Kẻ Trộm Trong Phòng Thí Nghiệm
Sáng sớm hôm sau, Khánh Duy bước vào xưởng thực hành số 4 của Tập đoàn Công nghệ Lê Gia với bộ đồ bảo hộ màu xám sẫm lấm lem dầu mỡ. Ánh bình minh yếu ớt của hành tinh Thái Dương không thể xuyên qua lớp kính chắn bụi dày cộp của tổ hợp công nghiệp này, chỉ có ánh đèn neon lạnh lẽo rọi xuống những cánh tay robot khổng lồ đang uốn lượn như những con rắn thép.
Dưới cổ tay áo bảo hộ của Duy, chiếc Vòng định vị nơ-ron quân sự khẽ siết nhẹ, phát ra một luồng xung điện âm ỉ để cảnh báo nhịp tim của anh đang ở mức ổn định một cách nhân tạo. Đêm qua, sau cuộc thử nghiệm sinh tử tại Thung lũng Sương Mù, khớp vai phải của chiếc cơ giáp Hắc Vương dưới hầm ngầm phế liệu đã bị kẹt cứng hoàn toàn do rỉ sét hơi nước và sự thiếu hụt chất bôi trơn nơ-ron sinh học. Duy biết mình không có nhiều thời gian. Nếu không tìm được linh kiện thay thế trước kỳ thi dã ngoại tại Vực đá Đen, chiếc cơ giáp ngụy trang của anh sẽ biến thành một đống sắt vụn bất động.
Danh hiệu "Anh Hùng Trẻ Tuổi" giả mạo sau trận chiến với Trịnh Thế Vinh tuy là một sự mỉa mai tột cùng, nhưng lại là tấm thẻ thông hành vô giá giúp Duy được nhận làm trợ lý thực tập trực tiếp cho Kỹ sư trưởng Ngô Minh tại xưởng lắp ráp thử nghiệm này.
"Duy! Cậu đứng đực ra đó làm gì? Lại đây giữ hộ tôi cái bộ điều biến tần số này!"
Tiếng hét cộc cằn nhưng đầy nhiệt huyết của Ngô Minh vang lên từ phía bệ nâng trung tâm. Vị kỹ sư trưởng hai mươi tám tuổi đang treo mình lơ lửng trên một sợi cáp bảo hiểm, nửa thân người chui sâu vào khoang ngực để ngỏ của mẫu Vỏ giáp thử nghiệm Lam Sơn. Mái tóc anh ta bù xù, gương mặt dính đầy mỡ bôi trơn màu đen kịt, nhưng đôi mắt sau cặp kính bảo hộ thì rực sáng một niềm đam mê điên cuồng.
"Đến ngay đây, thưa Kỹ sư trưởng," Duy đáp lời bằng tông giọng điềm tĩnh thường ngày. Anh nhanh chóng trèo lên bệ nâng, đón lấy thiết bị hiệu chuẩn nơ-ron từ tay Ngô Minh.
"Mẹ kiếp cái lũ quý tộc ở ban giám hiệu," Ngô Minh vừa dùng mỏ lết siết chặt một van thủy lực vừa lẩm bẩm chửi rủa. "Chúng cứ ép tôi phải tăng công suất lò phản ứng của mẫu Lam Sơn này lên ba mươi phần trăm để trình diễn cho giới truyền thông, nhưng hệ thống tản nhiệt của bó cơ sinh học ở bắp tay hoàn toàn không chịu nổi. Cứ chạy quá năm phút là các sợi dẫn truyền nơ-ron lại bị nóng chảy. Đúng là một lũ mù công nghệ!"
Duy lặng lẽ quan sát sơ đồ mạch điện ba chiều đang nhấp nháy trên màn hình chẩn đoán bên cạnh. Với kiến thức cơ khí nơ-ron sâu sắc thừa hưởng từ người cha quá cố Khánh Trình, anh lập tức nhận ra điểm nghẽn của hệ thống.
"Kỹ sư trưởng, anh đã nghĩ đến việc thay đổi đường đi của dòng đối lưu tản nhiệt chưa?" Duy khẽ lên tiếng, ngón tay anh chỉ vào một nhánh cáp phụ chạy dọc theo khung xương chịu lực của bắp tay cơ giáp. "Nếu chúng ta thiết lập một vòng tuần hoàn đối lưu thứ cấp, dẫn dung dịch làm mát chạy vòng qua tấm đệm khớp vai trước khi đưa về lò phản ứng, chúng ta có thể giảm nhiệt độ của bó cơ sinh học xuống ít nhất mười lăm độ C mà không cần giảm công suất."
Ngô Minh khựng lại. Anh ta xoay người trên sợi cáp bảo hiểm, trợn mắt nhìn Duy qua cặp kính bảo hộ dính đầy dầu mỡ: "Cậu nói cái gì? Dẫn vòng qua khớp vai? Nhưng như thế sẽ làm tăng áp suất thủy lực của hệ thống truyền động chính!"
"Không đâu," Duy bình tĩnh giải thích, ngón tay lướt nhanh trên màn hình mô phỏng để thay đổi một vài thông số thuật toán. "Nếu anh sử dụng bộ điều biến tần số để chia tách luồng áp suất theo tỷ lệ ba - bảy, khớp vai sẽ đóng vai trò như một bộ giảm chấn nhiệt tự nhiên. Nhìn xem, áp suất tổng thể vẫn nằm trong ngưỡng an toàn."
Màn hình giả lập lập tức chạy lại dòng dữ liệu mới. Những đường chỉ thị nhiệt độ màu đỏ chói trên bắp tay cơ giáp từ từ chuyển sang màu xanh lam ổn định.
Ngô Minh há hốc mồm nhìn màn hình, rồi nhìn sang Duy như thể vừa nhìn thấy một con quái vật: "Cậu... cậu học cái này ở đâu thế? Đây không phải là kiến thức được dạy ở giảng đường bình dân!"
"Tôi chỉ lén đọc vài cuốn sổ tay cơ khí cũ ở bãi phế liệu thôi," Duy khéo léo lấp liếm bằng một nụ cười khiêm tốn. "Tôi nghĩ nó có thể áp dụng được."
"Áp dụng được? Đây là một thiên tài cải tiến!" Ngô Minh hét lên đầy phấn khích, vỗ mạnh vào vai Duy làm anh khẽ nhíu mày vì cơn đau tủy sống chưa dứt. "Tốt lắm! Cậu được toàn quyền sử dụng kho linh kiện phụ trợ số 3 để lấy bất kỳ vật liệu nào cần thiết cho việc thiết lập vòng tuần hoàn này. Tôi phải báo cáo ngay bản thiết kế này cho ban giám đốc Lê Gia!"
Trái tim Duy đập nhanh hơn một nhịp. Đây chính là cơ hội anh đã chờ đợi từ sáng.
"Tôi sẽ đi chuẩn bị linh kiện ngay," Duy nói rồi nhanh chóng bước xuống bệ nâng, hướng về phía cánh cửa thép dày của kho linh kiện phụ trợ số 3.
Bước vào bên trong kho, Duy lập tức đóng hờ cánh cửa để ngăn cách tầm mắt của các kỹ thuật viên bên ngoài. Không gian kho tràn ngập mùi kim loại lạnh và mùi dung dịch bảo quản hóa học nồng nặc. Duy lướt nhanh qua các dãy kệ thép bọc titan, ánh mắt anh sắc sảo quét qua từng hộp đựng linh kiện được đánh số hiệu quân sự.
"Bá Hổ, định vị sợi cáp quang nơ-ron bọc bạc và tế bào sinh học nhân tạo," Duy thì thầm trong đầu.
"Dãy kệ số 4, ngăn thứ ba từ dưới lên," giọng nói trầm ấm nhưng tàn nhẫn của AI Bá Hổ vang lên trong vỏ não anh, đi kèm một luồng điện nhẹ làm gáy anh tê dại. "Ta cảnh báo ngươi, nhịp tim của ngươi đang tăng lên mười phần trăm. Nếu để con ả Thanh Hằng phát hiện ra dao động sóng não lạ từ vòng định vị, ta sẽ lập tức khóa buồng lái Hắc Vương dưới hầm để tự bảo mật."
"Câm miệng đi," Duy thầm nghĩ. Anh tiến đến dãy kệ số 4, kéo ngăn kéo thép ra.
Trước mắt anh là một chiếc hộp stasis nhỏ rực sáng ánh đèn bảo quản màu xanh lam nhạt. Bên trong là một cuộn Sợi cáp quang nơ-ron bọc bạc – loại dây dẫn tín hiệu cao cấp bọc bạc nguyên chất có khả năng giảm thiểu hao hụt băng thông sóng não xuống mức tối thiểu, thứ vốn chỉ được trang bị cho các dòng cơ giáp hoàng gia như chiếc Bạch Long của Trịnh Thế Vinh. Ngay bên cạnh là một ống nghiệm nhỏ chứa các Tế bào thần kinh sinh học nhân tạo – các mô cấy ghép giúp tăng tốc độ phản xạ giữa người và máy.
Đây chính là những thứ Duy cần để sửa chữa khớp vai phải của Hắc Vương và nâng cấp hệ dẫn truyền lên mức Đồng bộ Thực Chiến.
Duy nhanh tay mở hộp stasis, rút lấy sợi cáp quang bọc bạc và ống nghiệm tế bào sinh học, khéo léo giấu chúng vào trong lớp lót dày của tay áo khoác bảo hộ dã chiến. Lớp vải dày bọc chì của bộ đồ bảo hộ sẽ tạm thời ngăn chặn các máy quét kim loại thông thường phát hiện ra bức xạ nơ-ron cực nhỏ từ sợi cáp.
Nhưng ngay khi Duy vừa khép ngăn kéo thép lại, một tiếng *Xoẹt...* nặng nề vang lên từ phía cửa kho.
Cánh cửa thép tự động trượt mở hoàn toàn. Duy giật mình quay lại, cố gắng giữ cho gương mặt không biểu lộ một chút hoảng hốt nào.
Lê Sâm – Thượng úy kỹ thuật, Sĩ quan kiểm định hách dịch của Ban kiểm định chất lượng vũ khí Hoàng Gia – bước vào kho với một phong thái giáo điều quen thuộc. Gương mặt hắn gầy gò, đôi mắt hí sau cặp kính cận dày cộp quét qua Duy đầy vẻ nghi ngờ. Đi sau hắn là bốn binh sĩ cảnh vệ được trang bị súng trường điện từ tầm trung.
"Học viên Khánh Duy? Cậu làm gì trong kho linh kiện tuyệt mật này vào giờ này?" Giọng Lê Sâm rít qua kẽ răng, lạnh lùng và đầy tính hạch sách.
"Thưa Thượng úy, tôi được sự cho phép của Kỹ sư trưởng Ngô Minh để lấy một số ống dẫn tản nhiệt cho mẫu thử nghiệm Lam Sơn," Duy bình tĩnh đáp, hai tay anh buông thõng tự nhiên bên hông, cố gắng giữ cho sợi cáp quang bọc bạc trong ống tay áo không bị tuột ra.
"Lấy ống dẫn tản nhiệt?" Lê Sâm nhếch mép cười đầy hoài nghi. Hắn bước lại gần Duy, khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa đầy hai mét. Chiếc Vòng định vị trên cổ tay Duy khẽ rung lên dưới áp lực từ trường phát ra từ thiết bị kiểm định cầm tay dắt bên hông của Lê Sâm.
"Tôi vừa nhận được lệnh từ Bộ Quốc phòng," Lê Sâm lạnh lùng tuyên bố, giơ cao một tấm thẻ từ màu đỏ hoàng gia. "Ban kiểm định chất lượng vũ khí Hoàng Gia nghi ngờ có sự thất thoát linh kiện nơ-ron thế hệ mới tại phân viện Lam Sơn để tuồn ra chợ đen khu ổ chuột. Chúng tôi tiến hành niêm phong kho và kiểm kê định kỳ đột xuất toàn bộ nhân sự tại xưởng lắp ráp này ngay lập tức."
Lòng Duy thắt lại. Kiểm kê đột xuất? Niêm phong kho?
"Tất cả mọi người trong xưởng, bao gồm cả cậu, đều phải bước qua máy quét kim loại nơ-ron cầm tay trước khi rời khỏi đây," Lê Sâm ra lệnh cho hai binh sĩ cảnh vệ phía sau. "Lại đây quét người gã này cho tôi."
Một binh sĩ cảnh vệ lăm lăm chiếc máy quét di động dòng 'Chuẩn' rực sáng ánh đèn đỏ rà sát về phía Duy.
"Cảnh báo: Máy quét cầm tay dòng 'Chuẩn' có khả năng phát hiện sợi bạc dẫn truyền trong khoảng cách năm mươi centimet," giọng nói của Bá Hổ rít lên trong đầu Duy đầy nguy hiểm. "Nếu bị quét trúng, ngươi sẽ bị khép tội phản quốc ngay tại chỗ. Ta chuẩn bị kích hoạt xung điện từ tự hủy của vòng định vị để thiêu rụi não bộ của ngươi nhằm xóa dấu vết."
"Đợi đã, Bá Hổ! Đừng hành động ngu ngốc!" Duy điên cuồng gào thét trong tâm trí. Đại não anh quay cuồng với tốc độ cực hạn, phân tích mọi kịch bản thoát hiểm trong vòng một giây.
Nếu anh bỏ chạy, lính gác sẽ nổ súng điện từ ngay lập tức. Nếu anh để chúng quét, sợi cáp bọc bạc trong tay áo sẽ bị phát hiện. Anh bắt buộc phải hành động, và phải hành động ngay trước mắt Lê Sâm mà không làm dấy lên sự nghi ngờ.
Duy nhìn sang chiếc cơ giáp Lam Sơn đang để ngỏ khoang ngực chỉ cách anh ba mét qua vách kính ngăn của kho. Bộ khung ngực của nó đang được kết nối với hệ thống cáp sạc thử nghiệm của xưởng.
"Thưa Thượng úy Lê Sâm," Duy đột ngột lên tiếng, giọng nói của anh vang lên đầy tự tin và có phần khẩn trương. "Nếu anh muốn quét người tôi, tôi hoàn toàn hợp tác. Nhưng tôi bắt buộc phải hoàn thành việc gá lắp bộ phân phối tản nhiệt phụ này vào mẫu Lam Sơn trước. Nếu không, dòng đối lưu thủy lực ngược dòng mà Kỹ sư trưởng Ngô Minh vừa thiết lập sẽ làm nổ tung hệ thống van xả của lò phản ứng trong vòng hai phút nữa!"
Lê Sâm khựng lại, đôi chân mày hắn nhíu chặt: "Cậu nói cái gì? Nổ van xả?"
"Anh nhìn lên màn hình chẩn đoán đi!" Duy chỉ tay về phía màn hình ba chiều ngoài xưởng, nơi các thông số áp suất thủy lực đang được anh cố tình điều chỉnh tăng vọt bằng một dòng lệnh chạy ngầm của Bá Hổ. Các vạch chỉ số nơ-ron bắt đầu nhấp nháy đỏ chói lọi.
Đúng lúc đó, Ngô Minh từ trên bệ nâng cũng nhìn thấy cảnh tượng đó, anh ta hoảng hốt hét lên: "Lê Sâm! Đừng có làm phiền trợ lý của tôi! Cậu ấy đang thao tác trực tiếp trên mạch tản nhiệt cải tiến! Tránh ra để cậu ấy gá lắp linh kiện phụ vào khớp vai cơ giáp ngay! Nếu lò phản ứng bị quá nhiệt, cả cái xưởng này sẽ bay màu đấy!"
Sự bảo lãnh kỹ thuật đầy giận dữ của Ngô Minh cùng những vạch đỏ nhấp nháy điên cuồng trên màn hình chẩn đoán đã hoàn toàn làm lung lay sự kiên định của Lê Sâm. Hắn là một kẻ giáo điều, nhát gan và sợ trách nhiệm. Nếu xưởng thử nghiệm của Tập đoàn Lê Gia xảy ra tai nạn cháy nổ lớn do hắn cản trở quy trình kỹ thuật, cái ghế Thượng úy của hắn sẽ không giữ nổi.
"Được... được rồi! Cho phép cậu gá lắp! Nhưng tôi sẽ giám sát trực tiếp!" Lê Sâm khàn giọng nói, lùi lại một bước nhưng mắt vẫn dán chặt vào Duy.
Duy không bỏ lỡ một tích tắc nào. Anh bước nhanh ra khỏi kho, tiến thẳng về phía bệ nâng của chiếc Lam Sơn. Anh dùng bàn tay trái cầm lấy một ống dẫn tản nhiệt thông thường bọc cao su, nhưng dưới sự che chắn của thân hình khổng lồ của cơ giáp, anh dùng tay phải nhanh như cắt rút Sợi cáp quang nơ-ron bọc bạc từ trong ống tay áo ra.
Với kiến thức cơ khí thiên tài, Duy lách ngón tay vào khe hở của khớp vai mẫu Lam Sơn giả lập, gá sợi cáp quang bọc bạc vào bộ khung của nó như một phần của mạch tản nhiệt cải tiến mà anh vừa đề xuất với Ngô Minh. Anh dùng kỹ năng Tự phục hồi vỏ giáp nano, kích hoạt một lượng nhỏ chất lỏng nano ngụy trang có sẵn trên bệ điều khiển để bít kín mối hàn, biến sợi cáp trộm được thành một phần tích hợp hoàn hảo của hệ thống tản nhiệt mới.
*Cạch!*
Sợi cáp bọc bạc cắm chặt vào cổng kết nối phụ của mẫu Lam Sơn. Ngay lập tức, dòng dữ liệu áp suất thủy lực trên màn hình chẩn đoán từ mức đỏ chói từ từ hạ nhiệt, trở về mức xanh lam ổn định.
"Hệ thống đã ổn định," Duy thở hắt ra một hơi, lau vệt mồ hôi lạnh trên trán. Anh quay lại nhìn Lê Sâm với một ánh mắt điềm tĩnh: "Thưa Thượng úy, tôi đã hoàn thành việc gá lắp thử nghiệm. Bây giờ anh có thể tiến hành quét người tôi."
Lê Sâm hừ lạnh một tiếng, giật lấy chiếc máy quét kim loại nơ-ron từ tay binh sĩ cảnh vệ, tự tay rà sát sạt khắp người Duy từ đầu đến chân.
*Tít... Tít...*
Chiếc máy quét chỉ phát ra những tiếng bíp đều đặn báo hiệu an toàn. Trên người Duy lúc này ngoài chiếc Vòng định vị nơ-ron quân sự và một vài dụng cụ cơ khí thông thường bằng thép, hoàn toàn không có bất kỳ linh kiện nơ-ron bọc bạc nào. Sợi cáp quang quý hiếm hiện đã nằm gọn bên trong khớp vai của mẫu Lam Sơn dưới danh nghĩa một "bản thử nghiệm cải tiến" hợp pháp.
Ngô Minh bước xuống từ bệ nâng, cười lớn đầy đắc ý: "Lê Sâm, anh thấy chưa? Trợ lý của tôi hoàn toàn trong sạch! Cậu ấy vừa cứu cả cái xưởng này khỏi một vụ nổ lò phản ứng đấy! Anh còn muốn gây khó dễ gì nữa không?"
Gương mặt Lê Sâm xám ngoét lại vì nhục nhã. Hắn tắt chiếc máy quét, nghiến răng nói: "Tôi chỉ làm theo quy trình giám sát của Ban kiểm định chất lượng vũ khí Hoàng Gia. Người của cậu có thể trong sạch, nhưng kho linh kiện thì chưa chắc."
Hắn quay lưng bước vào kho linh kiện phụ trợ số 3 cùng hai viên sĩ quan dưới quyền, cầm theo cuốn sổ sách kỹ thuật bọc da đen để tiến hành đối chiếu số seri của từng hộp stasis.
Duy đứng yên bên cạnh bệ nâng, lồng ngực anh phập phồng nhẹ. Dù đã tạm thời lách qua đợt quét người, nhưng anh biết rủi ro lớn nhất vẫn chưa qua đi. Sợi cáp quang bọc bạc kia vốn được đăng ký số hiệu quản lý nghiêm ngặt của quân đội hoàng gia.
Lê Sâm bước đến trước kệ thép số 4. Hắn dừng lại trước hộp đựng sợi cáp quang bọc bạc, đối chiếu số seri trên sổ sách kỹ thuật và phát hiện thiếu hụt một sợi.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!