dưới mắt các kỹ sư trưởng đâu. Để tôi xử lý."
Duy bước đi, nhưng tâm trí anh nặng trĩu. Khớp vai phải của Hắc Vương đang bị kẹt cứng, sợi cáp quang bọc bạc trộm được vẫn chưa được hiệu chuẩn hoàn toàn, và nguồn thuốc ức chế của anh đã cạn kiệt. Anh cần linh kiện nơ-ron thế hệ cũ gấp để sửa chữa cơ giáp và làm dịu hệ thần kinh của mình.
Đúng lúc đó, một bóng người gầy gò mặc áo blouse trắng dính đầy hóa chất màu xanh lục bước ra từ góc hành lang, chặn đứng lối đi của Duy.
Đó là Ngô Thừa – nhà khoa học điên điều hành phòng thí nghiệm nơ-ron ngầm của học viện, đồng thời là em trai của Phân viện trưởng Ngô Quyền. Gương mặt hắn xương xẩu, mái tóc tai bù xù xơ xác, và cặp kính cận dày cộm được dán băng keo ở gọng khẽ xếch lên đầy ma quái.
"Khánh Duy," Ngô Thừa nở một nụ cười kỳ dị, để lộ hàm răng khấp khểnh. "Học viên xuất sắc... hay ta nên gọi là 'Anh Hùng Trẻ Tuổi' tương lai? Ta nghe nói cậu đang tìm kiếm các vi mạch nơ-ron thế hệ cũ để cải tiến mẫu thử nghiệm Lam Sơn?"
Duy cảnh giác lùi lại một bước, tay trái đút vào túi quần bảo hộ, chạm hờ vào chiếc Hộp thư liên lạc cổ điển. "Thưa Giáo sư, tôi chỉ là một trợ lý thực tập nghèo. Tôi không có tiền mua linh kiện cao cấp."
"Tiền? Ai nói đến tiền ở đây?" Ngô Thừa cười khục khục, giọng nói rít qua kẽ răng. "Ban hậu cần vừa thải loại một lô vi mạch nơ-ron quân sự thế hệ cũ từ cuộc thanh trừng mười năm trước. Chúng đang được chất đống tại Hố rác xử lý vi mạch phía sau khu thí nghiệm để chuẩn bị thiêu hủy vào đêm nay. Có rất nhiều chip tương thích với hệ thống dẫn truyền của cha cậu... ý ta là, tương thích với mẫu Lam Sơn của cậu. Nếu cậu muốn, cứ việc đến đó mà nhặt."
Hắn vỗ vai Duy bằng bàn tay lạnh ngắt, rồi lướt qua anh, để lại một mùi hóa chất thần kinh nồng nặc. Duy khựng lại. Hố rác xử lý vi mạch? Đó là một vùng cấm đầy bức xạ nhiễu loạn, nhưng cũng là nơi duy nhất chứa những linh kiện nơ-ron thế hệ cũ mà anh đang thèm khát. Dù biết đây có thể là một cạm bẫy, nhưng tình trạng hư hại của Hắc Vương và cơn đau tủy sống không cho phép anh chần chừ. Anh bắt buộc phải đánh cược.
***
Đêm xuống, Duy lái chiếc cơ giáp Hắc Vương – lúc này đã được ngụy trang sơ sài bằng lớp vỏ thử nghiệm Lam Sơn – men theo đường ngầm thoát hiểm số chín để tiếp cận Hố rác xử lý vi mạch. Anh đã gá sẵn cơ giáp trong một hốc đá bảo trì ngầm kết nối trực tiếp với đáy hố rác từ trước để đề phòng bất trắc.
Hố rác xử lý vi mạch hiện ra trước mắt anh như một miệng núi lửa nhân tạo khổng lồ, sâu hoắm và ngập tràn bóng tối. Dưới đáy hố, hàng triệu con chip nơ-ron hỏng bị đốt cháy dở dang chất đống như những bộ xương khô công nghệ. Một làn sương mù hóa chất màu xanh lục nhạt lơ lửng trong không trung, mang theo thứ bức xạ tàn dư cực độc.
Ngay khi bước chân vào khu vực này, đại não của Duy khẽ run lên. Những ảo ảnh thính giác kịch liệt ập đến. Tiếng rít điện từ, tiếng thì thầm rầm rì của hàng ngàn ý thức phi công đã chết còn lưu lại trên các vi mạch hỏng vang lên bên tai anh như những tiếng thét gào đòi mạng.
"Áp lực sóng não tăng vọt. Vật chủ, ngươi đang tự sát," giọng nói lạnh lùng của AI Bá Hổ vang lên trong vỏ não Duy, đi kèm một luồng điện nhẹ để kích thích sự tỉnh táo của anh. "Bức xạ tàn dư ở đây đang bẻ gãy hệ thống tường lửa ngụy trang của ta."
"Im lặng, Bá Hổ. Tập trung quét tìm lô vi mạch Class-A," Duy nghiến răng, mồ hôi lạnh vã ra trên trán.
Đột ngột, một tiếng *rắc* cơ học khô khốc vang lên từ phía trên. Cánh cửa sập thép titan khổng lồ ở miệng hố rác bất ngờ hạ xuống, đóng sầm lại với tiếng rít chói tai của hệ thống thủy lực. Hệ thống khóa điện từ hạng nặng kích hoạt, phong tỏa hoàn toàn lối thoát duy nhất của hố rác.
*Rầm!*
Ánh đèn pha cực mạnh từ đỉnh hố rác đồng loạt bật sáng, rọi thẳng xuống vị trí của Duy. Trên bục quan sát phía trên, bóng dáng gầy gò của Ngô Thừa xuất hiện bên cạnh một bàn điều khiển phát sóng nơ-ron di động.
"Khánh Duy! Cậu thực sự đã đến," giọng Ngô Thừa vang dội qua hệ thống loa phát thanh của hố rác, đầy sự điên cuồng và phấn khích. "Cậu nghĩ ta không biết gì sao? Chỉ số tương thích nơ-ron của cậu trong phòng mô phỏng chiến đấu thần kinh... dải sóng hai mươi tám phần trăm đó quá hoàn hảo! Không một học viên bình thường nào có thể duy trì dải sóng ổn định đến mức phi lý như vậy nếu không sử dụng một hệ thống AI tự trị tối tân hỗ trợ từ phía sau. Cậu chính là mẫu vật hoàn hảo nhất cho Dự án Phi công hoàn hảo của đế quốc!"
Duy đứng chết lặng trong buồng lái. Ngô Thừa đã phát hiện ra chỉ số tương thích nơ-ron đặc biệt của anh từ các tệp dữ liệu giả lập bị rò rỉ.
"Hôm nay, cậu sẽ trở thành bộ não điều khiển tiếp theo cho hạm đội vô cảm của chúng ta!" Ngô Thừa gầm lên đầy phấn khích, ngón tay hắn gạt mạnh cần điều khiển trên bàn máy.
Từ các hang đá xung quanh hố rác, những tiếng gầm rú cơ học quái dị vang lên. Sáu chiếc bóng kim loại khổng lồ lao ra khỏi bóng tối, mắt cảm biến rực sáng ánh đỏ khát máu. Đó là các quái thú cơ khí sinh học dòng 'Săn Đuổi' – những thực thể lai tạo kinh tởm giữa khung xương thép cơ giáp và các bó cơ sinh học nhân tạo, hoạt động hoàn toàn dựa trên sóng điều khiển nơ-ron truyền từ tháp phát sóng mini của Ngô Thừa.
"Tiêu diệt lớp vỏ ngoài của nó! Bắt sống phi công bên trong!" Ngô Thừa ra lệnh.
Bầy quái thú cơ khí sinh học gầm rống, lao thẳng về phía chiếc cơ giáp ngụy trang của Duy với tốc độ kinh hoàng.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Duy buộc phải đưa ra quyết định sinh tử. Anh không thể trốn chạy. Anh phải chiến đấu.
"Bá Hổ! Giải phóng giới hạn công suất! Đẩy độ đồng bộ lên năm mươi lăm phần trăm!" Duy gầm lên, hai tay nắm chặt bệ điều khiển.
"Nhận lệnh. Kích hoạt trạng thái Cộng Hưởng Vũ Khí. Sẵn sàng chịu đựng đau đớn, vật chủ," AI Bá Hổ trả lời, giọng nói trầm ấm rực lửa sát khí.
*Vút!*
Toàn bộ các đường chỉ led trên chiếc cơ giáp ngụy trang Lam Sơn chuyển sang màu đỏ nhạt. Lò phản ứng sinh học của Hắc Vương bên trong gầm rú mạnh mẽ, truyền dòng điện sinh học cực đại chạy dọc tủy sống của Duy. Cơn đau buốt nhói dội thẳng lên gáy khiến mắt Duy nổi đầy các tia máu đỏ, nhưng sức mạnh chiến đấu của chiếc cơ giáp đã được giải phóng hoàn toàn.
Duy nhanh tay nâng khẩu súng trường năng lượng Xung Kích-4 tiêu chuẩn lên, nhắm thẳng vào con quái thú dẫn đầu và bóp cò.
*Pằng! Pằng!*
Nhưng vô ích! Luồng bức xạ nhiễu loạn từ hàng triệu con chip hỏng dưới đáy hố rác phát ra từ trường hỗn loạn quá mạnh, bẻ cong hoàn toàn quỹ đạo của các tia laser xung kích, khiến chúng bắn chệch vào vách đá, tạo nên những vụ nổ đá vụn vô hại.
"Cảnh báo: Vũ khí tầm xa vô hiệu trong môi trường nhiễu từ cực hạn," Bá Hổ báo cáo nhanh.
Con quái thú sinh học dẫn đầu đã áp sát, móng vuốt thép của nó vung lên xé rách không khí, nhắm thẳng vào buồng lái của Duy.
"Cận chiến!" Duy gầm lên.
Anh điều khiển Hắc Vương lách người né tránh cú vồ trong gang tấc. Lợi dụng đà lao của đối phương, Duy thi triển chiêu thức **Cận chiến tàn nhẫn Thiết Trảo**. Cánh tay phải của Hắc Vương vươn ra như một gọng kìm sấm sét, năm ngón tay hợp kim bọc thép bóp chặt lấy hàm thép chứa đầy các bó cơ sinh học của con quái thú.
*Rắc... rắc... rắc!*
Tiếng kim loại bị nghiền nát hòa cùng tiếng gầm rú đau đớn của con quái vật vang lên ghê rợn. Duy truyền thêm lực nơ-ron, bóp nát hoàn toàn hàm thép và hệ thống truyền động đầu của nó, quật ngã gã khổng lồ sinh học xuống đống chip phế thải.
Nhưng năm con quái thú còn lại đã bao vây chặt chẽ, hàm răng thép của chúng xẹt điện nơ-ron rực sáng, sẵn sàng lao vào xé xác anh. Duy nhận thấy chúng hoạt động cực kỳ nhịp nhàng, mọi di chuyển đều đồng bộ với tần số phát sóng phát ra từ tháp điều khiển mini của Ngô Thừa trên bục cao.
"Chúng hoạt động dựa trên xung thần kinh của tháp phát sóng," Duy suy luận nhanh, mắt anh nhắm nghiền để tập trung ý thức phân tách đa luồng. "Nếu ta cắt đứt liên kết đó, bầy thú sẽ tê liệt."
"Vật chủ, ta cảnh báo, việc phát sóng xung kích nơ-ron ngược sẽ gây phản lực cực lớn lên não bộ của ngươi ở độ đồng bộ này," Bá Hổ lên tiếng cảnh báo.
"Làm ngay! Không còn thời gian nữa!" Duy hét lên, máu mũi bắt đầu chảy ra ròng ròng.
Duy khóa mục tiêu vào tháp phát sóng của Ngô Thừa, tập trung toàn bộ sóng não nén thành một tia xung kích hẹp thông qua bộ khuếch đại của Bá Hổ. Anh thi triển kỹ năng **Cưỡng chế ngắt kết nối nơ-ron địch**.
Một luồng sóng xung kích nơ-ron vô hình, cực mạnh phóng thẳng ra từ Hắc Vương, làm méo mó không khí nhẹ xung quanh hố rác. Luồng sóng va chạm trực diện với tần số điều khiển của Ngô Thừa, tạo nên một tiếng *bùm* điện từ chói tai trên bàn máy điều khiển.
*Xẹt! Xẹt!*
Năm con quái thú cơ khí sinh học đột ngột khựng lại giữa chừng, toàn thân chúng co giật mạnh, các cảm biến mắt đỏ nhấp nháy điên cuồng rồi tối đen hoàn toàn. Chúng đổ sụp xuống đất như những đống sắt vụn mất hồn.
Trên bục cao, Ngô Thừa bị luồng phản lực sóng thần kinh dội ngược làm cho choáng váng, ngã nhào ra đất, máu tai chảy ra ròng ròng. Hắn ôm đầu hét lên đau đớn: "Không thể nào! Làm sao một học viên bình thường có thể phát ra luồng xung kích nơ-ron cường độ cao như vậy!"
Duy quỵ một gối cơ giáp xuống đất, đại não anh đau đớn tột cùng như bị hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm vào. Ảo ảnh thính giác từ hố rác vi mạch kịch phát lên mức cực hạn, tiếng gào thét của các linh hồn máy móc suýt chút nữa đã đánh sập ý thức tự chủ của anh. Độ đồng bộ nơ-ron hiển thị trên vòng đeo tay vọt lên mức năm mươi chín phần trăm, mấp mé ngưỡng nguy hiểm.
Nhưng chưa kịp để Duy thở dốc, một tiếng gầm rống chấn động mặt đất vang lên từ đỉnh hố rác.
Một bóng đen khổng lồ, to gấp đôi những con quái thú trước đó, lao xuống từ đỉnh hố rác. Đó là con quái thú thủ lĩnh cơ khí sinh học dòng 'Săn Đuổi' cực đại. Móng vuốt thép titan của nó sắc lẹm, rực sáng dòng điện nơ-ron đỏ huyết dụ.
Duy trợn mắt, cố gắng điều khiển Hắc Vương lùi lại, nhưng hệ thần kinh đang quá tải khiến phản xạ của cơ giáp bị trễ mất một nhịp.
*Sáááát!*
Cú cào tàn bạo của con quái thú khổng lồ sượt qua ngực và bả vai phải của chiếc cơ giáp. Sức mạnh khủng khiếp xé toạc các tấm hợp kim Titan-Beta ngụy trang bên ngoài của mẫu Lam Sơn thử nghiệm. Những mảnh giáp xám xịt vỡ vụn, rơi lả tả xuống đống phế thải, để lộ ra lớp kim loại đen tuyền nguyên bản hấp thụ ánh sáng của chiếc cơ giáp phản quốc Hắc Vương bên trong, cùng lò phản ứng sinh học nơ-ron đang rực sáng một màu đỏ sẫm đầy sát khí.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!