Nhạc nềnCyberpunk_City

Bóng Tối Đè Lên Khu Ổ Chuột

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gầm rú của những động cơ phản lực từ xưởng lắp ráp thử nghiệm của Tập đoàn Lê Gia dần lùi lại phía sau, nhưng bầu không khí ngột ngạt của thung lũng Lam Sơn thì vẫn bám theo Khánh Duy như một cái bóng không thể rũ bỏ. Trời đã về đêm. Sương mù dày đặc mang theo hơi nước buốt giá và bụi quặng sắt từ tràn xuống từ những vách đá basalt dựng đứng, bao phủ lên toàn bộ phân viện quân sự như một tấm liệm xám xịt.


Dưới cổ tay áo bảo hộ lao động sờn rách của Duy, chiếc Vòng định vị nơ-ron quân sự khẽ rung lên một nhịp ngắn, phát ra dòng điện nhẹ để cảnh báo nhịp tim của anh đang dao động bất thường. Trận đấu trí nghẹt thở ban trưa với Thượng úy kiểm định Lê Sâm tuy đã tạm thời lắng xuống nhờ sự bảo lãnh đầy giận dữ của Kỹ sư trưởng Ngô Minh, nhưng Duy biết bản thân đang đi trên một sợi dây mảnh treo giữa vực sâu. Sợi cáp quang nơ-ron bọc bạc mà anh vừa trộm được hiện vẫn đang gá tạm trên khớp vai của mẫu Lam Sơn thử nghiệm. Chỉ cần Lê Sâm quay lại cùng một thiết bị quét lượng tử chuyên dụng hơn vào sáng mai, vỏ bọc của anh sẽ lập tức vỡ vụn.


Nhưng ngay lúc này, một mối đe dọa khác, trực diện và tàn nhẫn hơn, đã ập đến.


*Rừ... Rừ...*


Trong túi quần bảo hộ của Duy, chiếc Hộp thư liên lạc mã hóa cổ điển – thiết bị vô tuyến lỗi thời sử dụng dải sóng ngắn mà quân đội đế quốc đã ngừng giám sát từ lâu – khẽ rung lên theo một nhịp điệu ngắt quãng. Duy khựng bước chân bên cạnh một đống đổ nát của dãy hành lang cũ. Anh lướt ngón tay qua nắp hộp kim loại rỉ sét, cảm nhận những xung lực cơ học được dịch mã theo ký hiệu Morse của gia tộc Khánh.


*“Sơn gặp nguy. Phan Sát dẫn quân vây quét khu ổ chuột. Quán Bà Năm.”*


Đôi mắt Duy co rút lại. Luồng điện sinh học trong cơ thể anh đột ngột dao động mạnh khiến chiếc vòng định vị trên cổ tay rít lên một tiếng *bíp* nhỏ cảnh báo. Phan Sát! Tên Trung úy cảnh vệ tàn nhẫn dưới quyền Ngô Quyền, kẻ nổi tiếng với những đòn tra tấn nơ-ron tàn bạo, cuối cùng đã đánh hơi được manh mối về chú Sơn.


Chú Sơn là người duy nhất nắm giữ chìa khóa cơ khí dẫn vào hầm ngầm phế liệu, nơi chiếc cơ giáp phản quốc Hắc Vương đang nằm ẩn nấp. Nếu chú Sơn rơi vào tay Phan Sát, không chỉ tính mạng của chú bị đe dọa, mà toàn bộ bí mật về sự tồn tại của Hắc Vương và dòng máu còn sót lại của nhà Khánh cũng sẽ bị phơi bày.


"Vật chủ, nhịp tim của ngươi đã vọt lên một trăm hai mươi nhịp trên phút. Ta cảnh báo, nếu ngươi kích hoạt lò phản ứng sinh học của ta để chiến đấu lúc này, bức xạ nơ-ron rò rỉ sẽ lập tức kích hoạt hệ thống quét quỹ đạo của Thần Mặt Trời."


Giọng nói trầm ấm nhưng vô cảm và đầy tính đe dọa của AI Bá Hổ vang lên trực tiếp trong vỏ não Duy. Nó không phải là một kẻ hầu trung thành; nó là một thực thể tàn nhẫn sẵn sàng hy sinh vật chủ nếu anh có bất kỳ hành vi ngu ngốc nào làm lộ thực thể cơ giáp.


"Ta biết," Duy nghiến chặt răng, trả lời trong ý nghĩ. "Ta sẽ không dùng cơ giáp. Ít nhất là không phải ở đây."


Anh lách người qua cánh cổng ngách rỉ sét của học viện, men theo con đường mòn dốc đứng dẫn thẳng xuống Khu ổ chuột Lam Sơn.


Dưới chân thung lũng đá, khu ổ chuột hiện ra như một bãi rác công nghiệp khổng lồ, nghèo nàn và hỗn loạn. Những ngôi nhà tạm bợ được dựng bằng tôn phế liệu và những tấm giáp cơ giáp hỏng hóc nằm san sát nhau bên những vũng nước thải hóa chất màu xanh lục nhạt. Đêm nay, sự tĩnh lặng thường ngày của khu dân nghèo đã bị xé rách bởi ánh đèn pha cực mạnh từ những chiếc xe bọc thép tuần tra dã chiến.


Đội cảnh vệ của Phan Sát đã phong tỏa toàn bộ các lối ra vào của khu ổ chuột. Những người dân lao động nghèo khổ bị dồn vào các góc tường, run rẩy dưới họng súng trường điện từ lạnh ngắt của binh sĩ.


Duy nép mình sau một chồng container cũ nát chứa đầy xích xe tăng rỉ sét. Cách đó năm mươi mét, quán ăn cổng trường của Bà Năm – trạm trung chuyển thông tin mật của Hội cựu binh – đang bị bao vây chặt chẽ. Ánh đèn neon hồng nhạt của tấm biển hiệu quán ăn chập chờn, rọi xuống bóng dáng của một gã đàn ông gầy gò mặc quân phục cảnh vệ bẩn thỉu.


Trung úy Phan Sát đứng đó, đôi mắt hí gian xảo lấp lánh sát khí dưới vành mũ sắt. Trên tay hắn là một thiết bị kích điện nơ-ron cầm tay, dòng điện màu xanh tím xẹt qua xẹt lại giữa hai đầu cực, phát ra tiếng kêu *tè tè* ghê rợn.


"Khánh Sơn," giọng Phan Sát vang lên, mỏng và sắc như một lưỡi dao cạo rỉ sét. "Mười năm trước, mày là phi công chính quy dưới quyền Hoàng Nam. Tao biết Khánh Trình đã để lại một bản thiết kế ngụy trang tối mật trước khi chết, và tao cũng biết mày đang giữ chiếc chìa khóa dẫn đến căn hầm đó. Khai ra, hoặc tao sẽ dùng dòng điện này nướng chín từng sợi dây thần kinh còn sót lại trên đôi chân tàn phế của mày."


Trước mặt hắn, chú Sơn ngồi trên chiếc xe lăn cơ khí thô sơ, gương mặt khắc khổ hằn sâu những nếp nhăn của gió cát sa mạc. Đôi mắt đục ngầu của ông không một chút sợ hãi, chỉ có sự khinh bỉ tột cùng dành cho kẻ đối diện.


"Phan Sát," chú Sơn khàn giọng nói, nhổ một ngụm nước bọt lẫn máu xuống đất. "Mày chỉ là một con chó săn của Ngô Quyền. Một con chó thì làm sao hiểu được ý chí của những người lính thực sự? Tao không biết bản thiết kế nào cả."


*Bốp!*


Phan Sát vung tay gạt mạnh, chiếc roi điện cầm tay sượt qua bả vai chú Sơn, khiến cơ thể ông co giật mạnh dưới tác động của dòng xung điện nơ-ron. Chú Sơn nghiến răng chịu đựng, tiếng rên rỉ đau đớn bị nuốt ngược vào trong lồng ngực gầy guộc.


"Đồ tàn phế cứng đầu!" Phan Sát rít lên, gương mặt hắn méo mó vì tức giận. "Đập nát cái quán này cho tôi! Tìm cho ra chiếc chìa khóa đồng đó!"


Đám cảnh vệ lập tức xông vào bên trong quán ăn của Bà Năm. Tiếng bát đĩa vỡ vụn, tiếng bàn ghế gỗ sập đổ vang lên chói tai. Bà Năm bị hai tên lính giữ chặt ở góc tường, nước mắt giàn giụa nhưng không dám kêu khóc.


Duy chứng kiến cảnh tượng đó từ trong bóng tối, hai nắm tay anh siết chặt đến mức các khớp xương kêu răng rắc. Lồng ngực anh phập phồng dữ dội, cơn đau tủy sống từ những lần ép xung trước đó lại trỗi dậy như muốn thiêu đốt lưng anh. Sức mạnh của Hắc Vương đang nằm ngay dưới hầm ngầm cách đó không xa, chỉ cần một nút bấm, anh có thể gọi cỗ máy chiến tranh nặng bốn mươi lăm tấn kia lên để nghiền nát lũ cặn bã này thành bình địa.


Nhưng lý trí lạnh lùng của một quân nhân đã kịp thời kéo anh lại.


Nếu Hắc Vương xuất hiện, toàn bộ khu ổ chuột này sẽ bị san phẳng bởi hạm đội quỹ đạo của đế quốc trong vòng vài phút để bịt đầu mối. Anh không thể dùng sức mạnh thô bạo. Anh phải dùng trí tuệ và chiến thuật du kích đô thị.


Duy khẽ mở nắp chiếc túi bảo hộ bên hông, rút ra một thiết bị nhỏ hình tròn màu đen bóng – Máy phát sóng nhiễu nơ-ron cầm tay mà anh tự chế từ các linh kiện nhặt nhạnh ở nghĩa địa cơ giáp.


"Bá Hổ, đồng bộ tần số của máy nhiễu với hệ thống camera an ninh gắn trên mũ của Phan Sát. Ta cần làm mù chúng trong vòng hai phút."


"Yêu cầu tiêu tốn hai phần trăm năng lượng dự phòng của vòng định vị," Bá Hổ trả lời lạnh lùng. "Thuật toán đã sẵn sàng. Kích hoạt đi, vật chủ."


Duy bấm nút trên thân thiết bị. Một dải sóng điện từ hỗn loạn, vô hình bùng phát ra xung quanh, lan tỏa vào không khí với tốc độ ánh sáng.


Ngay lập tức, những chiếc kính nhìn đêm và camera hành trình tích hợp trên mũ giáp của Phan Sát và đám cảnh vệ bắt đầu chập chờn. Những dải nhiễu sọc ngang quét qua màn hình hiển thị HUD của chúng, biến hình ảnh xung quanh thành những mảng xám xịt vô nghĩa.


"Mẹ kiếp! Hệ thống camera bị nhiễu rồi! Có kẻ phá hoại điện từ!" Một tên lính cảnh vệ hét lên, lóng ngóng giật chiếc kính nhìn đêm xuống.


Đúng lúc đó, từ phía đầu hẻm tối, tiếng bước chân khập khiễng nện dồn dập xuống nền đất bùn lầy. Đại tá về hưu Nguyễn Tấn bước ra từ màn sương mù, tay chống cây gậy sắt cũ kỹ. Đi sau ông là một nhóm cựu binh già phế tật của Hội Cựu chiến binh Thung lũng Đá, người mất tay, kẻ mất chân, nhưng ánh mắt ai nấy đều rực lửa căm hờn.


"Phan Sát! Thằng ranh con hỗn xược!" Đại tá Nguyễn Tấn gầm lên, giọng nói uy nghiêm của một cựu chỉ huy trung đoàn vang vọng khắp khu hẻm. "Mày dám mang quân đến tàn phá khu ổ chuột này mà không có lệnh của ban giám hiệu sao? Ai cho phép mày đụng vào người của Hội cựu binh?"


Nguyễn Tấn cùng các cựu binh giả vờ say rượu, người cầm chai rượu rỗng, kẻ cầm thanh sắt phế liệu lao vào xô xát với đội cảnh vệ vòng ngoài. Sự xuất hiện đột ngột của đám cựu binh già điên cuồng đã khiến đội hình cảnh vệ bị chia cắt hoàn toàn. Tiếng chửi bới, tiếng va chạm của gậy gộc và súng trường vang lên hỗn loạn trong bóng tối.


"Đuổi lũ già lẩm cẩm này đi! Đứa nào chống đối bắn bỏ!" Phan Sát gào lên, cố gắng khôi phục lại trật tự qua bộ đàm đang bị nhiễu sóng rè rè.


Tận dụng khoảnh khắc hỗn loạn cực hạn đó, Duy ra hiệu cho robot Mini-01 – chú robot quét rác nhỏ bé đã được anh cải tiến bộ vi xử lý – đang ẩn nấp dưới gầm một chiếc xe bọc thép. Mini-01 nhanh nhẹn lăn bánh xích nhỏ, chui luồn qua những vũng nước thải bẩn thỉu, tiếp cận tủ phân phối điện cao áp cung cấp điện cho toàn bộ khu vực quán ăn của Bà Năm.


Cổng USB đa năng của Mini-01 cắm phập vào bảng mạch điều khiển.


*Đoàng!*


Một tiếng nổ điện lớn vang lên từ bốt điện trung tâm, kéo theo một loạt tiếng xẹt lửa chói tai. Toàn bộ hệ thống đèn pha cực mạnh của xe tuần tra và ánh sáng trong quán ăn của Bà Năm vụt tắt, dìm toàn bộ khu vực vào một bóng tối đen kịt, lạnh lẽo.


"Mất điện rồi! Bảo vệ Trung úy!" Tiếng la hét hỗn loạn của đám cảnh vệ vang lên trong bóng tối.


Duy lách người ra khỏi container như một bóng ma thực sự. Nhờ kỹ năng Ngụy trang tín hiệu sóng nơ-ron, anh di chuyển không tiếng động trong đêm tối, áp sát vào bên trong quán ăn đổ nát để tìm cách di tản chú Sơn.


Nhưng Phan Sát không phải là một kẻ dễ đối phó.


Dù bị mất điện và nhiễu camera, bản năng của một kẻ săn mồi tàn nhẫn đã giúp hắn nhận ra có kẻ đang tiếp cận. Trong bóng tối tịch mịch, Phan Sát điên cuồng vung tay, tóm chặt lấy cổ áo của chú Sơn, giật mạnh ông ra khỏi chiếc xe lăn cơ khí.


*Rầm!*


Chú Sơn bị quật ngã xuống sàn nhà đầy mảnh kính vỡ của quán ăn. Phan Sát dẫm mạnh chiếc ủng đinh thép lên lồng ngực gầy yếu của ông, tay phải rút khẩu súng trường điện từ dắt bên hông ra.


*Cạch!*


Tiếng lên đạn cơ học vang lên khô khốc và lạnh lùng giữa không gian tối tăm.


Phan Sát dí thẳng họng súng điện từ rực sáng ánh đèn led màu xanh lam vào đầu chú Sơn ngay giữa quán ăn đổ nát của Bà Năm. Luồng năng lượng tích tụ ở đầu nòng súng phát ra tiếng rít áp suất cao, sẵn sàng thiêu rụi não bộ của người cựu binh già trong tích tắc.


"Khánh Sơn! Tao biết mày đang nghe tao!" Phan Sát hét lên vào khoảng không tối tăm xung quanh, đôi mắt hắn rực lên sự điên cuồng tột độ. "Kẻ giấu mặt kia! Bước ra đây, hoặc tao sẽ bắn nát sọ lão già này ngay lập tức! Tao đếm đến ba!"


Duy khựng lại trong bóng tối sau bức tường đổ nát, chỉ cách họng súng của Phan Sát chưa đầy năm mét. Chiếc Vòng định vị nơ-ron trên cổ tay anh rung lên điên cuồng, nhịp tim vọt lên mức báo động đỏ. AI Bá Hổ bắt đầu đếm ngược giao thức tự hủy trong vỏ não anh.


Một lựa chọn sinh tử lại đặt ra trước mắt gã giả mạo anh hùng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!